Nhật Ký Mưu Sát Của Nữ Bác Sĩ - Chương 419: Thay Đổi

Cập nhật lúc: 2025-12-12 16:19:07
Lượt xem: 13

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Năm rưỡi sáng, Lê Trí Viễn tỉnh giấc. Điện thoại tin nhắn WeChat của nhiều : Tống Kỳ, Trình Bằng, trai... Duy chỉ tin nhắn của Bảo Châu.

Tống Kỳ than vãn vết thương đầu mãi lành, hình tượng phong lưu sắp tiêu tùng. Trình Bằng mời và Bảo Châu tối nay đến nhà ăn cơm.

Anh ngước cửa sổ tầng hai, trời tờ mờ sáng, chắc Bảo Châu vẫn đang ngủ, cô còn ngủ thêm một tiếng nữa.

hiểu hôm nay Lê Trí Viễn cảm thấy trong lòng bồn chồn, lo lắng. Anh lên trời, hôm nay rõ ràng là một ngày nắng .

Vậy mà đợi đến bảy giờ năm mươi, Bảo Châu vẫn xuống. Chuyện từng xảy , hơn nữa sẽ muộn .

Quan trọng là gọi điện cho Bảo Châu vẫn ai máy.

Trực giác mách bảo Lê Trí Viễn điều gì đó . Chẳng lẽ Bảo Châu đó?

Anh đến cổng sắt, lay mạnh cánh cổng, gọi vọng : "Bảo Châu!".

Không ai trả lời. Anh cảm thấy tối qua quá chủ quan. Liệu Bảo Châu gặp nguy hiểm gì ?

Anh gọi điện cho chủ nhiệm Lưu . Bà vui vẻ máy: "Tiểu Lê đấy , việc gì thế?".

Nghe ngập ngừng hỏi về Bảo Châu, chủ nhiệm Lưu : "Sao thế? Hai đứa cãi ?".

Bà bênh vực: "Cậu cứ đợi đấy, lúc nào Bảo Châu đến sẽ mắng cho một trận. Người từng phạm bao giờ yêu đương thế chứ!".

Thôi , Lê Trí Viễn hiểu ý bà, cũng Bảo Châu đến bệnh viện.

Vậy Bảo Châu ?

Thấy thầy Đan từ xa tới, vội vàng chạy đón. Có lẽ do nhanh quá nên thầy Đan đến gần liền buột miệng hỏi: "Chân trái của là bẩm sinh ?".

Sau khi giải thích qua loa về cái chân trái, Lê Trí Viễn hỏi thầy Đan: "Thầy Đan, Bảo Châu điện thoại của , tối qua cô đến trường ?".

"Tất nhiên là , tuy muộn một chút. Bảo Châu nhà chúng bao giờ đến những nơi linh tinh , lo cái gì”. Thầy Đan .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-ky-muu-sat-cua-nu-bac-si/chuong-419-thay-doi.html.]

Thầy Đan mở cửa, Lê Trí Viễn theo lên lầu.

Thầy Đan mở cửa phòng thí nghiệm, gõ cửa phòng nghỉ phía , gọi: "Bảo Châu, dậy em?".

Không ai trả lời.

Tim Lê Trí Viễn treo lên tận cổ họng, cầu mong đừng xảy chuyện gì...

Thầy Đan mở cửa phòng nghỉ, căn phòng trống trơn, chăn màn giường gấp gọn gàng như từng ngủ.

Thầy Đan lẩm bẩm: "Chẳng lẽ ở kho xác?".

Hai đàn ông cùng xuống tầng một. Thầy Đan mở cửa, giữ Lê Trí Viễn đang định bước : "Ấy, khoan , tùy tiện trong”.

Thầy đẩy Lê Trí Viễn xa cửa, tự , thò đầu bảo: "Đợi đấy, tìm”.

Thầy Đan xuống cầu thang kho xác, bên trong yên tĩnh một bóng . Thầy Đan gãi đầu: "Lạ thật, hôm qua Bảo Châu đến ?".

Đang thì phía tiếng gọi: "Thầy Đan, thầy đến sớm thế ạ?".

"Bảo Châu, em xuống kho xác sớm thế? Lê Trí Viễn đang tìm em khắp nơi kìa”. Thầy Đan .

Bảo Châu mặc áo cách ly, ủng dài, hỏi: "Ồ, tìm em gì?".

"Ai mà , chắc tại em xuống muộn. Cậu còn định xông đây nữa cơ. May mà thầy cản , bộ dạng của em thể để tùy tiện thấy . Ít nhất cũng đợi 'gạo nấu thành cơm' mới lộ bộ mặt thật chứ. Năm xưa thầy cũng dùng cách cưa đổ sư mẫu em đấy”. Thầy Đan lải nhải một hồi mới nhớ hỏi: "Sớm thế em xuống kho xác gì?".

Lưu Bảo Châu ngẩng đầu thầy: "À, nội tạng của hai hiến xác xuất hiện đốm mốc nhỏ, em đang bơm áp lực xử lý ”.

Trong góc trái kho xác, hai t.h.i t.h.ể hiến xác yên lặng, thẻ tên cổ chân phản chiếu ánh đèn trắng lạnh lẽo.

 

 

Loading...