Chị đang dối. Tại chị dối?
Thời gian như bóng câu qua cửa sổ, thoáng chốc qua, trong cuộc đời ngắn ngủi chúng tìm sự an ủi tâm hồn chỉ cần trái với lương tâm thì gì cần che giấu.
hiểu. cái gì quá cũng cho nên hỏi thêm nữa. Dường như chỉ là nhất thời cảm xúc dâng trào, qua thôi.
Chúng đông tây về những nơi từng qua, ngọn núi từng trèo, con sông từng lội, chủ yếu là chị , .
Chị kìm nén. Trong cuộc sống thường ngày chắc chị nhiều như . Gặp cố nhân khiến ký ức phủ bụi sống , chủ đề của chị ngừng nghỉ, gò má ửng hồng, cánh mũi theo nhịp điệu chuyện mà phập phồng.
Tại chị dối? Điều trở thành thắc mắc thể xua trong lòng .
Mối tình đầu của bạn mất là chồng của , điều cần che giấu với em gái của bạn mất ? Đặc biệt là em gái lúc đó mới 7 tuổi.
liệu khác nghĩ quá về chuyện , là đang nghĩ quá về nó?
Có từ phía nắm chặt lấy cổ tay , một tay khác vòng qua eo , khiến thể lùi về . đ.â.m sầm ai đó, đó một chiếc xe bóp còi inh ỏi nhanh chóng lướt qua nơi .
Cảm ơn vị ân nhân , nếu lẽ thành vong hồn gầm xe .
vội vàng cảm ơn: “Cảm ơn, cảm ơn nhiều”. Vừa đầu , đập mắt là một khuôn mặt vẫn còn hoảng hốt, chủ nhân của khuôn mặt hôm qua còn hát cho .
Là Lê Trí Viễn.
sững sờ: “Lê Trí Viễn, ở đây?”.
Sao ở đây?
“Hồ Lệ lo lắng cho em, nên gọi lái xe đưa cô qua đây tìm em”. Anh đơn giản, và dùng ngón tay chỉ về bãi đậu xe bên cạnh nhà hàng: “Cô ở trong xe đấy”.
Hóa Hồ Lệ vẫn canh cánh về cuộc hẹn hôm nay của , ăn cơm chạy qua đây, còn phiền chủ nhiệm Lê tài xế riêng.
“Bảo Châu, em chứ?”. Anh vội vàng hỏi, và từ xuống , xem thương ở .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-ky-muu-sat-cua-nu-bac-si/chuong-42-tai-sao-lai-noi-doi.html.]
“ , thật sự cảm ơn nhiều, Lê Trí Viễn”. thành khẩn cảm ơn.
và chủ nhiệm Lê cùng về phía bãi đậu xe, đây là đầu tiên song song bên cạnh , lẽ là để phối hợp với bước chân của , chậm.
Hồ Lệ dựa cửa sổ xe chúng qua.
“Hai ăn cơm đúng . Ăn chút gì về nhé”. .
Hồ Lệ nhàm chán gõ cửa sổ xe: “Tớ ăn …”.
Cô chỉ hộp cơm trong xe: “Đồ ăn chủ nhiệm Lê nấu thơm quá, tớ ăn hết , ăn với chủ nhiệm Lê . Cơm của đều cúng tế cho ngũ tạng miếu của tớ ”.
Lê Trí Viễn đồng hồ: “Đừng ăn ở ngoài nữa, lát nữa là hết giờ nghỉ trưa , về bệnh viện ”.
Trên đường về, Hồ Lệ hỏi chị Nhã Lan là ai, với cô là hàng xóm cũ và là chị em ở quê.
“Cậu và chị chuyện gì chứ? Hôm qua gặp chị bình thường , hôm nay bình thường, giống của thường ngày cẩn thận tỉ mỉ, chút mất hồn mất vía đấy?”. Hồ Lệ oang oang.
cảm thấy Lê Trí Viễn mấy qua gương chiếu hậu.
“Thật sự , vì lâu quá gặp tớ kích động quá thôi”. giải thích.
hứng thú với sở thích của khác, càng hứng thú chia sẻ chuyện riêng của .
Hồ Lệ hỏi dồn, cô hiểu .
Chủ nhiệm Lê đậu xe, và Hồ Lệ cùng xuống xe khi hầm gửi xe. Hồ Lệ cùng đến quán ăn bên ngoài bệnh viện mua cơm trưa cho chủ nhiệm Lê.
bảo Hồ Lệ trực tiếp mang về phòng khoa. Hồ Lệ đồng hồ, bảo đợi ở con đường rợp bóng cây bệnh viện, chủ nhiệm Lê quen ăn cơm ở đó.
theo.