thấy tiếng bước chân, đầu , Lê Trí Viễn đến bên ghế dài. vội vàng đưa hộp cơm cho .
Còn hai mươi phút nữa là hết giờ nghỉ trưa, ăn cũng nhanh hơn bình thường, nhưng dáng vẻ vẫn đàng hoàng, giống , ăn vội, giống như heo ủi thức ăn.
Đây là câu chị gái thường , vẫn còn nhớ, nhiều chị Nhã Lan đều vì câu mà nghiêng ngả.
Có lẽ chị Nhã Lan chỉ là ngại nhắc đến.
Là đồng hương cùng học ở nơi khác, là bạn học cấp ba, qua thiết hơn đó nảy sinh tình cảm cũng là chuyện bình thường.
“So sánh như , thật đồ ăn cho heo của nhà ăn cũng tạm , ít nhất nhiều dầu mỡ”. Lê Trí Viễn dọn dẹp hộp cơm .
“Phiền quá”. .
“Em và Hồ Lệ tình cảm thật , giống như hai chị em”. Anh , .
, gì, chỉ chỉ đồng hồ, gật đầu, liền về phòng khoa .
*****
Gã Rolex cuối cùng cũng lộ diện. Lúc qua phòng bệnh, thấy đang ghế xem điện thoại gì đó với bà Lâm, mắt cũng ngẩng lên.
Ánh mắt bà Lâm lạnh, còn lạnh hơn cả xa lạ, mang theo hận ý thấu xương.
Ánh mắt như , từng thấy ở một bệnh nhân khác. Lần đó, giúp cô một việc, cô tặng một chiếc xe cũ, chiếc Subaru Forester độ nội thất, chiếc xe sẽ dùng để khiến Bách Vinh Tề biến mất.
thu tầm mắt, nhanh chân về văn phòng.
Tối nay, trực .
Mỗi tối lúc chín giờ rưỡi, cửa kính ở khu điều trị nội trú sẽ khóa cho bất kỳ ai thăm bệnh.
Lisa đến bệnh viện chín giờ rưỡi, cô bé chen chúc trong cùng một cái chăn với vô cùng thiết. Bà Lâm ôm vai cô bé, ánh mắt dịu dàng.
Trước khi ngủ, bà Lâm đến tìm , hy vọng thể giúp mở cửa vì bà khách gặp. Vị khách quan trọng mà bà chỉ thể gặp buổi tối. Bà cũng thể gặp mặt Lisa đang ngủ nên hy vọng thể mượn văn phòng của một chút.
Sau khi sự đồng ý của y tá trực, một đàn ông mang theo một phong bì lớn .
đến phòng nghỉ, lúc qua phòng bệnh, ánh mắt của chạm Lisa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-ky-muu-sat-cua-nu-bac-si/chuong-43-do-an-cho-heo-cung-tam-duoc.html.]
Cô bé hề ngủ. Cô bé xuống giường theo, : “Em thể đến phòng nghỉ của chị xem một chút ?”.
từ chối.
Cô bé quanh căn phòng, chậc chậc than thở: “Đơn giản quá, trực một ca đêm thật dễ dàng”.
đáp lời.
Người đến nếu ý, thì cho dù , cô bé cũng sẽ mở lời.
Quả nhiên cô bé nhướng mày. Hiếm khi một cô bé còn nhỏ động tác mà gây khó chịu, đó, dường như còn toát vẻ duyên dáng yêu kiều: “Chị đoán đó là ai?”.
Chắc là thám t.ử tư, nhưng , vì trả lời thế nào.
“Chị thật nhàm chán, bác sĩ Lưu”. Lisa : “Thám t.ử tư em tìm đấy. Điều tra phụ nữ bên ngoài của bố em”.
“Sao em ?”. .
“Chị bác sĩ, chị em họ gì ?”. Cô bé .
tỏ ý .
“Lâm, theo họ , theo họ ông, ý của em là ông ngoại”. Cô bé hất cằm, kiêu ngạo .
“Mẹ em thật cần gì cả, chỉ cần khỏe mạnh là , đợi thêm hai năm nữa, khi em 18 tuổi, những điều nghĩ sẽ thành hiện thực”. Cảm xúc của cô bé chùng xuống.
“Ông ngoại em sắp xếp ?”. Trong lòng khẽ động, hỏi cô bé.
Cô bé trả lời , chỉ , mỉm .
Giờ phút , cô bé giống một thiếu nữ mười mấy tuổi, trong mắt ánh mắt cô bé ánh lên sự thông minh sắc sảo.
“3 tuổi, em theo ông bà ngoại đến nhà máy, ông ngoại , em chính là hy vọng của ông”. Cô bé trả lời thẳng.
Điều mà cô bé đang giữ cho riêng là một bí mật, cô cần với , cô bé chỉ cần lắng .