Tống Kỳ cuối cùng cũng thể khỏi nhà. Dù khôi phục vẻ tuấn phong độ ngày xưa, nhưng ít nhất cũng sạch sẽ gọn gàng.
Cơm nước xong, hai nắm tay dạo, dì út dắt Khanh Thụy đằng .
Tống Kỳ hỏi: "Em tâm sự ?".
Khanh Khanh lắc đầu gật đầu.
"Hay em , nghĩ cách giúp em”. Tống Kỳ ân cần .
Khanh Khanh suy nghĩ một lúc thôi, chỉ bảo: "Anh bảo đám cưới mà chỉ một phù dâu thì ? Đến Quốc khánh bụng Hồ Lệ to lắm , chỉ còn mỗi Lưu Bảo Châu”.
"Có thế mà cũng lo, nhiều em họ lắm, để hỏi bọn nó xem”. Tống Kỳ .
Khanh Khanh lộ vẻ mặt "thế thì quá, giúp em một việc lớn ".
đợi Tống Kỳ và Khanh Thụy ngủ say, cô hỏi nhớ chuyện gì khác về chị họ Lưu Trân Châu , ví dụ như tên đàn ông hại chị chẳng hạn.
Dì út ngẫm nghĩ bảo đó họ Bách, trong từ "tùng bách".
Khanh Khanh vốn định hỏi nhớ phụ nữ nào , cô tò mò về mối quan hệ giữa phụ nữ c.h.ế.t trong bệnh viện và Bảo Châu.
Không ngờ hỏi một thông tin chấn động hơn. Người họ Bách nhiều, cô đúng một , ông chủ quán bar Bản Sắc đối diện quán bar Thất Ức. Tống Kỳ từng nhắc đến chuyện của họ Bách vài ba .
Và trong lúc , Bảo Châu từng một đến quán bar đó, lẽ chỉ một .
Cô bảo mà, gái ngoan hiền ru rú trong nhà một bar, ắt nguyên nhân.
Bảo Châu thực sự đến đó vì gã họ Bách ? Cô thầm nguyền rủa gã họ Bách cả trăm .
Nhân lúc buổi sáng, cô ghé qua ký túc xá của Bảo Châu . Dù mấy hôm nay sóng gió liên miên nhưng Bảo Châu vẫn đều đặn đến trường.
Là chuyện, cô Bảo Châu đến đó gì. Vì thế cô thầm khinh bỉ cảnh sát cả vạn .
Nếu phụ nữ thực sự do Bảo Châu tay, thì thể phát hiện một cách đơn giản thô thiển như ?
Cô thấy Lê Trí Viễn đang đỗ xe ở sân vận động, hai cùng xuống xe.
Ha, đúng là ứng với câu , ăn tối cùng là gì, ăn sáng cùng mới là công khai. Thế là công khai .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-ky-muu-sat-cua-nu-bac-si/chuong-442-khanh-khanh-lo-lang.html.]
Lưu Bảo Châu tới gần, cô nhíu mày thắc mắc. Khi Bảo Châu lên lầu, cô chào Lê Trí Viễn, hỏi: "Lưu Bảo Châu, mới hai ba ngày gặp, cô gầy nhiều thế? Cô đang giảm cân ? Gầy đến mức n.g.ự.c sắp biến mất ”.
Rồi cô bắt gặp ánh mắt lo lắng y hệt của Lê Trí Viễn.
Cô theo Bảo Châu phòng, giường Bảo Châu bận rộn thu dọn đồ đạc, hỏi: "Lưu Bảo Châu, cô thật chứ? Cần giúp gì thì cứ , đừng một chịu đựng”.
Lưu Bảo Châu hỏi : "Cô đến chỉ để thế thôi ?".
Khanh Khanh lườm một cái: "Không, đến xem cô trò ”.
Cô quả thự thấy một trò . Khi ba cùng về phía bệnh viện, đến ngã ba một đường dẫn sang khoa Chẩn đoán hình ảnh, một đường sang khu nội trú sản khoa, Lưu Bảo Châu cảnh sát chặn .
Nữ cảnh sát trẻ dẫn đầu bước tới chặn đường họ, : "Bác sĩ Lưu, là Trương Dĩnh thuộc đội Cảnh sát hình sự phân cục, một vụ án mời cô hỗ trợ điều tra. Đây là thẻ công tác của , đây là giấy triệu tập, mời cô theo chúng về đồn ngay bây giờ”.
Đồng nghiệp qua chuẩn ca xôn xao bàn tán, dòng xếp hàng đăng ký khám bệnh dài dằng dặc cũng chỉ trỏ thì thầm.
Khanh Khanh cảm thấy m.á.u nóng dồn lên não, cô chắn mặt Bảo Châu định gì đó thì bất chợt cảm thấy Lưu Bảo Châu nắm lấy khuỷu tay , : "Cho khoa bàn giao công việc với đồng nghiệp một chút ? còn xin nghỉ”.
Nữ cảnh sát đối diện gật đầu đồng ý. Sau đó một nam cảnh sát khác chạy từ ngoài , gì đó với nữ cảnh sát.
Khanh Khanh Lưu Bảo Châu và Lê Trí Viễn cùng lên lầu, cô nghĩ ngợi một chút theo họ. Cảnh sát cũng bám theo.
Lê Trí Viễn tranh thủ mấy phút ngắn ngủi dặn dò Bảo Châu nhiều việc:
Bảo Châu, giữ im lặng là quyền chính đáng của em, điều em với cảnh sát đều thể trở thành bằng chứng bất lợi cho em.
Anh thể mặt em ủy quyền cho luật sư, để luật sư cùng em trong suốt quá trình thẩm vấn.
Nếu em trả lời câu hỏi, em thể chấm dứt cuộc chuyện bất cứ lúc nào...
Lưu Bảo Châu mỉm ngắt lời : "Lê Trí Viễn, em , cảnh sát chẳng bảo em giúp đỡ đó ?".
Khanh Khanh động tĩnh của cảnh sát, vô tình thấy Hồ Lệ đang một tay vịn tường một tay ôm bụng đầy lo lắng giữa đám đông đồng nghiệp chân cầu thang.
Cô suy nghĩ một chút chạy vội xuống lầu: "Hồ Lệ, đừng lo, là vì vụ video Bảo Châu vu oan nên mới đến đồn cảnh sát phối hợp điều tra đấy”.
Cô to, đủ để những xung quanh rõ mồn một.