Cuối cùng ngày cũng đến.
Đây mới thực sự là thử thách. tự nhủ căng thẳng. Lê Trí Viễn đang , rõ từng lời, lo lắng. Điều cần thiết, bởi vì g.i.ế.c Lưu Nhã Lan.
Sau khi xin nghỉ với chủ nhiệm Lưu, nhờ Lê Trí Viễn an ủi và giải thích với bà giúp . Vị bác sĩ già luôn coi như con cháu trong nhà trông lo lắng, bà nắm tay thật chặt.
Tiểu Cương cũng ở đó, vẻ ngại ngùng, gãi đầu ấp úng: "Bác sĩ Lưu, đây thực sự là công việc thôi. Sẽ ảnh hưởng đến quan hệ cá nhân của chúng chứ?".
chẳng quan hệ cá nhân với từ bao giờ. mỉm tỏ vẻ thấu hiểu. thấy lườm nữ cảnh sát mấy cái vẻ tức giận.
hỏi: "Cảnh sát Lý ?".
Tiểu Cương đáp: "Sư kiểm tra một đoạn camera giám sát nên chúng tự đến ”.
Đây là thứ hai xe cảnh sát, là ghế phụ.
Nữ cảnh sát lái xe, ghế phụ là một cảnh sát khác, Tiểu Cương bên .
Tiểu Cương : "Bác sĩ Lưu, chị là nổi tiếng ở đội hình sự chúng đấy, lát nữa chắc sẽ xúm xem”.
tỏ vẻ hiểu.
Cậu gãi đầu, ngại ngùng : "Tuy thế với sư , nhưng cuộc chuyện xe của hai khiến sư thêm biệt danh 'Lý Túng Quẫn'. Chị , thích cái biệt danh lắm, chắc cả cục đều ”.
nhớ đang chuyện gì, nhưng vẫn thắc mắc: "Cảnh sát Lý tự ?".
Tiểu Cương ha hả, sảng khoái : "Ha ha ha, chắc mặt chị sư căng thẳng quá, quên mất xe cảnh sát camera liên tục, đó cũng quên xóa luôn”.
Cậu còn hào hứng kể: "Thế nên ai cũng , thậm chí Đại đội trưởng của chúng suýt nữa thì khuyên khám nam khoa ”.
Chuyện ...
Sau Lý Thụy Dương vì chuyện đó mà oán trách, gây khó dễ cho thì đúng là quá nhân từ.
Lớn thế mới đầu đồn cảnh sát. Văn phòng đội hình sự lộn xộn, khí cũng trong lành lắm. Tiểu Cương bảo cả tháng nay bận túi bụi, thế , nhất là sư , đây sạch sẽ gọn gàng lắm.
Không cảnh xúm xem như Tiểu Cương , họ chỉ ngẩng lên một cái cắm cúi việc.
đưa một căn phòng bình thường, chỉ một cái bàn lớn, bên hai cái ghế, bên một cái ghế.
nghĩ sự nghi ngờ đối với bằng chứng xác thực, nếu cái ghế đối diện chắc chắn là loại ghế sắt chuyên dụng thấy tivi .
Đây là dấu hiệu .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-ky-muu-sat-cua-nu-bac-si/chuong-443-tham-van-1.html.]
Ngồi đối diện là Tiểu Cương và nữ cảnh sát .
nghĩ đây cũng là một dấu hiệu .
Nữ cảnh sát hỏi: "Bác sĩ Lưu Bảo Châu, cô tại chúng mời cô đến đây ? Cô điều gì khai báo ?".
lễ phép đáp: " tại mời đến đây”.
lúc Lý Thụy Dương đẩy cửa bước , vẻ mặt nghiêm trọng, trừng mắt Tiểu Cương mấy cái khiến rụt cổ .
Sau đó giơ hai tay động tác đầu hàng, dậy, kéo nữ cảnh sát bên cạnh lên cùng ở ghế dựa tường.
Đi cùng Lý Thụy Dương còn một cảnh sát lớn tuổi hơn, ông vẻ mặt tủm tỉm hiền từ.
Đây chắc hẳn là một cảnh sát khó đối phó!
Lý Thụy Dương chỗ Tiểu Cương , nghiêm giọng : "Lưu Bảo Châu, mời cô về đồn hỗ trợ điều tra là vì vụ án Lưu Nhã Lan sát hại”.
Vị cảnh sát già bên cạnh híp mắt : "Bác sĩ Lưu, đừng căng thẳng, cứ trò chuyện thoải mái thôi, gì cũng . Thật đấy, chuyện gì cũng ”.
Ông thiện hỏi : "Cô gì ?".
ngẫm nghĩ bảo: "Cô cảnh sát nãy chắc là thích các lắm, lúc thấy các bước , đồng t.ử cô giãn 45%, đây chính là lý do thấy thích thì mắt sẽ sáng lên”.
Tiểu Cương và nữ cảnh sát dựa tường đồng loạt ho sặc sụa. Vị cảnh sát già tít mắt vẻ thích thú.
Lý Thụy Dương bắt đầu trừng mắt .
Đón ánh mắt của , sửa : "Cũng thể là nhầm”.
Nữ cảnh sát bật dậy, lớn tiếng : "Bác sĩ Lưu, cô nhầm , thích đội trưởng Lý đấy”.
Tiểu Cương ngừng ho, cảnh sát già che miệng thấy tổ quốc .
Lý Thụy Dương gắt gỏng với phía : "Làm loạn cái gì?”.
"Không loạn, thích thật, đến đây là vì đấy”. Nữ cảnh sát từng chữ chắc nịch, sang hỏi : "Bác sĩ Lưu, cô thấy thế nào?".
suy nghĩ một chút chậm rãi : " thấy cô mắt . Thật đấy”.
gật đầu khẳng định với cô , bổ sung: "Đội trưởng Lý thể lực , kỹ thuật cũng , đặc biệt là đang ở độ tuổi đàn ông dẻo dai nhất”.