Lưu Bảo Châu tỉnh tối hôm đó. Lúc , Lý Thụy Dương đang dùng tăm bông thấm nước ẩm đôi môi khô khốc nứt nẻ của cô.
Khi cô giật mở mắt, Lý Thụy Dương thấy một đôi mắt mệt mỏi, đục ngầu vằn tia máu. Ánh mắt chỉ lạnh, mà còn mang theo nét tàn nhẫn.
Lúc cô nhận là , ánh mắt cô trở nên phức tạp, phức tạp đến mức Lý Thụy Dương miêu tả thế nào.
Rồi cô nhanh chóng nhắm mắt , mười phút mới mở nữa, dùng giọng khàn đặc như tiếng ngói vỡ cào xuống đất để cảm ơn .
Lý Thụy Dương với cô, bác sĩ chẩn đoán là viêm amidan cấp tính mủ. Bệnh thường gặp ở trẻ em và thanh thiếu niên, lớn thỉnh thoảng mới mắc khi áp lực công việc lớn, lao lực quá độ và hệ miễn dịch suy giảm.
Lý Thụy Dương thực định trêu chọc: "Thảo nào d.a.o sắc gọt chuôi, Lưu Bảo Châu, bác sĩ như cô cũng lúc lực bất tòng tâm nhỉ”.
Nói xong câu đó chỉ tự tát một cái. Nói năng kiểu đó mặt phụ nữ để ý, là chê quá trai chê Lưu Bảo Châu rút d.a.o đủ nhanh?
Lưu Bảo Châu gì. Cô khó nhọc thẳng dậy, đưa bất kỳ bình luận nào về bộ quần áo , dường như cô xuống giường, cô tự rút kim luồn mu bàn tay .
Lý Thụy Dương bước tới ngăn : "Cố tỏ mạnh mẽ gì, xuống. Bác sĩ nhanh nhất cũng ngày cô mới dần hồi phục, hai ngày nay sẽ còn sốt đấy”.
Lưu Bảo Châu thế mà lời. nhanh Lý Thụy Dương nhận , đó là lời, mà là cô còn sức lực để phản bác chống đối. Cô hiện tại đang ở trong trạng thái còn chút sức phản kháng nào.
Thế là Lý Thụy Dương vội vàng bưng cháo tới, và trong lúc cô run rẩy cầm thìa, giật lấy đút cho cô. Cô cũng phản đối, cứ nương theo tay , chậm rãi nhưng nghiêm túc ăn hết bát cháo.
Quả là một bệnh nhân hợp tác.
Mặc dù nửa tiếng , cô nôn thốc nôn tháo tất cả thùng rác.
Lý Thụy Dương vội an ủi: "Bác sĩ khả năng sẽ nôn mà”.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-ky-muu-sat-cua-nu-bac-si/chuong-464-doi-dau-4.html.]
Đêm hôm đó, Lý Thụy Dương trằn trọc cả đêm. Trong điện thoại của Lê Trí Viễn, cứ đắn đo mãi xem nên báo cho "gã mặt trắng trung niên" . cuối cùng thừa nhận, cao thượng đến mức đó.
Thế là quyết định tự chăm sóc Lưu Bảo Châu thêm vài ngày. Lưu Bảo Châu cho cơ hội. Sáng hôm , cô cho thuê hộ lý , phiền công việc của Lý Thụy Dương nữa. Cô cam đoan sẽ ngoan ngoãn ở bệnh viện, Lý Thụy Dương thể xong việc chính kiểm tra.
Lần thì Lý Thụy Dương hết cách. Thế là hôm đó, và Tiểu Cương chia thăm dò về Bách Vinh Tề.
Tiểu Cương tìm bên họ nội, Lý Thụy Dương tìm bên họ ngoại, từ đó chắp vá nên một tuổi thơ và thời niên thiếu méo mó của tên tội phạm liên : ông bố nát rượu giàu , bà nhu nhược mặt chồng nhưng cay nghiệt với con cái, và mối quan hệ gia đình bạo lực tồi tệ...
Đồng thời cũng đến kết luận: Bách Vinh Tề tuyệt đối về quê.
Cái ác của Bách Vinh Tề lẽ là bẩm sinh. Ba đặc điểm nổi bật thời thơ ấu của tội phạm g.i.ế.c hàng loạt đều đủ: đái dầm, phóng hỏa, ngược đãi động vật nhỏ...
Điểm đáng sợ nhất của những kẻ như khi trưởng thành là ở chỗ, nhiều tên tội phạm liên cực kỳ giỏi ngụy trang thành một công dân bình thường, thậm chí đầy sức hút. Đó là cách giành lòng tin, và phương thức đầy tính lừa lọc giúp cực kỳ dễ nắm bắt các phương pháp đào thoát...
Bây giờ, chỉ còn trông chờ kết quả chuyến Thâm Quyến của đội Tiểu Dĩnh.
Phó Cục trưởng Tiêu vẫn đang đào sâu về bố Lưu Trân Châu. Ông già tinh quái trích xuất hình ảnh bố Lưu Trân Châu dừng gần bệnh viện hơn bốn mươi phút, còn cất công tìm hành trình của Lưu Bảo Châu, ông mệt mỏi nhắn tin cho Lý Thụy Dương...
Nhóc con, bác sĩ Lưu Bảo Châu sống quy luật như cán bộ hưu trí nhỉ, để tâm chút , đưa đón , tặng chút hoa cỏ gì đó...
Nhóc con, bác sĩ Lưu Bảo Châu cơ bản chẳng giải trí tiêu khiển gì, cân nhắc chuyển đến gần bệnh viện ...
Lý Thụy Dương, Lưu Bảo Châu khi tan buổi chiều xuất hiện ở khu vực bố cô dừng , từ một con đường chính khác vòng về gần tòa nhà đó. Sau đó, thấy bóng dáng nữa...
Lý Thụy Dương, chúng nên tra thử hành tung đêm hôm đó của Lưu Bảo Châu ? Có nên tra thử quan hệ thực sự giữa cô và bố ?