Nhật Ký Mưu Sát Của Nữ Bác Sĩ - Chương 52: Lần đầu tiên rung động

Cập nhật lúc: 2025-11-18 11:15:38
Lượt xem: 37

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Người nhảy lầu là nhà của bệnh nhân giường 5 khoa sản. Nỗi lo lắng của Lê Trí Viễn lập tức giảm , nếu là bệnh nhân, bệnh viện và bác sĩ sẽ phiền phức, là nhà, thì khả năng gặp rắc rối về tranh chấp y tế giảm đáng kể.

Anh gọi điện thoại cho Bảo Châu báo chi tiết, trong điện thoại Bảo Châu chút bất ngờ, nhưng vẫn thành khẩn cảm ơn .

Lê Trí Viễn chỉ khổ. Mình thấy cô trong bộ dạng quần áo chỉnh tề mà cô hề đỏ mặt, thể thấy trong lòng cô , cũng chỉ là một đồng nghiệp, ngay cả là khác giới cũng tính, thuần túy là đồng nghiệp. Anh im lặng thở dài.

Anh rung động với Bảo Châu từ khi nào?

Anh nhớ rõ. Đêm đó, một thời gian dài trực ca đêm, trở về vị trí của , bên cửa sổ phòng bào chế, đối diện là hành lang phòng cấp cứu.

Đêm đó, tiếng còi xe cứu thương vang lên ba , phố Thắng Lợi xảy một vụ t.a.i n.ạ.n xe chấn động thành phố, một trẻ m.a.n.g t.h.a.i bảy tháng, trong lúc đẩy đứa con lớn ba tuổi qua đường, vạch băng qua đường một nữ tài xế vượt đèn đỏ đ.â.m trúng, m.a.n.g t.h.a.i trong lúc nguy cấp, dùng hết sức lực đẩy chiếc xe đẩy trong tay về phía bồn cây xanh, còn thì đ.â.m chính diện. Lúc đưa đến cấp cứu, thể cứu vãn.

Anh thấy m.a.n.g t.h.a.i rút ống thở oxy , một tay cố sức nắm lấy bên cạnh, giọng yếu ớt. Người mà cô cố sức nắm lấy, chính là Bảo Châu.

Cô đẩy băng ca, gần như đang chạy vẫn quên mỉm an ủi đang giường, khẩu hình miệng chắc là đang yêu cầu đừng ngủ, nụ của cô ấm áp.

Anh cứ bên cửa sổ thấy đèn phòng phẫu thuật cấp cứu tắt phụt, thấy cô mệt mỏi cùng nhân viên y tế bước .

Anh thấy chủ nhiệm Lưu đang an ủi , nhưng cả đội ngũ y bác sĩ tinh thần đều sa sút, y tá bắt đầu lau nước mắt. Có ở sảnh cấp cứu gọi: “Mau, mau, tìm thấy đứa bé , mau tới đây”.

đứa bé lóc t.h.ả.m thiết, giãy giụa, ai bế nó.

Anh thấy phụ nữ khi nãy còn mỉm an ủi t.h.a.i phụ, nhận lấy đứa bé, ôm chặt lòng, mặc cho đứa bé cào mặt cô hai vệt máu, chắc là cô đang ngâm nga hát, đứa bé cuối cùng cũng yên tĩnh trong lòng cô, là một bé trai, mới ba tuổi, đẩy bồn cây xanh cứu mạng, ngoài vết trầy xước thì gì đáng ngại, nhưng đứa bé mất giống như con thú non mất , cứ bám riết lấy cô, ngủ trong vòng tay cô.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-ky-muu-sat-cua-nu-bac-si/chuong-52-lan-dau-tien-rung-dong.html.]

Sau đó, cô bế đứa bé cùng chủ nhiệm Lưu về phía , rõ cuộc đối thoại của họ.

Cô hy vọng thể đưa đứa bé chào tạm biệt khi đưa nhà xác, cô xin ý kiến của chủ nhiệm Lưu xem phù hợp với quy định của bệnh viện .

Anh thấy Chủ nhiệm Lưu gọi cô là Bảo Châu, một cái tên thật phổ biến, nghĩ.

Chủ nhiệm Lưu thở dài : “Bảo Châu, tuy bệnh viện quy định, nhưng mà, vẫn dạy em một điều, bác sĩ chỉ lo trị bệnh, đừng xen bất cứ chuyện gì khác, đừng mang bất kỳ tình cảm nào , em , đối với bác sĩ, bài học quan trọng nhất là gì ?”.

“Y đức”. Cô một cách khẳng định.

“Không, đó là dùng để dạy sinh viên y, là bác sĩ hành nghề, bài học quan trọng nhất, là né tránh rủi ro y tế một cách hợp pháp và hợp lý”.

Chủ nhiệm Lưu ân cần: “Huống hồ nó mới 3 tuổi, gì cả”.

Hóa là bác sĩ mới đến, nghĩ.

cô vẫn kiên định, cố chấp yêu cầu, : “Tuy bây giờ nó gì, nhưng sẽ ngày nó hiểu, em nghiêm túc chào tạm biệt yêu thương nó nhất, chứ hồ đồ mà mất ”.

“Em chắc như cho nó ? Tận mắt thấy c.h.ế.t? Có lẽ với nó biến thành thiên thần trời, đối với nó khi hơn?”.

Sau khi chủ nhiệm Lưu rời , thấy cô rơi nước mắt, từng giọt lớn, như trân châu lướt qua gò má cô, trong khoảnh khắc đó cảm giác đau lòng.

 

Loading...