Lưu Nhã Lan gửi sáu tin nhắn, gọi hai cuộc điện thoại. đợi đến gần ba giờ sáng mới trả lời tin nhắn của chị .
“Chị Nhã Lan, xin , em bận phẫu thuật. Không bây giờ chị ngủ , tiện gọi điện thoại, sợ phiền chị. Ngày mai em trực ca đêm, nếu chị chê, em thể đến nhà chị, vì em sợ ở ký túc xá bệnh viện chị sẽ nghỉ ngơi ”.
Tin nhắn gửi , chị liền gọi .
“Bảo Châu, ngày mai mấy giờ em thể đến nhà chị, chị mệt quá, hai ngày ngủ ”. Giọng chị gấp gáp.
“Hay là trưa mai nhé, như buổi chiều chị thể ngủ một giấc thật ngon”.
Và đó là chào đón một đêm ngủ .
“Được, em nhất định đến nhé!”. Chị hứa.
đương nhiên sẽ đến, nhất định sẽ đến. Không đến, tiến hành hành động của , đạt mục đích của .
Hôm nay thật sự quá bận rộn. Lẽ nên tiếp tục xem camera giám sát và ghi âm, nhưng vô tình ngủ quên mất.
Sáng hôm , đến văn phòng, thấy mấy cô y tá bàn giao ca xì xào bàn tán về chuyện ở giường 5.
Không phép màu nào, đứa bé chiều ngày bà nội bế ngạt c.h.ế.t. Bé một chiếc chăn bông đắp kín mít cả , ngay cả tiếng cũng ai thấy, cứ như mà c.h.ế.t trong im lặng.
Bà dì cả khai , bà tay là bà nội, đó hai họ cùng đem đứa bé chôn ở công trường đang giải tỏa. Cảnh sát đưa bà dì cả nhận diện hiện trường, bố đứa bé và ông ngoại cũng theo, giấu cho mới sinh ở giường 5 .
A Quyên ngay lập tức. Lúc đến mắt cô vẫn còn sưng húp.
Cô thấy , nhịn mà : “Đứa bé xinh xắn như , còn tự tay mặc quần áo cho bé mà…”.
vỗ vai cô , trong lòng ngập tràn đau xót.
Tất cả tội ác đối với trẻ nhỏ ngây thơ đều đáng trừng phạt nặng nhất!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-ky-muu-sat-cua-nu-bac-si/chuong-78-toi-chinh-la-than.html.]
Lúc đến thăm bệnh giường 5, tất cả bác sĩ, y tá đều im lặng, bao gồm cả bác sĩ thực tập trẻ tuổi. Sự im lặng sắp khiến ngạt thở.
Bà ngoại của đứa bé im lặng bên giường bệnh chăm con gái, cho dù tin dữ , phụ nữ trẻ mới cũng chịu đủ dày vò, sự dày vò khiến cô trông như sắp c.h.ế.t, vô hồn.
vẫn còn nhớ ngày hôm đó xuống bàn sinh, cô dù tức giận với bà chồng nhưng vẫn tràn đầy sức sống, chỉ trong mấy ngày ngắn ngủi cô giống như một đóa hoa héo úa.
Nỗi đau lớn nhất đời là sự đột ngột của mà yêu thương, thể lời từ biệt.
Cả buổi sáng, khí trong đội ngũ y, bác sĩ đều ảm đạm. Buổi trưa, chủ nhiệm Lưu sắp xếp một bữa trưa thịnh soạn để động viên, an ủi , để nhanh chóng thoát khỏi bi kịch . Còn nhiều ca bệnh cần tiến hành, thể vì chuyện mà ảnh hưởng đến việc chữa trị của các bệnh nhân khác.
Buổi chiều, xin chủ nhiệm Lưu nghỉ hai tiếng. Chủ nhiệm Lưu đồng ý ngay, sắp xếp cho bác sĩ Lý vẫn còn nợ mấy ca, trực .
sắp xếp túi xách của , xác nhận mang đủ tất cả những thứ cần thiết, gửi tin nhắn cho Lưu Nhã Lan xuất phát đến nhà chị . Chị giục hai .
Khu nhà lưng tựa núi, mặt hướng hồ, là khu nhà giàu nổi tiếng trong thành phố. Dãy phía là biệt thự song lập, ba dãy phía là biệt thự đơn lập.
Nhà của Lưu Nhã Lan ở khu biệt thự song lập phía .
Chị đợi ở cổng khu dân cư. Hốc mắt trũng sâu, da dẻ khô khốc, môi nhăn nheo, ngay cả nếp nhăn ở khóe mắt cũng rõ ràng hơn.
bước nhanh tới hai bước vươn tay nắm lấy tay chị : “Chị Nhã Lan, chị thế? Sao trông tiều tụy thế? Trong nhà chứ?”.
Chị nắm ngược tay : “Bảo Châu, chị , chỉ là ngủ ”.
Đương nhiên là ngủ !
chính là chị ngủ , chị ngày đêm dằn vặt, ăn ngủ yên, chị chịu đủ dằn vặt… nếu , xứng đáng với con ác quỷ trong lòng .