Gần đây Bảo Châu nhất định xảy chuyện gì, hơn nữa còn là chuyện . Lê Trí Viễn thể khẳng định.
Năm năm nay, vẫn luôn âm thầm quan sát Bảo Châu, cô lạnh lùng, cô hòa đồng, cô tham gia quá nhiều hoạt động xã giao, tên của lãnh đạo bệnh viện cô đúng là rõ, ở các khoa khác cô cũng gọi tên nhiều …
cô chuyện luôn nhẹ nhàng, lời ít ý nhiều, cô đường luôn thong thả, mắt ngang ngó dọc, ngoại trừ lúc cấp cứu.
Tuy nhiên, gần đây cô mất tập trung, ngay cả ở văn phòng bác sĩ, cô cũng nhiều xuất hiện với dáng vẻ chau mày, huống hồ là khi tan hôm nay, cô vội vã chạy từ bệnh viện về ký túc xá, hành động như cháy nhà đến nơi bao giờ xuất hiện Bảo Châu.
Cô công việc ở bệnh viện cho phiền não, sự phiền não của cô đến từ cuộc sống riêng tư.
Có là đang yêu ? Không thể nào, ai yêu đương mà bộ dạng ? Huống hồ là Lưu Bảo Châu, trong mắt, trong lòng ai.
Tuy nhiên tư cách cũng lý do để đến bên cô, chia sẻ niềm vui nỗi buồn của cô.
Sự từ chối đơn giản, thẳng thừng của cô: Lê Trí Viễn, cảm giác gì với !
Lê Trí Viễn lộ nụ khổ.
Anh về nhà , ném chìa khóa lên sofa, tháo chân giả bên trái và xe lăn.
Bất cứ chuyện gì cũng đều giới hạn. Việc sử dụng chân giả cũng , quá nhiều cũng . Anh xoa bóp vết thương ở chỗ cắt cụt, khẽ thở dài một .
Sự việc đến nước , gì cam tâm. Bảo Châu xứng đáng với hơn.
Anh nghĩ đến dáng vẻ Bảo Châu vịn đầu gối , cẩn thận lau sạch nước súp chân giả, bất giác mỉm .
Buổi tối, Tống Kỳ hẹn ở đình nghỉ mát đài phun nước trong khu dân cư, hai họ ở cùng một khu biệt thự, phía khu biệt thự một dãy biệt thự song lập, đình nghỉ mát ngay bên cạnh biệt thự song lập, sát mặt hồ, buổi tối, gió thổi từ mặt hồ qua mát mẻ và dễ chịu.
Tống Kỳ cầu hôn Khanh Khanh.
Phải rằng Lê Trí Viễn chút bất ngờ, nghĩ Tống Kỳ định nhanh như . thật lòng mừng cho Tống Kỳ.
Tống Kỳ hỏi ý kiến của : là giấu nhẫn trong bánh kem giống như Trình Bằng , là dùng máy bay lái điều khiển từ xa đưa đến?
Vài ngày nữa là sinh nhật Khanh Khanh, tạo bất ngờ cho Khanh Khanh ngày sinh nhật cô.
“Anh giữ lời ? Lần , cầm tiền thì đường ai nấy , ai quen ai, hôm nay đến nhà gì?”. Có phụ nữ thấp giọng quát, giọng mang sự phẫn nộ và kìm nén.
“ đảm bảo đây là cuối cùng, cô cho thêm mười vạn nữa, giấy bảo đảm cho cô, thề với cô, còn đến tìm cô sẽ trời đ.á.n.h năm tia sét, !”. Giọng một đàn ông vang lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-ky-muu-sat-cua-nu-bac-si/chuong-81-le-tri-vien-phat-hien-ra.html.]
Lê Trí Viễn và Tống Kỳ im bặt.
Vị trí hai họ cây xanh che khuất, từ bên ngoài thấy bên trong, nhưng từ bên trong chỉ cần vạch cành lá , là thể rõ bên ngoài.
Tống Kỳ tò mò vạch cành lá , hai đang kéo kéo đẩy đẩy đến gần, kinh ngạc thốt lên: “Là ! Không ngờ nát như !”.
Lê Trí Viễn cũng vạch cành lá , cũng “ô” một tiếng, đó cũng là gặp.
Người phụ nữ , chính là gặp ở nhà hàng Tây, gặp mặt khiến Bảo Châu mất bình tĩnh. Anh nhớ Bảo Châu gọi chị là chị Nhã Lan, mấy hôm ở bệnh viện, Bảo Châu cùng chị giờ . Anh thể nhầm.
Lê Trí Viễn hỏi: “Cậu quen chị ?”. Anh tưởng Tống Kỳ cũng quen phụ nữ .
Tống Kỳ gật đầu: “Quen, từng gặp ở quán bar, quán bar Bản Sắc đối diện quán bar Thất Ức mà họ của em cổ phần”.
Họ hai xa, suốt đường cứ giằng co, phụ nữ luôn miệng c.h.ử.i rủa, đàn ông uy h.i.ế.p cầu xin.
Tống Kỳ : “Không ngờ thằng nhãi trông cũng bảnh bao mà mấy chuyện bẩn thỉu như , còn mặt dày tán tỉnh Bảo Châu”.
Lê Trí Viễn giật , tán tỉnh Bảo Châu?
“Chuyện gì ?”. Anh giả vờ thản nhiên, thuần túy tò mò mà hỏi.
Tống Kỳ tự tát miệng một cái, ghé sát qua, : “Anh Viễn, đừng cho khác nhé, ngay cả Khanh Khanh em cũng kể”.
Anh kể vắn tắt những gì thấy ở quán bar về Bảo Châu và đàn ông cho Lê Trí Viễn . Cuối cùng bắt Lê Trí Viễn hứa ngoài: “Em hứa với Bảo Châu giữ bí mật giúp cô . Anh đừng em thất vọng đấy”.
Trùng hợp ? Người phụ nữ và Bảo Châu trông quan hệ tầm thường, đàn ông cũng liên hệ nào đó với Bảo Châu?
“Bảo Châu đến quán bar ?”. Lê Trí Viễn như thể tin .
“ thế, cũng ngờ đúng ! Ừm, lúc đó em cũng giật nảy , Bảo Châu còn mặc bộ đồ trễ vai giống như của Hồ Lệ lúc Trình Bằng cầu hôn ”.
Tống Kỳ : “Lúc đó em còn nhận cô ”.
Tống Kỳ tấm tắc khen: “Quả thực như biến thành một khác, lắm!”.
Lê Trí Viễn im lặng.