Nhật Ký Mưu Sát Của Nữ Bác Sĩ - Chương 88: Phải làm sao đây?

Cập nhật lúc: 2025-11-22 14:35:31
Lượt xem: 18

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lê Trí Viễn lái xe, chú ý đến Bảo Châu. Vẻ mặt của cô thờ ơ, trong thời gian ngắn cô vô thức đồng hồ mấy . Nỗi lo lắng của cô ẩn giấu vẻ ngoài bình tĩnh.

Bắt đầu theo dõi từ khi nào? Vì chuyện gì mà theo dõi? Có uy h.i.ế.p ? Cô cảm thấy sợ hãi ? Hay là cảm thấy phẫn nộ?

Lê Trí Viễn nhớ dáng vẻ Bảo Châu dùng sức bóp chặt cổ họng buổi trưa, chắc là phẫn nộ.

Không do tưởng tượng , cảm thấy Bảo Châu dường như gầy một chút so với đây. Áo len cổ cao càng nổi bật nước da trắng, cằm nhọn, môi cô mím chặt, sắc môi nhợt nhạt, tuy nhiên ánh mắt của cô kiên nghị. Đây là một phụ nữ nội tâm mạnh mẽ.

Trước khi khu dân cư, dừng cửa hàng tiện lợi, với Bảo Châu: “Anh mua bao thuốc, em ở xe đợi ”.

Có t.h.u.ố.c lá dễ chuyện.

Lúc họ đến phòng giám sát, đội trưởng đội bảo vệ nhanh chóng đồng ý cho họ xem camera.

Vẫn dùng lý do mất đồ hôm qua. Lê Trí Viễn đưa gói t.h.u.ố.c qua ghé tai đội trưởng đội bảo vệ mấy câu, đó thấy đội trưởng đội bảo vệ gật đầu với .

Bảo Châu hướng tầm mắt ngoài phòng giám sát. Lưu Nhã Lan đang sống trong khu dân cư , còn con trai và con gái của chị . Không đêm qua liệu chị mất ăn mất ngủ ?

Tống tiền dễ gây nghiện, nghĩa là đằng chân lân đằng đầu. Có chị sắp chịu nổi nữa ? Cô ác ý nghĩa thầm.

Một lát , Lê Trí Viễn đến kéo tay cô rời .

Cô giằng tay : “Không xem camera ?”.

Lê Trí Viễn giơ ổ cứng trong tay lên, với cô: “Tải về , đến nhà xem. Có gì cần bổ sung thì qua đây lấy, nếu sẽ cản trở công việc của họ”.

“Vậy về ký túc xá xem”. Cô .

“Nếu thiếu sót gì, xem ở đây thể kịp thời bổ sung hình ảnh từ các camera khác”. Lê Trí Viễn : “Bảo Châu, em bây giờ là định vắt chanh bỏ vỏ, qua cầu rút ván với ?”.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-ky-muu-sat-cua-nu-bac-si/chuong-88-phai-lam-sao-day.html.]

Bảo Châu trả lời thẳng: “Đây là chuyện riêng của , ”.

“Anh , thể coi như ”.

Lê Trí Viễn chắc nịch: “Bảo Châu, em chỉ thể lựa chọn xem hoặc xem. Anh sẽ để em xem một ”.

Nhà của Lê Trí Viễn lớn, một ở căn nhà lớn như khó giữ cho căn nhà sạch sẽ, nhưng Lê Trí Viễn rõ ràng sạch sẽ, trong nhà gọn gàng, ngăn nắp, đồ đạc bày biện đấy.

Anh nhận lấy áo khoác của Bảo Châu, treo lên giá áo, đó mời Bảo Châu xuống.

“Bảo Châu, đợi mười lăm phút, chúng ăn bát mỳ nhé. Trưa nay đều ăn cơm. Lát nữa tìm máy tính cho em”.

Lê Trí Viễn thắt tạp dề, bắt đầu nấu nướng.

Bảo Châu im lặng sofa, cô hứng thú chuyện, cũng lên tiếng giúp đỡ, chỉ .

Chân giả bên trái rõ ràng hề hạn chế hành động của . Ít nhất, bình thường khác gì. Thậm chí hoạt động còn thoải mái hơn bình thường một chút.

Anh thành thạo, bận rộn trong bếp, thể thấy là thường xuyên xuống bếp.

Cởi áo khoác trông trông càng cao ráo. Chiếc áo len cổ tròn màu xám, bên trong là áo sơ mi trắng toát lên vẻ tao nhã và ôn nhuận.

Nhận Bảo Châu đang , đầu mỉm với Bảo Châu, Bảo Châu đầu , nữa.

Lê Trí Viễn bên mặt của Bảo Châu, lo lắng thở dài. Anh nên gì đây?

Bảo Châu sẽ gì với , nhưng tuyệt đối thể mặc kệ chuyện của cô .

 

Loading...