Nhật Ký Mưu Sát Của Nữ Bác Sĩ - Chương 9: Con đường về nhà...

Cập nhật lúc: 2025-11-12 09:32:19
Lượt xem: 74

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trình Bằng uống say túy lúy, bạn bè đến chung vui còn tàn tiệc thì gục ngã.

Hồ Lệ thì kiểm soát khá , khi tiễn bạn bè về cũng trụ nổi nữa, cởi phăng giày cao gót, chân trần đất, mặt đất lạnh trơn, bắt cô xỏ giày vải của , tối nay sẽ ở đây với cô , vì cô với Trình Bằng.

Có điện thoại gọi đến, lạ: “Bảo Châu, là Lê Trí Viễn đây”.

Anh : “Trình Bằng uống t.h.u.ố.c giải rượu , sáng mai mười giờ rưỡi, qua đón ba các em. Phiền em chuyển lời với Hồ Lệ, điện thoại của ”.

Nếu với Hồ Lệ , chỉ cần chuyển lời là .

Nửa đêm, Hồ Lệ nổi điên, nhất quyết đòi chen chúc cùng , khoe chiếc nhẫn lấp lánh ngón trỏ, ồn thực sự chút trợn mắt lườm.

Hồ Lệ ôm mặt, ngây ngô: "Thật ngày mai kết hôn luôn quá”.

thực sự nhịn mà lườm cô một cái. Chọc cho cô đến nghiêng ngả.

Ngày hôm , lúc Lê Trí Viễn đến, Trình Bằng đang đau đầu như búa bổ, cứ khăng khăng đòi tự lái xe, lúc và Hồ Lệ thì hai họ đang giằng co, cũng chỉ Hồ Lệ mới thể chịu cái mùi hôi miệng khi uống rượu đến phát gớm của mà khuyên nhủ, và Lê Trí Viễn bên cạnh xem náo nhiệt.

Nói hết lời, Trình Bằng mới đồng ý xe của Lê Trí Viễn , bắt lái xe của về thành phố.

Hồ Lệ oán trách : "Đã với , Bảo Châu giống em, lái xe”.

Trình Bằng ha hả, : "Bảo Châu, em thật sự thi ba mà vẫn lấy bằng lái ? Không em đây thành tích nhất ?".

Hồ Lệ hờn dỗi đ.á.n.h tay bảo im miệng.

: "Chắc là năng khiếu lái xe”.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-ky-muu-sat-cua-nu-bac-si/chuong-9-con-duong-ve-nha.html.]

Trình Bằng ném chìa khóa cho : “Đi, dạy em”.

Nói định qua kéo , thực sự ngửi mùi rượu , khẽ lùi một bước, Lê Trí Viễn di chuyển qua một bước: “Có đây, sáng sớm tinh mơ chạy qua đây đấy, định trưa nay đ.á.n.h chén một bữa no”.

Vừa thế, Trình Bằng vội vàng lên xe: “Vậy mau, cũng đói , tối qua chẳng ăn gì, sáng nay Lệ Lệ bắt uống cháo, một cái là đói”.

kéo Lệ Lệ , với cô về nhà một chuyến, chào tạm biệt họ.

Lê Trí Viễn đưa về , từ chối, nhà ở gần đây xa, dối.

Khoảng 9 tuổi, bố đưa từ quê chuyển đến thành phố , ở suốt 21 năm.

Bên hồ là nơi tương đối yên tĩnh, hẻo lánh của thành phố , xe buýt chạy suốt một đường về phía bắc, mỗi trạm đều cách xa, bên hầu như đều là cỏ dại, xen lẫn vài luống rau do khai khẩn.

Nơi , vốn là vùng nông thôn của thành phố, tập đoàn nào đó xây khu biệt thự ở đây, nên trưng thu.

Xe buýt qua khu biệt thự, điểm cuối ở nơi cách nhà xa.

Trên đường 12 cái camera, ai thể tránh né hảo tất cả các camera, ở thời đại , thông tin của bạn đều là trong suốt, hành động của bạn, đều dữ liệu lớn giám sát và nắm bắt.

May mà, cần tránh tất cả các camera, chỉ cần lúc hành động tránh hai cái trong đó, một cái ở lối thôn, một cái là trạm xe buýt bên cạnh khu biệt thự.

Nhà cửa trong thôn đều giống , đây là do tập đoàn Lục Thành khi trưng thu đất thống nhất xây cho tất cả dân làng, lúc bà ngoại qua đời để một nửa căn nhà cũ cho , lúc giải tỏa thì một căn riêng thuộc về , khi qua đời, bố sự chứng kiến của mợ, trực tiếp sang tên nhà cho .

Sau đó, chỉ còn một , bởi vì bố mang một nửa tiền đền bù giải tỏa bỏ . Ngày hôm đó, ông đưa cho một cái thẻ, một chùm chìa khóa, và một đoạn chuyện.

Con đường về nhà bởi vì ký ức mà trở nên như thể xa hơn, con đường , bố qua, qua, chị thì , chị chôn cất ở quê nhà.

chỉ về đó hai , một khi bà nội qua đời, một là khi bà nội qua đời.

Loading...