Lê Trí Viễn trợn mắt há mồm, nghi vấn của vẫn giải đáp, ngược càng thêm mơ hồ: “Bố em? Em chắc chứ? Người nào cũng đội mũ, cúi đầu, em chắc chắn? Ông tại theo dõi em?”.
Bảo Châu trả lời, tuy nhiên ánh mắt cô sáng ngời mà kiên định.
Lê Trí Viễn tiếp tục hỏi: “Tại ?”.
Bảo Châu cúi đầu, hai tay đan : “Anh sẽ hỏi, chỉ cần xác định an là ”.
“Em dựa mà đó là bố em?”. Lê Trí Viễn hỏi một câu ngớ ngẩn.
“Bố là thủy thủ mười mấy năm, ông MSDs, chính là bệnh nghề nghiệp của thủy thủ, chứng rối loạn cơ xương. Lưng, cổ và vai của ông do rối loạn cơ bắp nên giống với khác”. Bảo Châu thấy hỏi nghiêm túc, nên cũng nghiêm túc trả lời.
Lê Trí Viễn nghiêm túc chỗ Bảo Châu chỉ, nếu kỹ, thật phát hiện gì, mà cho dù kỹ, thật cũng vẫn .
“Hơn nữa, dù ông cũng là bố ”. Bảo Châu , cho nên cũng chẳng lạ gì khi khác nhận ông.
“Vậy tại trực tiếp gặp mặt chuyện với em, mà dùng cách theo dõi, gửi ảnh để liên lạc với em?”. Lê Trí Viễn vẫn còn nghi ngờ.
“Anh , sẽ hỏi”. Bảo Châu cắt ngang lời : “Lê Trí Viễn, những chuyện khác, thể ”.
Cô qua, xổm đầu gối Lê Trí Viễn, đặt tay lên đầu gối , ngẩng đầu : “Lê Trí Viễn, thể , thể hỏi ?”.
Đây là đầu tiên, cô tỏ khiêm nhường và yếu đuối mặt , điều khiến trong lòng Lê Trí Viễn chút xót xa.
“Được, hỏi. Nếu cần gì, em nhớ cho ”.
Nghe thấy câu , Bảo Châu gật đầu dậy: “ ”.
“Bây giờ ?”. Lê Trí Viễn đồng hồ, đồng hồ treo tường hiển thị gần đến nửa đêm, hôm nay là một ngày thăng trầm, thời gian trôi qua quá nhanh, giống như giấc mơ của .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-ky-muu-sat-cua-nu-bac-si/chuong-94-ai-do-mat.html.]
“Anh đưa em về”. Anh dậy .
“Không cần , bắt xe là . Anh cần nghỉ ngơi ”. Bảo Châu ấn vai xuống khi đang chuẩn dậy: “ bắt xe là ”.
Lê Trí Viễn bật : “Từ đây về trung tâm thành phố xa lắm, bắt xe ”.
“Vậy đưa về, về về, còn thời gian ngủ nữa”. Bảo Châu đồng ý.
“Vậy là em ở nhà ngủ nhé, sáng mai cùng ”. Lê Trí Viễn thăm dò.
Anh ngờ Bảo Châu đồng ý sảng khoái như . Càng ngờ, Bảo Châu hề khách sáo với , thoải mái chấp nhận hành vi nhường phòng ngủ chính của .
Đến khi giường ở phòng khách, thể tránh khỏi mà nhớ nụ hôn cuồng nhiệt sofa, mãi cho đến khi đột nhiên nhớ trong phòng ngủ thứ gì, mới đột nhiên lo lắng.
Sự lo lắng mang theo mong đợi khiến mãi ngủ yên , lúc chuẩn bữa sáng, ngừng chú ý động tĩnh từ phòng ngủ chính.
Tuy nhiên Bảo Châu qua một đêm ngủ dậy dường như quên mất nụ hôn tối qua, cũng phát hiện đồ vật trong phòng ngủ chính, sắc mặt cô vẫn như thường, cùng Lê Trí Viễn ăn sáng, đó cùng lái xe đến bệnh viện.
Lê Trí Viễn yên tâm, lẽ Bảo Châu phát hiện đồ vật trong phòng ngủ, nhưng trong lòng vẫn dâng lên một chút thất vọng nên lời.
Trước khi bãi đỗ xe ngầm, Bảo Châu xuống xe. Cô đóng cửa xe, cúi đầu qua cửa sổ một câu: “Kỹ thuật chụp ảnh của thật, bức ảnh trong phòng ngủ đó thể cho một tấm ?”.
Lê Trí Viễn đỏ mặt câu hỏi đột ngột của cô, Bảo Châu, nhất thời nên lời. Bảo Châu dường như cũng mong đợi gì, chỉ là , xong lời của , khóe miệng và đuôi mắt ánh lên ý nhàn nhạt, chút ý , khiến khuôn mặt cô trở nên dịu dàng mà xinh xắn, cũng khiến Lê Trí Viễn lấy bình tĩnh, đáp cô một câu: “Kỹ năng hôn của em kém thật, em xem…”.
Anh chỉ môi c.ắ.n rách tối qua, : “Em c.ắ.n rách môi ”.
Lần , đến lượt Bảo Châu nên lời.