Nhật Ký Nuôi Nhóc Tì Của Quý Phi Cá Mặn - Chương 111: Dễ dàng sao?

Cập nhật lúc: 2026-08-03 08:53:44
Lượt xem: 12

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

​Mỏng nhẹ mà giữ ấm cực , tuy rằng kiểu dáng trông kỳ quặc một chút, nhưng tuyệt đối là một món đồ .

 

​"Bộ đồ từ lông cừu đấy, thấy hả? Ấm áp chứ?" Minh Huyên đắc ý Dận , khoe khoang.

 

​Lông cừu á? Món đồ cư nhiên từ lông cừu ?

 

​Thứ lông cừu vốn dĩ nay vứt , thế mà thể chế tác thành bộ y phục ấm áp đến nhường ư?

 

​Trong đầu Dận lập tức bắt đầu nảy tính toán. Nếu thứ áp dụng rộng rãi trong dân gian, sẽ giúp bao nhiêu bách tính bớt cảnh lầm than vì giá rét…

 

​Thấy trán nhóc rịn lấm tấm mồ hôi, Minh Huyên liền cầm khăn tay ân cần lau mồ hôi cho . Nàng hớn hở hỏi: “Con nghĩ xem, nếu đem dâng cái cho Hoàng thượng, ngài liệu đồng ý tìm thêm vài chục vị sư phó nữa cho con ?”

 

​Dận há hốc miệng định gì đó, kết quả sặc nước bọt ho sù sụ một trận. Mãi một lúc , mới đỏ bừng mặt, Minh Huyên phân trần: “Dì , bài vở mỗi ngày của con vốn dĩ vô cùng nặng nề . Ba vị sư phó hiện tại đều là những bậc đại nho lạc đương thời...”

 

​Minh Huyên chớp chớp mắt, vẻ mặt ngẩn tò te hỏi : "Hóa cũng lúc con chán học ?" Nàng cứ tưởng học thần thì cũng lúc chán học, nhưng vì học quá nhẹ nhàng nên chắc chắn sẽ cảm thấy sợ hãi việc học cơ chứ!

 

​"Không dì, đối với việc học hành rèn luyện, con tuyệt đối hề lơ là chểnh mảng." Dận vội vàng đính chính, hề hình tượng con ngoan trò giỏi của sụp đổ trong mắt dì.

 

​Minh Huyên gật gù, nhưng vẫn ngập ngừng Dận , đưa ý kiến: “Hay là chúng cứ tạm thời xin thêm vài vị . Con thừa đấy, quyền thế và địa vị chúng đang sở hữu hiện tại đều là do Hoàng thượng ban cho. Ta luôn một cảm giác rằng, những thứ thể dễ dàng khác tước đoạt thì vĩnh viễn là của . Chỉ những kiến thức thu nạp đầu, những bản lĩnh mà nắm giữ mới thực sự là tài sản của riêng . Lại ... đây chẳng cũng là một cơ hội để con tiếp xúc, tạo dựng mối quan hệ với các triều thần ?”

 

​Dận im lặng đáp. Cậu thầm nghĩ, dì vẫn suy nghĩ chuyện quá đỗi đơn giản .

 

đến lúc đưa Minh Huyên về tẩm cung, Dận tình cờ thấy cuốn "Minh Sử" đặt bàn. Cậu tò mò lật xem những chỗ mà dì dùng bút đ.á.n.h dấu cẩn thận…

 

​Thuận tay lật qua vài trang, phát hiện mỗi một vị Thái t.ử đều đ.á.n.h dấu ghi chú kỹ lưỡng. Duy chỉ trang về Chu Tiêu là nếp gấp in hằn sâu nhất, trang giấy sờn cũ, vẻ như lật lật nhiều

 

​"Thực con thấy, thêm vài vị sư phó nữa cũng là ý . Bài vở hiện tại quả thực chút quá đỗi đơn giản." Đợi đến lúc Minh Huyên lải nhải hỏi rằng, nếu thêm sư phó thì nên dùng cách nào khác để đòi lợi lộc, Dận đột nhiên mỉm lên tiếng. Mệt thì mệt thêm chút đỉnh thôi! Dẫu cũng chẳng chuyện gì xa.

 

​Mắt Minh Huyên lập tức sáng rực lên. Nàng vội vàng vỗ n.g.ự.c cái bộp, cam đoan: “Con cứ yên tâm, hễ con là dì sẽ lấy về cho bằng .”

 

​Ngoài mặt Dận vẫn tươi rạng rỡ, nhưng trong bụng đang gào thét kêu khổ.

 

​Cậu thật sự ngờ tới kết cục ! Trước đây vì sợ dì lo lắng, luôn cố tình tỏ nhẹ nhàng, thảnh thơi, coi việc học như mây bay gió thoảng. Ai dè…

 

​Dì bây giờ đinh ninh rằng chương trình học của quá ư là dễ thở!

 

​Tối hôm đó, Dận mang bộ quần áo len lông cừu đến dâng cho Khang Hi. Chỉ mới mặc thử đầy nửa canh giờ, Khang Hi lập tức nhận sự kỳ diệu của món đồ .

 

​Đến lúc dệt từ lông cừu, khuôn mặt hiện rõ vẻ kinh ngạc tột độ xen lẫn thán phục.

 

​"Bảo Thành, con thế?" Sau phút giây mừng rỡ cuồng nhiệt, Khang Hi nhận sắc mặt nhi t.ử chút bất thường, bèn lên tiếng hỏi.

 

​Dận cũng chẳng giấu giếm, liền đưa cuốn sách cầm từ chỗ Minh Huyên về cho Khang Hi xem.

 

​"Dì cảm thấy lượng sư phó hiện tại của nhi thần ít..." Dận trưng vẻ mặt sống bằng c·h·ết. Đọc sách đối với vốn dĩ chuyện khó khăn gì, nhưng mà... là Thái tử, chỉ cần sách là xong. Ngoài việc học, còn dốc sức tìm hiểu, học hỏi việc trị quốc an dân nữa chứ, hả?

 

​Khang Hi lật xem cuốn "Minh Thái Tổ Thực Lục"…

 

​"Vậy cuối cùng nàng đổi lấy điều kiện gì?" Sau khi xem xong, Khang Hi ngước mắt nhi t.ử hỏi.

 

​Dận nhắm tịt mắt , rầu rĩ đáp: “Dì cảm thấy Hoàng a mã đối với nhi thần quá mức lơ là, thiếu sự quan tâm bồi dưỡng. Dì ngài noi gương Minh Thái Tổ, dốc lòng bồi dưỡng Ý Văn Thái t.ử (Chu Tiêu) khi xưa, tăng cường thêm một lượng lớn sư phó cả văn lẫn võ cho nhi thần. Dì thông qua đó để bách quan văn võ triều đình cùng các vị nhận thức rõ ràng một điều: Vị trí Thái t.ử của nhi thần là độc tôn, kẻ nào thể thế !”

 

​Thái t.ử bận rộn ? Thái t.ử mệt mỏi ?

 

​Khang Hi ngày ngày kè kè bên cạnh nhi tử, rõ mười mươi. Nhìn cái bộ dạng chán chường, sống bằng c·h·ết của thằng bé lúc , nhịn mà phá lên ha hả.

 

​Khang Hi dùng ngón tay mân mê lớp áo len mỏng nhẹ mà vô cùng ấm áp , mỉm với Dận : “Trẫm thấy ý tưởng của dì con tồi chút nào .”

 

​Dận phắt , mở to hai mắt Khang Hi với vẻ khó tin. Cậu cứ đinh ninh rằng Hoàng a mã sẽ khó mà đồng ý cái yêu sách vô lý cơ đấy!

 

​Khang Hi chậm rãi cởi chiếc áo len , bảo: “Tuy suy nghĩ của dì con phần đơn giản ngây ngô, nhưng đôi lúc ngẫm cũng thấy lý. Trẫm sẽ nghiêm túc cân nhắc chuyện .”

 

​Nhận món lễ vật quý giá nhường nhân dịp Vạn Thọ tiết, Khang Hi quả thực vô cùng sung sướng.

 

​Hắn còn đặc biệt cho gọi Minh Huyên tới để gặng hỏi chi tiết về phương pháp chế tác. Sau một hồi tỉ tê, cũng hiểu rằng, bộ y phục của và Dận đang mặc thực chất dệt từ những sợi lông tơ mềm mịn nhất của cừu, bởi nó mới mỏng nhẹ và êm ái đến thế.

 

​Còn loại len dệt từ lông cừu thô, tuy khả năng giữ ấm cũng , nhưng khi mặc lên mang cảm giác thoải mái bằng.

 

​"Điểm mạnh lớn nhất của nó chính là giá thành rẻ mạt!" So với lông tơ cừu thượng hạng, Khang Hi càng đ.á.n.h giá cao tính ứng dụng và công hiệu của lông cừu thô hơn. Giới nhà giàu thì mùa đông đủ loại lụa là gấm vóc, lông thú xịn xò để giữ ấm, chứ bách tính dân đen thì sự lựa chọn xa xỉ .

 

​Hơn nữa, việc mở rộng giao thương buôn bán lông cừu còn mang một lợi ích chính trị to lớn khác: Suy yếu thế lực của Mông Cổ.

 

​"Lần nàng lập công lớn . Nàng trẫm ban thưởng cho thứ gì?" Khang Hi Minh Huyên, ánh mắt đầy ý dò hỏi. Dù nàng đòi thăng vị phân, cũng là chuyện thể cân nhắc.

 

​Minh Huyên tỏ vô cùng khó hiểu: “Chẳng thần dùng công trạng để đổi lấy yêu cầu cho Bảo Thành ? Thằng bé thưa với ngài ?”

 

​Khang Hi bật thành tiếng, gật đầu biểu thị tâm tư của nàng.

 

​"Nếu năm xưa Chu Tiêu yểu mệnh qua đời sớm, thì đố thằng Chu Đệ gan dám loạn càn?" Minh Huyên khẽ thở dài một tiếng, thẳng mắt Khang Hi mà : “Tương lai, lượng hoàng t.ử sẽ ngày một đông đúc thêm. Đứa nào đứa nấy đều là nhân trung long phượng, tư chất bất phàm. Làm Thái t.ử quả thực hề dễ dàng chút nào. Cho nên, việc tăng thêm chút lợi thế, củng cố vị thế vững chắc cho thằng bé, đồng thời sắp xếp thêm nhiều bậc hiền tài thực sự khả năng khuyên can, phò tá bên cạnh nó... chẳng là một điều vô cùng ?”

 

​"Nàng quả thực suy nghĩ vô cùng thấu đáo chu . Cứ quyết định theo ý nàng . Bảo Thành dạo gần đây quả thực cũng rảnh rỗi quá ." Khang Hi gật đầu tán thưởng. Đối mặt với những toan tính mưu đồ lộ liễu, thèm che đậy giấu giếm của nàng, Khang Hi chẳng mảy may nảy sinh chút chán ghét nào, ngược còn cảm thấy nàng vô cùng thú vị.

 

​Thấy Khang Hi dễ tính dễ chuyện đến , Minh Huyên tỏng ngay lúc vẫn đang dốc lòng dốc sức bồi dưỡng Thái tử. Nàng bèn tiếp lời: “Việc giáo d.ụ.c con cái , bồi dưỡng trữ quân thế nào... đó là trọng trách và cũng chỉ ngài mới đủ khả năng để định đoạt. Thần tài hèn sức mọn, cái gì cũng mù tịt, chỉ là tiện tay lật vài trang sách sử tự biên tự diễn bừa vài câu mà thôi.”

 

​Khang Hi thấy nàng như trút gánh nặng trong lòng, thao thao bất tuyệt kể tuốt luốt bộ quy trình chế tác len sợi cho mà chẳng hề giấu giếm nửa lời. Nàng thậm chí còn hiến kế, đề xuất việc nhuộm màu cho len. Như thế sợi len sẽ màu sắc rực rỡ tươi sáng hơn, đan thành áo quần trông cũng mắt hơn hẳn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-ky-nuoi-nhoc-ti-cua-quy-phi-ca-man/chuong-111-de-dang-sao.html.]

 

​"Phụ nữ chốn dân gian vốn dĩ đều thông minh khéo léo. Thần mới chỉ đưa một ý tưởng nhỏ, thế mà đám cung nữ trong cung những thành công, mà còn sáng tạo đan đủ loại hoa văn họa tiết cầu kỳ. Thần đang tính mở một xưởng dệt len quy mô lớn, chiêu mộ thêm nhiều phụ nhân về công việc se chỉ. Loại len thô sợi to, sản xuất lượng lớn, giá thành rẻ mạt, chắc chắn sẽ nhiều đổ xô mua về đan áo ấm. Còn loại lông tơ cừu thượng hạng, xử lý tinh xảo, nhuộm màu rực rỡ thì sẽ nhắm đối tượng khách hàng là tầng lớp quyền quý vương tôn. Nghĩ tới việc xưởng dệt thể tạo công ăn việc , giúp đỡ một bộ phận phụ nhân thêm thu nhập trang trải, để cuộc sống của họ bớt phần nào cơ cực... thấy vui lắm."

 

​Minh Huyên lải nhải một tràng dài, đó chớp chớp mắt Khang Hi dò hỏi xem ý tưởng của khả thi ? Liệu việc khép tội "cùng dân tranh lợi" ?

 

​Khang Hi khẽ lắc đầu, ánh mắt dịu dàng nàng, ôn tồn cất lời: “Trẫm chuẩn tấu! Nàng .”

 

​Minh Huyên bất chợt rùng một cái sởn gai ốc... Sao tự dưng Khang Hi dùng cái giọng điệu sến súa buồn nôn thế để chuyện với ? Có chỗ nào sai sai ở đây chăng?

 

​Quả nhiên là nên chơi trội mà!

 

​Minh Huyên cúi đầu, nở một nụ vô cùng gượng gạo: “Hôm nay là sinh thần của Hoàng thượng, vì mải mê bận bịu lo liệu chuyện , nên thần cũng kịp chuẩn hạ lễ đàng hoàng để dâng lên ngài...”

 

​"Trẫm vô cùng hài lòng với món lễ vật của nàng." Khang Hi tiếp tục trưng nụ kỳ quái. Hắn nhào nặn, cân nhắc thật kỹ xem nên tận dụng triệt để những ý tưởng để quy đổi những lợi ích thiết thực gì mới .

 

​Có lẽ cô nương ngốc nghếch mặt đây ý thức tầm quan trọng và ý nghĩa to lớn đằng những gì nàng ? một khi cánh cửa giao thương buôn bán lông cừu mở , Mông Cổ ắt sẽ tập trung việc chăn nuôi cừu, đồng nghĩa với việc lượng ngựa chiến thu hẹp . Bách tính an cư lạc nghiệp, cơm no áo ấm, lẽ dĩ nhiên sẽ ai chọn con đường c.h.é.m g·i·ết chiến loạn. Và Mông Cổ cũng .

 

​"Đây chẳng là phần thưởng để ngài đổi lấy việc sắp xếp tìm thêm danh sư cho Thái t.ử ?" Minh Huyên vội vàng nhấn mạnh, hòng phủi sạch quan hệ: “Hoàng thượng mới gật đầu đồng ý xong, ngài là thiên t.ử nhất ngôn cửu đỉnh, tuyệt đối nuốt lời đấy. Chuyện liên quan gì đến thần nữa, thần cũng cần nhận bất kỳ công trạng nào sất. Mọi công lao đều thuộc về Thái tử, tất cả đều là của Thái t.ử hết!”

 

​Khang Hi bật thành tiếng, lắc đầu bất lực, buông tiếng thở dài: “Trẫm hiểu . Trẫm nhất định sẽ đích tuyển chọn những bậc danh sư đại nho lạc nhất thiên hạ cho Thái tử. Đồng thời, trẫm cũng sẽ đích chọn lựa những học sinh ưu tú, xuất chúng nhất cung bạn bồi độc cho nó. Trẫm sẽ cho cả thiên hạ rõ một điều: Thái t.ử của trẫm chính là vị trữ quân duy nhất, danh chính ngôn thuận mà trẫm đích lựa chọn!”

 

​Phụ nữ tuy tầm hạn hẹp, thường chỉ chú ý đến những chuyện vặt vãnh vụn vặt trong nội viện, nhưng những lời cô nha đầu quả thực sai. Hiện tại, đại họa Tam Phiên dẹp yên, xã tắc thái bình, quả thực là thời điểm thích hợp để dốc lực bồi dưỡng Thái tử. Chỉ điều, với sức lực và trí tuệ của tiểu t.ử , mấy như Thang Bân e là đủ trình để nó "hành hạ".

 

​Nhớ hồi , bản cũng lén lút học hành, vụng trộm nỗ lực phấn đấu. Nay nhi t.ử của đường đường chính chính nỗ lực, quang minh chính đại học hỏi, cũng là một chuyện vô cùng !

 

​Minh Huyên lời hứa hẹn của mới thở phào nhẹ nhõm. Vậy là .

 

​Việc cần xong, chẳng còn chuyện gì liên quan đến nữa, nàng liền tìm cớ thoái thác: “Cung tiễn Hoàng thượng, thần sang chỗ Thái hoàng thái hậu ạ.”

 

​Hôm nay là Vạn Thọ tiết, theo lẽ thường, nàng túc trực hầu hạ bên cạnh Thái hoàng thái hậu, tiếp đón và trò chuyện cùng các vị nội mệnh phụ. Nếu Hoàng thượng đột nhiên ngự giá tới đây, thì giờ nàng trang điểm lộng lẫy, chuẩn xong xuôi từ lâu .

 

​Khang Hi theo bóng lưng nàng dứt lời vội vàng phắt thẳng nội thất, ầm ĩ sai cung nữ mau mau hầu hạ trang điểm. Cứ như thể một kẻ vô tâm vô phế, chẳng màng sự đời. Một vốn dĩ lười biếng, thích lo chuyện bao đồng, thế mà chịu vắt óc suy nghĩ, hao tâm tổn trí tính kế đủ đường chỉ vì giành giật những điều nhất cho Bảo Thành. Bảo Thành quả thực phúc khí quá lớn.

 

​Hồi tưởng vô vàn những cái kết bi t.h.ả.m của các vị Thái t.ử trong lịch sử, Khang Hi đưa tay sờ sờ cằm. Hắn bỗng cảm thấy những lo lắng của Minh Huyên vô lý. Suy cho cùng, lượng Thái t.ử thể bình an thuận lợi bước lên ngôi báu đếm đầu ngón tay…

 

​Hơn nữa, nếu đem so sánh với Chu Nguyên Chương, thì sự quan tâm, bồi dưỡng mà dành cho Dận dường như quả thực vẫn còn đủ?

 

​Ngay Vạn Thọ yến, Khang Hi lập tức cho triệu tập Trương Anh cùng các vị tâm phúc đại nho, cộng thêm nhiều đại học sĩ uyên bác trong Hàn Lâm viện. Hắn tự chỉ thị, sắp xếp cho bọn họ luân phiên tiến cung dạy dỗ Thái tử. Thậm chí, còn triệu tập thêm mười mấy vị võ tướng dạn dày sa trường, yêu cầu họ dựa những kinh nghiệm thực chiến đẫm m.á.u của bản để truyền đạt, giảng giải những kiến thức quân sự cho Thái t.ử .

 

​Dận còn kịp hồn suy nghĩ gì thêm, lập tức cuốn vòng xoáy học tập bận rộn đến chóng mặt! Khối lượng kiến thức khổng lồ đổ ập xuống yêu cầu nhanh chóng nắm bắt, hấp thụ…

 

​Dì lo xa cũng lý. Những kiến thức đang nhồi nhét hiện tại so với đây quả thực thâm sâu và uyên bác hơn nhiều.

 

​"Ngạch nương ơi, con thấy con cứ một hoàng t.ử bình thường thì hơn, chứ Thái t.ử khổ quá." Dận Thì cường độ học tập của Thái t.ử dọa cho c·h·ết khiếp, đầu méo mặt than vãn với Huệ phi.

 

​Mười mấy vị sư phó phiên lên lớp giảng bài cho Thái tử, nhồi nhét kiến thức từ sáng sớm tinh mơ cho đến tận đêm khuya khoắt. Chen ngang giữa những giờ học văn là những bài huấn luyện võ thuật khắc nghiệt do các võ sư phó đảm nhiệm. Dận Thì tự cảm thấy bản khả năng như Dận . Cậu học với cường độ đó chắc chắn sẽ phát điên mất.

 

​Huệ phi tức giận tiến lên tát bốp một cái rõ đau mặt Dận Thì, khẽ quát mắng: "Con đang ăn hàm hồ cái gì đấy hả? Ngôi vị Thái t.ử định sẵn từ lâu , thì liên quan quái gì đến con cơ chứ?" Có những chuyện chỉ nên giữ kín trong lòng, thốt khỏi miệng cái gì để rước họa ?

 

​Dận Thì rụt cổ , lấm lét nhỏ: “Dận bây giờ gần như chẳng lấy một giây phút rảnh rỗi nào. Con mà phát hoảng. Con ứ thèm sách theo cái kiểu hành xác như thế !”

 

​Huệ phi trừng mắt lườm nhi t.ử một cái sắc lẹm. Chẳng Hoàng thượng mà đột nhiên dốc lực bồi dưỡng Thái t.ử một cách điên cuồng như . Nghe đồn Thái t.ử mỗi ngày học những môn gì, nội dung đều do Hoàng thượng đích quản lý, xét duyệt. Gia tộc nàng truyền mật thư cung, yêu cầu nàng nhanh chóng điều tra rõ ngọn ngành xem rốt cuộc chuyện là thế nào? Tại thái độ của Hoàng thượng đột ngột xoay chuyển 180 độ đến ?

 

​Không riêng gì Huệ phi, mà ngay cả Đồng Quý phi và những phi tần khác trong cung cũng đầy rẫy sự hoang mang, nghi hoặc xen lẫn sự cam tâm.

 

​Hoàng thượng dồn hết tâm tư sự chú ý lên Thái tử, đồng nghĩa với việc sự quan tâm dành cho các hoàng t.ử khác sẽ sụt giảm. Đây tuyệt đối là viễn cảnh mà đám hậu phi mong thấy.

 

​Từ khi Khang Hi thực sự dồn tâm ý việc bồi dưỡng Dận , mới giật nhận những lời Minh Huyên quả sai. Chương trình học của Thái t.ử đây, đối với nó mà , quả thực quá đỗi nhẹ nhàng, đơn giản.

 

​Thái t.ử bận rộn đến mức còn thời gian để ngó ngàng đến dì và Tứ nữa. Cậu chỉ kịp hối hả vứt một xấp bài tập ngoại khóa dày cộp giao cho Minh Huyên, bảo nàng giúp kiểm tra. Tuy bắt buộc lách gì nhiều, nhưng yêu cầu nhóc (Dận Chân) học thuộc lòng nhiều thứ.

 

​Minh Huyên lật xem xấp bài tập ngoại khóa mà Dận giao , sang Dận Chân - đứa trẻ căn bản cần ai đốc thúc, đôn đốc vẫn thể dễ dàng thành bài tập một cách nhẹ nhàng. Nàng lập tức cảm thấy vô cùng kính nể. Đây đích thị là một thiên tài nữa !

 

​Đừng là hồi nàng mới ba, bốn tuổi, ngay cả khi mười mấy tuổi đầu, nàng cũng nghị lực và sự tự giác học tập cao độ đến thế.

 

​Thấy nhóc vẫn còn rảnh rang chán, nàng bèn sai Xuân Ni dắt Dận Chân theo giám sát tiến độ hoạt động của xưởng dệt len.

 

​Dận Chân cảm thấy công việc vô cùng thú vị. Giúp việc cho Hiền Quý phi còn trả tiền công đàng hoàng, nhóc cảm giác đang bóc lột sức lao động.

 

​Mà bản Minh Huyên cũng chẳng hề cảm thấy c.ắ.n rứt lương tâm vì tội bóc lột sức lao động trẻ em. Thuận mua bán, tình nguyện đôi bên thôi mà.

 

​Một mối quan hệ thuê mướn vô cùng kỳ quái thiết lập giữa hai như thế.

 

​Mãi cho đến tận tháng Năm, đúng ngày sinh thần của Dận , nhóc rốt cuộc mới nới lỏng dây cót một chút.

 

​Minh Huyên , vẻ mặt đầy quan tâm ân cần hỏi xem hiện tại cảm thấy việc sách học hành đủ "nhẹ nhàng" .

 

​"Khó, quá khó luôn dì ơi!" Dận lắc đầu, buông một tiếng thở dài não nuột.

 

 

 

 

 

 

 

Loading...