Nhật Ký Nuôi Nhóc Tì Của Quý Phi Cá Mặn - Chương 121: Khuyên bảo
Cập nhật lúc: 2026-08-03 10:32:20
Lượt xem: 15
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Được dì khích lệ nhiệt liệt như , ánh mắt ngập tràn sự tự hào, Dận vội lấy tay che mặt, nhịn bật .
Minh Huyên kích động vỗ tay đến đỏ ửng cả lên, cảm xúc dâng trào, ngập tràn vui sướng hô lên: “Con giỏi quá mất!”
Dận xoa xoa mặt, nỗ lực khống chế tâm trạng đang lâng lâng bay bổng, mỉm đáp: “Cho nên dì đừng thấy buồn nữa nhé. Chính dì từng , con phạm sai lầm thì mới thể sửa đổi và tiến bộ mà. Lần dì chỉ cần chú ý một chút là sẽ lặp sai sót như nữa .”
Minh Huyên gật đầu lia lịa. Nàng chẳng thấy buồn bực gì sất, ngược tâm trạng còn đang nổ trời.
"Đại Thanh chúng quả thực hùng mạnh, lãnh thổ rộng lớn, nhân tài đông đúc. Thế nhưng, những quốc gia nhỏ bé xung quanh cũng là điểm đáng khen ngợi." Dận theo thói quen vói tay lấy một chiếc gối tựa bên mép giường ôm lòng, khẽ khàng .
Minh Huyên cong môi tiếp lời: “Kiêu hãnh nhưng tự đại, tự hào nhưng ngạo mạn. Biết thừa nhận sự cường đại của bản , nhưng cũng khinh rẻ kẻ yếu thế hơn . Dì mong con sẽ trở thành một như .”
Dận đáp lời, chỉ thích ngắm dáng vẻ ngập tràn tự hào và kiêu hãnh của dì mỗi khi nhắc về .
Tiễn Dận , Minh Huyên vẫn còn phấn khích, quét sạch sự ủ dột lúc ban ngày, hăm hở chuẩn ngoài dạo chơi.
So với hoàng cung lộng lẫy, Doanh Đài tuy nhỏ bé nhưng cảnh sắc vô cùng xuất sắc.
Mang theo tâm trạng vui vẻ ngắm vật xung quanh, cảnh vật cũng nhờ thế mà trở nên muôn phần tươi . Minh Huyên thậm chí còn tìm một chốn lý tưởng để hóng gió mát, ăn đồ nướng BBQ, nhâm nhi chút rượu nhẹ, thưởng thức ánh trăng soi bóng xuống mặt hồ lăn tăn gợn sóng. Đang lúc thi vị như thì Khang Hi đột nhiên giá lâm.
"Trẫm vốn định dẫn các nàng đến hành cung Nhiệt Hà, nhưng Hoàng mã ma dạo sức khỏe kém, chịu nổi cảnh xóc nảy đường xa." Khang Hi thản nhiên xuống, mỉm giải thích. là năm ngoái ngài từng bàn với nàng sẽ Nhiệt Hà, nhưng năm nay tính toán khác nên mới đổi lịch trình.
Kẻ phá đám tới, Minh Huyên đành đặt chén rượu xuống, chuẩn dậy hành lễ.
Vốn tự tửu lượng kém, nên dù chỉ là uống rượu trái cây, Minh Huyên cũng chỉ dùng loại chén nhỏ nhất. Thấy Khang Hi tới, nàng cũng dập tắt luôn ý định nhậu nhẹt kế tiếp.
"Ngồi !" Khang Hi đè tay bắt nàng xuống, tự rót cho một chén rượu, uống : “Lần là do trẫm rõ ràng.”
"Không ." Minh Huyên vội vàng lắc đầu chối đây đẩy: “Đều là của thần . Thần lơ đễnh thèm ngó ngàng đến bản lịch trình mà Lương công công sai đưa tới.”
Khang Hi nhấp thêm hai chén. Xưa nay ngài vốn hảo loại rượu trái cây vị ngọt ngọt , nhưng ướp lạnh uống thấy sảng khoái, bất giác uống thêm vài chén. Men rượu ngấm , ngắm mỹ nhân ánh trăng mờ ảo, trong lòng Khang Hi bỗng rạo rực những tia xao động, ngài bèn sai mang thêm rượu mạnh tới.
Minh Huyên thấy ngài ngang nhiên "đảo khách thành chủ", ý định rời , còn bày bộ dạng uống rượu xả láng, bèn nhấp nhổm định cáo lui.
"Ngồi ngay ngắn ! Cứ uốn éo vặn vẹo chẳng cái thể thống gì, nàng sợ bọn nô tài chê ?" Khang Hi liếc nàng một cái, gắt giọng.
Minh Huyên định lên thì mắng phủ đầu như , đành ép m.ô.n.g dính chặt xuống mặt ghế đá, sống lưng dựng thẳng tắp.
"Mấy năm nay nàng ở trong cung thấy ấm ức ?" Khang Hi nhàn nhã ngắm xung quanh, lơ đãng buông một câu hỏi.
"Không ấm ức, ạ." Đồng t.ử Minh Huyên khẽ co rụt , trong lòng dâng lên một dự cảm chẳng lành, vội vàng thanh minh: “Thần mấy năm nay luôn nhận sự hậu đãi của Hoàng thượng, thực sự từng chịu qua nửa điểm ấm ức nào.”
Khang Hi khẽ : "Nàng thấy ấm ức là ." Nói đoạn, ngài toan vươn tay vỗ nhẹ lên tay Minh Huyên, ai dè vỗ hụt.
Nguyên nhân là do Minh Huyên đột nhiên ôm chầm lấy bụng, vẻ mặt chút gượng gạo nhưng vẫn cố vẻ trấn định.
"Sao thế?" Khang Hi thấy rõ ràng trời hề nóng mà trán nàng lấm tấm mồ hôi, nhíu mày hỏi.
Minh Huyên cúi gằm mặt, dùng chất giọng run rẩy ngập ngừng đáp: “Nữ nhân... mỗi tháng luôn vài ngày thoải mái... mong Hoàng thượng thứ .”
Nói xong, nàng cứ thế ôm bụng, dùng dáng vẻ kỳ cục vặn vẹo chạy tót về tẩm điện nghỉ ngơi của .
Bỏ Khang Hi chơ vơ vò rượu lạnh toát nàng bỏ , bực bội lẩm bẩm: “Kiêng khem mồm miệng khó đến thế ?”
Ngay cả một tên thái giám như Lương Cửu Công cũng thừa nữ nhân đến "ngày đèn đỏ" thì tuyệt đối đụng đồ lạnh. Lão cúi đầu, một lúc lâu mới dè dặt thưa: “Nô tài mang máng nhớ kỳ nguyệt san của Hiền Quý phi nương nương... thường đều đặn... Có lẽ chính nương nương cũng để ý tới ạ.”
Khang Hi thở dài thườn thượt. Ngài giật phăng nắp vò rượu mạnh, dốc tuột họng uống ực một cạn sạch. Chất lỏng cay nồng xẹt qua yết hầu, nóng rát chảy dày, lúc ngài mới miễn cưỡng bình tĩnh đôi chút.
"Nương nương, kỳ nguyệt san của ngài tới ạ?" Xuân Ni vẻ mặt nhăn nhó của chủ tử, ngơ ngác hỏi.
Minh Huyên trừng mắt lườm nàng một cái, cáu kỉnh bảo: “Ai mà , nó thích thì nó tới chứ !”
Nói nàng vẫy tay gọi Ô Lan gần, rỉ tai thầm vài câu.
Đã diễn thì diễn cho trót, đúng dịp mấy ngày nay trùng hợp "kỳ đèn đỏ" của Ô Lan, lo gì thể qua mặt thiên hạ?
Giả vờ mệt mỏi, Minh Huyên kéo Ô Lan xuống giường. Nàng ôm chiếc gối tựa ngẩn ngơ suy nghĩ, chút hiểu nổi, Khang Hi đột nhiên nổi hứng thú với ?
Là do "tinh trùng lên não" bộc phát nhất thời, là ngài toan tính sâu xa gì khác nhắm Thái tử?
Để vở kịch thêm phần chân thật, Minh Huyên còn đặc biệt căn dặn Ngự Thiện Phòng mấy ngày tới tuyệt đối cấm đưa đồ ăn lạnh gỏi sống tới chỗ .
Giam trong phòng giả ốm hai ba ngày, Minh Huyên mới rề rà lê bước thỉnh an Thái hoàng thái hậu với bộ dạng tiều tụy.
"Ít nhất cũng kiêng khem chứ. Mấy hôm còn thấy ngươi uống đồ lạnh cơ mà." Thái hoàng thái hậu khi hỏi han quan tâm, rõ ngọn ngành liền lấy ngón tay điểm lên trán Minh Huyên mắng.
Minh Huyên ngoan ngoãn gật đầu: "Thần dám nữa ạ." Nếu thể vượt qua "kiếp nạn" , nàng nguyện uống nước ấm ròng rã suốt phần đời còn .
"Gọi thái y tới bắt mạch cẩn thận, lo mà điều dưỡng cho . Sao dạo gần đây nguyệt san rối loạn thế ?" Thái hoàng thái hậu vẫn hết lo lắng.
Minh Huyên thót tim, ngờ Thái hoàng thái hậu quan tâm sát đến cả chuyện . Nàng đành gượng: “Lão tổ tông, xin giữ cho thần chút mặt mũi mà! Thần do tham ăn đồ lạnh , từ nay dám bậy nữa.”
Thái hoàng thái hậu thấy dáng vẻ thiếu tiền đồ của nàng, thở dài bất lực, cũng răn dạy thêm nữa.
Một lời dối dùng hàng trăm lời dối khác để lấp liếm. Minh Huyên thầm nhủ nếu từ đầu, nàng nhất định... vẫn sẽ y chang như !
Lúc thái y tới bắt mạch thỉnh an bình thường, Minh Huyên thấp thỏm bất an nhờ Tiểu Tôn thái y kê cho một thang t.h.u.ố.c bổ điều dưỡng thể.
Tiểu Tôn thái y thấy vẻ mặt chột của nàng, chẳng tiếng nào, cắm cúi đơn thuốc.
Quả nhiên là chiến hữu , Minh Huyên cảm động vô cùng. Nàng tuyệt đối tin với y thuật của Tiểu Tôn thái y mà thấu vở kịch của nàng.
Nàng quyết định khen ngợi thêm vài câu. Có một "đồng minh" trong Thái Y viện quả thực quan trọng. Vì thế nàng nịnh: “Cảm tạ...”
Tiểu Tôn thái y xong toa thuốc, liền nghiêm giọng dặn dò một tràng: “Nương nương xưa nay ăn uống điều độ, cơ thể quả thực cần điều dưỡng cẩn thận. Mấy tháng tới, xin nương nương tuyệt đối kiêng đồ lạnh, kiêng tất cả thức ăn cay nóng, kích thích...”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-ky-nuoi-nhoc-ti-cua-quy-phi-ca-man/chuong-121-khuyen-bao.html.]
"... Chúng còn là bạn bè ?" Nghe dõng dạc xướng lên một danh sách kiêng khem dài dằng dặc, Minh Huyên trợn tròn mắt. Trời đang nóng nực thế , cấm ăn kem đá, cấm thịt nướng, cấm gỏi sống, cấm cả mì lạnh... Đây là dồn nàng chỗ c.h.ế.t đó hả?
"Không !" Tiểu Tôn thái y thẳng thừng dập tắt hy vọng: “Nô tài năm nay bốn mươi tám tuổi, thể kết bằng hữu với nương nương ?... Nương nương trong hư hàn...”
Tiểu Tôn thái y tiếp tục thao thao bất tuyệt một tràng dài. Minh Huyên chớp chớp mắt, chữ chữ mất, nhưng vẫn chắt lọc một thông điệp quan trọng: Hình như cơ thể hề khỏe mạnh như vẫn huyễn hoặc?
Nghe Tiểu Tôn thái y chẩn đoán xong, Minh Huyên bỗng dưng cảm thấy chỗ nào cũng vấn đề. Cổ, lưng, thậm chí cả chân, lục phủ ngũ tạng như tim, gan, tỳ, phổi... dường như đều đang réo còi báo động. Nàng hoảng hốt hứa hẹn chắc nịch rằng nhất định sẽ ngoan ngoãn lời dặn của thầy thuốc, chăm chỉ uống thuốc, ăn uống bồi bổ, tĩnh dưỡng đàng hoàng.
"Sức khỏe của Hiền Quý phi giao phó cho ngươi đấy. Phải điều trị để nàng nhanh chóng khôi phục khỏe mạnh ." Khang Hi báo Minh Huyên bắt đầu uống t.h.u.ố.c liền truyền gọi Tiểu Tôn thái y tới. Sau khi trình bày tỉ mỉ hàng loạt triệu chứng bất trong cơ thể nàng, ngài nhíu mày căn dặn.
Tiểu Tôn thái y vội vàng quỳ rạp xuống đất, dập đầu tâu: “Nương nương đại ân với nô tài, dẫu đầu rơi m.á.u chảy nô tài cũng sẽ dốc hết tâm sức.”
"Hiền Quý phi cần điều dưỡng bao lâu thì khỏi hẳn?" Khang Hi hỏi. Ngài luôn tin tưởng y thuật của Tiểu Tôn thái y. Sau khi tường tận bệnh tình, ngài cơ thể Minh Huyên quả thực tiềm ẩn ít mầm bệnh. Chẳng hiểu trong lòng ngài bỗng dưng nhói lên một tia xót xa cho cái đồ ngốc nghếch .
Tiểu Tôn thái y chắc nịch thưa: “Nhanh thì ba, năm tháng, lâu thì chín, mười tháng ạ.”
Thực cũng hiểu trong hồ lô của Hiền Quý phi nương nương đang bán loại t.h.u.ố.c gì. xâu chuỗi việc với , loáng thoáng nhận nương nương đang cố tình lảng tránh sự sủng ái của Hoàng thượng. Nhìn vẻ mặt khẩn trương, rụt rè của nàng, chạnh lòng nhớ tới cô con gái nhỏ ở nhà, nhất thời mềm lòng mà hùa theo tung hỏa mù giúp nàng.
Khang Hi gật đầu, dặn dò tận tâm lo liệu, đó ban thưởng một đống đồ tẩm bổ quý hiếm đến chỗ Minh Huyên.
Cứ cách vài ngày, Tiểu Tôn thái y tới bắt mạch một . Minh Huyên cũng ngoan ngoãn ngày ba bữa đắng chát vẫn cần mẫn uống thuốc, chăm chỉ tăng cường rèn luyện thể thao quanh nông trường.
Cả Doanh Đài, từ xuống , đến đám thái giám quét rác cũng tỏ tường chuyện Hiền Quý phi dạo ngã bệnh. Hách Xá Lý gia thậm chí còn dâng xin yết kiến, nhưng Minh Huyên mặc kệ, tìm cớ đuổi khéo, nhất quyết gặp.
Chịu khó nuốt t.h.u.ố.c đắng suốt nửa tháng trời, Minh Huyên bắt đầu thấy cả nhẹ nhõm sảng khoái hẳn . Ngay cả Dận cũng khen sắc mặt nàng dạo trông hồng hào tươi tắn lạ thường.
"Con cũng chú ý giữ gìn sức khỏe đấy!" Minh Huyên đợi lúc Dận tới thăm, đặc biệt gọi Tiểu Tôn thái y , dặn dò: “Hảo hảo bắt mạch cho Thái t.ử xem nào, kiểu gì cũng thấy dạo thằng bé gầy thì ?”
"Bẩm nương nương, Thái t.ử điện hạ long thể an khang, chẳng qua là dạo đang tuổi trổ mã lớn nhanh quá, chế độ ăn uống cũng cần lưu tâm hơn một chút..." Tiểu Tôn thái y khi bắt mạch cẩn thận liền cung kính bẩm báo.
Lớn nhanh?
Minh Huyên vội vàng bật dậy, kéo Dận sát cạnh để so chiều cao…
Công nhận! Thằng bé quả thực cao lên nhiều. Đẩy sát mép tường đo thử, cao tầm bốn thước hai tấc, xấp xỉ một mét bốn mươi .
" là lớn nhanh thật, chắc chẳng mấy chốc nữa là cao hơn cả ." Minh Huyên khỏi cảm thán. Hình bóng nhóc Tiểu Thái t.ử chân ngắn lũn cũn cao tới nửa nàng dường như mới chỉ là chuyện của ngày hôm qua.
Dận chỉ mỉm .
Cậu gặng hỏi Tiểu Tôn thái y cực kỳ cặn kẽ, xác nhận cơ thể dì quả thực mắc bệnh nan y gì, chỉ cần tĩnh dưỡng một, hai năm là khỏe mạnh, lúc bấy giờ mới chịu trút bỏ tảng đá nặng trĩu trong lòng.
Đối với một theo đuổi mục tiêu sống thọ trăm tuổi, thì việc khống chế, ăn uống điều độ một chút Minh Huyên cũng quá oán thán. Rốt cuộc nếu lúc trẻ chịu chăm sóc, về già chỉ tổ chuốc họa .
Dưới sự điều dưỡng tận tâm của Tiểu Tôn thái y, Minh Huyên ngày càng thấy mặt mày hồng hào rạng rỡ, sức lực dồi dào "khỏe như trâu bò".
Chẳng vì bẵng một thời gian quá dài kỳ tuyển tú nào diễn , mà năm nay đợt tuyển tú xảy vô sự cố dở dở . Ngay cả Minh Huyên dù đang chuyên tâm dưỡng bệnh cũng hóng hớt ít chuyện thú vị.
Khang Hi báo cáo mà đau đầu nhức óc. Chắc là phong phanh chuyện động trời gì đó vượt quá sức chịu đựng, một hôm ngài mặt hầm hầm đùng đùng gót về cung xử lý.
Khang Hi khỏi, Minh Huyên lập tức cảm thấy tai tinh mắt sáng, thoải mái bung xõa.
Thấy cảnh tượng , Tiểu Tôn thái y càng thêm khẳng định suy đoán của : Hiền Quý phi nương nương quả nhiên đang rắp tâm tránh sủng.
Tiểu Tôn thái y theo hầu Khang Hi cũng mười mấy năm , chuyện rõ tính nết của ngài. Hắn thừa hiểu Hoàng thượng tuyệt đối hứng thú đặc biệt với Hiền Quý phi.
Hiền Quý phi tránh sủng? E là khó như lên trời!
Thân là cung phi, dung mạo khuynh nước khuynh thành. Đứng lập trường của một đàn ông, Tiểu Tôn thái y cho rằng chuyện nàng hầu hạ Hoàng thượng quả thực là điều hoang đường.
Bao nhiêu năm chứng kiến tình đời nóng lạnh, những bi kịch tranh sủng chốn hậu cung, thấy quá nhiều. Tiểu Tôn thái y thực lòng nỡ thấy kết cục thê t.h.ả.m giáng xuống đầu Hiền Quý phi, nên quyết định mở miệng khuyên nhủ một phen.
"Nô tài xin một câu mạo , mong nương nương chớ trách." Trong lúc kê đơn t.h.u.ố.c cho Minh Huyên, Tiểu Tôn thái y hiệu cho nàng lui đám cung nhân ngoài.
Minh Huyên chỉ giữ mỗi Xuân Ni, đó sai mở toang hết cửa sổ phòng, hiệu cho kẻ hầu hạ lùi xa một quãng, lúc mới tò mò hỏi: “Ngươi cứ thẳng .”
"Ngài... chẳng lẽ vẫn còn oán hận Hoàng thượng?" Tiểu Tôn thái y vén vạt áo, quỳ sụp xuống đất, tận tình khuyên giải: “Ngài hiện giờ vững ngôi vị Hiền Quý phi, địa vị siêu nhiên giữa chốn hậu cung . Ngàn vạn đừng vì chút oán hận cỏn con trong lòng mà dại dột tự rước họa .”
Nghĩ nghĩ , Tiểu Tôn thái y vẫn khăng khăng cho rằng Hiền Quý phi ôm hận trong lòng vì những ngày tháng đầu tiên tiến cung Hoàng thượng hắt hủi, bỏ bê lạnh nhạt.
Minh Huyên chớp mắt chớp chớp, vẻ mặt mù tịt ngơ ngác hỏi : “Ta dựa cái gì mà oán hận Hoàng thượng?”
Đến lượt Tiểu Tôn thái y vẻ mặt đần thối của Minh Huyên mà buồn bực: “Nếu nương nương mang tâm oán hận Hoàng thượng, thì cớ vắt óc tìm cách để lảng tránh ân sủng?”
Thế là thấu ? Minh Huyên há miệng, ấp úng chẳng giải thích thế nào. Đâu thể huỵch toẹt là nàng cảm giác gì với Khang Hi cơ chứ?
"Nương nương, ngài hiện giờ là Hiền Quý phi của Hoàng thượng, là nữ nhân của Hoàng thượng. Nếu ngài cố chấp kháng cự... đó chính là tội khi quân phạm thượng đại bất kính. Ngài cũng hiểu rõ, sự sủng ái của bậc đế vương chốn hậu cung quan trọng đến nhường nào mà! Khắp cái cung , vị nương nương nào mà đỏ mắt tranh giành, thế mà ngài ..." Tiểu Tôn thái y nghẹn lời, chẳng cho thông.
Minh Huyên ngượng ngùng dáng vẻ lo lắng, chân thành của Tiểu Tôn thái y. Nàng ngó quanh quất một vòng mới dè dặt tâm sự: “Trong cung hơn thiếu. Ta tranh đoạt ân sủng thì cuộc sống hiện tại vẫn dư dả, thoải mái. Thái t.ử ưu tú giỏi giang, vô cùng ngoan ngoãn hiểu chuyện. Ngộ nhỡ... Ngươi cũng Tiên hoàng hậu năm xưa vì cớ gì mà hương tiêu ngọc vẫn. Ngộ nhỡ bất hạnh mang thai, thể chịu đựng giày vò khổ ải thì chớ, khi cái mạng quèn cũng chẳng giữ nổi.”
Hơn nữa, cho dù thuận lợi sinh con chăng nữa, liệu nàng đủ khả năng để nuôi nấng dạy dỗ đứa trẻ đó nên ?
"Ta dồn cạn tâm huyết và tình yêu thương dành cho Thái t.ử , lấy tình cảm và tinh lực dư thừa để chia sẻ cho một đứa trẻ khác nữa?"
Tiểu Tôn thái y ngẩng đầu, ánh mắt ngập tràn thương xót Minh Huyên. Hắn thấy chân mày nàng cau , trong đôi mắt hiện rõ sự hoang mang mờ mịt, nhưng tuyệt nhiên lấy một tia hối tiếc.
"Vậy nương nương định lẩn tránh đến khi nào? Nô tài... nhiều nhất cũng chỉ thể giúp ngài cầm cự đến cuối năm nay mà thôi." Tôn thái y dứt khoát lời cay đắng. Dẫu lòng báo đáp ân tình ngưu đậu năm xưa của Hiền Quý phi đến mấy, thì phía vẫn còn cả một gia tộc lo toan gánh vác, thể vì nàng mà đem sinh mạng của cả nhà đ.á.n.h cược .
Hiện tại mới là cuối tháng Sáu, từ đây đến cuối năm vẫn còn tận nửa năm nữa cơ mà?
Nửa năm trời lận đó nha!
"Tới lúc đó tính tiếp, thuyền đến đầu cầu ắt sẽ thẳng!" Minh Huyên tràn trề hy vọng hớn hở : “Sau khi kỳ tuyển tú kết thúc, hậu cung đón thêm một rổ tú nữ trẻ trung mơn mởn. Không chừng lúc đó Hoàng thượng lãng quên ở cái xó xỉnh nào cũng nên. Năm nay bước sang tuổi hai mươi ba . Nghe đồn trong cung , nữ nhân mà quá tuổi hai mươi lăm là coi như già cỗi, hết thời... Đến lúc đó á, hắc hắc...”