Nhật Ký Nuôi Nhóc Tì Của Quý Phi Cá Mặn - Chương 125: Đưa tiễn

Cập nhật lúc: 2026-08-03 10:32:24
Lượt xem: 15

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

 

​Quách Lạc La Quý nhân tin tỷ tỷ sinh nở bình an thì quá đỗi vui mừng, kết quả lúc vệ sinh ban đêm va kệ đồ cổ, đó liền hóa điên…

 

​Bất kể tin , nhưng khi lời đồn truyền , ai nấy cũng chỉ đành gửi lễ vật đến an ủi đôi chút.

 

​Nghi phi đang trong cữ, dưỡng thể, lo dàn xếp chuyện của . Lại thêm Thất công chúa do Quách Lạc La Quý nhân sinh và tiểu a ca mới lọt lòng của chính đều cần quản, Hoàng thượng thấy nàng vất vả, bèn dứt khoát đưa Thất công chúa đến Tây Tam Sở.

 

​Chẳng bao lâu tiệc đầy tháng của tiểu a ca do Nghi phi hạ sinh, Khang Hi tình cờ bắt gặp Ngũ hoàng t.ử đang dạo chơi ở Ngự Hoa viên. Kết quả là Ngũ hoàng t.ử ngay cả một câu tiếng Mãn cũng , càng đừng nhắc tới tiếng Hán, khiến Khang Hi thực sự hoảng hốt.

 

​Lúc , bên cạnh Khang Hi còn vài vị đại thần theo.

 

​Vì thế, Khang Hi liền đưa Ngũ a ca A ca sở, xếp ở cùng Dận Chỉ, đích sắp xếp sư phó cho thằng bé.

 

​"Hoàng a mã, đưa cả Bát A ca sở ạ?" Dận Đề thấy Dận Kỳ trắng trẻo mập mạp, liền mở miệng yêu cầu Khang Hi.

 

​Khang Hi liếc , đáp: “Chờ khi nào con sách còn ngủ gật nữa hẵng .”

 

​Việc tựa hồ chút khó? Bản cứ đến mấy chữ "chi, hồ, giả, dã" là nhịn cơn buồn ngủ!

 

​Dận Đề quyết đoán ngậm miệng.

 

​Dận Chỉ Ngũ bô bô lải nhải mấy lời hiểu, cũng thấy vô cùng đau khổ. Cậu... tiếng Mông Cổ!

 

​"Sớm Hoàng a mã chúng nuôi , con chọn Tiểu Bát ! Ít nhất còn thể hiểu gì." Khang Hi khỏi, Dận Chỉ nhờ ma ma phiên dịch mới thể chuyện cùng Dận Kỳ, nhịn mà phàn nàn.

 

​Dận Đề đắc ý, : “Ta á... đổi !”

 

​Dẫu tiếng Mông Cổ của cũng tàm tạm, cũng nhất quyết đổi! Tiểu Bát hơn Tiểu Ngũ, đổi !

 

​"Hoàng thượng là..." Tin tức truyền đến tai Minh Huyên đúng lúc nàng đang cùng Thái hoàng thái hậu và Na Bố Kỳ đ.á.n.h bài lá, Na Bố Kỳ xong trực tiếp thốt lên kinh ngạc.

 

​Thái hoàng thái hậu cúi đầu trầm ngâm một lúc lâu, đó mới lên tiếng than mệt.

 

​"Hoàng thượng biểu ca quả thực quá cao tay!" Trên đường về Vĩnh Thọ cung, Na Bố Kỳ vẻ mặt cảm thán .

 

​Lấy trẻ con nuôi trẻ con, nàng nghĩ cách nhỉ? Tuy nhiên, chuyện ở trong cung thì , chứ ở trong phủ nàng thì chịu, vì bọn trẻ xấp xỉ tuổi .

 

​Minh Huyên suy đoán chuyện chắc chắn liên quan đến sự cố của Nghi phi đêm Trung thu.

 

​Nàng chút hiểu, Hoàng thái hậu đang yên đang lành, cớ gây khó dễ cho Nghi phi? Dù lúc Nghi phi cam tâm tình nguyện giao đứa bé , nhưng mấy năm nay dám xảy tranh chấp gì với Hoàng thái hậu? Hơn nữa, Ngũ a ca nuôi trắng trẻo mập mạp, Hoàng thái hậu chẳng thích ?

 

​"Cái ả tiện nhân đó lén lút dạy hư Tiểu Ngũ, ." Đối mặt với Thái hoàng thái hậu, Hoàng thái hậu rũ đầu, ấm ức .

 

​Thái hoàng thái hậu ném thẳng chén tay qua, quát lớn: “Tiểu Ngũ là hoàng t.ử của Hoàng thượng, vì để ngươi nuôi dưỡng thằng bé, thậm chí cãi với Hoàng thượng. Nếu ngươi thực sự để tâm đến nó nhiều hơn một chút, Tiểu Ngũ liệu lời khác xằng bậy ?”

 

​"Ta đối với nó để tâm lúc nào? Chuyện ăn mặc sinh hoạt hằng ngày, khi nào lo liệu quan tâm?" Hoàng thái hậu ngẩng phắt đầu lên, đôi mắt đỏ hoe Thái hoàng thái hậu cãi : “Rõ ràng là ả tiện nhân đó ban đầu đồng ý giao đứa bé cho nuôi, nhưng đó đổi ý, còn âm thầm tính kế lưng.”

 

​"Ta từng ôm hy vọng xa vời thể tự tay nuôi nấng một đứa trẻ, là ả tự đến cầu xin ." Hoàng thái hậu gạt nước mắt, nức nở: “Năm xưa Nhị công chúa cũng , Hoàng hậu mất, liền vứt ngay đứa bé sang cho , đó Đồng Giai thị , đòi mất.”

 

​"Nhiều năm như , khi nào lời ngài? Lần cũng là Quách Lạc La Quý nhân tự tìm tới tỏ lòng trung thành, chẳng qua chỉ cự tuyệt mà thôi, nhưng cũng bảo ả hại c.h.ế.t Nghi phi!" Hoàng thái hậu đội nguyên đám lá đầu, quật cường trừng mắt Thái hoàng thái hậu.

 

​"Nghi phi là ngạch nương ruột của Tiểu Ngũ!" Thái hoàng thái hậu day day trán, dáng vẻ ngoan cố hồ đồ của bà mà tức hộc máu.

 

​Thái hoàng thái hậu dậy, cây gậy trong tay gõ mạnh xuống sàn nhà.

 

​Mấy năm gần đây sức khỏe của bà ngày càng sa sút, trong hậu cung hiện tại chẳng lấy một cô nương Mông Cổ nào. Bà căn bản dám tưởng tượng, một khi bà nhắm mắt xuôi tay, bộ tộc Khoa Nhĩ Thấm sẽ ?

 

​Nhìn Hoàng thái hậu đang quỳ mặt đất, Thái hoàng thái hậu nhắm mắt , suy sụp : “! Ngươi chẳng cái gì cả, giống y như năm xưa ngươi chẳng cái gì Đồng Giai thị !”

 

​Bí mật che giấu ngần năm. Hai ngày khi ngạch nương của Huyền Diệp băng hà, Hoàng thái hậu từng đến gặp. Lúc đó rõ ràng sức khỏe Đồng Giai thị hề tệ, đột nhiên còn. Bà giấu giếm chuyện là vì sợ Huyền Diệp sẽ suy nghĩ lệch lạc, cho rằng rắp tâm hại c.h.ế.t ngạch nương của .

 

​Hôm nay bà thật sự nhịn nổi nữa mới toạc .

 

​Hoàng thái hậu đột nhiên ngẩng đầu, thể tin nổi Thái hoàng thái hậu, chuyện vốn tưởng rằng sẽ chôn vùi theo xuống mồ.

 

​"Ta ngươi hận Phúc Lâm, hận Đổng Ngạc thị, ngươi hận Đồng Giai thị, càng hận ! Hận chúng đưa ngươi hoàng cung, bỏ mặc vắng vẻ ngươi." Thái hoàng thái hậu nhắm mắt , nhớ tới thực sự bạc đãi, chính là đứa cháu gái ruột Mạnh Cổ Thanh của .

 

​"Ta giữ Mạnh Cổ Thanh, nên bù đắp lên ngươi, dẫu rằng cái c.h.ế.t yểu của đứa con do Đổng Ngạc thị sinh năm xưa phần nhúng tay của ngươi! Những năm gần đây, cứ ngỡ ngươi buông bỏ . Ngươi đường đường là Hoàng thái hậu của triều Đại Thanh, trao cho ngươi quyền thế, Huyền Diệp cho ngươi sự tôn trọng. đến cuối cùng, ngươi vẫn ôm hận trong lòng, oán khí khó tiêu!" Thái hoàng thái hậu lạnh lùng tàn nhẫn : “Nếu như , ngươi cứ về !”

 

​Về? Về cơ?

 

​Hoàng thái hậu ngước Thái hoàng thái hậu, vẻ mặt đầy nghi hoặc.

 

​"Ta sẽ với Huyền Diệp, ngươi nhiều năm xa cách quê hương nên sinh tâm bệnh, để nó đưa ngươi về hoàng cung Thịnh Kinh tĩnh dưỡng. Chúng giữ cho chút thể diện cuối cùng." Thái hoàng thái hậu gằn từng chữ một.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-ky-nuoi-nhoc-ti-cua-quy-phi-ca-man/chuong-125-dua-tien.html.]

​Hoàng thái hậu há hốc miệng, vội vàng cự tuyệt: “Ta , hết... Ta gì cơ chứ? Ngài chứng cứ ?”

 

​"Không tới lượt ngươi quyết định!" Thái hoàng thái hậu mở bừng mắt : “Ta cần chứng cứ, chỉ cần ngươi mang ác ý với tôn nhi của , mang ác ý với Đại Thanh. Dù do ngươi , cũng thể để ngươi tiếp tục lưu Kinh thành, khiến chút kiên nhẫn cuối cùng Huyền Diệp dành cho Khoa Nhĩ Thấm cũng cạn kiệt.”

 

​"Ngài thật tàn nhẫn!" Hoàng thái hậu nghiến răng Thái hoàng thái hậu, gằn giọng.

 

​"Giữ cho ngươi một mạng, là sự nhân từ cuối cùng của !" Thái hoàng thái hậu xong một cách dứt khoát, sang Tô Ma Lạt Cô. Tô Ma Lạt Cô bưng từ gian trong một chén thuốc, mấy ma ma của Từ Ninh cung lập tức đè Hoàng thái hậu xuống, ép bà uống cạn.

 

​Hoàng thái hậu đổ bệnh... Bệnh tình nặng, nặng đến mức thậm chí thể nên lời nữa.

 

​Khi Minh Huyên dẫn theo các phi tần hậu cung đến hầu bệnh, thấy bà bệnh đến mức chẳng thể gượng dậy nổi, trong chốc lát xót xa thôi. Nàng thầm nghĩ nhất định chăm sóc cơ thể cho , tuyệt đối thể để bản già trong bộ dạng thê t.h.ả.m thế , quá khó chấp nhận .

 

​"Đưa nàng đến Thịnh Kinh tĩnh dưỡng !" Thái hoàng thái hậu với Khang Hi, đôi mắt đỏ hoe: “Năm xưa lẽ nên để các nàng gả đây.”

 

​Khang Hi cảm nhận bàn tay đang đỡ Hoàng mã ma của khẽ run rẩy, nhịn khuyên nhủ: “Hoàng ngạch nương chẳng qua chỉ tiện miệng vài lời bên tai Quách Lạc La thị, bản trực tiếp tay hại Nghi phi, e là đến mức đưa Thịnh Kinh ạ.”

 

​"Vấn đề ở việc nàng trực tiếp nhúng tay ... Huyền Diệp , Khoa Nhĩ Thấm là cố hương của , là nơi cả cuộc đời luôn khắc khoải trong mơ. Còn con là tôn nhi của , con vì nàng mà sinh ác cảm với Khoa Nhĩ Thấm, càng thể tiếp tục dung túng cho nàng càn, con cái của con cũng chính là huyết mạch của ." Thái hoàng thái hậu nhắm mắt , một giọt nước mắt từ khóe mắt rơi xuống, nhỏ lên mu bàn tay Khang Hi.

 

​Sự bất mãn trong lòng Khang Hi bỗng chốc tan biến. Suy cho cùng, Hoàng mã ma vẫn luôn về phía ngài.

 

​"Tôn nhi bàn với Hòa Tháp, sẽ xây dựng một tuyến đường nối liền Thịnh Kinh và Khoa Nhĩ Thấm, để tiện cho việc vận chuyển lông cừu... Đến lúc đó, tôn nhi sẽ dành thời gian đưa ngài về thăm quê, ạ?" Khang Hi vươn tay lau giọt nước mắt mặt Thái hoàng thái hậu, dịu dàng dỗ dành.

 

​Thái hoàng thái hậu khẽ gật đầu, nhưng trong lòng ôm quá nhiều hy vọng. Bà năm nay qua tuổi thất thập cổ lai hy , trở về, liệu còn thể trở về bao nhiêu nữa?

 

​Ngày 11 tháng 10, ngay khi tiếng của một sinh linh mới chào đời vang lên từ Cảnh Nhân cung, Thái hoàng thái hậu vẫn ngay ngắn tại Từ Ninh cung.

 

​Khang Hi cùng Minh Huyên ( tóm cùng), dẫn theo Thái tử, các vị hoàng tử, công chúa và bộ phi tần hậu cung, đích đỡ Hoàng thái hậu tiều tụy ốm yếu lên loan giá.

 

​Khang Hi lập tức hạ lệnh cho ba là Phúc Toàn, Thường Ninh và Kỳ Thụ đích hộ tống Hoàng thái hậu trở về Thịnh Kinh.

 

​Hoàng thái hậu mặc triều phục, sắc mặt tái nhợt nhưng bình thản.

 

​Chỉ là lúc khởi hành, đối diện với những lời quan tâm hỏi han của Khang Hi, bà đột nhiên nở một nụ quỷ dị.

 

​Bà lướt Minh Huyên với ánh mắt mang theo ý khiến khác ớn lạnh, dùng chất giọng khàn đặc : “Ngươi sẽ nhiều con trai, chúng nó sẽ lớn lên, dòm ngó như sói như hổ, tất cả sẽ thèm khát chiếc ghế của ngươi... Ta sẽ chờ, xem ngươi để bao nhiêu đứa con sống sót. Ta chống mắt lên xem Tiểu Thái t.ử của ngươi...”

 

​Minh Huyên trợn tròn mắt, thầm c.h.ử.i thề một câu trong lòng: Dám châm ngòi ly gián Tiểu Thái t.ử của ?

 

​Ngay lập tức, nàng siết c.h.ặ.t t.a.y đỡ lấy Hoàng thái hậu, cất giọng sang sảng: “Tục ngữ câu, rồng sinh rồng phượng sinh phượng, Hoàng thượng chính là chân mệnh thiên tử, hoàng t.ử và công chúa sinh nhất định bất phàm. Thần đang mường tượng cảnh Đại Thanh thật nhiều hoàng t.ử thông minh tài giỏi, khi lớn lên cùng đồng tâm hiệp lực, lúc chắc chắn sẽ là cảnh tượng thái bình thịnh thế. Thái hậu nương nương ngàn vạn giữ gìn sức khỏe, để đến lúc đó cùng chiêm ngưỡng!”

 

​"Cái con tiện nhân ..." Hoàng thái hậu cảm thấy cánh tay như sắp Minh Huyên bóp nát, vùng vẫy cỡ nào cũng thoát , bèn nghiến răng c.h.ử.i thề.

 

​Minh Huyên ngắt lời bà , giòn giã đáp : “Thần nương nương thấy thần gặp thích, hoa gặp hoa nở nên quan tâm. Thái hậu nương nương cứ yên tâm, thần nhất định sẽ chăm sóc bản thật , để nương nương nhọc lòng ạ.”

 

​Nói xong, Minh Huyên ấn ấn Hoàng thái hậu xuống ghế, lén rút một chiếc khăn từ trong tay áo nhét tịt miệng bà , nhanh chóng lôi Khang Hi xuống xe, quỳ rạp xuống đất hô to: “Cung tiễn Hoàng thái hậu, thiên tuế thiên tuế thiên thiên tuế!”

 

​Minh Huyên quỳ, Dận cũng lập tức quỳ theo. Đám hoàng tử, công chúa, phi tần, cung nhân và thị vệ phía cũng đồng loạt quỳ xuống một mảng, đồng thanh hô vang.

 

​Khang Hi khựng một nhịp, cất giọng : “Cung tiễn Hoàng ngạch nương lên đường!”

 

​Minh Huyên cứng đờ . Hai chữ "lên đường" chẳng giống từ ngữ lành gì cho cam!

 

​"Từ lúc tiến cung đến nay, thần bao giờ nửa điểm vô lễ với Hoàng thái hậu, cớ nương nương ghét thần đến ?" Vì lúc nãy Hoàng thái hậu dám trắng trợn c.h.ử.i mắng ngay mặt Khang Hi, Minh Huyên khi về Từ Ninh cung bẩm báo, đành ấm ức hỏi.

 

​Khang Hi khẽ trêu: “Có lẽ vì thấy nàng gặp thích, hoa gặp hoa nở chăng?”

 

​Minh Huyên ngậm miệng thèm cãi, kéo Dận cùng , lách ngay giữa hai bọn họ.

 

​Thái hoàng thái hậu hiển nhiên chuyện xảy . Bà đích ngoài, mà để Tô Ma Lạt Cô .

 

​"Bởi vì con xinh ." Sau khi Khang Hi hồi bẩm việc, Thái hoàng thái hậu giữ Minh Huyên , nắm lấy tay nàng ôn tồn giải thích.

 

​Minh Huyên ngơ ngác thể tin nổi: “Nút phi và Lương Quý nhân mới gọi là mỹ nhân tuyệt sắc chứ ạ.”

 

​Thái hoàng thái hậu mỉm lắc đầu, thêm gì nữa. Bà thật sự ngờ lúc , Hoàng thái hậu buông lời nguyền rủa độc địa đến

 

​"Thần phụ nữ đến một độ tuổi nhất định thường sinh chứng suy nghĩ lung tung, cứ như một căn bệnh . Đợi một thời gian nữa qua , Thái hậu nương nương chắc chắn sẽ tự suy nghĩ thông suốt thôi ạ." Minh Huyên thấy vẻ mặt cụ bà chất chứa đầy thương cảm, liền lên tiếng an ủi: “Thần thật đấy, tin ngài cứ gọi thái y đến hỏi thử xem.”

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Loading...