Nhật Ký Nuôi Nhóc Tì Của Quý Phi Cá Mặn - Chương 135: Ôn phi
Cập nhật lúc: 2026-08-03 10:32:34
Lượt xem: 12
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Thái t.ử ca ca!” Dận Chân gọi một tiếng.
Dận đầu, đưa tay che mắt , nhẹ giọng : “Năm mới vui vẻ, Tiểu Tứ, ngủ ngon!”
Nhận lời chúc, Dận Chân lúc mới toét miệng , mãn nguyện nhắm mắt .
Nửa đêm Giao thừa, thịnh yến qua , cả hoàng cung chìm một mảnh tĩnh lặng. Thế nhưng một trằn trọc lật qua lật thế nào cũng ngủ .
Đều tại một chén nước đặc!
Không do dạo bồi dưỡng cơ thể quá , là vì ngày thường ít uống nên hiệu quả của nước rõ rệt đến thế. Minh Huyên mất ngủ.
Lăn qua lộn vẫn chợp mắt nổi…
Đầu óc nàng đặc biệt tỉnh táo.
Nằm giường chẳng gì, nhưng trong đầu vô hình ảnh lượt xẹt qua. Hồi tưởng những năm tháng sống ở Thanh cung, ký ức sâu đậm nhất của Minh Huyên vẫn là những khoảnh khắc vụn vặt ở chung với Tiểu Thái tử.
Thật sự ngủ , nàng dứt khoát bò dậy, mặc t.ử tế y phục, dẫn theo cung nữ gác đêm sang Đông hậu điện.
“Năm mới vui vẻ!” Đứng cửa sổ phòng Dận , Minh Huyên khẽ một câu, đó đặt bên gối của và Dận Chân mỗi một chiếc túi gấm đỏ thẫm.
Sáng mùng Một Tết tế tổ. Lúc Dận gọi dậy, đầu sang thấy một chiếc túi gấm đỏ thẫm to bằng cái đầu , bên trong nhét đồ căng phồng.
Nhìn sang bên cạnh, bên gối Dận Chân cũng một cái. Mặc dù cũng tròn vo căng ních, nhưng so với cái của thì nhỏ hơn ít nhất hai vòng.
Khẽ một tiếng, Dận cất kỹ túi gấm của , lấy từ trong hộp gỗ chuẩn sẵn một chiếc túi khác đặt bên gối Dận Chân, lúc mới gọi dậy.
Sáng sớm mở mắt nhận hai phong bao lì xì to bự, Dận Chân vui mừng vô cùng.
“Hoàng Quý phi nương nương giờ Sửu một khắc trở dậy dạo bên ngoài một hồi lâu, nãy mới về ngủ tiếp. Nghe là... do uống nhiều nước quá.” Trong lúc hầu hạ Dận mặc y phục, Tiểu Thuận T.ử thấp giọng bẩm báo.
Dận mỉm : “Ngày thường dì vốn ít uống ... Sáng nay các ngươi đừng ai qua đó quấy rầy dì nghỉ ngơi nhé.”
Thu xếp thỏa, dẫn lặng lẽ rời . Sau khi theo Khang Hi tế tổ xong, họ cùng đến Từ Ninh cung hầu chuyện Thái hoàng thái hậu.
“Đứa trẻ quả thật cẩn trọng.” Thái hoàng thái hậu thấy mùng Một Tết mà Minh Huyên tới, mãn điện hoàng t.ử công chúa, bà thừa hiểu Hoàng Quý phi tư cách xuất hiện ở đây. Bà đinh ninh nàng đang giữ ý tứ, liền mỉm với Khang Hi.
Dận cúi đầu lên tiếng. Cậu thầm nghĩ dì vốn dĩ chẳng tính toán xa xôi đến , thuần túy là do dậy nổi mà thôi.
“Hoàng Quý phi nương nương chuẩn nhiều túi gấm đỏ, bên trong đều đựng hạt dưa vàng. Cứ bỏ một hạt là một câu cát tường: Lục lục đại thuận, đại cát đại lợi, thể khỏe mạnh, vui vẻ hạnh phúc...” Dận Tự đột nhiên mở lời khoe.
Hoàng Quý phi nương nương như , bé cho tất cả đều .
Thái hoàng thái hậu xong quả nhiên cao hứng, bảo: “Hoàng Quý phi thật tâm, lát nữa các con cứ đến chỗ nàng mà nhận lì xì.”
Chư vị a ca, hoàng tử, công chúa vội vàng vui vẻ .
Dận sâu khuôn mặt rạng rỡ của Dận Tự, nháy mắt hiệu cho Tiểu Thuận Tử, ý bảo qua đó thông báo một tiếng, đông thế kéo đến mà dì vẫn còn đang ngủ thì phiền.
Trằn trọc đến gần sáng mới khó khăn lắm chợp mắt , lúc đ.á.n.h thức, Minh Huyên vui chút nào.
Vừa mới sửa soạn xong xuôi, nàng thấy Khang Hi dẫn theo bộ hoàng tử, công chúa đến chúc Tết. Nàng đành gượng , phát cho mỗi một bao lì xì.
Dận Chân đem so sánh, phát hiện túi của nhận nhỏ hơn túi của bao nhiêu , miệng toét hớn hở. Cậu bé còn lanh chanh tranh phần của Bát , chạy tới khoe công với Minh Huyên.
Tuyệt vời, thế là tìm đầu sỏ gây tội khiến mất ngủ !
Nghe , Minh Huyên chằm chằm Dận Tự một cái thật sâu, ghim chặt món nợ trong lòng, chuẩn tìm cơ hội "tính sổ".
ai ngờ, rắc rối vẫn dừng ở đó.
Đợi đến lúc Thái hoàng thái hậu và các nội mệnh phụ khen ngợi Minh Huyên tâm, đám nội mệnh phụ tiến cung cầu kiến cũng đều xin một bao lì xì mang về lấy may. Minh Huyên chỉ đành phần thưởng kèm với lòng thành, bảo họ mùng Năm tiến cung thì hẵng !
Sau đó, nàng lập tức gọi Dận Tự qua.
“Chỗ giao cho con gói!”
Lễ vật chúc Tết của các nội mệnh phụ đều giá trị xa xỉ, Minh Huyên cũng keo kiệt, định bụng sẽ tặng mỗi một ít hạt dưa vàng quà đáp lễ. Nàng sai Nội Vụ phủ đổi ba tráp lớn hạt dưa vàng, cho chuẩn sẵn hàng trăm chiếc túi gấm đỏ. Và bây giờ, bộ công đoạn gói ghém đều trở thành nhiệm vụ của Dận Tự.
Dận Tự ngơ ngác đực mặt .
“Nhớ cho kỹ, mỗi một chiếc túi gấm đều đếm đúng mười tám hạt dưa vàng, nhét một hạt thì một câu chúc phúc.” Minh Huyên mảy may thương tình, lạnh lùng phán: “Lời do chính miệng con , thì con tự thực hiện, thế mới là bản sắc nam nhi chứ.”
Nói xong, nàng dắt theo Y Lặc Giai ngoài dạo bước cùng bầy ch.ó con.
Dận Tự đành lủi thủi một chiếc bàn lớn, lầm rầm đếm từng hạt một, bỏ túi ngoan ngoãn lẩm nhẩm lời cát tường.
Văng vẳng bên tai là tiếng đùa vui vẻ của Hoàng Quý phi và Y Lặc Giai ngoài sân, xen lẫn tiếng ch.ó sủa ồn ào. Đây là đầu tiên trong đời, bé nhận một chân lý: Nữ nhân thật sự dễ chọc!
Ban đầu nghĩ ngợi nhiều, chỉ thấy Hoàng Quý phi nương nương tự tay chuẩn túi gấm nghiêm túc như , nên mới nương nương khoe công một chút. Ai ngờ Hoàng Quý phi căn bản chẳng thèm để tâm đến mấy cái danh tiếng đó.
Vất vả lắm mới gói xong, Dận Tự liền tạ với Minh Huyên, hứa rằng sẽ bao giờ ngoài ăn lung tung nữa.
Thấy bé , Minh Huyên cũng trách cứ thêm. Nàng gom nửa tráp hạt dưa vàng còn thừa đưa cho , bảo đó là tiền công.
Hạt dưa vàng do Vĩnh Thọ cung chuẩn bất kỳ dấu ấn riêng nào, dù là trong cung ngoài cung đều thể tiêu pha thoải mái. Đối với một vị hoàng t.ử thực sự mang tiếng "con nhà nghèo" như Dận Tự, nắm hạt dưa vàng nặng trĩu trong tay đủ để ngạch nương của sống một năm mới dư dả, nhẹ nhõm hơn nhiều.
Dận Tự mang lòng cảm kích, nhịn mạnh miệng tuyên bố: “Nương nương, năm nào con cũng tới giúp ngài gói lì xì, ạ?”
“Câu con ... sẽ hối hận chứ?” Minh Huyên bé nhắc nhở, nhẩm tính sang năm, sang năm nữa phỏng chừng lượng lì xì cũng chẳng ít . Nếu tiếng lành đồn xa về cái vụ lời chúc phúc , e là công đoạn càng thể bỏ qua, vì thế nàng cực kỳ mừng rỡ hỏi .
Dận Tự gật đầu cái rụp, tỏ vẻ .
“Quân t.ử nhất ngôn, tứ mã nan truy! Con đợi một lát, cho bổn cung một tờ giấy cam đoan .” Minh Huyên mừng rỡ vớ lấy bút, soạt soạt soạt vài nét xong.
Lúc , Khang Hi dẫn theo Dận và Dận Chân bước . Vốn ngài định cùng Minh Huyên dùng bữa tối để tỏ sự sủng ái, thấy tiếng nàng vui vẻ liền hỏi: “Giấy cam đoan gì ?”
Nói xong, ngài bước tới xem thứ Minh Huyên . Chẳng đợi ngài kịp ngăn cản, con trai ngốc nghếch của ngài hí hoáy ký tên, ghi ngày tháng, thậm chí còn hăm hở lăn tay điểm chỉ.
“Thấy phần, đây đây, cùng chứng nào.” Minh Huyên đợi Dận Tự ký tên xong liền lém lỉnh thêm một điều khoản: Nếu hủy ước, bắt buộc sự đồng ý của tất cả những chứng mặt ở đây.
Dận Tự ý định hủy ước. Bởi vì Minh Huyên nhấn mạnh rằng năm nào cũng sẽ trả tiền công đàng hoàng. Cậu bé dùng ánh mắt đầy mong đợi Hoàng a mã và các ca ca.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-ky-nuoi-nhoc-ti-cua-quy-phi-ca-man/chuong-135-on-phi.html.]
Khang Hi vốn chẳng dính dáng ký tá mấy tờ khế ước trẻ con , nhưng ánh mắt khẩn thiết của nhi tử, ngài cảm thấy cần dạy cho thằng bé một bài học về sự hiểm ác của thế gian. Thế là ngài cầm bút ký tên, còn cẩn thận đóng cả ấn tín cá nhân lên đó.
“Bát , chứng cho ! Ta ký nhiều loại hợp đồng kiểu , cứ yên tâm ! Nương nương lời nhất định giữ lời.” Dận Chân hưng phấn xong, liền đặt bút ký tên ngay tên Thái tử, cũng lăn tay điểm chỉ.
Dận hít sâu một , hỏi: “Đệ từng ký những gì ?”
“Bảo đảm mỗi năm đều chữ lên cây táo ở Vĩnh Thọ cung, còn giúp Hoàng Quý phi trồng các loại rau cưa... Bù , hễ đồ , nương nương đều sẽ phát miễn phí cho nhiều, táo cũng cho thả ga luôn.” Dận Chân hớn hở liệt kê.
Dận đưa tay đỡ trán, cạn lời. Khang Hi cũng thấy cạn lời. Hai đưa mắt , Chu Du đ.á.n.h Hoàng Cái, một kẻ nguyện đ.á.n.h một kẻ nguyện chịu, bọn họ còn gì nữa? May mà là mấy chuyện vặt vãnh.
Chỉ mong khi nếm mùi chịu thiệt, hai tên nhóc thể tự đúc rút bài học nhớ đời.
Làm Hoàng Quý phi cũng nhàn nhã chẳng kém lúc Quý phi là bao. Ngoại trừ đãi ngộ nâng lên đáng kể, Minh Huyên vẫn kiên quyết từ chối dính líu đến cung vụ.
Cũng may Khang Hi vốn chẳng trông mong gì năng lực quản lý của nàng.
Thánh chỉ phong tiểu Nữu Hỗ Lộc thị Ôn phi ban xuống. Lấy cớ Hoàng Quý phi và Chiêu phi thể khỏe, quyền cai quản lục cung giao cho bốn phi là Huệ phi, Vinh phi, Nghi phi và Ôn phi cùng xử lý.
Bất kể ai nắm cung quyền, Minh Huyên cũng chẳng ảnh hưởng gì sất. Có Dận che chở, Dận Chân cũng bình an vô sự.
Thế nhưng, sự đổi cung quyền trong hậu cung chỉ mang những biến động bề nổi.
Chỉ riêng Cảnh Nhân cung, dường như da đổi thịt.
Chiêu phi vốn một bước, giữ chặt Thập a ca bên . Ôn phi tạm thời cũng rảnh để tâm đến việc đó. Bởi lẽ, kẻ từng nếm mùi quyền lực như nàng , trong chốc lát ánh hào quang của cung quyền cho lóa mắt.
“Chủ tử, thế cũng quá ngông cuồng .” Xuân Hương đám vốn quen khúm núm nịnh bợ chủ t.ử nhà , nay hùa sang nịnh hót Ôn phi, nhịn mà tức giận .
Khóe môi Chiêu phi khẽ nhếch, tay nhẹ nhàng vỗ về khuôn mặt Dận Nga đang say giấc, buông lời chế giễu: “Không ! Cứ chống mắt lên xem cô em gái của bổn cung thể ngông cuồng bao lâu?”
Dám thừa dịp nàng vắng, thò tay nhúng mũi nội bộ cung của nàng, còn giở trò ly gián khiến con gái ruột còn thiết với nàng nữa. Chút tình tỷ cỏn con trong lòng Chiêu phi cạn kiệt từ lâu.
Chiêu phi hiểu rõ . Vì từ nhỏ sở hữu dung mạo xinh , nàng nhà tâng bốc tận mây xanh. thực chất, về khoản quản lý gia sự nàng mù tịt. Sau khi tiến cung, nếu Chiêu phi hết đến khác gánh vác, đè nén, nàng sớm sinh kiêu ngạo từ lâu .
Giờ đây, trở thành phi tần nắm giữ cung quyền, Ôn phi bắt đầu tỏ bất mãn với việc ở tại thiên điện của Cảnh Nhân cung. Thậm chí, nàng còn mặt hậm hực với phần lớn cung nhân trong Cảnh Nhân cung vẫn giữ lòng trung thành tuyệt đối với tỷ tỷ .
Đặc biệt, việc con trai ruột tự tay nuôi dưỡng càng khiến tâm trạng nàng thêm phần bức bối. Vì phô trương phận, Ôn phi bắt đầu đưa những yêu cầu vô cùng hà khắc, xa xỉ đối với việc ăn, mặc, ở, của bản .
đúng như dự đoán của Chiêu phi, những công việc do Ôn phi tiếp quản bắt đầu liên tiếp xảy sai sót.
Đỉnh điểm là ngày mười sáu tháng Giêng, ngay khi đại điển sách phong Hoàng Quý phi của Minh Huyên kết thúc, Thành tần - vốn hiếm khi ló mặt ngoài - mang theo vẻ mặt đầy chua xót, tủi tìm đến tận cửa.
Nàng thưa với Minh Huyên rằng, dạo gần đây Ngự Thiện phòng đối xử với nàng và Thất a ca cực kỳ tệ bạc. Thức ăn cung cấp theo định mức mỗi ngày đều lạnh ngắt, thậm chí thời gian giao bữa cũng thường xuyên trì hoãn lâu. Cho dù bấm bụng chi thêm bạc, thức ăn mang đến cũng trễ nải vô cùng. Bản nàng chịu ấm ức cũng , nhưng Thất a ca vẫn còn quá nhỏ…
Sự việc liên quan đến hoàng tử, Minh Huyên lập tức sai thỉnh Khang Hi tới.
Khang Hi tin nhi t.ử bạc đãi, sắc mặt thoắt cái trầm xuống. Ban đầu ngài còn tưởng là do chuyện dị tật ở chân của Tiểu Thất kẻ nào đó phao tin đồn nhảm ngoài. Ngài lập tức lệnh cho Lương Cửu Công tốc tốc cử điều tra rõ ngọn ngành.
Kết quả tra là do Ôn phi ngày ngày sinh hoạt quá mức xa hoa lãng phí, dẫn đến việc các phi tần phân vị thấp hơn nàng đều chịu cảnh chậm trễ, cắt xén ở những mức độ khác .
Nhất thời Minh Huyên cũng mường tượng rốt cuộc nàng xa xỉ đến mức độ nào? Mà gây sức ảnh hưởng lớn đến thế?
Thế nhưng, khi Thành tần nước mắt ngắn nước mắt dài kể lể: Mỗi ngày chỉ bỏ tiền túi mua thêm thì mới đồ ăn nóng, thậm chí thời gian giao cơm cũng đẩy lùi lâu.
“Tần chịu khổ thế nào cũng , nhưng Thất hoàng tử... Thất hoàng t.ử là sinh mệnh của tần a!” Thành tần càng , nước mắt càng tuôn rơi lã chã.
Từ ngày sinh hạ nhi tử, nàng thu liễm thói kiêu căng ngạo mạn, an phận thủ thường ở trong cung chăm sóc con. Nào ngờ lùi bước đến mức mà vẫn kẻ khác bắt nạt, chèn ép!
Lúc truyền gọi tới, Ôn phi vẫn còn đang ngơ ngác hiểu chuyện gì. Đến khi rõ sự tình, nàng liên tục dập đầu kêu oan. Nàng thừa nhận dạo gần đây bản đắc ý một chút, nhưng tuyệt đối gan ức h.i.ế.p hoàng tử.
Quản sự Ngự Thiện phòng cũng lật đật chạy tới dập đầu kêu oan. Theo quy củ, Ngự Thiện phòng phục vụ thức ăn cho các phi tần hậu cung dựa phân vị cao thấp, chia thành từng đợt cung ứng rõ ràng, tất cả đều thời gian quy định cố định.
ngặt nỗi, mỗi ngày Ôn phi đều yêu cầu thêm những món ăn vượt xa phân mức định sẵn của , thậm chí thường xuyên bất thình lình đòi gọi thêm món. Ngự Thiện phòng rơi thế bí, chỉ đành tạm dừng việc chuẩn bữa ăn cho các phi tần phía để ưu tiên phục vụ Ôn phi .
Đang dở dang bỏ đó, đợi tất phần của Ôn phi mới tiếp phần còn . Chính vì sự xáo trộn mà đồ ăn mang mới xảy tình trạng chậm trễ, nguội lạnh.
Thành tần dẫu mỗi ngày chi thêm bao nhiêu bạc chăng nữa, thì cũng đợi phần ăn của Ôn phi đưa tươm tất, Ngự Thiện phòng mới thể bắt tay chuẩn phần của nàng . Xét cho cùng, từ xuống Ngự Thiện phòng từng ý định khắt khe bạc đãi bất kỳ phi tần nào.
“Rốt cuộc là xa xỉ đến mức nào cơ chứ, mà thể ảnh hưởng đến cả hệ thống...” Minh Huyên tò mò, tiện tay cầm lấy thực đơn hằng ngày của Ngự Thiện phòng lên xem.
Không xem thì thôi, xem xong nàng há hốc miệng kinh ngạc, thể nào quên nổi.
Chỉ một Ôn phi mà cư nhiên dám gọi tới năm, sáu mươi món ăn... Đã thế bữa nào cũng y như !
“Không ạ, là thần dùng bữa cùng Tứ công chúa. Tứ công chúa xưa nay ăn uống vốn kén chọn...” Ôn phi thấy Minh Huyên chuyển thực đơn sang cho Hoàng thượng, hoảng hốt quỳ rạp xuống dập đầu thanh minh.
Minh Huyên đập mạnh tờ thực đơn xuống bàn, lườm Ôn phi, gắt: “Câm miệng! Bớt lấy công chúa bình phong . Nói cho cùng ngươi cũng chỉ là dì của công chúa, ngạch nương ruột của công chúa vẫn còn sống sờ sờ đấy! Tới lượt ngươi ân cần xun xoe quá mức như ?”
Khang Hi tiếng nào, vươn tay cầm lấy tờ thực đơn Minh Huyên biến sắc. Chỉ liếc qua một cái, ngài tức giận ném thẳng tờ thực đơn mặt Ôn phi.
“Người ! Lập tức một bàn y hệt bữa trưa hôm nay của Ôn phi bưng lên đây, trẫm tận mắt xem nàng ăn hết chỗ đó!” Một bữa ăn mà gọi đến năm, sáu mươi món, ăn cho nứt bụng mà c.h.ế.t ?
Ôn phi run rẩy lẩy bẩy, quỳ mọp đất dám ho he nửa lời, chỉ nức nở nghẹn ngào…
Khang Hi day day trán, lập tức tước đoạt quyền quản lý hậu cung của Ôn phi, chuyển giao phần việc đó cho Chiêu phi. Ôn phi giáng chỉ đóng cửa cấm túc, ăn chay niệm Phật suy ngẫm lầm trong vòng nửa năm. Trong nửa năm , khẩu phần ăn mỗi ngày của nàng sẽ cắt giảm nghiêm ngặt theo đúng quy định của ni cô trong am miếu.
“Hảo của , bổn cung từng cảnh cáo những gì nào? Dám động tâm tư lên đầu con gái của bổn cung, bổn cung tuyệt đối sẽ để yên cho .” Lúc Ôn phi giải về, Chiêu phi mang vẻ mặt lo âu chạy tới ôm lấy nàng , nhưng rỉ tai thì thầm bằng một giọng lạnh lẽo.
Ôn phi trợn trừng hai mắt, thể tin nổi tỷ tỷ ruột của , gào lên t.h.ả.m thiết: “Là tỷ, là tỷ hãm hại !”
“Muội sảng gì ? Bổn cung mỗi ngày sức ăn phi thường, đòi hỏi nhiều món đến thế?” Chiêu phi vẻ hàm oan, tổn thương, đáp: “Thời gian qua tỷ tỷ bận tịnh tâm dưỡng bệnh, tuyệt nhiên bước chân khỏi cửa nửa bước. Chẳng đám cung nhân hầu hạ ở chủ điện cũng đều trong phạm vi quản lý giám sát của đó ?”
Ôn phi hoảng loạn tột độ tỷ tỷ. Nàng rõ là tỷ tỷ hãm hại, nhưng tài nào chỉ tỷ tỷ hãm hại bằng cách nào. Nàng cứ đinh ninh tỷ tỷ thất sủng, Cảnh Nhân cung hiện tại trong lòng bàn tay .
Thậm chí, để tỷ tỷ cản trở, nàng còn chủ động giao nhi t.ử cho tỷ tỷ tạm thời nuôi nướng. Vậy mà ngờ đến phút chót vẫn sập bẫy tính kế.
Ôn phi cấm túc, mỗi ngày ba bữa đều chỉ một bát cháo loãng, một món rau dưa ăn kèm và một chiếc màn thầu khô khốc.