Nhật Ký Nuôi Nhóc Tì Của Quý Phi Cá Mặn - Chương 147: Lời hứa
Cập nhật lúc: 2026-08-03 12:09:12
Lượt xem: 14
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mãi đến khi sứ giả Hà Lan lên đường trở về, Minh Huyên mới Khang Hi âm thầm phái xuất ngoại từ .
Khang Hi còn bảo sứ giả Hà Lan quá keo kiệt, mang tặng viên đá quý bé tẹo chẳng đáng là bao, nên ngài sẽ tìm viên lớn hơn mang về cho nàng. Minh Huyên thì mừng rỡ vô cùng! Không chỉ vì sắp thêm kim cương, mà niềm vui lớn nhất là cuối cùng triều đình cũng chịu mở cửa bước thế giới bên ngoài.
Thế là, nhân lúc tâm trạng hứng khởi, khi hầm canh cho Dận , nàng liền tiện tay gửi thêm cho Khang Hi hai ngày liền.
Lúc tô canh mang đến mặt, Khang Hi còn gạn hỏi mấy xem đúng là gửi cho .
"Bẩm Bệ hạ, canh của Thái t.ử là canh cá, còn của Bệ hạ là canh vịt, nhầm ạ." Lương Cửu Công tràn đầy vui mừng đáp. Hoàng Quý phi chủ động tranh sủng thế là điều ông vô cùng mong .
Khang Hi nếm thử một ngụm, hỏa hậu và hương vị đều chuẩn. Đây đầu ngài uống canh của cung Vĩnh Thọ, nhưng nấu riêng cho thì đúng là đầu tiên.
Ngài nở nụ trêu chọc: “Mặt trời hôm nay mọc đằng Tây đấy chứ?”
Lương Cửu Công Hoàng thượng uống hết tô canh khác hẳn với canh của các phi tần khác dâng lên đa phần đều thưởng cho nô tài bèn ngập ngừng đáp: “Có lẽ hôm nay nương nương gặp chuyện vui ạ.”
"Nàng thì lúc nào vui? Trẫm thấy khắp chốn hậu cung, chỉ nàng là suốt ngày an nhàn tự tại nhất. Trẫm thấy nàng thích viên đá quý thì ." Khang Hi uống xong một chén, bảo đem phần còn hâm nóng, nụ môi vẫn tắt.
Lương Cửu Công cúi đầu, đáp lời.
Khang Hi vốn định xong việc sẽ sang thăm Minh Huyên, nhưng Đồng Quý phi ngã bệnh. Từ mùa đông năm ngoái, sức khỏe Đồng Quý phi suy giảm rõ rệt. Dù Khang Hi thất vọng về biểu , nhưng trong lòng vẫn còn sót chút tình xưa nên gác việc sang Thừa Càn Cung thăm nom.
"Lại thêm một Ô Nhã thị nữa ? Rốt cuộc đây là nghiệt duyên gì thế ?"
Hay tin Khang Hi sủng hạnh thêm một cung nữ họ Ô Nhã ở Thừa Càn Cung, Minh Huyên khỏi than thở.
Ngay cả Dận Chân cũng thở dài: “Gu của Hoàng a mã đúng là hết chữa.”
Dận Chân thừa ở Thừa Càn Cung còn một họ Ô Nhã. Người tự xưng là em gái ruột của ngạch nương , tức là dì ruột của . Dận Chân chẳng buồn bận tâm.
Thái t.ử ca ca từng cùng tiên Hoàng hậu duyên sâu nặng, tiên Hoàng hậu thà sớm để ở bên Thừa Hỗ. Còn Dận Chân thấy với ngạch nương cũng chẳng duyên nợ gì, giữ mạng sống cho bà là tròn đạo hiếu lớn nhất . Đến cả đẻ còn buông bỏ , huống chi là một dì đột ngột từ chui ... Cậu chẳng hề chút tình cảm nào, bởi vì bên cạnh Thái t.ử ca ca.
Thái t.ử ca ca chỉ chăm sóc từng chút một trong sinh hoạt, học tập, mà còn lo lắng cho cả tương lai của . Mỗi thấy ánh mắt hâm mộ đến phát ghen của Bát , Dận Chân cảm thấy vô cùng ấm áp và tự hào.
Không riêng gì nhóm Minh Huyên hoang mang, chính Khang Hi cũng vô cùng bực bội. Sao Đồng Quý phi cứ giằng co mãi với nhà Ô Nhã thị như ?
Ngài thật sự ngờ, chỉ vì niệm tình cũ mà sủng hạnh một cung nữ do Đồng Quý phi sắp xếp, mà cung nữ đó tiếp tục là họ Ô Nhã.
"Nàng rốt cuộc nhược điểm gì rơi tay Ô Nhã thị ?" Khang Hi thậm chí chẳng còn sức mà tức giận, xám mặt hỏi thẳng Đồng Quý phi: “Một gia tộc Bao Y nhỏ bé, đáng để nàng tốn lắm tâm tư như thế ?”
Đồng Quý phi trợn mắt, run rẩy: "Biểu ca thần như ?" Rõ ràng do nàng sắp xếp, ngài còn điều tra kỹ lưỡng vội khép tội cho nàng?
"Bằng thì ?" Khang Hi lạnh nhạt : “Trẫm nàng như thì còn thế nào nữa?”
Biết rõ biểu chẳng còn là cô thiếu nữ ngây thơ năm nào, Khang Hi cảm thấy chút tình cảm thời niên thiếu từ nay về cần luyến tiếc nữa.
Đồng Quý phi nắm chặt góc chăn, nghiến răng nhắm mắt , một lúc lâu mới chua chát: “Nếu Hoàng thượng , thần còn gì thêm?”
Khang Hi phất tay áo, lưng bước , để một câu lạnh ngắt: “Trẫm thấy Quý phi vẫn khỏe lắm.”
Sau khi Khang Hi rời , dù Thừa Càn Cung truyền tin tức gì nữa, nét mặt ngài cũng chẳng hề biến sắc, càng bước chân đến đó thêm một nào.
Minh Huyên mãi mới Khang Hi rơi bẫy tính kế, đó là do ngài vô tình tiết lộ.
"Tuy thần thích Đồng Quý phi, nhưng chuyện liệu hiểu lầm gì ?" Minh Huyên tò mò hỏi.
So với việc Đồng Quý phi tính kế để Khang Hi sủng hạnh Ô Nhã thị, Minh Huyên xuất phát từ nội tâm ghét bỏ cái họ Ô Nhã hơn.
Khang Hi dáng vẻ ngây thơ của Minh Huyên, thở dài: “Lòng dễ đổi , còn hiểu lầm gì nữa?”
Minh Huyên bĩu môi: “Thần thấy sức khỏe Đồng Quý phi quả thực , ngài nên điều tra cho rõ ràng, tránh hối hận thương tâm.”
Khang Hi vỗ vỗ lên vai Minh Huyên, buồn chấp nhặt cô ngốc .
Khi tiết trời xuân ấm áp hoa nở, Minh Huyên tranh thủ đưa Dận Chân ngoài cung, mang hai chú gấu trúc nhỏ Đa Phúc và Đa Thọ đến sống cùng Tròn Tròn và Cuồn Cuộn. Lần chỉ hai họ , dẫn theo ai khác.
Cuồn Cuộn thấy hai đứa nhỏ liền vui vẻ, còn hào hứng chia cho mỗi đứa một búp măng.
"Cả nhà sum họp đầy đủ, thật mấy."
Nhìn bốn con gấu trúc thành hàng rặn rặt nhai măng rôm rốp, Minh Huyên mà cũng thấy đói bụng.
Dận Chân chút quyến luyến: "Sao chúng lớn nhanh như chứ?" Nếu vì lớn quá nhanh, chúng thể ở trong cung lâu hơn chút nữa. Cậu mới bế quen tay…
Cũng giống như chính , khi lớn lên cũng rời khỏi Dục Khánh Cung để ở riêng tại A Ca Sở — bên trái là Tam ca, bên là Ngũ , chẳng thích chút nào.
"Đời chính là học cách trưởng thành qua những chia ly." Minh Huyên Dận Chân, cất lời an ủi.
Dận Chân gật đầu, thở dài một tiếng: “Phật dạy, chúng sinh đều khổ...”
Minh Huyên giật sang , đập mạnh một cái lưng , dở dở quát: “Con cái gì đó? Nhắc xem nào?”
Dận Chân tức thì ngậm chặt miệng, thấy nét mặt Hoàng Quý phi phần "nguy hiểm", dù đau cũng dám la lên.
"Ta thấy con bén duyên với Phật pháp đấy. Hay là về bảo Thái t.ử ca ca tìm cho con một vị cao tăng sư phụ nhé?" Minh Huyên nheo mắt, gắt nhẹ.
"Không duyên, duyên ạ!" Dận Chân vội vàng xua tay: “Người chỉ bừa thôi mà, với mấy vị hòa thượng gì duyên nợ gì !”
Minh Huyên chằm chằm một lúc lâu mới phán: “Không duyên là , chứ nếu duyên, cũng đ.á.n.h cho con hết duyên!”
Dận Chân gật đầu như chuối đậu, rụt cổ , lưng vẫn còn thấy rát rát.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-ky-nuoi-nhoc-ti-cua-quy-phi-ca-man/chuong-147-loi-hua.html.]
Thấy Cuồn Cuộn hề xua đuổi hai chú gấu trúc nhỏ, ăn xong còn lấy thêm măng cho chúng, ngay cả Tròn Tròn cũng hề ghét bỏ, Minh Huyên mới yên tâm.
Thấy tâm trạng Dận Chân vẫn còn chùn xuống, nàng nhẹ nhàng giải thích rằng gấu trúc vốn dĩ thuộc về tự nhiên.
"Sau khi giàu , con nhất định sẽ mua một ngọn núi thả Cuồn Cuộn cùng gia đình nó đó." Lúc sắp bước qua cửa cung, Dận Chân đột nhiên cất lời. Trên đường về, vẫn canh cánh trong lòng về mấy con gấu trúc. Tuy lỡ rời xa, nhưng lời Hoàng Quý phi về việc trả gấu trúc về tự nhiên khắc ghi lòng.
Minh Huyên ngờ Dận Chân suy nghĩ , liền khích lệ: “Cố lên nhé!”
Dận Chân gật đầu thật mạnh. Cậu định tiếp thì tiếng Xuân Ni nôn nóng cất lên bên ngoài xe ngựa: “Chủ tử, Thái hoàng thái hậu ngã ạ...”
Minh Huyên khựng , cùng Dận Chân nhanh chóng chỉnh đốn trang phục vội vã tiến về Từ Ninh Cung.
Trên đường , Xuân Ni bẩm báo thêm rằng Thái hoàng thái hậu thương nặng, đụng tới phần eo. Thái y e rằng thể bước xuống giường nữa.
"Rốt cuộc xảy chuyện gì? Sao thể ngã nặng như thế?" Minh Huyên lo lắng hỏi.
Hai năm nay sức khỏe Thái hoàng thái hậu giảm sút nhiều, Tôn thái y và Tiểu Tôn thái y đều cảnh báo về tuổi tác của bà... Dù trong lòng chuẩn tâm lý, nhưng Minh Huyên ngờ chuyện nghiêm trọng đến mức .
Xuân Ni lắc đầu, tỏ ý cũng rõ ngọn ngành.
Khi Minh Huyên đến nơi, Từ Ninh Cung đông nghẹt . Không chỉ các hoàng tử, hoàng nữ mà cả chốn hậu cung phi tần cũng đều mặt, thậm chí cả Đồng Quý phi đang bệnh nặng cũng cố gượng đến.
"Tình hình thế nào ?" Minh Huyên bước , khi hành lễ liền kéo Tô Ma Lạt Cô lo âu hỏi.
Khang Hi ban đầu chút hài lòng vì nàng đến muộn, nhưng đôi chân còn đang run rẩy cùng đôi giày thêu kịp của nàng, ngài thở dài dặn dò: “Những ngày tới, nàng hãy gắng sức chăm sóc bà nhiều hơn.”
Minh Huyên gật đầu. Đây là điều đương nhiên, những năm qua Thái hoàng thái hậu đối xử với nàng tệ, bổn phận hiếu kính nàng nhất định sẽ tròn.
Chuyện Thái hoàng thái hậu ngã bệnh diễn quá đột ngột, nhưng khi gạn hỏi, Minh Huyên mới hề âm mưu nguyên nhân mờ ám nào khác.
Hôm đó, khi tụng kinh Phật xong, đường từ Phật đường trở về tẩm cung, Thái hoàng thái hậu bỗng tâm tư trĩu nặng nên cho lui bớt hầu, một đình hóng gió ở hậu hoa viên. Lúc dậy, do vững chân nên bà trượt ngã cầu thang.
Sự cố bất ngờ khiến ai nấy đều trở tay kịp. Minh Huyên vốn giỏi hầu hạ bệnh, vả hầu kẻ hạ trong cung đông nên cũng đến lượt nàng tay. Nàng chỉ một bên vài cuốn thoại bản, kể chuyện phiếm gây cho Thái hoàng thái hậu khuây khỏa.
Lần bà cũng kiêng dè Công chúa A Đồ. Chỉ cần lão thái thái yêu cầu, nàng liền tận tâm tận lực dỗ dành, cho bà vui vẻ.
Thái hoàng thái hậu chút suy sụp ban đầu cũng nhanh chóng lấy tinh thần. Bà thậm chí còn mắng đuổi cả Khang Hi lẫn Dận ngoài, bảo họ việc của , đừng mặt bà chướng mắt đút chén t.h.u.ố.c thôi mà đút tọt cả lỗ mũi .
Thấy lão thái thái tinh thần trở , khí đè nặng vai Khang Hi mới vơi bớt, mặt Dận cũng lấy nụ .
Sau khi trải qua vài lượt phi tần cùng các công chúa luân phiên hầu bệnh, Thái hoàng thái hậu quyết định cho giải tán tất cả, chỉ giữ một Minh Huyên, ngay cả con gái ruột bà cũng đuổi về.
Vì Thái hoàng thái hậu tin cậy, Minh Huyên dọn hẳn sang Từ Ninh Cung ở, đêm đến thì ngủ chiếc giường sập nhỏ bên cạnh.
Một đêm nọ, khi cung nhân hầu hạ xong xuôi và lui ngoài, Thái hoàng thái hậu đột nhiên cất lời với Minh Huyên: “Ta e rằng kiếp của ... khó mà qua khỏi cửa ải .”
Minh Huyên vội vàng an ủi: “Sẽ ạ, thương gân cốt dưỡng trăm ngày. Chờ một thời gian nữa nhất định sẽ bình phục thôi.”
"Ta thật đấy!" Thái hoàng thái hậu lắc đầu, ánh mắt thản nhiên đến lạ: “Ngày hôm đó, thấy Phúc Lâm. Nó bảo nó nhớ ngạch nương, định với tay bắt lấy nó nên mới trượt ngã.”
Minh Huyên há miệng, nhất thời ngập ngừng đáp .
Thái hoàng thái hậu hiệu cho Minh Huyên gần, nắm lấy tay nàng khẽ khàng: “Phúc Lâm xin . Nó năm xưa trong triều lẫn hậu cung quá nhiều chuyện khiến nó bất do kỷ... Ta thực sự ngờ từng tạo cho Phúc Lâm áp lực lớn đến .”
"Mẫu t.ử chúng từng lúc nào hòa nhã trò chuyện với như thế. Cho nên, thấy cú ngã chẳng chuyện gì ." Trên mặt Thái hoàng thái hậu hiện lên nét hướng về cõi xa xăm. Bà Minh Huyên dặn dò: “Đứa trẻ ngoan, khi , Thái t.ử nhờ cháu hãy để mắt trông nom giùm.”
"Hoàng mã ma chỉ là trượt ngã một chút thôi, những lời đáng sợ như ?" Minh Huyên thấp thỏm đáp. Tôn thái y từng , chỉ cần lão thái thái giữ tâm tình bình hòa thì gượng thêm một hai năm nữa vẫn thể.
Thái hoàng thái hậu thở dài, sâu mắt nàng: “Đừng an ủi nữa, tình trạng thế nào tự hiểu rõ nhất. Bây giờ dặn cháu hai việc.”
"Xin cứ !"
Thái hoàng thái hậu vỗ vỗ lên mặt Minh Huyên, bảo nàng xuống cạnh trầm ngâm:
"Chuyện thứ nhất là về Y Lặc Giai. Sau khi , cháu để mắt chăm sóc nó thật . Sau dù duyên với Tiểu Bát thì cũng hãy để nó sống một đời vui vẻ. Con gái Khoa Nhĩ Thấm chúng , mấy ai sống trọn vẹn hạnh phúc ... Ngạch nương nó đời coi như xong , chỉ mong nó thể thực sự hạnh phúc."
Minh Huyên gật đầu. Y Lặc Giai do một tay nàng lớn lên, nàng đương nhiên cũng mong cô bé kết cục .
"Chuyện thứ hai là về Thái tử. Giả sử một ngày Huyền Diệp phạm sai lầm hồ đồ, cháu hứa với , dù liều mạng cũng bảo vệ bằng ngôi vị Thái t.ử của Dận rơi tay kẻ khác." Thái hoàng thái hậu thẳng mắt Minh Huyên, nghiêm cẩn gởi gắm.
Minh Huyên chớp chớp mắt. Lời hứa quá lớn, nàng dám bảo đảm? lão thái thái trối trăn, nàng đành lòng để bà ôm tiếc nuối , đành gượng đáp: “Vâng...”
"Đừng gạt , hãy thật lòng cháu ." Thấy Minh Huyên ngập ngừng, ánh mắt Thái hoàng thái hậu lập tức trở nên sắc bén khác thường.
Minh Huyên nuốt nước bọt, hạ thấp giọng thật: “Chuyện mà Hoàng thượng quyết tâm , thần dù bỏ mạng thì liệu ngăn cản nổi ?”
Thái hoàng thái hậu ngẩn ngơ một lúc, khẽ há miệng nhưng cất nổi thành lời.
"Thần chỉ thể hứa với một điều: Nếu thật sự ngày Hoàng thượng sinh hiềm khích với Thái tử, thần nhất định sẽ về phía Thái tử. Thần sẽ dốc sức bảo vệ tính mạng, che chở cho Thái t.ử bình an vô sự suốt quãng đời còn ."
Nhìn thấy chút tinh khí thần cuối cùng của lão thái thái như rút giắt , Minh Huyên hít một thật sâu, chân thành đưa lời bảo đảm từ tận đáy lòng.