Nhật Ký Nuôi Nhóc Tì Của Quý Phi Cá Mặn - Chương 148: Thái tử phi
Cập nhật lúc: 2026-08-03 12:09:13
Lượt xem: 10
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thái hoàng thái hậu sâu mắt Minh Huyên, bà tin rằng những lời nàng đều xuất phát từ tận đáy lòng. Tuy nhiên, bà vẫn kiên định với suy nghĩ của : “Nếu Thái t.ử còn là Thái t.ử nữa, con nghĩ thằng bé còn thể sống một đời vô ưu vô lo ? Trên đời , sẽ chẳng một ai đủ bao dung để chấp nhận và chở che cho một vị Thái t.ử phế truất .”
“Hoàng mã ma, những đạo lý ngài thần đều hiểu rõ. Thế nhưng, lỡ như thật sự ngày đó xảy , ngài nghĩ cái mạng nhỏ bé của thần đủ sức nặng để đổi thánh ý của Hoàng thượng ?” Minh Huyên mờ mịt. Nàng hiểu tại Thái hoàng thái hậu một niềm tin mãnh liệt rằng nàng thể ngăn cản những quyết định của Khang Hi? Khả năng đó tồn tại ?
Cho dù nàng lên gấp một trăm chăng nữa, thì điều đó cũng là tưởng nha!
Thái hoàng thái hậu khẽ lắc đầu, quả quyết: “Bất kể thể ? Con đều dốc hết sức . Ngôi vị Thái t.ử tuyệt đối thể lung lay. Một khi Thái t.ử phế truất, các a ca bên sẽ như bầy ngựa đứt cương, ai còn thể kiềm chế nổi tham vọng của chúng nữa. Cuộc chiến tranh giành sự sủng ái, đoạt đích (giành ngôi báu), cốt nhục tương tàn... ắt sẽ xảy . Cục diện đó chỉ mang đến t.h.ả.m họa cho Đại Thanh, mà còn là nỗi bất hạnh tột cùng đối với Hoàng thượng. Con nhất định cho Hoàng thượng điều , cứ rõ đây là lời cảnh tỉnh từ chính miệng Hoàng mã ma như .”
Nếu đem so sánh với a mã và mã pháp của , Huyền Diệp thực sự là một vị minh quân đủ tư cách hơn nhiều. Thế nhưng, khi gặp nữ nhân mà họ yêu say đắm, Hoàng Thái Cực và Phúc Lâm chẳng cũng từng là những vị minh quân vô cùng xuất sắc đó ?
Thái hoàng thái hậu thừa hiểu rằng Minh Huyên khó lòng thể lay chuyển quyết định của hoàng đế, nhưng bà vẫn vô cùng tán thưởng tấm chân tình mà nàng dành cho Thái tử. Bởi , bà nàng với ánh mắt đầy ẩn ý, nhẹ nhàng nhắc nhở: “Nếu con chịu san sẻ một nửa tâm huyết mà con đang dành cho Thái t.ử để đặt lên Hoàng đế, thì ... chắc ngài lời con .”
Minh Huyên trợn tròn mắt. Chuyện thể xảy chứ?
Nàng thật ngờ Thái hoàng thái hậu đ.á.n.h giá nàng cao đến !
Chẳng nhẽ đây là một cái bẫy?
Đợi nàng mấy lời tâng bốc cho lâng lâng bay bổng, buột miệng đồng ý, để diệt trừ tận gốc hiểm họa họa quốc ương dân, bà sẽ kéo nàng c.h.ế.t chùm luôn theo ?
Viễn cảnh tuyệt đối ! Nàng vẫn còn ấp ủ giấc mộng sống thọ đến chín mươi chín tuổi cơ mà!
“Hoàng mã ma, ngài thốt những lời dọa đến thế?” Minh Huyên bày vẻ mặt thể tin nổi, vội vã phân bua: “Để thể đổi quyết định của một bậc đế vương đối với Trữ quân ( kế vị), thì kẻ đó là một hồng nhan họa thủy nhan sắc khuynh nước khuynh thành đến nhường nào mới ? Thần gì cái nhan sắc cái đầu óc mưu mô đó chứ? Thần thực sự gánh nổi trọng trách ạ!”
“Hoàng mã ma , ngài đừng suy nghĩ ngợi lung tung nữa. Việc quan trọng nhất bây giờ là ngài tĩnh dưỡng, chăm sóc thể cho thật . Chẳng ngài còn hứa sẽ tự tay tuyển chọn Thái t.ử phi cho Thái t.ử ? Chuyện tương lai thì cứ để tương lai hẵng , lúc sức khỏe của ngài mới là điều cấp bách nhất.” Sợ thêm sẽ vô tình kích động đến bà cụ, Minh Huyên vội vàng lảng sang một chủ đề khác an hơn.
Thái hoàng thái hậu thấy dáng vẻ cuống quýt của nàng, cũng thừa hiểu nếu cứ tiếp tục ép uổng cũng chẳng đến , bèn thuận nước đẩy thuyền, tiếp tục dồn ép nữa.
Đợi đến khi Thái hoàng thái hậu chìm giấc ngủ say, Minh Huyên mới trút tiếng thở phào nhẹ nhõm, lầm lũi về chiếc trường kỷ quen thuộc của đ.á.n.h một giấc.
Thế nhưng, sáng hôm tỉnh dậy, Thái hoàng thái hậu kiên quyết từ chối để nàng hầu hạ.
“Đứa trẻ thật thà quá đỗi. Ban đêm hễ động tĩnh trở là con bé lật đật thức dậy lo lắng, chăm sóc. Ban ngày cũng chẳng chịu ngơi nghỉ, cứ bày đủ trò để chọc vui. Xung quanh cả đám nô tài đông đúc hầu hạ , cứ để cho con bé nghỉ ngơi một chút !” Đối diện với Khang Hi, Thái hoàng thái hậu hề buông lời trách móc Minh Huyên nửa câu, ngược còn mỉm giải thích cặn kẽ.
Nói trắng thì, Thái hoàng thái hậu vì Minh Huyên từ chối phũ phàng nên đ.â.m giận dỗi, mặt nàng nữa.
Khang Hi Thái hoàng thái hậu, giọng điệu vô cùng ôn hòa, hiếu kính: “Đó là bổn phận mà nàng , ngài cần bận tâm ạ.”
“Cái già vẫn còn minh mẫn chán! À đúng , Huyền Diệp , chẳng dạo con đang rục rịch kén chọn Thái t.ử phi cho Dận , chấm cô nương nào ưng ý ?” Thái hoàng thái hậu ho khan vài tiếng, đó mỉm hỏi han.
Khang Hi liền hiệu cho Lương Cửu Công về Càn Thanh cung, đem bộ tư liệu chuẩn sẵn đến trình cho Thái hoàng thái hậu xem xét.
Bản ngài thì nán bên cạnh Thái hoàng thái hậu. Nhìn thấy nụ hiền từ gương mặt bà, tảng đá đè nặng trong lòng ngài dường như vơi quá nửa. Ngài mỉm đáp: “Các a ca trong cung đều đang ngóng chờ Hoàng mã ma tay giúp đỡ kén chọn cho họ một tằng tôn tức phụ (cháu dâu chắt) ưng ý đấy ạ!”
“Ta mới thèm phí công nhọc sức chọn vợ cho đám ranh con đó ! Đứa nào cũng ngạch nương ruột của lo liệu . Ta chỉ đặc biệt dành tâm huyết để tuyển vợ cho Thái tử... và cả Tiểu Tứ nữa thôi.” Thái hoàng thái hậu lắc đầu từ chối thẳng thừng.
Khang Hi khẽ khựng một nhịp. Nhắc đến Tiểu Tứ, ngài thể liên tưởng đến Tiểu Lục.
Sau khi Minh Huyên đ.á.n.h tiếng nhắc nhở, Khang Hi vẫn cẩn thận phái âm thầm điều tra ngọn ngành sự việc xảy ở Thừa Càn cung ngày hôm đó. Liệu ẩn khuất mờ ám gì ?
kết quả điều tra khiến trái tim ngài lạnh lẽo đến cùng cực.
là ngày hôm đó, vì níu kéo sự sủng ái của ngài, biểu (Đồng Quý phi) quả thực mưu tính sắp xếp một cung nữ để thị tẩm. Tuy nhiên, chọn là Tiểu Ô Nhã thị.
Việc Tiểu Ô Nhã thị đường đột xuất hiện long sàng của ngài, nguyên nhân sâu xa bắt nguồn từ... Tiểu Lục…
Biểu tuy gây vô lầm tày đình, nhưng tấm lòng và sự tận tâm mà nàng dành cho Tiểu Lục là điều thể phủ nhận. Ngay cả khi xảy sự cố tày trời như , nàng vẫn cố gắng dàn xếp, thu dọn tàn cuộc để che đậy cho Tiểu Lục.
Nói thật lòng, Khang Hi đối mặt với đứa con trai như thế nào nữa. Ngài tài nào hiểu nổi, rốt cuộc Tiểu Ô Nhã thị sức mị hoặc ghê gớm đến mức nào? Mà thể khiến Tiểu Lục cam tâm tình nguyện phản bội dưỡng mẫu ( nuôi cất công chăm bẵm ), để tiếp tay cho ả ?
Sau khi tra rõ trắng đen những việc , Khang Hi thể dung túng cho Tiểu Ô Nhã thị thêm nữa. Những tội ác mà Ô Nhã thị gây đây khiến cõi lòng Khang Hi nguội lạnh. Đối với Tiểu Ô Nhã thị, ngài cũng thực sự thể nào nảy sinh nổi một tia thiện cảm. ngặt nỗi, Tiểu Ô Nhã thị lúc đang mang long thai.
Khang Hi thực sự thể lý giải nổi: Dòng giống nữ nhân nhà họ Ô Nhã thể dễ dàng thụ t.h.a.i đến thế cơ chứ?
Mặc dù đây là đứa con mà ngài mong đợi, nhưng dẫu nó cũng là cốt nhục của ngài.
Khang Hi chỉ đành hạ lệnh đày ả đến Vĩnh Hòa cung, giam lỏng một ở gian điện phía . Ngài dự tính đợi đến khi ả sinh hạ hài t.ử xong, sẽ lập tức thi hành biện pháp "lưu t.ử khứ mẫu" (giữ con, ban c.h.ế.t cho ).
Về phần Tiểu Lục, nhờ Đồng Quý phi dốc sức cầu xin, bảo lãnh, ngài chỉ đành đưa đến A ca sở.
“Tiểu Lục cũng chỉ là một đứa trẻ bồng bột ả lợi dụng, lừa gạt. Thằng bé cứ ngây thơ tin rằng như là cho thần , tuyệt đối mang dã tâm gì khác ạ.” Những lời biện bạch của Đồng Quý phi lúc bấy giờ, giờ đây nhớ Khang Hi vẫn cảm thấy vô cùng cạn lời.
Tiểu Lục hiện tại còn nhỏ dại gì nữa, thậm chí thằng bé sớm rõ mười mươi là con ruột do biểu sinh .
Chốn hoàng cung vốn dĩ gì tồn tại những đứa trẻ ngây thơ, thuần khiết thực sự. Bản Khang Hi cũng từng trải qua những năm tháng tuổi thơ trưởng thành trong môi trường , ngài thể thấu hiểu tâm lý của chúng? Chẳng qua là do thằng bé thấy dưỡng mẫu sức khỏe suy yếu, đang lâm cảnh thất sủng, nên mới nảy sinh tính toán…
Lương Cửu Công nhanh chóng mang bộ hồ sơ, tài liệu mà Hoàng thượng yêu cầu trở , đó cẩn thận to từng thông tin cho Thái hoàng thái hậu .
Thái hoàng thái hậu nửa nửa giường, thỉnh thoảng đặt vài câu hỏi cắt ngang, Khang Hi đều kiên nhẫn, tỉ mỉ giải đáp từng thắc mắc của bà.
Thấy tinh thần Thái hoàng thái hậu vẫn còn khá minh mẫn, Khang Hi nán đợi bà uống xong t.h.u.ố.c và chìm giấc ngủ mới yên tâm rời , bước về phía Vĩnh Thọ cung.
“Mới bây giờ mà kén chọn Thái t.ử phi ?” Thái hoàng thái hậu từ chối cần nàng hầu hạ, Minh Huyên cũng chẳng thấy gì to tát. Bà cụ con gái cưng (công chúa A Đồ) ở bên, đám nô tài trung thành tận tụy túc trực ngày đêm, nàng cũng chẳng cần nghĩ ngợi nhiều. khi tin bắt đầu rục rịch kén vợ cho Thái tử, nàng nhịn thốt lên một tiếng kinh ngạc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-ky-nuoi-nhoc-ti-cua-quy-phi-ca-man/chuong-148-thai-tu-phi.html.]
Liệu là do cái miệng ăn mắm ăn muối của hôm lỡ lời ? Biết thế lúc đó đổi chủ đề khác cho xong, bây giờ đỡ phiền phức .
Khang Hi đưa tay xoa xoa lỗ tai, nhíu mày khó chịu: “Nàng đang gào thét cái quái gì ?”
“Thái t.ử mới mấy tuổi đầu, tại vội vàng kén Thái t.ử phi sớm thế? Chẳng chúng thống nhất với ?” Minh Huyên đinh ninh rằng chuyện hai đạt thỏa thuận chung, bèn cuống cuồng vặn .
Khang Hi điềm tĩnh đáp: “Chuyện liên quan đến vị trí Thái t.ử phi tầm ảnh hưởng vô cùng trọng đại. Việc định đoạt sớm ứng cử viên phù hợp cũng là để thêm thời gian dốc lòng bồi dưỡng, dạy dỗ nàng cho thật .”
Minh Huyên vẫn tài nào hiểu nổi cái logic . Vị trí Thái t.ử phi, nếu biến cố gì bất ngờ xảy , sẽ là kề vai sát cánh, gắn bó với Dận cả cuộc đời. Nay chỉ vì mấy toan tính chính trị mà ép uổng định đoạt tương lai của hai đứa trẻ khi chúng vẫn còn đang tuổi ăn tuổi lớn, lỡ như lớn lên chúng hợp tính, hợp nết , thì chẳng sẽ gây một tổn thương tinh thần vô cùng to lớn cho Dận ?
Thấy nàng vẻ kháng cự kịch liệt, Khang Hi mất một lúc lâu dỗ dành, trấn an, đồng thời đưa lời bảo đảm chắc nịch rằng sẽ vội vàng chốt hạ ứng cử viên ngay lúc .
“Vậy thì để chính Thái t.ử tự lựa chọn.” Thấy thái độ của Khang Hi kiên quyết, rằng chuyện cơ hội thương lượng từ chối, Minh Huyên đành lùi một bước, đưa điều kiện kiên quyết.
Đây là chuyện đại sự cả đời của Dận , thằng bé bắt buộc quyền và quyền tự lựa chọn bạn đời.
Khang Hi gật đầu chấp thuận. Suy cho cùng, năm xưa khi kết duyên cùng Hoàng hậu (Hiếu Thành Nhân Hoàng hậu Hách Xá Lý thị), chính ngài cũng tận mắt diện kiến Phương Nhi mới ưng thuận đó .
“Mấy cô nương lý lịch vẻ cũng đấy, cứ truyền gọi bọn họ tiến cung một chuyến để Hoàng Quý phi xem mắt thử xem .” Thái hoàng thái hậu khi qua một lượt hồ sơ, bèn giữ bộ tài liệu Từ Ninh cung. Sau vài ngày cân nhắc kỹ lưỡng, bà gọi Khang Hi tới và đưa chỉ thị.
Thấy những Thái hoàng thái hậu chọn lọc đều là những ứng cử viên sáng giá, Khang Hi gật đầu đồng ý, hứa sẽ sắp xếp một cơ hội thích hợp để truyền gọi đám trẻ tiến cung xem mắt.
Khi khoanh vùng danh sách các ứng cử viên tiềm năng, Dận cũng nhanh chóng thông báo về việc .
Khi Minh Huyên gặng hỏi ý kiến của , Dận chỉ tỏ vẻ dửng dưng, thờ ơ đáp: “Dì cứ trúng ai thì chọn đó ! Chỉ cần dì thấy mắt, ưng ý là !”
Thái t.ử phi rốt cuộc là ai? Dận thực sự mấy bận tâm. cho rằng điều kiện tiên quyết và quan trọng nhất của một Thái t.ử phi là cách hòa thuận, chung sống êm ấm với dì.
“Con thích mẫu cô nương như thế nào, thì liên quan cái quái gì đến ? Người sẽ kết tóc se tơ, sống cùng con cả đời chứ sống với ?” Thấy điệu bộ thờ ơ, vô can của , Minh Huyên tức đến bật .
Dận chống chế: “Thì cứ chọn nào xinh xắn, ưa một chút là . Miễn dì thấy thích là duyệt! Con thích kiểu thế nào? Chẳng lẽ tìm một còn thông minh, sắc sảo hơn cả con ? Hơn nữa, mấy cô nương nhỏ hơn con vài tuổi, nếu con mà nảy sinh tình cảm nam nữ với một đám nhóc tì vắt mũi sạch như thế, dì chẳng c.h.ử.i con là kẻ biến thái thần kinh vấn đề mới lạ!”
Tìm thông minh hơn cả Dận á?
Minh Huyên thực sự thể tưởng tượng nổi, trong thâm tâm nàng, Dận luôn là thông minh xuất chúng nhất! quả thực, bắt Dận chọn thích từ một đám tiểu cô nương còn tròn mười tuổi, đúng là khó thằng bé quá .
“Hay là... cứ nhắm cô nào xinh nhất mà chọn nhé?” Minh Huyên dè dặt thăm dò. Dù thì ngắm một cô nương xinh xắn, thanh tú cũng khiến tâm trạng con vui vẻ, dễ chịu hơn, đúng nào?
“Chốt đơn!” Dận chút do dự gật đầu cái rụp.
Thế là Minh Huyên và Dận , ngay cả mặt mũi các ứng cử viên còn thèm ngó qua, tự tiện chốt hạ tiêu chí tuyển chọn một cách chớp nhoáng, khiến Khang Hi cũng cạn lời, hình.
“Lấy vợ là lấy hiền đức!” Khang Hi hạ quyết tâm đích gọi thằng con trai để giáo huấn một trận trò về đạo lý chọn vợ.
Ai dè Dận tỉnh bơ vặn : “Những thể lọt danh sách đề cử của Hoàng a mã, chắc chắn đều là những tiểu thư khuê các hiền lương thục đức cả . Nếu ai cũng hiền thục như , thì cứ nhắm cô nào nhan sắc nổi trội nhất mà chọn, chẳng là vẹn cả đôi đường ?”
Chọn vợ mà qua loa, đại khái thế ? Ngay cả việc xem mắt cũng lười biếng bỏ qua?
Khang Hi vốn định bụng khuyên nhủ thêm vài câu, nhưng vẻ mặt ngây ngô, trải sự đời của con trai, nhớ đến vấn đề tuổi tác quá nhỏ mà Minh Huyên từng đề cập, ngài đành chép miệng bỏ qua. Thôi thì hiểu chuyện cũng đành chịu !
Trước tiêu chí lựa chọn "bá đạo" của Minh Huyên và Dận , Thái hoàng thái hậu cũng cảm thấy vô cùng cạn lời.
Thấy hai chọn vợ, chọn con dâu tương lai mà cứ như trò đùa, Thái hoàng thái hậu nỡ cứ thế nhắm mắt đưa chân định đoạt bừa bãi. Bà bèn bàn bạc với Khang Hi, quyết định cử các ma ma giáo dưỡng dày dặn kinh nghiệm đến hướng dẫn, rèn giũa thêm cho những cô nương xuất chúng nhất trong danh sách. Mục đích là để quan sát, đ.á.n.h giá kỹ càng hơn phẩm hạnh và năng lực thực sự của họ mới đưa quyết định cuối cùng.
Sau khi tạm gác chuyện tuyển Thái t.ử phi, Khang Hi liền hạ chỉ đón Cố Luân Thục Tuệ Trưởng công chúa A Đồ (cô ruột của Khang Hi) tiến cung, để bà nhiều thời gian bầu bạn, trò chuyện giải khuây cùng Thái hoàng thái hậu.
“Hoàng ngạch nương lúc nào cũng khen ngợi Hoàng Quý phi ngươi chăm sóc, phụng dưỡng ngài vô cùng tận tâm, chu đáo. Ngươi thể chia sẻ cho bổn cung một chút bí quyết chăm sóc ngài ?” Công chúa A Đồ đây cũng từng nhiều tiến cung, nhưng hiếm khi chủ động tiếp xúc với Minh Huyên. Lần , bà bất ngờ tìm đến tận nơi để bắt chuyện.
Còn chăm sóc kiểu gì nữa? Chẳng chỉ là vài ba cuốn thoại bản mua vui, kể mấy mẩu chuyện nhạt nhẽo đó ?
Minh Huyên ngẫm nghĩ một chốc, thừa hiểu nếu toạc sự thật thì cũng chẳng ai tin nổi. Nhớ cái dáng vẻ ưu tư, sầu muộn của Thái hoàng thái hậu mỗi khi nhắc về Tiên đế, nàng bèn khéo léo đáp: “Hoàng mã ma dạo tuổi tác cao, thích ở bên cạnh bầu bạn, trò chuyện. Công chúa là con gái ruột, chi bằng ngài cứ dành nhiều thời gian ở bên ngài , tỉ tê tâm sự những câu chuyện xưa cũ xem ?”
Công chúa A Đồ khẽ liếc mắt Minh Huyên, đó thản nhiên chuyển chủ đề: “Nghe Hoàng ngạch nương , quyết định liên quan đến việc kén chọn Thái t.ử phi đều do một tay ngươi định đoạt?”
“Công chúa đùa !” Vừa đến đây, Minh Huyên lập tức cảm thấy mùi bất thường. Nàng bày vẻ mặt thể tin nổi, hốt hoảng kêu lên: “Bổn cung mà quyền định đoạt chuyện kén Thái t.ử phi ? Chắc chắn là công chúa nhầm ở ? Chuyện tày đình như thể xảy ?”
Công chúa A Đồ nhíu mày, giọng điệu chút nghiêm nghị: “Ngươi chớ vòng vo lấp l.i.ế.m qua mặt !”
“Đó là sự thật hiển nhiên mà! Đang yên đang lành, cớ gì lừa gạt công chúa gì?” Minh Huyên tỏ vẻ ấm ức, khó hiểu hỏi . Nàng thực sự hiểu tại công chúa A Đồ đột nhiên quan tâm thái quá đến vấn đề ?
Công chúa A Đồ cụp mắt xuống, giấu tia toan tính. Vốn dĩ bà đang ấp ủ dự định sẽ dùng chiến thuật "mưa dầm thấm lâu" để từ từ thuyết phục Hoàng ngạch nương. Nếu cháu gái Ni Nhã của bà đủ tư cách để lên vị trí Thái t.ử phi, thì ít nhất cũng tranh một suất Trắc phi. Nào ngờ kịp mở lời thì Hoàng ngạch nương lâm bệnh.
Hiện tại, khi phong phanh tin tức Thái t.ử bắt đầu rục rịch kén Thái t.ử phi, bà thể yên khoanh tay nữa. Bà bèn hướng ánh mắt đầy dò xét về phía Minh Huyên, mở lời: “Bổn cung một đứa cháu ngoại gái, dung mạo vô cùng xinh , tính tình lanh lợi, hoạt bát...”
“Xin chúc mừng công chúa một cô cháu ngoại gái ưu tú, tuyệt vời đến . Sau Hoàng thượng chủ, chắc chắn cô bé sẽ tìm một tấm chồng như ý, một tương lai xán lạn. Tùy xem công chúa chuộng con rể theo nghiệp võ theo nghiệp văn? Hoàng thượng nhất định sẽ cất công tuyển chọn cho công chúa một mối nhân duyên thập thập mỹ.” Chẳng đợi công chúa A Đồ dứt câu, Minh Huyên nhanh nhảu chặn .
Lúc đầu nàng còn lờ mờ đoán ý đồ sâu xa của công chúa A Đồ. một khi bà ngửa bài toạc như , Minh Huyên cũng chẳng việc gì giữ kẽ, khách sáo nữa. Nàng thẳng thừng ngầm khẳng định: Việc Hoàng thượng mai mối, kén rể thì thành vấn đề, nhưng vị trí chú rể đó, tuyệt đối, vĩnh viễn bao giờ phần của Dận .