Nhật Ký Nuôi Nhóc Tì Của Quý Phi Cá Mặn - Chương 207: Đầu Thần Tài

Cập nhật lúc: 2026-08-05 09:22:36
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

​Đám đang tay đào khoai lang, của cung Vĩnh Thọ thao thao bất tuyệt gán hết công lao lên đầu Thái tử, ai nấy liền ngơ ngác, hoang mang về phía Thái tử.

 

​Trên mặt Dận hiếm khi lộ vẻ ngượng ngùng. Cậu nhận lấy cái cuốc nhỏ từ tay Xuân Ni cô cô định xắn tay đào thì đột nhiên một lao đến ôm ngang lưng giữ .

 

​"Điện hạ, kiều quý thế , mấy việc nặng nhọc cứ để nô tài !" Lương Cửu Công thấy đám đại thần đang quỳ rạp đất tay bới đất, thấy Hoàng thượng đang bệt mặt đất vuốt ve củ khoai lang mà ngây ngất. Ông ngỡ rằng Thái t.ử mà cầm cuốc xông thì thế nào cũng mắng, nên mới quyết đoán ngăn cản.

 

​Dận xổm xuống bên cạnh Khang Hi, vươn tay định nhặt một củ khoai to lên xem thử thì mu bàn tay Khang Hi vỗ nhẹ cho một cái.

 

​"Chờ đào xong cân khối lượng ngươi hãy sờ." Khang Hi nếm qua vị khoai lang, giờ thấy từng củ khoai to hơn cả nắm tay , chỉ cần nghĩ đến mảnh đất vốn dĩ chỉ trồng bằng ba củ khoai ban đầu là lòng ngài xốn xang, phơi phới niềm vui.

 

​Dận xua xua tay, đột nhiên giật hốt hoảng. Các vị triều thần vì mải mê đào khoai lang mà giẫm nát ít những thứ trồng ở xung quanh. Cậu vội vàng gọi to: “Mọi cẩn thận kẻo hỏng dâu tây, cà chua với dưa chuột của dì! Dì mà giận lên là gay đấy!”

 

​Trước đó, chẳng mấy ai bận tâm xem Hoàng Quý Phi tức giận . lúc , Thái t.ử , tất cả đều khựng . Họ cẩn thận thu dọn những thứ giẫm hỏng, khuôn mặt đầy vẻ áy náy: “Làm nương nương tức giận là của nô tài/chúng thần.”

 

​Dù ngón tay đào đến đau nhức, thậm chí rướm máu, cũng chẳng hề ảnh hưởng đến nhiệt huyết hừng hực của . Đặc biệt là khi Dận thích vị củ khoai hấp chín nên đem phần còn chia cho cùng thưởng thức, khí phấn khởi của đại gia đình triều đình dâng cao đến đỉnh điểm!

 

​Khi Minh Huyên hấp khoai, nàng vốn chọn củ to mà chỉ lựa những củ thon dài.

 

​"Nương nương thật là đại nghĩa!" Thấy nương nương tự ăn cũng chỉ chọn củ nhỏ, Trương Anh nhịn rơi nước mắt cảm động. Nhóm Lý Quang Địa cũng nhanh chóng phụ họa theo.

 

​Trước từng đồn Hoàng Quý Phi là tham tài, nhưng nếu vị nương nương nào trong cung cũng mưu cầu phúc lợi cho bách tính thế thì chút sở thích với vàng ngọc châu báu là gì? Nghĩ , hẳn là từ nhỏ thời thơ ấu sống nên nàng mới tích trữ chút tiền tài phòng , đây là điều thể hiểu . Có trách thì trách Hách Xá Lý gia ăn ở gì, chăm sóc một cô nương thông tuệ, thấu hiểu đạo lý như , khiến nàng chịu bao khổ sở!

 

​Bao nhiêu suy nghĩ tự diễn giải dội đến tới tấp, thậm chí Tác Ngạch Đồ còn thấy triều thần đang thì thầm tộc Hách Xá Lý nhà !

 

​Nghe thấy những lời ca ngợi "Nương nương đại nghĩa", Ô Lan bên cạnh liền cứng đờ cả . Sao nàng nhớ nương nương từng bảo củ to khó chín, ngon bằng củ nhỏ nhỉ?

 

​Mấy chia ăn chung một củ khoai lang. Mùi vị lạ lẫm, thơm ngon tức thì chinh phục tất cả. Thực hẳn vì hương vị quá xuất sắc, mà bởi ý nghĩa to lớn đằng củ khoai khiến ai nấy đều sục sôi phấn khởi, thậm chí rơm rớm nước mắt nuốt chửng cả sợi rễ nhỏ còn sót vỏ khoai.

 

​Một dây khoai lang đào lên, ít thì năm sáu củ, nhiều thì mười mấy củ. Chỉ từ một củ khoai cắt đôi, mỗi nửa mọc mười mấy nhánh mầm... Nhìn đống khoai lang đào xong xếp thành ngọn núi nhỏ mặt, ánh mắt mỗi đều đong đầy giọt lệ nóng.

 

​"Nương nương , năm xưa thấy Thái t.ử cắm cành hoa mọc rễ trong nước xuống đất mà cây vẫn sống, nên nương nương mới nảy ý tưởng xem thử liệu ngâm khoai nảy mầm đem trồng hơn . Nương nương tự nhận chỉ là phụ nhân tóc dài óc ngắn, chẳng mấy quyển sách, nếu thấy Thái t.ử ngày đêm trăn trở vì bách tính nhân dân thì nương nương cũng chẳng nghĩ tới việc thử nghiệm thế ..." Nhìn dáng vẻ mừng rỡ đến phát cuồng của , Xuân Ni mặt cảm xúc cất lời.

 

​Tóc dài óc ngắn ?

 

​Năm xưa công thức chế tạo thủy tinh chẳng do một tay nàng tìm từ mấy cuốn sách nước ngoài nguếch ngoạc như ch.ó gặm đó ư? Kiến thức như thế ai dám chê ngắn?

 

​Lại bảo mấy quyển sách ?

 

​Việc Hoàng Quý Phi thích thoại bản dù ai dám công khai, nhưng chốn riêng tư ai ? Mấy rương sách Hoàng thượng thu thập trong chuyến Nam tuần là đem cho ai chứ?

 

​Hoàng Quý Phi bác học đa tài như thế mà khiêm tốn đến nhường , quả thực là điển phạm thế gian, là ngọn đèn sáng giữa nhân gian!

 

​"Thái t.ử điện hạ, Hoàng Quý Phi nương nương còn thích thoại bản ? Lão thần bản lĩnh khác thì , nhưng văn chương thì cũng tạm . Bất luận là thể loại gì, lão thần đều thể nghiên cứu!" Lý Quang Địa vốn đang quỳ rạp đất lóc cảm động, xong lời cô cô cung Vĩnh Thọ liền lập tức nắm lấy vạt áo Dận , thấp giọng hỏi dồn.

 

​Lý Quang Địa thậm chí nghĩ, chỉ cần Hoàng Quý Phi thích , bất kể là loại hình đề tài gì ông cũng chiều hết! Bằng ông còn con trai, cháu trai văn chương khá, nương nương gì cũng . Làm cho nương nương vui vẻ chính là bổn phận của thần tử.

 

​Đám Trương Anh đồng loạt lườm kẻ nịnh hót một cái, đó hẹn mà cùng sang Dận .

 

​Dận ngẩn , tự dưng cảm thấy áy náy trong lòng: Cậu dì thích thể loại thoại bản nào?

 

​(Hoàng Quý Phi thích xem sách cấm đấy! Thích xem mấy loại sách thể lời đấy! Hỏi Thái t.ử thì Thái t.ử cái gì chứ? — Lương Cửu Công, mỗi đều tự tay chọn sách cho Hoàng Quý Phi, thầm thì thầm trong lòng).

 

​Khang Hi cũng rõ sự thật, ngài hắng giọng một tiếng. Dù cũng là Hoàng Quý Phi của ngài, mặt mũi vẫn giữ cho nàng, thế là ngài lên tiếng: “Khoai lang ở phủ Ung Quận vương chắc cũng chín nhỉ? Hay là cùng tới đó xem ?”

 

​Rầm rập một đống kéo mất. Minh Huyên sân nhà một cái, thấy một cảnh hỗn độn bèn tức đến giương tròn mắt. Hành lá với hẹ nàng trồng ở rìa bồn cây giẫm nát bét, đến mấy mầm dâu tây cũng giẫm hỏng mất mấy bụi, dưa chuột, cà chua, ớt đều hư hại ít…

 

​"Đóng cửa! Đóng cửa ngay! Ai cũng thả nữa!" Minh Huyên cho đóng chặt đại môn cung Vĩnh Thọ, chỉ để một cánh cửa ngách nhỏ canh giữ để chờ Thịt Thịt về thì mở cửa.

 

​Xuân Ni cùng các cung nữ phụ giúp Minh Huyên đào bỏ những cây giẫm hỏng, xới đất, trồng các loại rau xanh, đồng thời dựng thêm hàng rào chắn ở bên ngoài.

 

​Khi Khang Hi cùng vội vã khỏi cung, ngài tin Hoàng Quý Phi vì giẫm nát sân vườn mà giận dỗi đóng chặt cửa cung Vĩnh Thọ.

 

​"Cho đem ngự thiện hôm nay tới cung Vĩnh Thọ." Khang Hi vội vã dặn một câu hề dừng , tiếp tục phi thẳng tới phủ Ung Quận vương.

 

​Nghe Hoàng thượng dặn dò, trong lòng khỏi suy nghĩ miên man.

 

​Hoàng Quý Phi giẫm hỏng bao tâm huyết, thế mà chỉ dùng một bữa ăn là dỗ xong ? Ngay cả các thần t.ử cũng thấy áy náy, định bụng về sẽ gửi ít lễ vật đền bù để tỏ lòng thành.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-ky-nuoi-nhoc-ti-cua-quy-phi-ca-man/chuong-207-dau-than-tai.html.]

 

những cạnh Khang Hi thầm nghĩ Hoàng thượng đúng là Hoàng thượng, quả nhiên cần dỗ dành nữ nhân!

 

​Đồng thời họ cũng vỡ lẽ lý do vì Hoàng Quý Phi nhường công lao to lớn cho Thái t.ử mà chẳng hề nhắc tới Hoàng thượng so sánh thái độ hai , rõ ràng Thái t.ử đáng tin cậy hơn nhiều!

 

​"Kẻ đáng tin cậy" Khang Hi dẫn một đám tới phủ Ung Quận vương. Sau khi Ô Lạp Nạp Lạt thị dẫn đôi con trai con gái nghênh đón, Hoằng Huy liền tự nhiên, phóng khoáng dẫn xem mảnh đất do chính tay a mã trồng trọt.

 

​Mọi , bao gồm cả Thái tử, khi thấy mảnh đất rộng lớn như liền liên tưởng tới sân nhỏ hẹp đến tội nghiệp của Hoàng Quý Phi, ai nấy đều cảm thấy nàng thật dễ dàng. Phúc Toàn thậm chí còn với Khang Hi rằng ông một trang trại nông nghiệp, về sẽ tặng cho Hoàng Quý Phi!

 

​Khang Hi hít sâu một , lườm Phúc Toàn một cái. Ngài định lệnh bắt đầu đào khoai thì Dận Chân cùng Dận Đường vội vã chạy tới.

 

​"Thong thả! Thong thả !" Dận Đường vội vàng gào to: “Tiểu gia bỏ tiền mua đứt bộ hoa màu ở chỗ Tứ ca !”

 

​Trong sự ngơ ngác của , Dận Chân những ánh mắt kinh ngạc bèn bình thản cất lời: “Nuôi gia đình dễ dàng, mong chư vị thứ .”

 

​Gương mặt bình tĩnh của Dận Chân gợn một gợn sóng. Cậu vốn bán, nhưng Cửu đưa giá quá hậu hĩnh, còn tặng hẳn một ngọn núi để nuôi cả gia đình Viên Viên(gấu trúc). Nghĩ bụng đằng nào Hoàng a mã cũng sẽ tịch thu , chi bằng để Cửu kiếm chút tiền chênh lệch!

 

​Dận Đường lao nhanh tới, trong tư thế chắn ngang mặt đắc ý : “Tất cả đồ đạc mảnh đất đều là của nhi thần. Hoàng a mã đào cũng thôi, nhưng ít nhất đừng để nhi thần chịu thiệt chứ?”

 

​Khang Hi siết chặt nắm đấm. Trước mặt các triều thần và tông thất, ngài tiện nổi giận đùng đùng, chỉ giơ tay vẫy Dận Đường gần, bất ngờ một chân đá thẳng khoeo chân , c.ắ.n răng ken két: “Trẫm trả gấp đôi cho ngươi! Đào!”

 

​Dận Đường t.h.ả.m thiết kêu lên một tiếng ngã khuỵu xuống đất. Một lúc mới Dận Nga đỡ dậy, xoa xoa chân cằn nhằn: “Thời buổi bỏ tiền là đại gia. Gia nhẫn!”

 

​Dận trừng mắt một cái, lắc đầu cạn lời.

 

​Bỏ qua vụ tranh chấp giữa Hoàng thượng và Cửu hoàng tử, hôm nay các triều thần chỉ cảm thấy dồi dào năng lượng dùng mãi hết. Nhìn mảnh đất trồng khoai lang rộng lớn phân khu rõ ràng, qua lời giới thiệu của Ung Quận vương, họ phân biệt là đất ẩm, đất khô, đất mỡ màu, là đất cát... Mỗi loại đất trồng khoai lang to nhỏ khác , Ung Quận vương giải thích tỉ mỉ, ai nấy đều liên tục gật đầu tán thưởng.

 

​Dận Chân giới thiệu chi tiết cho Khang Hi, thêm rằng phía còn một sân trồng khoai tây nhưng chín, tới lúc đó sẽ thỉnh Hoàng a mã sang nghiệm thu.

 

​"Dận Đường cũng mua cả chỗ đó ?" Vừa con trai nhắc tới hai chữ "nghiệm thu", Khang Hi giận đến trợn tròn mắt, nghiến răng ken két hỏi.

 

​Dận Chân dứt khoát gật đầu. Lý do vì ngoài chủ viện, ngoại thư phòng và viện của các con , chỉ xây thêm hai viện nhỏ đóng khóa chính là đây. Vốn dĩ chỗ định dành cho gia đình Viên Viên , nhưng vì cây táo lớn quá chậm, đó vướng chuyện nên Cậu cho bứng hết cây ăn quả nơi khác.

 

​"Năm nay Hoàng a mã đừng ban thêm cho nhi thần nữa, thực sự còn chỗ ở ." Dận Chân nghĩ Hoàng a mã tới tận phủ thế thì hẳn hiểu rõ.

 

​Khang Hi đầu , bực bội mắng: "Ngươi thật sự tưởng trẫm rảnh rỗi đến mức quản chuyện hậu viện của các ngươi chắc?" Ngài còn nhiều chuyện phiền lòng vì đám con cái lắm!

 

​Dận Chân im lặng đáp. Theo góc nhìcủa , Hoàng a mã quả thực rảnh rỗi, ngày ngày giữ Thái t.ử ca ca phê duyệt tấu chương nhưng giao thực quyền cho Thái t.ử ca ca.

 

​"Cửu ca, đợt đúng là hời to ." Dận Ngã giơ ngón tay cái về phía Cửu ca, thực lòng thán phục nước cao tay .

 

​Dận Đường xoa xoa đùi thở dài: “Tiền nhiều tiền ít vấn đề lớn, chủ yếu là ghé tên thương vụ . Hoàng Quý Phi nương nương một lòng chỉ vì Thái tử, công lao to lớn đến mức thể khiến kẻ cuồng công việc như Tứ ca chấp nhận bỏ bê sai sự thì quyết thể là chuyện nhỏ. Chúng ban đầu bỏ công bỏ sức thì tất nhiên bỏ tiền bỏ bạc !”

 

​Dận Ngã thật sự thán phục cái đầu nảy nhanh như sóc của Cửu ca.

 

​Nhìn mảnh đất trồng khoai lang bao la cùng khu khoai tây phía , Dận Đường nở nụ đắc ý. Trong mắt , Tứ ca chính là một chiếc "đùi to", ôm chặt chiếc đùi quyết bao giờ sai!

 

​Đợi đến khi nhóm Khang Hi đào xong khoai lang, Dận Đường khập khiễng tiến lên ân cần giới thiệu với Khang Hi về giống ngô và giống khoai tây mà Hoàng Quý Phi nhiều năm tỉ mỉ nhân giống. Nói xong, lấy con d.a.o nhỏ, tùy tay gọt vỏ một củ khoai lang cắt nhỏ : "Khoai lang ăn sống cũng ngon." Nói tự ăn một miếng, đó chia cho xung quanh cùng thưởng thức.

 

​"Mười mấy năm trời đấy! Hoàng Quý Phi nương nương quả thực quá giỏi giang và hề dễ dàng." Dận Đường thở dài thốt lên, bồi thêm: “Nếu đột nhiên thất sủng thì nương nương vốn dĩ... Thôi, nữa.”

 

​Nhắc tới chuyện thất sủng, Dận Chân liền huých củi chỏ đụng Dận Đường một cái, hiệu cho ngậm miệng . Chuyện nhắc, nhắc chuyện xui xẻo? Hoàng Quý Phi vốn dĩ mong sủng ái cơ chứ?

 

​Nhai miếng khoai lang ngọt mát trong miệng, Khang Hi nhịn bắt đầu tự diễn giải trong đầu, nhưng ngay đó ý nghĩ của ngài Dận cắt ngang.

 

​"Hoàng a mã, chỗ hoa màu ở phủ Tứ , đống khoai trong cung cứ để cho dì ăn nhé!" Dận nhớ tới lời dì dặn rằng khoai lang dỡ về để thêm hai ngày sẽ ngọt hơn, liền cất lời đề nghị.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Loading...