Nhật Ký Nuôi Nhóc Tì Của Quý Phi Cá Mặn - Chương 224: Khang Hi phản xuyên (4)

Cập nhật lúc: 2026-08-05 12:03:02
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

​Vừa thì c.h.ử.i mắng miệng, bao nhiêu hỏa khí cần phát tiết đều phát hết, nhưng hiện tại... Dận thực sự hoảng hốt.

 

​Phải đối mặt với một đám thần t.ử chính lật tẩy gốc gác vạch trần bí mật, mà bọn họ nay sắp sư phụ dạy dỗ ? Dận càng nghĩ càng thấy đau đầu!

 

​Lương Cửu Công lặng lẽ cúi gầm mặt, cố gắng thu nhỏ sự tồn tại của .

 

​Dận còn mặc cả, nhưng thị vệ cầm sẵn y phục tập võ chờ ngay bên cạnh. Chàng còn thế nào nữa? Đành thôi!

 

​Trong lúc Dận đang hì hục tập võ đến vã mồ hôi thì Dận Đề đang kẹp bút lông tai, ngủ gà ngủ gật.

 

​Từ nhỏ vốn chẳng ưa việc sách, hiện tại lớn tồng ngồng thế , con gái cũng sắp đến tuổi xuất giá mà còn bắt học hành? Trong lòng Dận Đề chỉ rặt một sự oán hận Khang Hi thiên vị. Thái t.ử đến bước đường mà ngài vẫn một mực che chở, sủng ái? Thật bi phẫn ! Hắn quyết học đấy, để xem Hoàng a mã !

 

​Nghĩ đến đây, Dận Đề kìm uất ức, trực tiếp rút cây bút tai xuống, bẻ gãy cái rụp.

 

​Vị sư phụ đang giảng bài mặt Dận Đề vẫn điềm nhiên như . Bị Hoàng thượng đột ngột giao phó nhiệm vụ , lão từ lâu từ quan, cũng thực tình chẳng dám quản thúc vị Trực Quận vương .

 

​Từ lúc đường hồi kinh cho tới nay, bút Trực Quận vương bẻ gãy đến một trăm thì cũng vài chục. Nếu thị vệ canh chừng, chỉ e ngài động thủ đ.á.n.h luôn . Lão sớm quen.

 

​Có điều, ngày hôm qua khi sắp về tới kinh thành, việc cáo lão từ quan thành, lão bẩm báo nỗi khó xử của lên Hoàng thượng.

 

​“Hoàng thượng dặn, nếu Quận vương thích dùng bút thì dùng tay cũng , ngài thích nhất là màu đỏ của m.á.u tươi.” Vị sư phụ bình tĩnh Dận Đề, rành rọt cất lời. Nói đoạn, lão còn lấy một thanh đao nhỏ đặt lên bàn.

 

​Dận Đề khựng , đột ngột ngẩng phắt đầu lên trừng mắt sư phụ.

 

​Vị sư phụ hề sợ sệt, nơm nớp lo âu như . Lão bưng chén bên cạnh lên nhấp một ngụm, thong thả luồn tay vạt áo, lấy một tấm lệnh bài đặt ngay mặt Dận Đề.

 

​Dận Đề tấm lệnh bài Tây Bắc quân mà Hoàng a mã luôn mang theo bên , thứ mà ngày đêm thương nhớ đến mất ăn mất ngủ. Hắn ngẩn , ánh mắt nghi hoặc vị sư phụ.

 

​“Hoàng thượng , chỉ cần Quận vương vượt qua thử thách của ngài, thứ sẽ thuộc về ngài.” Sư phụ Trực Quận vương, chắp tay bẩm báo.

 

​Dận Đề tấm lệnh bài , vô cùng , mơ cũng , thế nhưng... Cúi đầu đống sách vở bàn, thấy đau đầu khủng khiếp.

 

​“Chờ khi nào trình độ học vấn của Quận vương bằng một phần mười Thái tử, Hoàng thượng sẽ đổi quan võ đến dạy ngài.” Thấy ánh mắt đắn đo của Trực Quận vương, vị sư phụ tiếp.

 

​Dận Đề c.ắ.n răng, đập trán cái "cộp" xuống bàn: “Liều mạng thôi!”

 

​Hắn Thái tử, nhưng Hoàng a mã hiện tại rõ ràng ý định phế Thái tử. Nay kết thù với Dận , thế lực trong tay đủ, chắc chắn sẽ Thái t.ử tính kế.

 

​Tuy hiện tại ép sách, nhưng tình hình bên ngoài mù tịt. Hắn Hoàng a mã đích hạ lệnh yêu cầu các thái y mở hội chẩn cho Hoằng Dục, hạ t.ử lệnh bắt họ chữa cho thằng bé khỏe mạnh trở . Thậm chí ngài còn đón mấy đứa con gái của cung giao cho ngạch nương chăm sóc.

 

​Do đó, dẫu trong lòng vẫn còn ấm ức, vẫn trực tiếp bóp c.h.ế.t Dận , nhưng sự nôn nóng, vội vã ban đầu của vơi nhiều.

 

​Ban đêm, Khang Hi giường, liếc mắt Dận đang ngáy vang như sấm ngay bên cạnh. Đáy mắt ngài tràn ngập vẻ ghét bỏ. Bảo Thành của ngài cái thói ! Nghĩ , ngài dứt khoát vươn tay bóp chặt mũi Dận !

 

​“Sao thế? Chuyện gì ?” Dận giật bừng tỉnh, hoảng loạn hét to: “Người , thích khách!”

 

​“Câm miệng!” Khang Hi sa sầm mặt mày trừng mắt Dận : “Trẫm ngủ , con ngủ ! Con ngáy to thế trẫm ngủ kiểu gì?”

 

​Nói xong, Khang Hi nhắm mắt , bỏ mặc Dận mang vẻ mặt hoài nghi nhân sinh.

 

​Dận hiểu nổi, nếu chê bai , cớ còn ép cùng ăn cùng ngủ? Vừa mơ màng một chốc, giật b.ắ.n tỉnh giấc bởi tiếng ngáy của Khang Hi bên cạnh.

 

​“Tiếng ngáy của Hoàng a mã thế mới gọi là đinh tai nhức óc chứ? Thế bảo Cô ngủ kiểu gì? Đây là một hình thức tra tấn kiểu mới ?” Dận lầm bầm. Ngáy như sấm động thế mà còn dám chê ?

 

​Dận Khang Hi chằm chằm một lúc lâu, cuối cùng đành lùi xa một chút nhắm mắt .

 

​Sáng hôm lúc lâm triều, Khang Hi húp non nửa bát canh củ cải hầm thịt dê, gặm nửa chiếc bánh. Vừa lau miệng sang thấy quầng thâm thâm sì mắt Dận .

 

​Ngài hừ lạnh: “Tối chịu ngủ, sáng dậy nổi, con bao nhiêu tuổi ? Bớt nghĩ ngợi mấy chuyện xằng bậy . Hiện giờ con chẳng cần nghĩ gì sất, nghĩ trẫm cũng để con toại nguyện . Ngoan ngoãn mà sách, ngoan ngoãn mà theo trẫm học hỏi chuyện triều chính !”

 

​Dận thầm gào thét: Con thì nghĩ cái gì chứ? Cái gì mà xằng bậy?

 

​Chàng bèn rụt rè hỏi: “Hoàng a mã, lẽ nào cũng ngủ ngáy ?”

 

​“Ngủ ngáy chẳng là con ? Đừng đổ thừa cho trẫm! Trẫm cái thói đó.” Khang Hi trừng mắt, lạnh lùng bảo: “Ăn nhanh lên, lát nữa còn một trận đ.á.n.h ác liệt đối mặt đấy!”

 

​Dận mặt mũi tràn ngập vẻ kinh ngạc. Thầm nghĩ: Hoàng a mã vứt hết thể diện ? Định đ.á.n.h bài cùn ?

 

những lời nào dám thốt . Dẫu mấy hôm nay Hoàng a mã vẻ khoan dung với hơn nhiều, nhưng cũng thể tùy tiện mà trêu đùa .

 

​Nhìn Dận im lặng cúi đầu dùng bữa, trong mắt Khang Hi hiếm hoi xẹt qua một tia vui mừng. Dáng vẻ ăn uống của Dận lúc chẳng khác gì đứa con trong ký ức của ngài, chỉ là thấy gắp rặt thịt mà chẳng chịu ăn củ cải, Khang Hi bèn dịu giọng nhắc nhở: “Củ cải thông khí, nhuận phổi, con nên ăn nhiều một chút, kén ăn là .”

 

​Bàn tay cầm đũa của Dận chợt khựng . Chàng vội vàng cúi gầm mặt, và liên tục mấy miếng củ cải miệng. Sau khi nuốt xuống, nâng bát lên che khuất khuôn mặt để Khang Hi thấy giọt nước mắt ứa nơi khóe mi, từng ngụm từng ngụm húp cạn cả canh lẫn thịt và củ cải.

 

​Ăn xong, Dận cúi đầu đặt bát xuống, mượn động tác lau miệng để chà xát vệt nước mắt. Chàng tuyệt đối sẽ để bản ảnh hưởng bởi chút ân huệ nhỏ nhoi của Hoàng a mã thêm một nào nữa.

 

​Khóe mắt Khang Hi thu hết thảy những hành động nhỏ nhặt , ngài thầm thở dài. Tuy rằng quỹ đạo trưởng thành của hai phần sai biệt, nhưng những thói quen nhỏ thì giống y đúc.

 

​Trước giờ lâm triều, Khang Hi giao cho Dận một tệp tài liệu dày cộp, dặn dò: “Lát nữa lên triều cứ nhè mấy thứ , đỡ cho bọn chúng rảnh rỗi nhảy hạch tội con.”

 

​Vốn dĩ Khang Hi định đưa tài liệu cho Dận , nhưng nãy thấy động tác lau nước mắt của , ngài kìm lòng mà mềm mỏng. Ngài chẳng thêm kẻ nào lời tồi tệ về con trai ngài nữa.

 

​Dận ôm xấp tài liệu mang theo nét mực còn nóng hổi, lật xem. Càng xem càng thấy khiếp sợ, càng xem ngọn lửa phẫn nộ càng bốc lên ngùn ngụt, sát khí đằng đằng hiện rõ mặt.

 

​Suốt một thời gian dài Hoàng thượng dẫn theo bên , thực tế các hoàng t.ử và triều thần khác hề chạm mặt Thái tử. Nay thấy Hoàng thượng dẫn theo Thái t.ử sải bước đại điện, sắc mặt ai nấy đều vô cùng khó coi.

 

​Sau khi hành lễ, quả ngoài dự liệu của Khang Hi, lập tức kẻ dâng sớ hạch tội Thái tử.

 

​Khang Hi vốn định hiệu cho Dận mở lời , nhưng im bất động. Nhớ mớ tấu chương c.h.ử.i rủa ngập đầu ngày hôm qua, Dận sắc mặt đổi chằm chằm kẻ đang hạch tội . Đợi tên đó dõng dạc xong, mới buông lời khinh khỉnh: “Hạch tội Cô? Vương ngự sử, ngươi còn đủ tư cách! Hoàng a mã, nhi thần cũng đàn hặc tên Vương ngự sử .”

 

​“Nhi thần hạch tội Vương ngự sử bất hiếu, bất từ, bất nhân, bất nghĩa, quả thực mất mặt triều thần Đại Thanh!” Dận xoay quỳ xuống Khang Hi, dõng dạc .

 

​Vương ngự sử giật thót , vội vàng dập đầu kêu oan.

 

​Dận lạnh lùng vạch trần: “Giấu giếm tin tức cẫu mẫu qua đời để tham gia khoa cử, đó là bất hiếu! Vì chút bạc nẻo mà gả con gái ruột cho một tên ngốc, đó là bất từ! Ép nô tỳ mặc áo sa mỏng múa hát giữa trời tuyết lạnh giá khiến ả c.h.ế.t cóng, đó là bất nhân! Lăng nhục bằng hữu, đoạt thê của bạn, đó là bất nghĩa! Vương ngự sử, còn cần Cô nhắc chi tiết hơn nữa ?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-ky-nuoi-nhoc-ti-cua-quy-phi-ca-man/chuong-224-khang-hi-phan-xuyen-4.html.]

​Sắc mặt Vương ngự sử nháy mắt xám xịt như tro tàn…

 

​Mọi trong điện bộ dạng liền tự hiểu kết cục.

 

​“Cách chức điều tra! Ba đời vĩnh viễn lục dụng, kéo ngoài!” Khang Hi sầm mặt xua tay lệnh cho thị vệ.

 

​Dận thẳng lên, ánh mắt quét một vòng qua các vị triều thần, nở một nụ như như , mặt tràn ngập vẻ mong đợi: “Còn ai đàn hặc Cô nữa ?”

 

​Cả triều đường tĩnh lặng như tờ, chẳng ai dám vỗ n.g.ự.c bảo đảm nếu vạch tội Thái t.ử thì ngài sẽ tiện tay ném luôn cái nhược điểm của ánh sáng. Nụ chói lóa mặt Thái t.ử lúc chính là minh chứng cho việc ngài chẳng còn e sợ bất kỳ điều gì!

 

​“Không ai lên tiếng nữa ? Vậy Cô bắt đầu nhé.”

 

​Trí nhớ của Dận hề Khang Hi thất vọng. Dù chỉ mới lướt qua một đường tới đây, chẳng bỏ sót chút nào, vạch trần từng sự việc khiến kinh hồn bạt vía, giận sôi m.á.u ngay giữa triều đường.

 

​Bọn Dận Đề bên trợn trừng cả mắt. Hắn cảm thấy Dận điên thật ! Chẳng những vạch tội chín gia tộc Bao Y, còn hạch tội luôn cả Lăng Phổ cùng vây cánh.

 

​Ngoài tiền tham ô nhận hối lộ khổng lồ đến khó tin, còn những tội ác như bắt nạt hoàng tử, ức h.i.ế.p công chúa, bọn ma ma giáo dưỡng thế mà dám thao túng nhất cử nhất động của các công chúa xuất giá…

 

​Thái t.ử đại điện dõng dạc đĩnh đạc, khí thế hăng hái bừng bừng. Mấy vị lão thần mà đôi mắt rưng rưng, vuốt râu cảm thán, dường như bọn họ thấy hình bóng vị Thái t.ử điện hạ phong hoa tuyệt đại năm nào.

 

​Tất nhiên, cũng những kẻ run lẩy bẩy, khuôn mặt vặn vẹo trong sự sợ hãi tột độ.

 

​Sau khi Dận dứt lời, Khang Hi nhấn mạnh chi tiết báo khống giá một con gà con lên tới mười lượng bạc thì sự phẫn nộ gương mặt ngài lên tới đỉnh điểm, nhưng đột nhiên ngài bật .

 

​Những lời Thái t.ử tố cáo, việc nào việc nấy đều bằng chứng rành rành, kín kẽ kẽ hở, cả triều đường chấn động!

 

​Chàng chỉ hạch tội đám Bao Y, mà thậm chí còn động đến cả Nội Thị vệ Thống lĩnh - biểu ruột của Hoàng thượng, Long Khoa Đa của Đồng gia.

 

​Chàng vạch tội sủng diệt thê, dung túng thứ đê tiện lăng nhục vợ cả. Dung túng ả xuất tiện tịch đó giả mạo Cáo mệnh phu nhân của triều đình để diễu võ dương oai. Thậm chí, con ả đó chỉ nhận hối lộ, mua quan bán tước, mà tay còn dính ít mạng !

 

​“Ngài ngậm m.á.u phun ! Khởi bẩm Hoàng thượng, sự thật như , Thái t.ử ngài ...” Khóe mắt Long Khoa Đa nứt toạc, trừng mắt hét lên chói tai.

 

​Dận ngoắt , ánh mắt sắc lẹm: “Có lý thì cần la lối lớn tiếng. Đồng Thống lĩnh, những lời Cô câu nào cũng là thật, dẫu ai tra xét cũng chẳng sợ! Tiểu của ngươi chẳng lẽ là xuất tiện tịch? Chẳng lẽ là tiểu của nhạc phụ ngươi ngươi cướp về ? Không chuyện hành hung giữa phố, mua quan bán tước ? Cô thấy một con tiện mà dám hống hách ngang ngược đến , lưng kẻ nào chống lưng chỉ thị? Hay là Đồng Giai nhất tộc nhà ngươi bất mãn với hoàng gia nên cố tình thế?”

 

​“Khởi bẩm Hoàng thượng, nhi thần cô phụ thánh ân, dung túng nghịch tử...” Đồng Quốc Duy thấy tình thế nguy ngập, vội vàng bước nhận tội.

 

​Dận lắc lắc đầu. Tư liệu là do chính Hoàng a mã đưa, thì sợ cái quái gì cơ chứ!

 

​Chàng cắt ngang lời Đồng Quốc Duy, nhướng mày : “Đồng Giai đại nhân chớ triều biện bạch rằng ngài hối hận vì nghịch t.ử càn. Chuyện mới buông lời gió bay, ai mà chẳng ? Vậy những bách tính c.h.ế.t oan uổng , chẳng lẽ vài câu là thể sống ?”

 

​“Bảo Thành!” Khang Hi lên tiếng.

 

​Tuy Thái t.ử im lặng, nhưng tiếng gọi thiết khiến cõi lòng Đồng Quốc Duy lạnh toát, đồng thời sắc mặt bộ bá quan văn võ triều đại biến.

 

​Sau khi Khang Hi mở lời, ngài chẳng hề trách móc Thái t.ử lấy nửa lời, mà lập tức lệnh cho Đại Lý Tự điều tra nghiêm ngặt.

 

​Hít sâu một , Dận lùi sang một bên, trong lòng cảm thấy vô cùng sảng khoái. Chàng thể ngờ đám vây cánh của Lăng Phổ ở lưng dám sống một cuộc đời sung sướng, hống hách hơn cả , thế mà Hoàng a mã moi hết. Quả thực tức điên lên ! Nếu những kẻ khác còn tồi tệ hơn lót đường, thể diện của chắc chắn mất sạch sành sanh.

 

chuyện của Đồng gia khiến hả hê vô cùng. Bất luận thế nào, bao năm qua lớn bé già trẻ nhà Đồng Giai ít cho ăn trái đắng. Ngay cả trong hậu cung, cũng từng tính kế vài vố, đều thoát khỏi bàn tay của Đồng Giai Quý phi.

 

​Việc Thái t.ử phi thiếu tâm cơ tranh giành quyền quản lý hậu cung với Đồng Giai Quý phi đều thu hết mắt. Bởi , từ đầu đến cuối vẫn chẳng thể yêu thương nổi vị Thái t.ử phi chỉ chăm chăm mưu đồ quyền thế , mặc cho hình tượng bên ngoài của nàng hảo đến . Phía Hiếu Ý Nhân Hoàng hậu, phía Đồng Giai Quý phi, tóm hễ mang đến cho sự ấm ức, Dận đều ghét cay ghét đắng!

 

​Ngay triều, Khang Hi chỉ công khai về phía Thái tử, mà khi hạ triều còn đặc biệt giữ vài vị lão thần văn võ đức cao vọng trọng để nghị sự.

 

​“Nhiều năm qua trẫm chểnh mảng việc dạy dỗ Thái tử, đó là của trẫm. Thái t.ử hành sự đôi khi lỗ mãng, cố chấp, quá nôn nóng vội vàng, đây Tác Ngạch Đồ che giấu tiêm nhiễm. Nay trẫm tuổi cao sức yếu, việc Thái t.ử kế vị là chuyện lửa sém lông mày. Thái t.ử là trữ quân của Đại Thanh, là nhân tuyển duy nhất cho ngai vàng, trọng trách vai ngài vô cùng to lớn. Mong các vị khanh gia đừng tiếc công sức dạy dỗ ngài từ đầu.”

 

​Những lời bộc bạch ruột gan của Khang Hi khiến mấy vị lão thần trong nháy mắt nước mắt tuôn rơi. Cuộc sống đang bình yên, chẳng ai mong triều cục rung chuyển cả. Thái t.ử tuy tư đức phần thiếu sót, nhưng bao giờ chậm trễ trong việc xử lý chính sự, tính là một thừa kế . Mấy năm nay các vị hoàng t.ử khác ráo riết chèn ép, Hoàng thượng thì dung túng ngơ, bọn họ đều thấu nhưng chỉ dám sốt ruột giữ trong lòng.

 

​Hiện tại Hoàng thượng rõ ràng rành mạch như , ai nỡ chối từ? Hơn nữa dẫu trong lòng tính toán khác, cũng gì dám thốt khỏi miệng lúc ?

 

​Dận đực một góc. Chàng thực sự choáng váng, trong đầu chỉ ong ong những lời Khang Hi .

 

​Hoàng a mã là nhân tuyển duy nhất cho ngôi vị Hoàng đế? Có nghĩa là ngài từng mảy may nghĩ đến việc chọn kẻ khác thế vị trí của ? Chẳng lẽ giờ thật sự hiểu sai ý của ngài?

 

​Khang Hi khẽ thở dài. Có so sánh mới thấy đau lòng! So với Bảo Thành của ngài, cái Bảo Thành quả thực quá nhiều thói hư tật : Tự cao tự đại, ngang ngược, độc ác. ... rốt cuộc thì nó vẫn là Bảo Thành cơ mà!

 

​Ngài cũng thể lưu thế giới mãi mãi , nên bắt buộc dạy dỗ Bảo Thành đàng hoàng. Phải trao cho nó đủ quyền lực, và... Dục Khánh Cung cần một thừa kế mới. Thằng bé Hoằng Tích... ngài thật sự chướng mắt vô cùng…

 

​“A Lan Thái, trẫm nhớ nhà ngươi một đứa cháu gái vốn góa chồng từ khi cưới ?” Khang Hi đột nhiên cất lời hỏi.

 

​Sau khi ở thế giới Hoằng Yến tồn tại, ngài lập tức phái điều tra tình hình gia tộc Phú Sát A Lan Thái. Thật may mắn, dẫu cô nương tuổi tác khớp, nhỏ hơn vài tuổi, nhưng xét về tính cách và tên húy thì giống hệt con dâu trong trí nhớ của ngài.

 

​Phú Sát A Lan Thái ngạc nhiên tột độ. Ông ngờ ngoài việc căn dặn rèn giũa Thái tử, Hoàng thượng cố ý giữ chỉ để hỏi chuyện .

 

​“Cô nương nhà ngươi, trẫm giữ cho Dận .” Khang Hi thẳng vấn đề.

 

​Nhìn bộ dạng bàng hoàng thất thần của Phú Sát A Lan Thái lúc cáo lui, Khang Hi sang với Dận : “Cô nương vận mệnh tuy lận đận, nhưng tính tình , . Thái t.ử phi tuy sai điều gì, nhưng con thiếu một thừa kế đích thực.”

 

​Dận nhíu mày. Chàng hiểu dẫu Hoàng a mã mắt Hoằng Tích, thì cớ chọn một mối hơn cho ? Hơn nữa, chẳng Hoàng a mã vẫn luôn khen ngợi Thái t.ử phi ? Cớ gì đột nhiên những lời ?

 

​Khang Hi giải thích nhiều. Ngài định ít bữa nữa sẽ tạo cơ hội cho Dận tiếp xúc với nha đầu . Ngài tin chắc Dận sẽ thích nàng. Dẫu danh phận Trắc phúc tấn của Thái t.ử phần ủy khuất cho nha đầu đó, nhưng cũng chẳng còn cách nào khác, hiện tại chỉ thể thôi.

 

​Thái t.ử phi tuy phạm lớn, nhưng ham hố quyền lực, hơn nữa từng sinh đích tử, xét độ tuổi hiện tại thì hy vọng cũng vô cùng mong manh. Chỉ cần còn một tia cơ hội, Khang Hi vẫn hy vọng Hoằng Yến thể đời.

 

​Dẫu trong đầu ngổn ngang hàng vạn câu hỏi, nhưng thực chất tâm trạng Dận lúc lâng lâng dễ chịu. Nỗi uất ức kìm nén bao năm trong lòng bỗng chốc tan biến.

 

​Cùng lúc đó, Lục bộ cũng bắt đầu nhận những tấu chương từ trong cung gửi từ ngày hôm qua…

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Loading...