Nhật Ký Nuôi Nhóc Tì Của Quý Phi Cá Mặn - Chương 22:Cáo trạng

Cập nhật lúc: 2026-07-30 07:02:30
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

​Minh Huyên nựng b.í.m tóc nhỏ của bé, mỉm dỗ dành: “Lát nữa sẽ giúp con đòi công đạo, đừng giận nữa nhé!”

 

​"Người phép thích nàng ..." Dận ngập ngừng một lát thẳng. Nếu thích, dì chẳng giữ nàng ăn cơm cùng.

 

​Minh Huyên cọ trán trêu chọc nhóc, bật : “Ta thích con nhất mà!”

 

​Dận chút thẹn thùng, rúc sâu lòng Minh Huyên, vặn vẹo tỏ vẻ vui mừng khôn xiết.

 

​"Cứ tưởng là con hổ nhỏ nào, hóa cũng chỉ là một con cừu non?" Na Bố Kỳ vẫn còn đang đợi Dận mách Hoàng thượng cấm nàng nhập cung đấy chứ? Nào ngờ, khi nhồi nhét đến mức nuốt nổi thêm miếng nào nữa, nàng bám tường lê bước ngoài, vặn chứng kiến cảnh tượng liền hầm hừ châm chọc.

 

​Dận tức đến mức b.í.m tóc nhỏ giật tưng tưng. Cậu trừng mắt nàng , gắt lên: “Nữ nhân điên!”

 

​"Đồ cừu non!"

 

​"Đồ quỷ tham ăn!"

 

​"Đồ cừu non cai sữa!"

 

​"Đồ xí!"

 

​…

 

​Nhìn hai đứa nhóc cãi ỏm tỏi, Minh Huyên ôm chặt Dận , dặn dò Na Bố Kỳ: “Mấy ngày nay nóng trong . Xuân Ni, Ô Lan, nhớ dặn nhà bếp mấy ngày tới chuẩn đồ ăn thanh đạm một chút nhé.”

 

​Na Bố Kỳ khựng , khó tin trừng lớn hai mắt Minh Huyên, hỏi dồn: “Ngươi bênh vực cái con cừu non ?”

 

​Minh Huyên điềm nhiên vuốt ve b.í.m tóc của Thái tử, gật đầu cái rụp, chẳng chút lưu tình mà đốp chát: “ ! Ta bênh vực một vị Tiểu Thái t.ử mới hai tuổi đầu, chẳng lẽ bênh vực một vị hoàng phi tương lai mười bốn tuổi như ngươi ?”

 

​Na Bố Kỳ chớp chớp mắt, cố cãi : “Ta... Không đúng, ngươi láo. Ngươi sớm định sẵn sẽ bênh vực , đúng ?”

 

​"Ngươi đáng yêu bằng Cô... Đâu tuấn bằng Cô... Lại càng thông minh bằng Cô..." Dận đắc ý toe toét: “Khắp chốn lục cung , ai ... bênh vực... Cô chứ?”

 

​Na Bố Kỳ ấm ức đến mức thốt nên lời, đặt phịch m.ô.n.g xuống đất, bắt đầu tính toán xem bữa ăn gì? Nghĩ đến đây, chợt nhớ đồ ăn bàn ban nãy nàng dọn sạch bách, liền lồm cồm bò dậy định mâm.

 

​Cuối cùng, Minh Huyên đành sai cản nàng . Nàng thực sự lo sợ đứa trẻ ngốc nghếch sẽ trở thành vị phi tần đầu tiên trong lịch sử hậu cung c.h.ế.t vì ăn quá no mất!

 

​Dận cũng trố mắt . Hoàng a mã từng dạy con ai cũng ham , nhưng kiềm chế mới là bản năng của con , bất kỳ ai cũng phóng túng bừa... cái chẳng chút ý thức kiềm chế nào ?

 

​"Cách cách, đủ đấy!" Minh Huyên Na Bố Kỳ cung nữ kéo với vẻ mặt đau khổ, thở dài đ.á.n.h thượt. Nàng ôm béo Thái t.ử lòng, hít hà mùi sữa thơm ngào ngạt , tiếp: “Cách cách thực sự định cả đời bước khỏi Từ Ninh Cung ? Hơn nữa, cho dù Thái t.ử mách lẻo với Hoàng thượng chăng nữa, ngươi nghĩ sẽ tiến cung ?”

 

​Nói đến đây, Minh Huyên cố tình nhấn mạnh từng chữ: “Khoa Nhĩ Thấm đưa một luôn chống đối việc tiến cung như ngươi tới đây, mang tâm tư gì khác ? Nếu cách cách cứ tùy hứng bừa, khác sẽ nghĩ đây?”

 

​Na Bố Kỳ im bặt, cúi gằm mặt. Một hồi lâu , nàng mới chậm rãi cất lời: “Ta nào dám nghĩ đến chuyện nhập cung, chuyện từ nhỏ . Thế nhưng mà... sống thế cực quá! Ta thực sự cách nào cho Hoàng thượng thích . Ta ăn ít hơn là do khung xương của vốn dĩ to như thế ... Eo của cũng mềm dẻo bằng các ngươi, n.g.ự.c cũng lép xẹp, đến giờ vẫn thấy tí đẫy đà nào...”

 

​Minh Huyên vội vàng bịt chặt hai tai Thái tử, sai mau chóng khóa miệng nàng .

 

​"Ngươi còn nhỏ, giờ mà n.g.ự.c mới là chuyện lạ đấy!" Mười bốn tuổi thì đòi n.g.ự.c kiểu gì? Minh Huyên ghé tai thì thầm vài câu lập tức sai tiễn nàng khỏi Vĩnh Thọ Cung.

 

​Dù Minh Huyên kịp thời bịt tai, nhưng Dận vẫn loáng thoáng mấy câu. Thấy dì cho , nhóc ngoan ngoãn ngậm miệng, nhưng sự tò mò trong lòng vẫn cứ thôi thúc. Cậu quyết tâm nhân lúc về Càn Thanh Cung sẽ tìm Khang Hi hỏi cho nhẽ.

 

​"Hoàng a mã thích... phụ nữ eo mềm, n.g.ự.c to ạ?"

 

​Bộ dạng ngây thơ vô tội của Dận khi buông câu kinh thiên động địa khiến Khang Hi phun thẳng ngụm đang uống dở. Nạp Lan Dung Nhược đ.á.n.h rơi cả quạt xuống đất, còn Tào Dần thì cắm mặt cúi gầm, sức giả điếc.

 

​Khang Hi cảm thấy danh tiếng của sụp đổ tan tành. Hắn nghiêm mặt hỏi xem ai dạy Dận những lời ?

 

​"Chính là Na Bố Kỳ cách cách ở Từ Ninh Cung ạ, nàng ... eo nàng mềm, n.g.ự.c thì lép xẹp, béo ục ịch, Hoàng a mã sẽ thích." Dận thật thà thuật .

 

​Khang Hi há hốc miệng. Hắn bảo rằng là nam nhân thì ai chẳng thích phụ nữ eo thon n.g.ự.c nở, nhưng đối diện với con trai mới ba tuổi đầu, thốt những lời như !

 

​"Trên bụng Bảo Thành... thịt mỡ, eo, cũng chẳng ngực, Hoàng a mã ... thích Bảo Thành nữa ?" Thấy Hoàng a mã im lặng bác bỏ, Dận đ.â.m hoang mang, tủi hỏi.

 

​"Lưới trời lồng lộng, tuy thưa mà khó lọt." Nạp Lan Dung Nhược khom nhặt quạt lên, giấu nhẹm nụ mỉa mai Hoàng thượng trong bụng.

 

​"Eo của Nạp Lan thị vệ... cũng dẻo lắm..." Chứng kiến cảnh đó, Dận càng thêm buồn bã!

 

​Sự việc đến nước , Khang Hi thể lên tiếng giải thích. Hắn vội vàng ôm lấy Thái tử, nghiêm túc : “Nam t.ử hán đại trượng phu ai dùng từ 'eo mềm' để tả cả, và con trai thì cũng ngực.”

 

​Hoàng thượng dạy dỗ Thái tử, Nạp Lan Dung Nhược và Tào Dần đều ý cáo lui ngoài.

 

​"Dung Nhược, eo của công nhận dẻo thật đấy!" Tào Dần toe toét trêu chọc.

 

​Nạp Lan Dung Nhược hậm hực vặc : “Eo của T.ử Thanh xem chừng còn thon hơn cả eo nữa cơ...”

 

​…

 

​Mấy tên thị vệ và thái giám ngang qua vô tình màn đối thoại thì hình mất năm giây. Hai vị thị vệ tâm phúc nhất của Hoàng thượng đang kề vai bá cổ bàn luận về vấn đề eo thon, eo dẻo ? Kích thích quá mất!

 

​Bảo thiên hạ đồn đại hai họ lén lút tư thông, ai mà tin cơ chứ? Từ đó, những lời đồn thổi về mối quan hệ mờ ám giữa Nạp Lan Dung Nhược và Tào Dần từ lan truyền khắp chốn trong ngoài cung. Khiến cả hai dù cố ý giãn cách trong lúc đổi gác cũng vẫn thêu dệt thành "tâm linh tương thông", "tình trong như mặt ngoài còn e".

 

​Kẻ đầu têu gây cơ sự Dận nhờ nuôi nấng mát tay mà trưởng thành phổng phao hơn hẳn. Sau khi Hoàng a mã giảng giải về sự khác biệt cấu tạo cơ thể giữa nam và nữ, nhóc mới ngộ . Cậu nhịn cảm thán: “Hèn chi... dì... ôm thích thế... mềm mại... thơm tho!”

 

​Khang Hi chẳng bàn luận sâu hơn về vấn đề vòng một của nữ nhân với con trai , liền đ.á.n.h trống lảng, hỏi cớ Na Bố Kỳ cách cách phát ngôn những lời như ?

 

​Nhắc đến vị cách cách Mông Cổ , câu chuyện khá dài dòng. Dận cứ lặp lặp việc dì chỉ ưu ái một , và mặt dạy dỗ vị cách cách . Khang Hi mà mù tịt, mãi đến khi Bình ma ma giải thích ngọn ngành, mới vỡ lẽ. Hóa lý do nàng bặt vô âm tín suốt hai tháng nay là vì đang ép cân ?

 

​Nghe kể màn ăn uống như c.h.ế.t đói của nàng , Khang Hi bắt đầu thấy hối hận vì lời hứa bồng bột thời trẻ với Hoàng mã ma trong lúc Tuệ phi lâm bệnh nặng…

 

​Giờ rút lời hứa liệu kịp ? Ăn uống kiểu đó ? Khang Hi bỗng thấy đau đầu. Cho dù ý định sủng ái nàng , nhưng nếu cứ để nàng chình ình trong cung như , ban cho một danh phận, ai dám đảm bảo sẽ chạm mặt? Hơn nữa, bên cạnh vẫn còn Thái hoàng thái hậu luôn gây sức ép. Đi gặp nàng ? Chắc chắn sẽ chướng mắt lắm đây. Bất cứ ai một vị phi tần thô lỗ như , chẳng sẽ đến rụng rốn ?

 

​Làm Hoàng đế cũng khó khăn trăm bề! Ngủ với phụ nữ mà cũng rắc rối đến thế ư? Ai thể thấu hiểu nỗi khổ tâm của cơ chứ?

 

​"Hoàng a mã vất vả !" Dận thấy Hoàng a mã cau mày nhăn mặt, liền đưa tay vuốt phẳng đôi lông mày đang chau , an ủi: “Bảo Thành sẽ cố gắng mau lớn.”

 

​Khang Hi cúi con trai ngoan ngoãn đáng yêu, cảm thấy chút khổ cực của đổi lấy sự bình an cho bảo bối cũng xứng đáng. Thấy cánh tay mỏi, nựng má nhóc, mỉm trêu: “Hai ngày tới con sang Vĩnh Thọ Cung ở một lát , thanh lọc dày một chút.”

 

​Tiểu mập mạp cũng nên giảm cân thôi, nếu thì Hoàng a mã bế nổi nữa mất! Khang Hi nuốt những lời phũ phàng đó trong bụng. Hắn quyết định đợi qua lễ sinh nhật của con sẽ chính thức cho Thái t.ử học vỡ lòng, đồng thời khai giảng cả lớp võ thuật…

 

​Hiện tại cứ để nó xõa thêm vài ngày ! Sắp đến ngày giỗ của Hoàng hậu . Khang Hi vốn đa nghi, tin tưởng ai trong cung, sợ kẻ nham hiểm lải nhải những điều xằng bậy mặt Bảo Thành, xem chỉ nha đầu ở Vĩnh Thọ Cung là đáng tin cậy.

 

​Sinh nhật của con cũng là ngày chịu khổ. Dận hiểu đạo lý . Dù Hoàng a mã và dì đều bảo rằng đó của , nhưng Dận vẫn chẳng mặn mà gì với ngày sinh nhật của . Tuy nhiên, khi thấy Minh Huyên cứ lén lút chuẩn quà cho , Dận bắt đầu khấp khởi mong đợi. Cậu cất công chuẩn món quà gì cho ? Dận chắc chắn sẽ thích.

 

​Những bức vẽ Thái t.ử mập mạp, đáng yêu Minh Huyên lén lút thành. Càng vẽ, tay nghề của nàng càng điêu luyện, thậm chí lấy cảm giác vẽ của kiếp . Những trang giấy vẽ xong xếp gọn sang một bên ngày càng dày thêm, khiến Xuân Ni há hốc mồm kinh ngạc.

 

​"Chủ t.ử học hội họa ba năm ạ!" Xuân Ni ngạc nhiên. Hồi Lục cách cách học vẽ, chủ t.ử mới thơm lây học ké. chỉ chú tâm dạy dỗ Lục cách cách, bỏ mặc chủ tử. Không ngờ tay nghề của chủ t.ử xuất sắc đến thế?

 

​Minh Huyên mỉm . Nàng đam mê hội họa, việc học vẽ cùng vị thực chỉ là cái cớ để cơ hội vẽ vời một cách danh chính ngôn thuận. Tiên sinh dạy dở, nàng căn bản chẳng bận tâm.

 

​"Không do Lưu sư phó dạy , là tự mài mò đấy." Sợ khác chú ý điều tra thế đây của , Minh Huyên qua loa giải thích.

 

​Xuân Ni gật gù chiều hiểu. Lục cách cách học vẽ ba năm, vì sợ mất miếng cơm nên mới đuổi cổ. Lục cách cách học thì chủ t.ử dám phô bày tài năng chứ? Càng nghĩ, Xuân Ni càng thấy thương chủ tử.

 

​Khi công việc sắp thiện, Minh Huyên nhờ Xuân Ni giúp đóng những bức tranh bằng kim chỉ, bọc thêm tấm bìa ngoài đề dòng chữ "Quà sinh nhật hai tuổi", cẩn thận tô màu cho nhân vật bìa. Vậy là món quà thành.

 

​"Lần trong hộp đồ bổ Hoàng thượng ban hộp gỗ đàn hương ? Ngươi đem đây để đựng quà." Có hộp quà xịn sò mà chẳng tốn một cắc, Minh Huyên gật đầu hài lòng, đó tâm trạng thoải mái thăm Cuộn Cuộn.

 

​Tiểu gấu trúc hề tỏ sợ lạ. Lúc Minh Huyên vuốt ve, nó còn chủ động cọ xát nàng. Mang một khuôn mặt siêu cấp đáng yêu mà hề , nó cứ cọ Minh Huyên, bởi nó nhớ con thú hai chân luôn mang đồ ăn ngon cho nó.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-ky-nuoi-nhoc-ti-cua-quy-phi-ca-man/chuong-22cao-trang.html.]

 

​Minh Huyên sự đáng yêu của nó đốn gục, lập tức ôm chặt lòng. Vùi mặt chiếc bụng đầy lông lá mềm mại của nó, nàng lén lút nhét cho nó một quả táo cắt sẵn. Nàng từng lấy bất cứ thứ gì trong gian cả, đầu tiên nàng dành tặng cho Cuộn Cuộn!

 

​Cuộn Cuộn quả thực là thứ t.h.u.ố.c chữa lành tổn thương thế gian. Ôm nó một lúc, Minh Huyên cảm thấy bao mệt mỏi đều tan biến hết. Đợi nó nhai xong quả táo, nàng đưa cho nó thêm một khúc măng. Nhìn nó ngoan ngoãn ăn, xác nhận trong khí còn sót mùi vị gì lạ, nàng mới gọi thái giám chăm sóc Cuộn Cuộn đến bế nó về.

 

​Cuộn Cuộn gặm măng, đôi mắt nhỏ cứ dán chặt Minh Huyên. Quả táo ban nãy con thú hai chân cho ăn ngon tuyệt cú mèo!

 

​"Nó đáng yêu đến thế cơ ?" Về phòng, Dận thức giấc, xổng giường, ấm ức trách móc Minh Huyên.

 

​Minh Huyên rửa tay, cởi bỏ áo khoác ngoài chạy đến ôm chầm lấy nhóc, mỉm dỗ dành: “Tất nhiên là đáng yêu bằng điện hạ , nhưng đó là do điện hạ tặng cơ mà? Món quà đầu tiên điện hạ tặng đấy!”

 

​Dận lập tức dỗ ngọt, đỏ mặt rúc lòng Minh Huyên, bẽn lẽn : “Cô đáng yêu hơn, cứ Cô... là .”

 

​Sự nũng nịu của tiểu gia hỏa tim Minh Huyên mềm nhũn. Nàng cúi xuống thơm bé một cái, thủ thỉ: “Điện hạ là đứa trẻ khôi ngô và thông minh nhất thiên hạ, cho dù mang danh phận Thái tử, con vẫn là đứa trẻ yêu thương nhất đời .”

 

​Đương nhiên, e là cả đời cũng chẳng đứa trẻ nào khác khiến nàng dành trọn tình thương như .

 

​Dận nép trong vòng tay Minh Huyên, lắng nhịp tim thình thịch của nàng. Có nhiều thích , nhưng chỉ tiếng "yêu thương nhất" của dì là chân thành hề giả dối.

 

​Dì đối xử với , cũng đền đáp .

 

​"Cô sẽ giúp... Hoàng a mã... sủng ái ." Dận vốn ưa mấy vị nương nương trong cung, nhưng hiểu là nữ nhân chốn hậu cung, ai mà chẳng khao khát ân sủng. Nếu dì , sẽ giúp nàng một tay.

 

​Việc ... thật sự cần thiết !

 

​Minh Huyên khựng , đưa hai tay nâng lấy khuôn mặt nhỏ nhắn của Dận , vô cùng nghiêm túc : “Sự sủng ái của Hoàng thượng tuy quan trọng, nhưng cái giá trả là sẽ thực sự trở thành một phần của hậu cung, cơ hội gặp điện hạ cũng sẽ ít , thì thèm. Trong lòng , điện hạ quan trọng lắm, quan trọng hơn cả Hoàng thượng. Chỉ cần điện hạ yêu thích , nghĩ sẽ còn hạnh phúc và mãn nguyện hơn việc Hoàng thượng sủng ái nhiều!”

 

​Vậy nên, xin đừng bắt nhận ân sủng!

 

​Mình quan trọng hơn cả Hoàng a mã ư? Dận mừng rỡ mặt, vòng tay ôm cổ Minh Huyên, phấn khích thơm lên má nàng một cái.

 

​"Điện hạ, thật đấy, điện hạ vô cùng quan trọng đối với . Vậy nên cuộc sống như hiện tại là , điện hạ ngàn vạn đừng nhắc đến mặt Hoàng thượng nhé, ?" Minh Huyên tiện thể thơm một cái, lặp lời dặn dò.

 

​Cứ thế, hai dì cháu ôm hôn đùa vui vẻ. Lúc chìm giấc ngủ, Dận cuộn tròn trong lòng Minh Huyên, môi vẫn nở nụ rạng rỡ.

 

​Nhận lời cam đoan của Dận sẽ giúp "tranh sủng", một phen hú vía, tâm trạng Minh Huyên thả lỏng. Nàng mãn nguyện ôm tiểu mập mạp chìm giấc mộng ngọt ngào.

 

​"Hoàng ngạch nương, hoàng ngạch nương, hoàng..."

 

​Ngủ bao lâu, Minh Huyên đ.á.n.h thức. Nhìn Dận nhắm nghiền mắt, hai tay quờ quạng, chân đạp loạn xạ, nước mắt giàn giụa, nàng gặp ác mộng .

 

​Tiểu Thái t.ử vốn kiên cường. Lần dịp Vạn Thọ Tiết, còn là do gặp ác mộng.

 

​Minh Huyên xót xa ôm chặt lòng, vỗ nhẹ lưng khẽ ngân nga khúc hát ru ngày xưa ngạch nương vẫn thường hát cho nàng .

 

​Trong mơ, Dận thấy bay bổng giữa những đám mây trắng xóa và gặp hoàng ngạch nương. Hoàng ngạch nương trông giống hệt dì, dắt tay bay lượn trời cao, xuyên qua những đám mây, vui sướng bao. Hoàng ngạch nương xinh và dịu dàng đúng như vẫn tưởng tượng. Người ôm chầm lấy , hôn , mỉm hiền từ với , nụ rạng rỡ hệt như nụ của dì .

 

​Bỗng nhiên, một con ác thú khổng lồ lao tới từ phía chân trời. Hoàng ngạch nương che chở cho ở phía , nhưng con ác thú đó nuốt chửng. Sau đó, cả hoàng ngạch nương và con ác thú đều tan biến . Dận sức gào gọi hoàng ngạch nương, nhưng giữa gian bao la mịt mờ , thể tìm thấy nữa…

 

​Đột nhiên, cảm thấy cơ thể ấm áp lạ thường, một điệu hát ru du dương văng vẳng bên tai. Dận mở bừng mắt, thấy khuôn mặt lo lắng của dì, an tâm nhắm mắt chìm giấc ngủ sâu.

 

​Trong giấc mơ tiếp theo, thấy hoàng ngạch nương. Người thoát khỏi miệng quái thú, bên cạnh dắt theo một đứa trẻ lớn hơn một chút. Cả hai tiến gần, tươi nắm lấy tay . Đứa trẻ lớn hơn đưa cho một viên kẹo ngọt lịm. Dận đó là trai , trai ruột thịt của , nên hề sợ hãi. Họ cùng đùa giỡn thỏa thích, hoàng ngạch nương bên cạnh mỉm hiền từ hai em.

 

​Anh trai thật lợi hại, thể nặn những đám mây thành đủ hình thù, còn tô điểm cho chúng nhiều màu sắc rực rỡ. Đến khi những đám mây bầu trời đều biến hóa xong xuôi, cũng là lúc họ chia xa.

 

​"Hãy ngoan ngoãn ở bên Hoàng a mã của con, đừng quá vất vả nhé!" Cuối cùng, hoàng ngạch nương dặn dò như thế. Cả trai đều hôn một cái, nhẹ nhàng lướt mất.

 

​Dận bỗng thấy lòng còn quá đỗi bi thương. Hoàng ngạch nương trai bầu bạn, còn Hoàng a mã ở bên, và cả... dì nữa... dung mạo giống hệt hoàng ngạch nương.

 

​Lúc tỉnh nữa, thấy dì vẫn nhắm mắt nhưng tay vẫn đều đặn vỗ về lưng , Dận im thin thít dám nhúc nhích. Cảm giác mới mẻ ! Một cảm giác bình yên và dễ chịu khiến chỉ đắm chìm mãi…

 

​Ngày thường, Tiểu Thái t.ử hiểu chuyện, hiếm khi rơi nước mắt, nên Minh Huyên thấy thì vô cùng xót xa. Cả đêm , cứ hễ tỉnh giấc là nàng kiểm tra xem tiểu gia hỏa ngủ say ? Lần đầu tiên, Minh Huyên thấu hiểu nỗi vất vả của .

 

​Nhớ lúc mới xuyên đến đây, nàng từng vì sự quan tâm vô điều kiện của Triệu Giai thị mà thầm vui sướng, thậm chí đôi lúc còn cố tình gây họa để bà lo lắng. Nghĩ đến một thất sủng ái như bà , vì thỏa mãn yêu cầu của nàng mà gần như đ.á.n.h đổi ân sủng, nhưng khi đối diện với nàng luôn nở nụ ngọt ngào nhất, lòng Minh Huyên bỗng xót xa khôn tả.

 

​Nàng nhớ ngạch nương! Thực sự nhớ ngạch nương. Trên đời , dù kiếp kiếp , yêu thương nàng nhất chỉ ngạch nương, dù bà chỉ coi nàng là nguyên chủ. Thấy bà quỳ gối Bồ Tát lạy tạ hết đến khác, tạ ơn Bồ Tát để con sống sót, nàng liền tự nhủ sẽ mãi mãi chôn chặt bí mật .

 

​Những năm qua, hai con gắn bó khăng khít. Nàng tìm thấy sự cứu rỗi nhờ ngạch nương, còn ngạch nương luôn bao dung, dung túng cho nàng điều.

 

​Khi Minh Huyên tỉnh dậy, Dận vì lý do gì liền nhắm tịt mắt . Cậu nhớ Hoàng a mã từng , khi giả vờ ngủ thì đôi mắt sẽ bán , thế nên vội vàng trở .

 

​"Chủ tử, ?" Ngay từ ánh đầu tiên, Xuân Ni nhận Minh Huyên đang tâm sự.

 

​Minh Huyên nàng , đột nhiên hỏi: “Xuân Ni, em nhớ nhà ?”

 

​Xuân Ni kém nguyên chủ ba tuổi, nhỏ hơn cả Na Bố Kỳ cách cách một tuổi, nhưng vô cùng chững chạc.

 

​Xuân Ni khựng , mỉm Minh Huyên, khẽ lắc đầu, đáp khẽ: “Nô tỳ nhớ, nô tỳ chỉ hầu hạ chủ t.ử cả đời thôi.”

 

​"Đồ ngốc!" Minh Huyên khuôn mặt nhỏ nhắn non nớt của Xuân Ni. Không cần nàng đỡ, nàng tự dậy, nắm lấy tay Xuân Ni, : “Đi theo một chủ t.ử chí tiến thủ như thì chứ?”

 

​"Người , là nhất!" Xuân Ni Minh Huyên với ánh mắt kiên định.

 

​Tỷ tỷ của nàng vốn hầu hạ đại tiểu thư. Sau khi đại tiểu thư tiến cung, tỷ tỷ chọn theo hầu, liền nhanh chóng gia đình gả , để kết thúc cuộc đời trong những năm tháng thanh xuân tươi nhất. Xuân Ni vẫn nhớ những tỷ tỷ lén về thăm nhà, ôm nàng nức nở. Cha rõ tỷ tỷ sống hạnh phúc, nhưng chẳng hề bảo vệ nàng .

 

​Khi tỷ tỷ qua đời, gã rể vứt hai mươi lượng bạc, thế là gia đình cũng êm chuyện, chẳng ai truy cứu gì thêm. Xuân Ni hiểu nổi, mạng sống của tỷ tỷ nàng chỉ đáng giá hai mươi lượng bạc thôi ? Năm xưa hầu hạ đại tiểu thư, một năm tỷ tỷ gửi về nhà còn nhiều hơn con hai mươi lượng nữa cơ mà.

 

​Lúc đó nàng theo hầu Tam cách cách, và chính Tam cách cách là giúp nàng trả thù gã đàn ông đê tiện , đồng thời an ủi, động viên nàng.

 

​Chỉ khi nào phát tiền tiêu vặt, cha mới đến tìm nàng, khiến Xuân Ni mất hết tình cảm với họ. Nàng thà cả đời hầu hạ Tam cách cách, cũng trở thành con rối trong tay họ, trong mắt họ chỉ tiền bạc và con trai. Tiến cung , thấy Tô Ma Lạt Cô một lòng hầu hạ Thái hoàng thái hậu, nàng cũng như ! Trọn đời theo hầu Tam cách cách, cùng già . Tam cách cách sẽ bao giờ nhẫn tâm bỏ rơi nàng, bởi tuy mạnh miệng nhưng thực chất mềm lòng, luôn bảo bọc những bên cạnh.

 

​Minh Huyên im lặng, đưa tay vuốt ve má Xuân Ni. Không gặng hỏi thêm, nàng buồn bã : “Ta nhớ ngạch nương, thực sự nhớ ngạch nương.”

 

​Học theo dáng vẻ cách cách an ủi khi còn nhỏ, Xuân Ni nhẹ nhàng ôm lấy nàng, vỗ về: “Đừng sợ, Xuân Ni ở đây với .”

 

​"Đồ ngốc, em đúng là một nha đầu ngốc!" Minh Huyên kìm bật khúc khích.

 

​Dận đang giường bỗng bật dậy, bóng lưng Minh Huyên, dõng dạc : “Bảo Thành cũng ở đây với !”

 

​Minh Huyên , tiểu gia hỏa đầu tóc xoăn tít, đôi mắt to tròn lấp lánh ánh mong chờ, nhịn , đáp: "Được thôi! Cảm ơn điện hạ nhé!" Nàng bước tới hai bước, ôm lấy Dận thơm lấy thơm để.

 

​Minh Huyên tự nhủ, nàng tràn đầy năng lượng ! Được hít hà hương thơm của trẻ con, vuốt ve Cuộn Cuộn... nàng chính là hạnh phúc nhất thế giới .

 

​Sự cuồng nhiệt của dì khiến Dận chút hổ, nhưng nhớ hôm qua hai hôn , liền mạnh dạn ôm cổ Minh Huyên hôn thắm thiết.

 

​"Bảo bối của trẫm!"

 

​Khang Hi phê duyệt tấu chương đến mệt mỏi, chợt cảm nhận một nụ hôn mềm mại chạm má. Hắn với tay ôm trọn con trai bụ bẫm lòng, âu yếm gọi.

 

​Chuyện Tam phiên như thanh kiếm treo lơ lửng đầu, chỉ cần một sai sót nhỏ trong cách xử lý cũng đủ khiến vương triều sụp đổ. Những lúc mệt mỏi rã rời, con trai nhỏ luôn là nguồn sức mạnh vô giá đối với .

 

​"Hoàng a mã cũng là... bảo bối của Bảo Thành!" Dận chớp chớp đôi mắt sáng ngời, dõng dạc tuyên bố.

 

 

 

 

 

 

Loading...