Nhật Ký Nuôi Nhóc Tì Của Quý Phi Cá Mặn - Chương 22:Sinh nhật 2tuổi
Cập nhật lúc: 2026-07-30 07:02:31
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Hoàng a mã cũng là... bảo bối của Bảo Thành!" Dận chớp đôi mắt sáng ngời, cất tiếng .
Tình cảm giữa Khang Hi và con trai vô cùng thiết. Truyền thống "bế cháu bế con" của Mãn phá vỡ. Bảo Thành do chính tay ẵm bồng nuôi lớn, nhưng chuyện mật như thơm má thế thì quả là đầu tiên.
Lý trí mách bảo Khang Hi rằng nên ngăn cản sự mật kiểu , nhưng nỡ.
Từ Bảo Thành, cảm nhận tình yêu thương và sự ỷ thuần khiết, chân thật nhất thế gian, và cũng hề kiêng dè mà thể hiện sự quan tâm của chính dành cho con.
Cho dù bận rộn đến , hôm nay là ngày giỗ của Hách Xá Lí Hoàng hậu, Khang Hi vẫn dành chút thời gian.
Đêm đó, thậm chí sủng hạnh phi tần nào, mà nghỉ sớm, ôm con trai cùng hồi tưởng về hoàng ngạch nương của đứa bé.
Vì loạn Tam phiên, lễ tế hai năm ngày mất của Hoàng hậu thể tổ chức linh đình. Khang Hi mang chút áy náy, ôm con trai kể về hình bóng Hoàng hậu trong ký ức của .
Dận từng gặp hoàng ngạch nương, nhưng đám nô tài bên cạnh, thậm chí cả Hoàng a mã đều khen hoàng ngạch nương , nhân ái, hiền thục, giỏi giang, và vô cùng xinh !
"Hoàng ngạch nương... xinh giống như... dì, đúng ạ? Có ngạch nương... cũng thích... lông mày lá liễu, mà thích... lông mày đậm ?" Dận nhịn hỏi, hoàng ngạch nương trong mộng giống hệt như dì !
Xinh ư? Khang Hi chợt nghẹn lời. Hoàng hậu của thanh tú thì thừa, nhưng quả thực thể tính là quá mức xinh . Thế nhưng, ánh mắt mong chờ của con trai, Khang Hi đành che giấu lương tâm dối: “ , xinh giống như dì của con... , còn xinh hơn, để lông mày kiểu gì cũng .”
Dận tít cả mắt, hưng phấn : “Con ngay mà, con mơ thấy hoàng ngạch nương, còn cả ca ca nữa, còn cho con ăn kẹo!”
Khang Hi tò mò hỏi thêm, Dận liền kể giấc mộng đó. Trong mộng hoàng ngạch nương mỉm , ca ca nghịch ngợm, còn những đám mây ngũ sắc rực rỡ và những viên kẹo ngọt ngào của họ.
Khang Hi xoa cái đầu nhỏ của Dận , vẻ mặt sung sướng của con, trong lòng thầm than, đây đúng là một giấc mộng !
Hắn hồi tưởng đứa trẻ mà còn nhớ rõ khuôn mặt . Khi đứa bé , tuổi đời còn lớn hơn Dận hiện tại nửa tuổi. Dù thông minh bằng Dận , nhưng là một đứa trẻ ngoan ngoãn, hiểu chuyện, mỗi thấy đều mừng rỡ rạng rỡ.
Dạo mới trừ khử Ngao Bái, bắt đầu tự chấp chính, đúng là thời điểm chí khí hăng hái. Đối với sự đời của đứa bé đó, tuy cao hứng, cũng từng bồi dưỡng nó thành thừa kế, nhưng trong triều quá nhiều sự vụ cần học hỏi và kiểm soát. Hắn dành quá nhiều sự chú ý cho đích trưởng tử, lẽ vì thế nên mới giữ đứa trẻ .
Khang Hi từng thương tâm, từng thống khổ, nhưng nhanh chấn chỉnh tinh thần. Chỉ Hoàng hậu dường như chìm nỗi bi thương khó lòng kìm nén. Vốn tưởng rằng khi m.a.n.g t.h.a.i Bảo Thành, nàng sẽ vơi bớt phần nào, thế nhưng... nàng cuối cùng vẫn thể vượt qua cửa ải đó!
Thế nhưng, khi Bảo Thành đời, sự vui sướng trong mắt nàng, chính thấy. Nàng gửi gắm con cho , bảo rằng nàng bầu bạn với Thừa Hỗ, Thừa Hỗ sợ bóng tối!
Có lẽ nàng thực sự mệt mỏi ? yên tâm về , nên mới liều mạng sinh Bảo Thành, để đứa con của hai sợi dây gắn kết.
Mấy năm nay, Khang Hi luôn nỗ lực quên cảnh tượng hiển hiện rõ mồn một mắt . Đêm nay, buông thả cho bản đắm chìm trong nỗi nhớ thương. Nỗi đau mất con, mất vợ, Khang Hi thể tỏ cùng ai, bởi nên càng đối xử với Bảo Thành hơn.
Khang Hi thức trắng một đêm, ngắm đứa con đích xuất duy nhất của . Bảo Thành lúc ngủ ngoan ngoãn lạ thường, còn những câu hỏi kỳ lạ viển vông, sẽ vì tình cờ chú ý tới Bảo Thanh mà sinh lòng ghen tị, càng dùng những lời ngây ngô khiến dở dở , và cũng sự chân thành khi mạnh dạn bày tỏ tình cảm yêu thương như lúc thức.
Dù là thức ngủ, Bảo Thành luôn đáng yêu đến mức khiến hận thể dâng hiến tất cả thứ nhất thế gian đến mặt con. Bởi vì thằng bé xứng đáng với những điều đó.
Hắn là quan trọng duy nhất của con... Lần đầu tiên thấy câu , Khang Hi vô cùng xúc động, cũng là đầu tiên thực sự cảm nhận trách nhiệm của một a mã. Đây chính là món quà tuyệt vời nhất mà Phương Nhi để cho .
Hắn thừa nhận cô nương nhà Hách Xá Lí mưu tính thành công. Hắn nha đầu đó Thái t.ử gần gũi với hơn nên mới dạy Dận những lời thật lòng, nhưng cũng thể thừa nhận, bản quả thực sự tinh tế, tỉ mỉ như nữ nhân.
Nha đầu , ngay cả luôn xét nét như Hoàng mã ma cũng ưng thuận. Đôi mắt nàng toát lên vẻ bình thản tĩnh lặng, cũng vì lẽ đó, Khang Hi càng hy vọng Bảo Thành thể nhận thêm nhiều sự che chở từ nàng. Cho nên sủng hạnh nàng vội, đợi nhất định sẽ bồi thường!
Nếu Minh Huyên mà suy nghĩ của Khang Hi, chắc chắn nàng sẽ gào lên rằng thật sự cần , ai chút ân sủng thì xin cứ việc bê !
Suốt một đêm Khang Hi suy nghĩ nhiều, tinh thần khá . Sáng sớm, lúc Lăng ma ma bưng bát mì Trường Thọ cho Bảo Thành ăn, Bình ma ma liền ôm một chiếc hộp bằng gỗ t.ử đàn bước .
Lương Cửu Công nheo mắt, chiếc hộp ông quá đỗi quen thuộc. Trong kho của Hoàng thượng nhiều, tất cả đều chế tác đồng loạt để dùng quà ban thưởng cho các phi tần.
Bảo Thành tuổi còn nhỏ, thể tự ăn một hết sợi mì . Đang ăn mì do Lăng ma ma đút, nhóc tò mò hỏi: “Ma ma, đây là cái gì ?”
"Bẩm Thái t.ử điện hạ, đây là đồ hôm qua thứ phi nương nương ở Vĩnh Thọ Cung đưa cho nô tỳ, dặn hôm nay đem dâng lên ngài. Đây là quà sinh nhật của điện hạ, nương nương chúc ngài sinh nhật vui vẻ, một đời an khang!" Bình ma ma mỉm trao chiếc hộp cho Lương Cửu Công.
Lương Cửu Công nhận lấy chiếc hộp, mím môi. Nhìn ánh mắt mong chờ của Thái tử, ông chút nơm nớp lo Thái t.ử sẽ hụt hẫng, bởi lẽ ông chẳng cảm nhận chút sức nặng nào từ bên trong!
"Lương công công, mau mang cho Cô xem nào!" Dận chẳng buồn bận tâm đến việc ăn mì nữa, với tay đòi bằng .
Sau khi Khang Hi gật đầu cho phép, Dận liền cầm lấy chiếc hộp. Vừa mở , đôi mắt nhóc tức khắc mở to tròn xoe…
"Đây là cái gì ?" Khang Hi thấy dáng vẻ của Thái t.ử thì buồn , cũng vươn cổ ngó xem. Lại thấy một cuốn sách trông vẻ thô sơ, nhưng hình vẽ nhân vật nhỏ bé bìa vô cùng đáng yêu.
Dận vội vàng cầm cuốn sách lên, hỏi Khang Hi: “Hoàng a mã, đây là chữ gì ạ?”
Khang Hi lên tiếng đáp: “Quà sinh nhật hai tuổi.”
Dận nhân vật nhỏ bé vẽ đó, mừng rỡ mở xem, nụ môi từ đó hề tắt.
Khang Hi còn tưởng con trai xem hiểu, định bụng sẽ giải thích cho con ! Kết quả là cần thiết. Con trai lật giở từng trang, tự ngắm vui sướng khanh khách!
Không nhịn tò mò, Khang Hi vươn đầu sang , đó liền kinh ngạc. Bên trong ít chữ, cơ bản là tranh vẽ. Hình ảnh tiểu nhân vật họa trong đó vẻ như chính là Dận …
Khang Hi cũng ngờ góc của khác, con trai đáng yêu đến . Hắn tức khắc trầm trồ khen ngợi món quà của Hách Xá Lí thị, quả nhiên dụng tâm nhiều.
Đợi Dận xem xong, thậm chí còn thèm định lật xem , Khang Hi liền cầm lấy cuốn tập tranh, bắt đầu xem từ đầu.
Lần đầu tiên gặp mặt, bên cạnh hình vẽ một Dận lấp lánh ánh là dòng chữ: "Soái khí ngút ngàn"!
Tiếp đó, ở bức vẽ Thái t.ử đang ăn lưu loát, bên cạnh ghi vài từ cảm thán: "Chỉ thông minh siêu quần", "Thông tuệ hơn "…
Nhìn ngắm ái t.ử từ góc độ của một khác: thấy một Bảo Thành lương thiện, một Bảo Thành hiếu thuận, một Bảo Thành cô đơn... Khang Hi quả thực vô cùng thỏa mãn. Đặc biệt là ở trang cuối cùng, hình vẽ nụ rạng rỡ đầy chữa lành của Bảo Thành.
Mặc dù trong lòng thầm chê bai những từ ngữ dùng quá khoa trương, nhưng Khang Hi vẫn nảy sinh ý định tịch thu món quà để ngày ngày lôi ngắm nghía.
"Ma ma, ngươi mau với dì là Bảo Thành thích lắm!" Dận ôm cuốn truyện tranh lòng, vẻ mặt lộ rõ sự hớn hở.
Nhìn thấy con trai vui vẻ như , Khang Hi đành đè nén ý định tịch thu món quà.
Mãi cho đến khi dẫn con trai đến Phụng Tiên Điện tế lễ Hách Xá Lí Hoàng hậu, Khang Hi mới nhịn nữa, bảo Dận : “Bảo Thành để cuốn tập tranh ở đây ! Cho liệt tổ liệt tông và hoàng ngạch nương của con cùng xem Đại Thanh kế nghiệp!”
Dận đang mải mê chia sẻ niềm vui của với hoàng ngạch nương, thình lình thấy . Mặc dù nỡ, nhưng bé vẫn cung kính đặt cuốn tập tranh xuống, ngẩng đầu lầm rầm: “Liệt tổ liệt tông... tại thượng, Bảo Thành sẽ... ngoan ngoãn ăn cơm... nỗ lực mau lớn, sẽ vì Hoàng a mã... chia sẻ trọng trách. Hoàng ngạch nương, cuốn sách ... lưu nơi đây, để bầu bạn cùng và ca ca...”
Nghe những lời , Khang Hi chột . Thế nhưng lúc cất bước rời , vẫn chút do dự mà hiệu cho Lương Cửu Công lén đút cuốn sách tay áo mang về!
Rời khỏi Phụng Tiên Điện, chợt quân tình báo cáo. Dận liền ngoan ngoãn xin sang Vĩnh Thọ Cung, để Hoàng a mã lo việc quốc gia đại sự.
Khang Hi ban ngự thiện cho Vĩnh Thọ Cung, sai Lương Cửu Công đích đưa Thái t.ử qua đó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-ky-nuoi-nhoc-ti-cua-quy-phi-ca-man/chuong-22sinh-nhat-2tuoi.html.]
"Món quà... Bảo Thành thích lắm, nhưng mà... Bảo Thành để nó... ở bầu bạn cùng hoàng ngạch nương... và Thừa Hỗ ca ca." Vừa bước Vĩnh Thọ Cung, Dận nhào gọn lòng Minh Huyên, rối rít giải thích.
Minh Huyên gật đầu chào Lương Cửu Công. Đợi ông xoay khỏi, nàng liền thuần thục vuốt ve chiếc b.í.m tóc nhỏ của bé. Sự ngây thơ vô tư của trẻ con luôn dễ dàng chạm đến trái tim khác. Nàng bảo: “Đã tặng cho điện hạ thì đó là đồ của điện hạ mà.”
"Bảo Thành... cũng thích lắm." Dận thực sự thích, ngay cả miếng ngọc bội song long Hoàng a mã tặng cũng chắc thích bằng.
Minh Huyên dắt tay tiểu gia hỏa thư phòng. Nàng lấy những bức phác thảo vẽ lúc tuy nét bút còn nhưng dùng đến, đưa cho bé : “Đừng chê nhé, mấy bức hợp phong cách nên mới giữ , con thích thì cho con hết đấy.”
Dận cúi đầu xấp giấy vẽ, hai mắt sáng rực lên, hưng phấn gật đầu thật mạnh.
Minh Huyên còn định dặn dò thêm vài câu, nhưng tên thái giám lo việc cho ăn của Cuộn Cuộn ở cửa cứ lo lắng gọi vọng . Nàng vội vàng chạy xem .
"Chủ tử, Cuộn Cuộn từ sáng sớm chịu ăn uống gì cả. Nô tài năn nỉ kiểu gì nó cũng thèm ăn." Tiểu thái giám sốt ruột đến sắp .
Chăm sóc Cuộn Cuộn là công việc thích nhất từ khi tiến cung nhiều năm nay. Cuộn Cuộn đáng yêu, ngoan ngoãn bám . Ngắm Cuộn Cuộn khiến xua tan muộn phiền.
Minh Huyên khựng , vội vàng bước trong hàng rào. Kết quả là mới , cục bông đen trắng liền vọt , ôm chầm lấy chân nàng sức cọ lấy cọ để!
Cúi ôm tiểu gia hỏa lòng, Minh Huyên liền đoán nguyên nhân. Gần đây do nàng thường xuyên cho Cuộn Cuộn ăn táo, ngờ nó đ.â.m nghiện mất …
"Cái đồ nhãi ranh ... Xem còn vì mi mà trồng cây đây!" Minh Huyên dáng vẻ cuống quýt của nó mà dở dở .
Loại táo phổ biến ở Đại Thanh hiện tại là quả tần bà, thịt quả xốp mềm dễ nát, còn thứ mà Cuộn Cuộn thích là loại táo Tây Dương kết cấu giòn ngọt. Thứ quả hiện giờ vẫn truyền Trung Hoa. Minh Huyên vò đầu bứt tai, ngẫm xem liệu cách nào thao tác để giải quyết vấn đề .
Đút cho Cuộn Cuộn ăn xong, vuốt ve thêm vài cái, Minh Huyên mới sực nhớ Dận đang bỏ quên trong thư phòng, trong lòng tức khắc chút chột .
Nàng dùng đôi tay sờ Cuộn Cuộn để chạm Dận . Bởi một hồi lề mề rửa tay, áo khoác mới thư phòng, kết quả nàng thu hoạch một cục bột nhỏ đang xị mặt giận dỗi.
"Chuyện là đây?" Minh Huyên dáng vẻ cùng ánh mắt ngập tràn phẫn nộ của tiểu gia hỏa, tò mò hỏi.
Dận hừ lạnh một tiếng, ngoắt đầu , nhất quyết thèm dì tồi tệ .
Minh Huyên tiến tới định nắm tay bé, nhưng hất văng .
"Chỗ chỉ là để luyện bút thôi!" Nàng định mắng trẻ con mà nhiều chuyện thế thì chẳng ai thương, nhưng khóe mắt liếc thấy những tờ giấy vẽ rải rác bàn là hình Cuộn Cuộn. Minh Huyên lập tức hiểu , mỉm giải thích: “Thì cũng tập tành cho quen tay để vẽ con cho nhất chứ, nào?”
"Mới !" Dận thực sự giận. Cậu đến ngày sinh nhật mới quà, dựa mà một con gấu trúc cũng quà cơ chứ? Lại còn nhiều đến ?
Minh Huyên dỗ dành mãi mà xong, vốn định mặc kệ, nhưng nghĩ tiểu gia hỏa rốt cuộc cũng đang đón sinh nhật. Chẳng tổ chức lễ mừng linh đình thì chớ, còn đ.â.m chọt vụ quà cáp nữa.
Vì thế, nàng tiếp tục dỗ dành thêm một hồi, hứa hẹn đủ điều, thề thốt đảm bảo rảnh rỗi sẽ vẽ hẳn một quyển truyện tranh dày cộp khác cho , và tuyệt đối sẽ vẽ Cuộn Cuộn nữa. Lúc nhóc mới miễn cưỡng lộ nét .
Quá mệt mỏi! Thế nào gọi là tự chuốc lấy cực khổ? Chính là cảnh đây…
Minh Huyên chọc chọc cái đầu nhỏ của bé, thở dài cảm thán: “Tuổi còn nhỏ, mà cái nết thì hề nhỏ.”
Dận níu lấy ngón tay Minh Huyên, chu mỏ cãi: “Dì bảo... thích Bảo Thành nhất cơ mà...”
"Có cái thích nhất, thì cũng những thứ thích chứ?" Minh Huyên đưa tay dắt bé bước khỏi thư phòng. Nhìn lên trung, nàng khẽ thì thầm: “Thế giới rộng lớn, vạn vật đổi chỉ trong chớp mắt, chẳng ai thực sự tương lai sẽ . Điện hạ sắp sửa học chữ . Đọc sách giúp con thêm sáng suốt, con sẽ trở nên vô cùng thông minh. Chắc chắn sẽ một ngày, con sẽ cảm thấy một chỉ quanh quẩn ở Vĩnh Thọ Cung như đây, rốt cuộc cũng chỉ là một tầm thường vô vị.”
"Sẽ !" Dận vội vàng lên tiếng phản bác: “Cô... sẽ mãi mãi... thích dì, mãi mãi, mãi mãi...”
"Đứa nhỏ ngốc , đợi đến khi con mười tuổi, hai mươi tuổi, thậm chí ba mươi tuổi hãy câu nhé! Còn bây giờ, chúng cứ trân trọng hiện tại, sống thật mỗi ngày là ." Minh Huyên khẽ . Nhìn đỉnh đầu mềm mại cùng mái tóc đen nhánh, dày dặn của Dận , nàng chút nỡ bèn đưa tay vuốt ve thêm nữa.
Suy cho cùng, đến năm sáu tuổi là cạo nửa đầu , chẳng còn mấy năm nữa để vuốt ve thoải mái thế ! Ai mà khi Thái t.ử cạo nửa đầu, nhan sắc khuynh đảo thế nhân hiện tại liệu còn bảo nguyên vẹn chứ?
"Hách Xá Lí tỷ tỷ, tới đây!" Dận định tiếp tục vỗ n.g.ự.c cam đoan thì giọng oang oang từ bên ngoài cho giật nảy . Quay đầu , hóa là Na Bố Kỳ cách cách trong trang phục truyền thống của Mông Cổ với vô b.í.m tóc thắt nhỏ.
"Ô? Thái t.ử điện hạ cũng ở đây ?" Nhìn thấy Dận , Na Bố Kỳ vờ như kinh ngạc hành lễ một cái, đó sang với Minh Huyên: “Tỷ tỷ, nhớ tỷ c.h.ế.t .”
"Là nhớ đồ ăn trong cung của thì ?" Minh Huyên thẳng thừng vạch trần. Khang Hi ban ngự thiện, Từ Ninh Cung gì chuyện đ.á.n.h thấy?
Na Bố Kỳ xua xua tay, chống chế: “Tỷ tỷ đang cái lời thật mất lòng gì thế? Ta là hạng như ? Còn chẳng là do tỷ chúng duyên, vô cùng tâm đầu ý hợp, nếu lặn lội sang đây chứ?”
Vào ngày giỗ Hoàng hậu, Thái hoàng thái hậu từ tờ mờ sáng lui Phật đường. Năm đó chính bà đích đến nhà Sách Ni để cầu hôn Hách Xá Lí Phương Nhi. Đứa trẻ bà thất vọng, tuổi đời còn trẻ mà giúp Huyền Diệp gánh vác, chống đỡ cả hậu cung. Bởi khi nàng tạ thế, Thái hoàng thái hậu vô cùng đau xót. Bà thậm chí còn hạ lệnh ngừng tổ chức lễ mừng thọ của chính trong vòng ba năm để tỏ lòng thương tiếc!
Tâm trạng Thái hoàng thái hậu , ngày tháng của Na Bố Kỳ cách cách trôi qua cũng chẳng dễ thở gì. Một thời gian gần đây, Từ Ninh Cung luôn dùng đồ chay, nàng cảm tưởng ăn cỏ rác đến mức sắp hóa thành con cừu non đến nơi . Sau đó phong thanh chuyện Hoàng thượng biểu ca ban ngự thiện cho Vĩnh Thọ Cung, nàng liền ba chân bốn cẳng chạy vội sang đây để đổi khẩu vị.
Người tới , tất nhiên cũng thể đuổi , Minh Huyên đành cho nàng ở .
"Tiểu cừu non Hoàng thái tử, đây là quà sinh nhật bổn cách cách tặng ngươi." Sau khi phép ở , Na Bố Kỳ liền lôi cái tay nải to sụ giấu lưng đặt phịch xuống mặt Dận , đắc ý khoe.
Dận nắn hình nhỏ bé thẳng thớm, nhàn nhạt gật đầu. quả thực bé từng gặp ai tặng quà theo kiểu cục súc thế nên cũng tò mò, liền sai cung nhân mở xem.
Ánh sáng lấp lánh chói lòa khiến Dận nhắm tịt hai mắt ... Cảm nhận đầu tiên của bé chính là... vị cách cách Mông Cổ thật sự vô cùng nhiều tiền…
So với đống quà gom đại để tặng Minh Huyên , quà tặng Dận rõ ràng chuẩn tỉ mỉ hơn hẳn. Một thanh chuỷ thủ nhỏ bằng vàng khảm đầy đá quý, một bộ cung tên tinh xảo, một cây roi ngựa... Tất cả đều toát lên phong thái của một kẻ lắm tiền nhiều của.
Chỉ liếc sơ một cái, Dận chẳng buồn đến thứ hai. Cậu nhàn nhạt gật đầu, cũng cảm thấy gì đặc biệt. Những ngày qua, dâng lễ vật lên cho nhiều vô kể, ngay cả thúc công bên gia tộc Hách Xá Lí cũng dâng lên nhiều món đồ chơi mới lạ.
Thấy Thái t.ử màng để tâm, lập tức tiến tới thu cất đồ vật .
Minh Huyên hít sâu một . Nàng tự thấy tư duy vẫn còn đậm chất thị dân thấp kém, nhưng cũng cảm thấy may mắn vì ngay từ đầu chọn theo con đường "tiết kiệm tạo nên sự khôn ngoan"... Bằng , lấy tiền mà chạy đua tặng những món quà đắt đỏ thế !
Trong lúc đợi ngự thiện mang lên, Na Bố Kỳ sán gần, vẻ bí hiểm thì thầm: “Hách Xá Lí tỷ tỷ, tỷ dạo trong cung đang rộ lên một lời đồn đại ?”
Minh Huyên lắc đầu. Liếc sang Dận , thấy bé vẫn ngay ngắn, nhưng vành tai rõ ràng đang vểnh lên ngóng…
Thôi ! Nhiều chuyện vốn là bản tính của con , nàng cũng tò mò lắm chứ.
"Nghe đồn hai tâm phúc ngự tiền của Hoàng thượng biểu ca là một đôi đó!" Na Bố Kỳ hạ giọng thật nhỏ: “Chính miệng bọn họ cũng tự thừa nhận .”
Hai tâm phúc ngự tiền, Nạp Lan Dung Nhược và Tào Dần ? Ngay cả lỗ tai Dận cũng kìm mà lơ đãng giật giật.
Minh Huyên lập tức tỉnh táo cả . Nàng và tên Tào Dần vẫn còn ôm chút ân oán đấy nhé. nàng vẫn tỏ vẻ kinh ngạc tò mò: “Không thể nào? Sao lời đồn như ? Nạp Lan thị vệ chẳng luôn miệng vô cùng ái mộ phúc tấn của ngài , thậm chí còn nạp ?”
"Sao chứ? Lời nam nhân mà cũng tin ? Chắc mẩm vị phúc tấn chỉ là cái bình phong che mắt thôi. A ba của cũng bảo là bảo bối cục cưng của ngài, nguyện dâng thứ nhất đời cho . Ấy thế mà mới lấy của ngài chút đỉnh đồ vật thôi, ngài như sắp lấy mạng ngài tới nơi ." Na Bố Kỳ lắc đầu, nhún vai cự nự.