Nhật Ký Nuôi Nhóc Tì Của Quý Phi Cá Mặn - Chương 231: Khang Hi phản xuyên (Hoàn)
Cập nhật lúc: 2026-08-06 08:54:16
Lượt xem: 13
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khang Hi cố tình ngâm mấy tên con rể vài ngày, mặc kệ cho bọn chúng hành hạ, lăn lộn thế nào ngài cũng chẳng thèm đoái hoài tới.
Mãi đến ngày Vạn Thọ tiết (tiệc mừng thọ Hoàng đế) hai ngày, ngài mới gọi riêng Đôn Đa Bố Đa Nhĩ Tế - phò mã của Khác Tĩnh Công chúa - yết kiến.
Nhìn đứa con rể ngốc nghếch mà ở cả hai thế giới đều ngoan ngoãn gọn trong lòng bàn tay con gái , Khang Hi ôn tồn hỏi: “Trú kinh thành quen ?”
Đôn Đa Bố Đa Nhĩ Tế mang vẻ mặt chất phác, thật thà đáp: “Công chúa chăm sóc thần chu đáo ạ.”
Quả thực, Khác Tĩnh Công chúa đặc biệt nhờ Hằng Quận vương và Cửu a ca để mắt chiếu cố . Khác với những phò mã , tình cảm vợ chồng vô cùng .
Khang Hi khẽ , vỗ nhẹ lên mu bàn tay con rể, : “Khác Tĩnh tính nết phần bướng bỉnh, nhưng trẫm chẳng đang khoe khoang , đứa con gái quả thực là một cô nương . Vừa dịu dàng hiền thục, vô cùng tháo vát đảm đang, trẫm đúng ?”
Cái khoản "tháo vát đảm đang" thì Đôn Đa Bố Đa Nhĩ Tế đương nhiên công nhận. Còn chuyện "dịu dàng hiền thục"... phận rể, dẫu khờ đến mấy cũng chỉ hùa theo: “Công chúa thực sự ạ!”
Đương nhiên là vô cùng . Trước khi Công chúa xuất hiện trong đời , Đôn Đa Bố Đa Nhĩ Tế từng đến cảm giác khác dốc lòng che chở là như thế nào. Tuy mang danh đích trưởng tử, nhưng từ lúc nhận thức, nắm quyền quản lý gia đình là kế. Dẫu thông minh xuất chúng, vẫn thừa sức kế chẳng hề ưa gì , thậm chí còn coi như cái gai trong mắt. Hắn thể bình an sống đến lúc trưởng thành, âu cũng là nhờ gia thế bên ngoại nhà đẻ cường thịnh.
Chính sự xuất hiện của Khác Tĩnh Công chúa cho đầu tiên nếm trải niềm hạnh phúc khi bảo bọc.
“Con gái của trẫm đương nhiên .” Khang Hi đắc ý dào dạt khen ngợi hồi lâu, còn kể ít chuyện thuở nhỏ của Khác Tĩnh.
Một dám , một kẻ dám tin. Một dám tâng bốc, một kẻ dám tung hô. Bầu khí cha vợ con rể hòa hợp đến lạ lùng. Khang Hi thậm chí còn giữ cùng dùng bữa tối.
“Hoàng thượng gì với ?” Vừa bước chân về A ca sở, Đôn Đa Bố Đa Nhĩ Tế một đám phò mã bu xúm dò hỏi.
Hắn mở miệng, ợ một tiếng no nê đáp: “Hoàng a mã kể cho vài chuyện vui vẻ thôi.” Công chúa nhà dường , mắc mớ gì kể cho bọn họ ?
Nói đoạn, Đôn Đa Bố Đa Nhĩ Tế ôm một đống ban thưởng phong hậu về phòng nghỉ ngơi.
Đám phò mã theo chuỗi ban thưởng dài dằng dặc mà ghen tị đỏ cả mắt. Bọn họ thể cần ban thưởng, chỉ cầu xin đừng đối xử phân biệt thế . Bọn họ vẫn đang nơm nớp gọi "Hoàng thượng", còn tên gọi "Hoàng a mã" ngon ơ !
Cát Nhĩ Tang là thứ hai gọi tên. Trước khi bước cửa, tưởng tượng vô vàn viễn cảnh Hoàng thượng gây khó dễ. Nào ngờ chân bước qua ngạch cửa, còn kịp quỳ xuống thì thấy một câu khiến nhũn cả , ngã quỵ xuống đất.
“Ngươi và Đoan Tĩnh hòa ly !” Vừa thấy Cát Nhĩ Tang, Khang Hi lập tức nhớ hình ảnh và Ái Lan Châu chung sống êm đềm ở thế giới bên . Trước đây, ngài khá hài lòng với rể . Chỉ tiếc là ở thế giới Ái Lan Châu. Cho dù sống qua mấy đời, và Đoan Tĩnh vĩnh viễn thuộc về .
Khang Hi tất nhiên thể bảo con gái . sự thật là, nếu Cát Nhĩ Tang và Đoan Tĩnh mà sống hòa thuận với , ngài cũng thấy gai mắt.
Cát Nhĩ Tang khựng , hé miệng định gì đó nhưng hồi lâu mới tìm giọng: “Thưa... đầu tiên thấy Công chúa, nô tài cứ ngỡ như đang thấy tiên nữ hạ phàm. Chỉ là... chỉ là... trong mắt Công chúa hề nô tài, và nàng cũng chẳng buồn bận tâm tức giận vì nô tài.”
“Quả thực, ngươi vô dụng.” Khang Hi gật đầu đồng tình, khuyên nhủ: “Cho nên trẫm cũng trách chuyện ngươi nạp sinh một đống thứ t.ử thứ nữ. Hòa ly ! Trẫm sẽ truyền ngoài rằng Đoan Tĩnh lâm bệnh, cần đưa xuống Giang Nam tĩnh dưỡng. Nếu ngươi trở về chấm cô nương nào, cứ dâng sớ lên, trẫm sẽ ban hôn cho ngươi!”
Có quỷ mới tin! Đến lúc đó trẫm dư sức kiếm cớ bắt ngươi đền mạng. Khang Hi cụp mắt che tia lạnh lẽo. Ngài kiểu thể vui vẻ con rể cũ hân hoan rước vợ mới động phòng hoa chúc.
Nghe Hoàng thượng , Cát Nhĩ Tang cuộc hôn nhân giữa và Đoan Tĩnh Công chúa thể cứu vãn nữa. Hắn cúi đầu, trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác nhẹ nhõm khó tả.
Chần chừ một lát, nhớ tới một chuỗi những đứa con trai do thất sinh của , Cát Nhĩ Tang thở dài: “Nô tài con cái thì đông, nay nếu lấy vợ mới phận quý tộc, thêm một vị đích t.ử nhỏ tuổi nữa thì e là gia trạch khó yên. Nô tài khẩn cầu Hoàng thượng hãy chọn một cô nương cho thừa kế mà ngài chỉ định ạ.”
Khang Hi ngước lên liếc một cái, sảng khoái gật đầu: “Ngươi cứ chọn đứa nào nhất gửi lên đây, trẫm sẽ để nó tự ‘chọn’ một .”
Nếu mấy cô cháu gái trong hoàng tộc mắt nó thì ban hôn cũng chẳng . Còn nếu ưng, thì tùy tiện chọn một cô nương dòng dõi tông thất gả qua đó cũng là chuyện dễ như trở bàn tay.
Đến lúc , Cát Nhĩ Tang mới an tâm. Hắn chắc chắn rằng Hoàng thượng sẽ vì chuyện hôn sự bất thành với Đoan Tĩnh Công chúa mà giận cá c.h.é.m thớt. Hắn dứt khoát tạ ân hứa khi trở về sẽ chọn đứa con ưu tú nhất gửi đến kinh thành.
Tam phò mã yết kiến, thế mà ép hòa ly?
Mấy vị phò mã còn lúc thực sự hoảng loạn tột độ. Bọn họ vắt óc tìm đủ cách để lấy lòng công chúa nhà . Gặp công chúa thì sang lấy lòng các vị đại cữu t.ử ( em vợ). Tóm , lúc cả đám nhét chung A ca sở, nên tất cả các hoàng a ca xuất cung (từ sáu tuổi trở lên) đều trở thành đối tượng để bọn họ bợ đỡ.
“Tứ ca của con sẽ đưa con xuống Giang Nam. Cứ ở đó tĩnh dưỡng một, hai năm. Đương nhiên, nếu Ngạch Nhĩ Đôn vượt qua thử thách của trẫm, trẫm sẽ ban hôn cho hai đứa. Nếu qua ... thì trẫm cũng chẳng ngại nuôi thêm một công chúa. Thậm chí con nuôi vài nam sủng bên ngoài để giải sầu trẫm cũng cấm!” Đợi Cát Nhĩ Tang khỏi, Khang Hi đưa thánh chỉ hòa ly cho Đoan Tĩnh Công chúa, thản nhiên .
Về phần Ngạch Nhĩ Đôn, nếu thuận lợi tiếp quản thế lực của Đồng gia, thì cho cơ hội phò mã cũng là thể. Lý Tứ Nhi Khang Hi phái lăng trì xử tử. Quả nhiên Long Khoa Đa hóa điên, hệt như một con ch.ó dại điên cuồng c.ắ.n càn khắp nơi. Khang Hi cho ép uống t.h.u.ố.c độc. Đồng gia hiện tại đang khuyết một đầu.
Đoan Tĩnh Công chúa ôm lấy thánh chỉ, quỳ rạp xuống đất, nức nở: “Nữ nhi Hoàng a mã mất mặt .”
“Con lui ! Chăm lo tĩnh dưỡng thể cho , đừng để trẫm tin con sống hạnh phúc nữa.” Khang Hi nàng, giọng trở nên ôn hòa: “Trẫm là Hoàng thượng, nhiều khi bận rộn trăm công ngàn việc rảnh để tâm đến cảm xúc của các con. trẫm cũng là Hoàng a mã của các con, trẫm luôn mong mỏi các con cái của đều vui vẻ, hạnh phúc. Nếu trẫm tha thứ, thì hãy sống cho thật . Đợi đến lúc trẫm trăm tuổi quy tiên, hãy đến lăng mộ của trẫm mà dõng dạc rằng, cả đời con sống vô cùng hạnh phúc. Làm công chúa của trẫm, tuyệt đối chịu thiệt thòi.”
“Hoàng a mã...” Đoan Tĩnh Công chúa ngẩng lên, hai hàng lệ tuôn rơi, ánh mắt tràn ngập cảm động Khang Hi. Ngài vẫy tay, nàng liền tiến gần.
Khang Hi giơ tay gõ nhẹ lên trán nàng một cái: “Sau nhớ kỹ, ai quyền con chịu ủy khuất! Có ấm ức gì cứ , đừng giữ mãi trong lòng.”
Đoan Tĩnh Công chúa đưa tay xoa xoa trán, . Phải một lúc lâu nàng mới bình tĩnh và cung nhân dìu ngoài.
Biết tin Đoan Tĩnh Công chúa hòa ly, các vị công chúa cuối cùng cũng tin chắc rằng Hoàng a mã đang thực tâm lo nghĩ cho họ.
“Ta ... Hoàng a mã hơn nửa năm sủng hạnh hậu phi nào. Ta còn dò la tin, suốt nửa năm qua, ngài dường như đang dọn đường cho Thái tử.” Khác Tĩnh Công chúa nhíu mày, nét mặt giấu nổi sự âu lo.
Khi về kinh, nàng khi tấn phong Cố Luân Công chúa, dù là Nghi phi ngạch nương nàng đều chẳng nhận bất kỳ ân sủng phần thưởng nào.
Nghĩ đến sự tán thưởng và ủng hộ của Hoàng a mã dành cho , Khác Tĩnh vốn định nhanh chóng về Mạc Bắc. khi tình cờ lời oán thán của Nghi phi và đám cung nhân, lòng nàng bỗng chùng xuống, đả động gì đến chuyện về nữa.
Chừng nào Hoàng a mã còn tại vị, dẫu thế lực của nàng ở Mông Cổ lớn mạnh đến , ngài cũng sẽ đụng đến nàng. một khi em nàng lên ngôi thì chuyện đó chắc.
Vinh Hiến Công chúa thì hoảng hốt, thất thanh : “Không... Không thể nào chứ?”
Tất cả các công chúa, kể cả Đoan Tĩnh, đều mang vẻ mặt đầy lo lắng. Đoan Tĩnh càng tự trách bản hơn, trách vô tâm phát hiện Hoàng a mã điều bất thường, còn ngài nhọc lòng lo nghĩ vì chuyện của nàng.
“Hoàng a mã từng với , chỉ mong các con gái của sống vui vẻ, vô ưu vô lo.” Đoan Tĩnh Công chúa c.ắ.n môi. Nàng chợt Giang Nam lúc nữa. nếu đây là tâm nguyện của Hoàng a mã, nàng sẽ ngoan ngoãn lời, vui vẻ lên đường, vui vẻ trở về. Tuyệt đối để Hoàng a mã phiền lòng thêm một nào nữa.
Các công chúa bàn bạc với , họ đều thấy ý định hòa ly như Đoan Tĩnh. Dẫu thì thể diện vẫn giữ. Vậy nên, mỗi đều gọi phò mã của ngoài du ngoạn.
Công chúa thì thể lên mặt, phò mã thì dạy dỗ một bài học. Khang Hi thấy cũng điểm dừng, thu sự can thiệp nhưng những lời cảnh cáo cần thiết ngài vẫn quên nhắc nhở.
Sau khi răn đe xong xuôi, Khang Hi liền gọi Dận và các công chúa đến để bàn bạc về chuyện giao thương len .
Dận vốn ít tiếp xúc với các tỷ , nhưng nhờ những gì thấy trong giấc mộng, thái độ của lúc khá ôn hòa, dễ chịu.
Thái độ tích cực của Thái t.ử cũng ảnh hưởng phần nào đến các công chúa. Một mặt họ lo lắng cho sức khỏe của Khang Hi, mặt khác ai nấy đều âm thầm tự nhủ sẽ bao giờ để Hoàng a mã bận tâm vì nữa.
Nghe Thái t.ử trình bày, thực Khác Tĩnh Công chúa sớm thấu tầm ảnh hưởng của việc giao thương len đối với vùng Mông Cổ. Không trở thành một con rối bù , Khác Tĩnh liền thẳng thắn cùng Thái t.ử "lời qua tiếng ", thảo luận những lợi ích và rủi ro.
Các công chúa và hoàng t.ử khác Khác Tĩnh tranh luận mà ai nấy đều trợn tròn mắt kinh ngạc. Chỉ riêng Khang Hi là mỉm với vẻ mặt " tỏ tường từ lâu".
Các vị công chúa xuất giá trong cung, nhờ chứng kiến sự quan tâm tận tình của Khang Hi dành cho các tỷ tỷ lấy chồng, sự lo âu, thấp thỏm trong lòng họ cũng vơi quá nửa. Đặc biệt là thời gian , Tuyên phi nương nương phong vị thường xuyên dẫn họ ngoài du ngoạn, cưỡi ngựa, khiến họ còn cảm thấy quá kháng cự với việc gả đến Mông Cổ xa xôi.
Na Bố Kỳ, danh nghĩa dạy dỗ công chúa, quả thực chơi đến quên trời quên đất ở Kinh thành. Càng vui hơn khi Hoàng thượng còn đặc biệt khoanh vùng một khu đất rộng lớn ở ngoại ô dành riêng cho các nàng cưỡi ngựa b.ắ.n cung, vui chơi thỏa thích. Cuộc sống thế đối với nàng còn hạnh phúc gấp vạn việc một danh phận cung phi chính thức.
Hơn nữa, kèm với thánh chỉ sắc phong phi vị là một đạo thánh chỉ khác cho phép nàng về Khoa Nhĩ Thấm dưỡng lão. Na Bố Kỳ chỉ thấy bầu trời như xanh hơn, tâm trạng như nở hoa.
Sau dịp Vạn Thọ tiết, thấy đám con rể quả thực ngoan ngoãn an phận, Khang Hi liền hạ lệnh cho các công chúa ai nấy trở về nhà nấy.
Thực , một phần là do những đứa con gái và ký ức của ngài ăn khớp. Bọn họ đối với ngài sự kính sợ nhiều hơn là tình thương yêu ruột thịt. Dẫu hiếu thuận thì sự cẩn trọng quá mức vẫn Khang Hi cảm thấy chút gượng gạo, chi bằng "mắt thấy thì tim phiền".
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-ky-nuoi-nhoc-ti-cua-quy-phi-ca-man/chuong-231-khang-hi-phan-xuyen-hoan.html.]
trở về , các công chúa còn mang theo vẻ sầu não như . Ai nấy đều hừng hực khí thế, tràn đầy ý chí chiến đấu!
Việc giao thương len Khang Hi giao cho Dận Tự xử lý. Đây là cơ hội cuối cùng mà ngài dành cho , hy vọng Dận Tự cách nắm bắt. Đồng thời, ngài cũng sắp xếp một bất ngờ thú vị đón chờ ở Mông Cổ: một tiểu Quận chúa Mông Cổ xinh , nhiệt tình và đầy sức sống.
Các công chúa lên đường rời kinh, Dận Chân lập tức dẫn theo Đoan Tĩnh Công chúa, cùng Dận Đường, Dận Nga rầm rộ xuống Giang Nam. Chuyến Dận Chân gánh trọng trách vô cùng to lớn. Chàng theo lệnh Hoàng a mã cải tổ, chỉnh đốn bộ quan trường Giang Nam. Dù đầy rẫy hiểm nguy nhưng Dận Chân chẳng hề nao núng.
Việc Hoàng thượng ngừng sủng hạnh hậu phi vốn dĩ là chuyện hệ trọng. Ban đầu còn thể che giấu, nhưng về gần như ai trong cung cũng tường tận. Lại thấy Hoàng thượng từng bước, từng bước dọn đường cho Thái tử, bá quan văn võ ai nấy đều tỏ lòng như gương sáng.
Thái t.ử khác hẳn , bớt sự phô trương ngạo mạn, thêm phần khiêm nhường, nội liễm. Không còn Tác Ngạch Đồ thao túng phía , phe cánh của Lăng Phổ cũng nhổ tận gốc rễ. Thành thử, những kẻ tìm cách bợ đỡ, dựa dẫm Thái t.ử chẳng cửa ngõ nào để lọt , đành rủ chạy đến xun xoe nhà Qua Nhĩ Giai.
Có điều, Thái t.ử phi năm xưa vốn do chính tay Khang Hi tỉ mỉ tuyển chọn, dù chẳng ai ngờ tổ phụ và a mã của nàng đột ngột như thế, nhưng nội hàm và khí độ của nàng vẫn còn nguyên vẹn. Vì , Thái t.ử phi dứt khoát hạ lệnh cho nhà tuyệt đối cấm tiệt việc kết bè kết phái.
Cùng lúc đó, Khang Hi ban thánh chỉ tuyên bố năm nay Dục Khánh Cung sẽ đón thêm một vị Trắc phúc tấn.
Trái ngược với sự điềm tĩnh của Thái t.ử phi, Hoằng Tích tỏ thái độ bất mãn mặt. Hơn nửa năm qua, ít xin yết kiến Hoàng mã pháp, nhưng nào cũng chuốc lấy những trận mắng mỏ thậm tệ. Một mặt trọng dụng a mã của , mặt khác chán ghét , hiện giờ còn chuẩn phòng ốc cho Trắc phúc tấn mới, ý thức nguy cơ trong đầu Hoằng Tích lập tức dâng cao tột đỉnh.
Đường đường là trưởng t.ử của Thái tử, từ nhỏ Hoằng Tích quen cung phụng, a dua. Hôm nọ chỉ vì trong lòng bực bội mà đẩy Hoằng Dục của phủ Trực Quận vương một cái, kết quả Khang Hi mắng té tát ngay mặt .
Nhìn cảnh Hoàng mã pháp ân cần đỡ Hoằng Dục dậy, sang bằng ánh mắt đầy chán ghét, bất mãn thèm che giấu, tim Hoằng Tích thực sự run lên vì sợ hãi.
điều khiến ngờ tới nhất chính là, a mã của chẳng hề về phía !
"Hoằng Tích ! Nếu con học cách khống chế cái tính tình tồi tệ đó, Cô sẽ vô cùng thất vọng." Đối với đứa con trai trưởng , khi đích tử, Dận từng đặt nhiều kỳ vọng. lẽ đúng như Hoàng a mã , là do sai, nuôi dưỡng đứa trẻ chệch hướng mất .
Đêm Phú Sát Trắc phúc tấn nhập cung, Dận một giấc mộng. Chàng mơ thấy Dì sinh cho một . Cô bé thấy toét miệng , trong ánh mắt, trong lời , trong lòng cô bé lúc nào cũng chỉ bóng hình . Chàng mơ thấy vô vàn chi tiết nhỏ nhặt, ấm áp của hai .
“Ca ca, bất kể cũng buồn bã nhé!” Chàng thậm chí còn mơ thấy lúc chuẩn tháp tùng Hoàng a mã tuần du Mông Cổ. Tiểu Thịt Thịt thấy , tưởng đang vui liền chạy tới níu ống tay áo , nở nụ ngọt lịm: “Muội sẽ chăm sóc Hoằng Yến cẩn thận, cứ yên tâm nhé!”
Dận rõ đáp điều gì, chỉ thấy cô bé vui vẻ xoay vòng tròn. Đứng cạnh cô bé là một thiếu niên điềm đạm, trầm tĩnh, khẽ thở dài bất lực với : “A mã đường bảo trọng, trong cung con lo liệu !”
Tiểu thiếu niên dõi mắt đưa tiễn đoàn ngự giá khuất bóng, đó liền về Càn Thanh Cung. Dù giám sát, bé vẫn cắm cúi học hành vô cùng nghiêm túc, chút lơ là.
Giữa điện Càn Thanh rộng lớn, bóng dáng nhỏ nhắn của bé thế mà vài phần trùng khớp với hình bóng thuở nhỏ.
Dường như qua một thời gian lâu, cô xinh xắn mang tên Thịt Thịt dẫn bước . Cô bé bá đạo giật phắt quyển sách tay , ép bàn ăn cơm.
Thấy quen thuộc, nét mặt thiếu niên bớt sự xa cách, thêm vài phần hoạt bát, năng động đúng với lứa tuổi. Cậu bé trêu chọc Cô mẫu của , vui vẻ dùng bữa.
Sáng hôm tỉnh dậy, việc đầu tiên Dận là chạy tìm Khang Hi, hỏi: “Hoằng Yến là nhi t.ử của con ?”
Khang Hi khựng , gắt gỏng với giọng điệu đầy bất mãn: “Tại trẫm mơ thấy thế?”
Dận nhịn mà kể . Một tiểu thiếu niên bước từng bước vững chãi từ cổng cung tiến điện Càn Thanh, phong thái đĩnh đạc, bất phàm. Dáng vẻ ngay ngắn, đoan chính khi giữa Càn Thanh Cung của thằng bé càng khiến rơi nước mắt. khi thấy bên cạnh thằng bé một cô mẫu thích , , lồng n.g.ự.c dâng lên một thứ cảm xúc ấm áp khó tả.
"Hoàng a mã, sinh cho con một nữa ! Giống hệt Thịt Thịt ." Dận ngẩng mặt lên Khang Hi, ghen tị .
"Cút!" Khang Hi tức tối quát.
Cái quái gì thế ? Mơ thấy Hoằng Yến thì chớ, còn mơ thấy cả Thịt Thịt? Tại ngài ông, cha chẳng mơ thấy họ dù chỉ một ?
Thế nhưng ngay đêm hôm đó, Khang Hi thực sự một giấc mộng. Ngài mơ thấy cảnh bản tỉnh cơn hôn mê, và thấy tia sát ý trong mắt nhắm thẳng Thịt Thịt. Ngài tức giận đến mức choàng tỉnh giấc! đồng thời, ngài cũng lờ mờ cảm nhận thời gian lưu thế giới chẳng còn bao lâu nữa.
Nhớ đến việc cái phiên bản khó khăn, chẳng mà tổn thương con gái của sắp trở , Khang Hi thức dậy liền lập tức bãi triều suốt ba ngày liền. Ngài cắm cúi lách ngừng nghỉ, dặn dò Dận những việc cần đổi, đưa tất cả cho .
Cảm thấy vẫn yên tâm, Khang Hi hạ bút thêm hai đạo thánh chỉ nữa: một đạo chỉ định quá kế (cho con nuôi dòng khác) Hoằng Tích, trưởng t.ử của Thái tử; một đạo là chiếu thư nhường ngôi. Cả hai đều giao tận tay Dận .
Hoàng thượng đột nhiên thoái vị? Các quan đại thần trong triều khỏi hoang mang, nhất là đám sư phụ mới cắt cử dạy dỗ Thái tử. Tuy nhiên, ngẫm những đổi chóng mặt của Hoàng thượng suốt nửa năm qua, họ cũng phần nào mường tượng lý do. Giờ đây, khi việc ngã ngũ, họ thấy nhẹ nhõm hơn hẳn.
Chuyện thoái vị, chuyển giao quyền lực là việc quốc gia đại sự, nên chuyện a ca Hoằng Tích quá kế bỗng chốc chẳng còn mấy ai bận tâm để ý.
Sau khi ban bố thánh chỉ thoái vị, Khang Hi liền giam trong Dưỡng Tâm Điện, cắm cúi một bức thư... gửi cho chính ở thế giới . Bút chạm giấy là những lời mắng c.h.ử.i tuôn trào! Sự sai lệch quá lớn giữa hai thế giới khiến trong lòng ngài chất chứa quá nhiều thứ cần xả .
Mặc cho bàn tay run rẩy vì mệt mỏi, Khang Hi mắng c.h.ử.i một cách sảng khoái, tàn nhẫn. Chỗ nào đau nhất thì ngài đ.â.m thẳng chỗ đó!
Khi nét bút cuối cùng hạ xuống, mắt Khang Hi đột ngột tối sầm, ngài lịm .
…
Lúc tỉnh , lọt tai ngài là tiếng nức nở của con gái: “Hoàng a mã, đừng ghét Thịt Thịt ?”
“Kẻ nào to gan dám ức h.i.ế.p nữ nhi ngoan của trẫm? Trẫm sẽ băm vằm nó cho Bách Phúc ăn thịt!” Khang Hi khó nhọc mở mắt, thều thào bằng giọng ôn nhu nhất.
Minh Huyên liếc ngài một cái xéo xắt, giọng điệu hờn dỗi: “Giờ thì ngài gọi Thịt Thịt là nữ nhi ngoan ? Mấy hôm cái miệng còn cay nghiệt thế cơ mà?”
Khang Hi Minh Huyên, thở dài thườn thượt: “ là thể qua mặt nàng mà!”
Minh Huyên nhướng mày đắc ý: “Thái Thượng Hoàng trách thần tội ngài tức ngất là .” Bảo Thành lên ngôi tròn trăm ngày thì Khang Hi bỗng dưng tỉnh . Minh Huyên chỉ cần liếc mắt một cái là nhận ngay điểm bất thường. Ánh mắt đó... quá đáng sợ!
cũng may là ngài liệt giường quá lâu, miệng , nhúc nhích nổi. Nhìn cái vẻ mặt phức tạp của ngài khi thấy Bảo Thành, và sự kinh ngạc tột độ khi thấy Tiểu Thập Nhất cùng đám , Minh Huyên lờ mờ đoán linh hồn trong xác là ai.
Chính vì thế, khi thấy ngài tỏ thái độ săi soi, soi mói với Bảo Thành, còn dùng ánh mắt ác ý đó Thịt Thịt, Minh Huyên chẳng ngần ngại mà sức kích động ngài. Nàng sắp xếp cho các công chúa ngày ngày đến hầu hạ, trò chuyện; gọi đám Dận Đề đến ăn lẩu lình xình, quậy tung cả lên.
Kẻ đó từ trạng thái bàng hoàng chuyển sang hoảng loạn, xoay sở . Đặc biệt là khi đám cháu nội, sự dẫn dắt của Hoằng Yến, vây quanh ngài ríu rít kể chuyện, Minh Huyên tinh ý nhận những giọt nước mắt lăn dài khóe mi ngài.
Đến lúc ngài bắt đầu bập bẹ từng chữ một, Minh Huyên cấm tiệt cho Thịt Thịt tới gần nữa. Nàng còn cảnh báo Dận về những biểu hiện kỳ lạ của Khang Hi. chẳng ngài gì với Dận , mà thái độ ngài nàng và Thịt Thịt còn cay nghiệt như nữa. Có điều, Minh Huyên cũng chẳng buồn lượn lờ mặt ngài. Gương mặt Dận tuy hiện rõ vẻ phức tạp nhưng toát lên sự nhẹ nhõm.
Hôm nay thực sự là do Thịt Thịt quá nhớ Hoàng a mã nên Minh Huyên mới định nhân lúc ngài ngủ để con bé lén thăm một chút. Nào ngờ Khang Hi thực sự về.
Minh Huyên cứ một câu "Thái Thượng Hoàng", hai câu "Thái Thượng Hoàng". Khang Hi dỗ dành con gái hồi lâu mới định thần .
“Chẳng lẽ đây là ý trời ?” Một khắc ngài vẫn là Hoàng đế nắm quyền uy, chớp mắt một cái trở thành một vị Thái Thượng Hoàng tay chân cứng đờ, khó khăn? Ngài ngờ đại lễ nhường ngôi còn kịp diễn mà thực sự thành Thái Thượng Hoàng ?
Dù rằng chỉ cần kiên trì tập luyện, khả năng phục hồi là lớn, nhưng tâm trạng Khang Hi vẫn vô cùng phức tạp. Tuy nhiên, những lời trào phúng của Minh Huyên, Khang Hi thấy như thế cũng .
Sáng sớm, những đứa trẻ Hoằng Yến, Hoằng Dục, Hoằng Tình, Hoằng Huy mạnh khỏe tung tăng, chút vướng bận cuối cùng trong lòng Khang Hi tan biến. Quả nhiên, thế giới của ngài vẫn là nơi thoải mái nhất.
Thái Thượng Hoàng thì Thái Thượng Hoàng! Khoảng thời gian qua ở thế giới ngài chịu đựng đủ thứ uất ức . Ngài chẳng lo nghĩ thêm mấy chuyện bao đồng đó nữa.
Về phần thế giới , Khang Hi cũng quá bận tâm. Những gì thể cho Bảo Thành, ngài cho hết . Nếu nó giữ thì chỉ thể trách bản nó quá kém cỏi mà thôi.
Còn phiên bản khác của ở thế giới ư? Mặc xác !