Nhật Ký Nuôi Nhóc Tì Của Quý Phi Cá Mặn - Chương 232: Trường Sinh đã trở về
Cập nhật lúc: 2026-08-06 08:54:17
Lượt xem: 13
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khang Hi đáng sợ cuối cùng cũng , Khang Hi đích thực trở về, Minh Huyên trong lòng nhẹ nhõm thở phào một . Đối diện với một kẻ lúc nào cũng mang theo sự đề phòng và ngọn lửa giận dữ chực chờ bùng nổ , nàng thực sự cảm thấy lạnh toát cả sống lưng.
Kẻ giống hệt những vị Hoàng đế m.á.u lạnh, g·i·ế·t gớm tay trong lịch sử. Trong ánh mắt ngài hiếm khi ấm của tình , mãi cho đến khi gặp Bảo Thành, mới thoáng hiện chút biểu cảm.
Tất nhiên, cứ nghĩ đến cái ánh mắt cuồng nhiệt đến phát điên của kẻ đó khi thấy đám trẻ Hoằng Yến, Hoằng Tình, Hoằng Huy, Minh Huyên thầm mắng một tiếng trong lòng: Đáng đời!
Thế nhưng nàng chẳng ngờ rằng, khi đổi cũ, đầu óc ngài dường như chút bình thường. Một Khang Hi ngoan ngoãn chấp nhận phận Thái Thượng Hoàng, thế mà mở miệng bảo với nàng rằng gia phong nàng Hoàng Thái hậu? Thậm chí còn hùng hồn tuyên bố sẽ chừa sẵn cho nàng một chỗ bên cạnh ngài trong lăng tẩm .
“Không cần! Không cần! Tuyệt đối cần!” Minh Huyên dùng sức lắc đầu quầy quậy.
Hoàng Quý Thái phi nàng đang , nàng chẳng thiết tha gì cái danh vị Hoàng Thái hậu . Hơn nữa, nàng tuyệt đối hợp táng cùng Khang Hi! Đó là chuyện kinh dị nhường nào, đ.á.n.h c·h·ế·t nàng cũng chịu!
Lại , nếu Hoàng Thái hậu thì sẽ tham gia đủ thứ hoạt động rườm rà, thỉnh thoảng hồi cung, một đám vây quanh nịnh nọt tâng bốc. Tha cho nàng !
Nàng tự thấy bản vẫn còn hạc xương mai, trẻ trung phơi phới, thực sự hề thích hợp với những buổi tụ tập của giới bô lão như .
Khang Hi thì vô cùng buồn bực. hỏi hỏi dăm ba bận, thấy nàng vẫn dứt khoát lảng tránh, ngài cũng đành chịu.
Khang Hi trợn tròn mắt, sang phàn nàn với Lương Cửu Công: “Ngươi xem, Quý chủ t.ử của ngươi quá điều ?”
Lương Cửu Công cúi đầu cung kính đáp: “Ngài còn rõ tính tình của nương nương ? Nương nương vốn ghét nhất là những chuyện rườm rà rắc rối.” Phỏng chừng là cái câu 'đồng quy đồng huyệt' (sống cùng giường, c·h·ế·t cùng huyệt) của ngài dọa cho chạy mất dép .
Khang Hi đang xe lăn, kinh ngạc liếc Lương Cửu Công một cái, thở dài: “Cái lão già nhà ngươi, vẫn là ngươi ở bên khiến trẫm thấy thoải mái nhất.” Ít thì hai còn thể bầu bạn, tâm sự.
Lương Cửu Công đẩy xe lăn cho Khang Hi, nhớ những chuỗi ngày sóng gió qua, lão trầm giọng thở dài: “Trước đó nô tài cũng vị nhắc tới đôi chút. Nghĩ nghĩ , thế vẫn là nhất. Nghe đồn bên đó vài vị a ca sớm còn, tim nô tài đau như cắt, thức trắng mấy đêm liền chợp mắt nổi, chẳng cho .”
Là kề cận hầu hạ, Lương Cửu Công tự nhiên cũng là đầu tiên phát hiện vị Thái Thượng Hoàng đang hầu hạ điểm bất thường. Qua quá trình tiếp xúc, lão dần dà lờ mờ đoán sự tình, về chính Hoàng thượng đích xác nhận chuyện gì đổi, lão mới dám thở phào nhẹ nhõm.
Cũng may là Thái Thượng Hoàng của lão trở về. Kẻ tuy cũng là Thái Thượng Hoàng, nhưng thực sự quá đáng sợ. Ánh mắt ngài lão luôn thường trực sự đề phòng và thiếu tín nhiệm. Không ít lão sợ Hoàng Quý Thái phi lỡ lời kích động ngài , khiến ngài phát điên thì hậu quả khôn lường.
Khang Hi gật đầu. Quả thực là , lúc mới xuyên qua bên đó, tin Tiểu Thập Nhất, Hoằng Tình, Hoằng Huy đều c·h·ế·t yểu, mà Hoằng Yến thì thậm chí từng tồn tại cõi đời, n.g.ự.c ngài cũng đau nhói từng cơn.
Mỗi một ngày trôi qua ở nơi đó, ngài đều cảm thấy bản thật đáng buồn, dường như thứ duy nhất ngài thể bảo vệ và giữ gìn chỉ ngai vàng lạnh lẽo . Ngài thể mường tượng kẻ khi xuyên đến đây, lục lọi trong ký ức của ngài, thấy những tháng ngày đầm ấm sẽ ghen tị đến mức nào!
Hiện tại, nụ rạng rỡ gương mặt Thịt Thịt, Khang Hi cảm thấy lòng bình yên vô cùng.
Mặc dù đám tiểu t.ử thối thi thoảng vẫn mỉa mai ngầm hỏi ngài rằng cái "thời kỳ mãn kinh" qua , nhưng Khang Hi vẫn kiên định cho rằng, sống địa bàn của vẫn là thoải mái nhất.
Minh Huyên nhất quyết nhận ngôi Hoàng Thái hậu. Khang Hi dăm bảy lượt đề cập nhưng nàng vẫn thái độ kiên quyết chối từ.
Sau khi chuyện Hoàng Quý Thái phi vì "chuyên tâm ruộng" mà uyển chuyển từ chối thánh chỉ tôn phong Hoàng Thái hậu, cả triều đình lẫn bá tánh đều nức lời ca tụng công đức của nàng.
Thậm chí trong triều còn dấy lên một phong trào sáng tác văn chương. Trước đám văn nhân mặc khách vốn luôn coi thoại bản, tiểu thuyết là thứ tầm thường khó đăng đẳng cấp, nhưng giờ thì khác... Hoàng Quý Thái phi thích mà!
Đối với những chuyện , Minh Huyên . Dận bỏ lỡ bất cứ cơ hội ngàn vàng nào để đ.á.n.h bóng tên tuổi cho Dì của . Chàng còn sai ghi chép rõ ràng nguyên nhân Minh Huyên từ chối gia phong sử sách.
Dù danh xưng Hoàng Thái hậu, nhưng đãi ngộ của Minh Huyên tuyệt đối vượt xa tiêu chuẩn của một Hoàng Thái hậu thông thường. Tiền triều lẫn hậu cung ai nấy đều rõ Hoàng thượng kính trọng, nể nang nàng đến nhường nào. Bất cứ thứ gì Minh Huyên , đều sẽ dâng lên tận mặt trong thời gian ngắn nhất.
Nàng cũng chẳng cần tính toán định mức thức ăn chi tiêu, bởi định mức của nàng chỉ gói gọn trong hai chữ: Tất cả!
Muốn ăn gì, Ngự thiện phòng đều sẽ ưu tiên phục vụ nàng nhất. Ngay cả món Phật nhảy tường đắt đỏ, nàng ăn mỗi ngày cũng chẳng vấn đề gì.
Công việc hằng ngày của Minh Huyên chỉ đơn giản là dẫn theo Thịt Thịt vui vẻ ghi chép tình hình sinh trưởng của các loại cây hoa màu ngoài đồng, thỉnh thoảng hỏi han, quan tâm đến Dận đang bù đầu với chính sự.
Còn Khang Hi ư? Thời gian ngài tồn tại trong tâm trí Minh Huyên bao giờ vượt quá ba giây. Tình cờ chạm mặt thì nàng sẽ nở nụ chào hỏi, gặp thì cũng chẳng thèm nhắc tới. Những việc chủ động hỏi han quan tâm loại , vẫn là để cho các vị Thái phi khác trong cung thì hơn.
Vào một ngày, khi Minh Huyên bận rộn thu hoạch xong một vụ lúa mới, Dận đột nhiên tỏ bí hiểm, dẫn Khang Hi, Minh Huyên cùng Vinh Hiến Công chúa – vẫn rời kinh – đến một nơi.
Và họ gặp một vô cùng quen thuộc.
Vinh Hiến Công chúa đưa tay bụm miệng, cả run lên bần bật khi thấy bé đang vui đùa chạy nhảy đằng . Cậu bé đó... giống hệt Trường Sinh!
Ngay cả Khang Hi khi thấy đứa trẻ cũng ngẩn hồi lâu.
“Trường Sinh, con nhuộm lông thỏ nữa ?” Ban đầu Minh Huyên nhận , cho đến khi một phụ nhân từ nhà bên cạnh thò đầu , tay xách một con thỏ nhuộm màu hồng phấn nhem nhuốc, gọi to một tiếng, nàng mới sực tỉnh.
Trường Sinh nhoẻn miệng , lớn tiếng lý sự: “Có mà, con mơ thấy con thỏ màu hồng phấn. Con thích con thỏ màu hồng phấn nhất!”
“Được , hôm nay ngạch nương sẽ lấy con thỏ hồng phấn mà con thích nhất mồi nhắm rượu cho a mã con.” Phụ nhân dáng vẻ hùng hồn của con trai, bật trêu chọc.
Trường Sinh nghiêng đầu ngẫm nghĩ một lúc, thở dài thườn thượt: “Thôi ! Lần con sẽ tìm con nào gầy gầy một chút để nhuộm, như sẽ thành đồ ăn mâm nữa.”
Hình như đây Trường Sinh a ca cũng thích tô màu hồng phấn cho những bức tranh vẽ thỏ. Minh Huyên mang máng nhớ Bảo Thành từng kể chuyện .
Minh Huyên còn nghĩ như , huống hồ là Khang Hi đang bên cạnh, ngài kích động đến nhường nào.
“Đứa trẻ gia cảnh thế nào? Thân thể khỏe mạnh ?” Ở chỗ góc khuất, mấy hồi lâu, mãi đến khi phụ nhân dắt bé tên Trường Sinh nhà, mắng thằng bé tham ăn đòi ăn thịt thỏ, Khang Hi mới run rẩy cất tiếng hỏi.
Dung mạo giống hệt, giọng giống hệt, Trường Sinh của ngài thực sự trở về.
“Đứa trẻ thể khỏe mạnh. A mã thằng bé một chức quan thư nhỏ ở Đại Lý Tự, cuộc sống tuy thanh bần nhưng gia đình vô cùng hòa thuận êm ấm.” Dận đáp. Bất luận đứa bé là Trường Sinh chuyển thế , Dận đều dốc lòng bồi dưỡng thằng bé nên .
Khang Hi gật đầu. Tuy là thanh bần, nhưng hòa thuận là .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-ky-nuoi-nhoc-ti-cua-quy-phi-ca-man/chuong-232-truong-sinh-da-tro-ve.html.]
Vinh Hiến Công chúa càng đến mức kìm nén nổi.
Tiểu nam hài hoạt bát và lanh lợi, chơi đùa thêm một lát dường như tiếng ngạch nương gọi, liền tươi vẫy tay hẹn bạn bè ngày mai thả diều, tung tăng nhảy chân sáo chạy về nhà.
Những chuyện kỳ diệu đời, Minh Huyên cảm thấy thật khó . Ngay cả chuyện Khang Hi dạo còn thể xuyên xuyên về, thì việc Trường Sinh đầu t.h.a.i chuyển kiếp trở dường như cũng chẳng là điều gì quá mức bất ngờ.
Đã cảm thấy giống, thì nhanh đó, một bé mang tên Tề Giai Trường Sinh xuất hiện tại Sướng Xuân Viên. Có điều, bé tiến cung danh nghĩa là một trong những thần đồng Dận tuyển chọn từ các gia đình Bát kỳ bình thường để cung thư đồng (bạn học).
Trường Sinh luôn ghi nhớ nụ rạng rỡ của a mã và ngạch nương trong suốt thời gian . Vốn dĩ cơ hội đổi đời sẽ chẳng bao giờ rơi xuống đầu , nhưng vì a mã "tình cờ" cấp để mắt thưởng thức nên gia đình mới diễm phúc .
A mã bảo rằng, chỉ cần vượt qua vòng tuyển chọn của hoàng gia, sẽ hưởng nền giáo d.ụ.c nhất thiên hạ, ngang hàng với các hoàng tử, thế tử. Tương lai nhất định sẽ thành tài. A mã dặn lơ là, mặc kệ chuyện xung quanh, cứ việc chuyên tâm học hành. Tất nhiên, nếu ở trong cung cảm thấy sống nổi thì cũng chẳng , cứ việc xách hành lý về nhà là .
“Trường Sinh của chúng nhất định sẽ là một đứa trẻ tiền đồ xán lạn!” Ngạch nương ôm chầm lấy vang, trong ánh mắt ngập tràn kỳ vọng.
Trường Sinh nhớ , ngày nhập cung, ông nội vốn luôn tỏ thái độ coi thường gia đình bỗng dưng phái mang tới thưởng cho một tráp bạc. Cậu từng thấy nhiều bạc đến thế bao giờ.
Từ nhỏ, thường ngạch nương tính toán chi li từng đồng từng cắc. Chỉ riêng một hộp bạc cũng đủ cho gia đình sống sung túc suốt mười mấy năm trời. Thế nhưng, rõ ràng ông nội nhiều tiền như từng mảy may nghĩ đến việc cưu mang, giúp đỡ gia đình lúc khốn khó. Giờ đây hào phóng xuất nhiều bạc thế ?
A mã giải thích rằng, bởi vì sắp trở thành thư đồng của hoàng tử, nên bọn họ mới vội vàng tỏ ý , cốt để mang lòng thù hận. Cho nên... việc tặng bạc chính là một cách để xoa dịu và lấy lòng ?
Trường Sinh cảm thấy m.ô.n.g lung. Cậu cho rằng như là đúng. Trước , khi người nhờ a mã giúp đỡ việc gì đó và mang bạc tới nhà, a mã đều dứt khoát từ chối. A mã răn dạy rằng, làm người phải giữ được giới hạn và nguyên tắc của riêng mình.
Nếu như nhận lấy bạc , đồng nghĩa với việc gạt bỏ sự khinh miệt, sỉ nhục mà ông nội và các đường từng gây cho gia đình . Trường Sinh nhận những đồng bạc . Thế nên, ngày khăn gói rời , để hộp bạc ở nhà.
Bước chân Sướng Xuân Viên, Trường Sinh vượt qua vòng tuyển chọn của hoàng gia một cách dễ dàng, nghiễm nhiên trở thành một trong ba thư đồng tuyển chọn từ dân gian. Trường Sinh thích cảm giác cùng sách với Nhị hoàng t.ử và các bạn, thích khí náo nhiệt .
Chỉ là... chuyến tham quan các lục bộ, vô tình một lão bộ ở Hình Bộ than vãn rằng lão nhốt ở đây hơn hai chục năm ròng rã. Trường Sinh lẳng lặng căn phòng việc nhỏ bé tù túng của lão, ngước trời xám xịt, xỉn màu bên ngoài khung cửa sổ. Đột nhiên nhận , quan.
Vào những lúc rảnh rỗi, các thư đồng của hoàng t.ử trong cung đều chạy đến khu vườn của Hoàng Quý Thái phi để tìm hiểu về các loại cây nông nghiệp. Riêng Trường Sinh thích một đống cỏ khô, kìm mà nhớ giấc mộng kỳ lạ .
Trong mộng, thường một cái cây. Cứ thế từ mùa xuân sang mùa đông, thời gian lặng lẽ trôi, cái cây nhỏ xíu ngày nào vươn thành một cây đại thụ, nhưng bản chẳng thể nào bước khỏi sân .
“Cháu đang nghĩ gì ?” Khang Hi vận một bộ trường bào giản dị, từ tốn bước tới xuống mặt Trường Sinh, mỉm hỏi.
Trường Sinh nghiêng đầu, tò mò quan sát Khang Hi. Chẳng vì ánh mắt của đối phương cổ vũ , bỗng bật thốt những lời thật lòng.
“Cháu a mã và ngạch nương đều mong mỏi cháu sẽ một tiền đồ xán lạn, nhưng cháu luôn chạy thế giới rộng lớn bên ngoài. Cháu cảm thấy bản chút hư hỏng.” Trường Sinh rầu rĩ bày tỏ.
“Tại cháu nghĩ hư hỏng? Trẻ con thích rong chơi, chạy nhảy những giờ học căng thẳng là chuyện bình thường mà.” Khang Hi nhẹ giọng đáp lời.
Trường Sinh lắc đầu, vỗ vỗ lên lồng n.g.ự.c , giải thích: “Không thế ạ! Cháu cũng thích sách. A mã dạy cháu rằng, sử sẽ giúp con thấu hiểu chí lý, cháu trở thành một kẻ ngu dốt. Cháu chỉ là quan thôi. Cháu ngày ngày giam cầm trong cùng một chật hẹp, ngửa mặt lên cũng chỉ thấy một mảnh trời hề đổi.”
“Không quan thì thôi, chẳng ai ép cháu cả. Chỉ cần cháu học bản lĩnh thực sự, khả năng tự mưu sinh, thì cháu gì cũng .” Khang Hi chút chạnh lòng câu cuối cùng của bé, nhẹ nhàng an ủi.
Trường Sinh sang Khang Hi, bỗng bật tươi tắn, nhướng mày : “A mã của cháu cũng y như đó ạ. A mã bảo nhà cháu xuất bình dân, nếu cung mà chịu ủy khuất thì cứ việc về nhà. Ở nhà thiếu một miếng cơm cho cháu ăn. Chỉ cần cháu sống vui vẻ, khỏe mạnh thì thế nào cũng hết.”
Khang Hi vươn tay xoa xoa đầu bé, ân cần hỏi: “Vậy ai dám bắt nạt cháu ?”
“Dạ ạ. Cháu còn diện kiến Hoàng đế lão gia nữa cơ. Ngài y như lời ngạch nương cháu kể, chỉ tướng mạo uy nghi mà tính tình cũng vô cùng .” Trường Sinh lắc đầu, đó tò mò Khang Hi, chớp mắt hỏi: “Ông nội ơi, ông là canh giữ ruộng vườn cho Hoàng Quý Thái phi ạ?”
“Cháu đoán chuẩn phết đấy.” Khang Hi mỉm gật đầu.
“Ông nội ơi, ngay từ đầu thấy ông cháu thấy thiết lạ thường. Thật đấy ạ, cứ như thể chúng quen từ kiếp .” Trường Sinh chằm chằm Khang Hi, một hồi quan sát bất ngờ thốt lên.
“Có lẽ... chúng thực sự từng gặp chăng?” Khang Hi khựng một nhịp, ướm hỏi: “Cháu tên gì ?”
“Cháu tên là Tề Giai Trường Sinh, cái tên do một vị lão hòa thượng đặt cho cháu đấy ạ. Ngạch nương bảo lúc nhỏ cháu nhè, trùng hợp một ngày một vị lão hòa thượng ghé nhà khất thực, bèn đặt tên cho cháu là Trường Sinh. Ngài bảo cái tên sẽ bảo hộ cháu một đời bình an, trường thọ. Từ đó về ngạch nương cứ gọi cháu là Trường Sinh, và cháu cũng chẳng nhè nữa.” Trường Sinh tỏ thích thú khi trò chuyện cùng mặt.
Khang Hi khẽ gật đầu, ân cần hỏi: “Cháu thích cuộc sống hiện tại ?”
Chẳng hiểu , Trường Sinh đột nhiên bộc bạch những lời chất chứa tận đáy lòng: “Cháu thường xuyên mơ một giấc mộng. Trong mộng, cháu sống trong một dinh thự vô cùng rộng lớn. Cả ngày cháu chỉ thể quanh quẩn ngắm một cái cây, chứng kiến nó lớn lên từ một mầm non thành một cây cổ thụ. Cháu từng ngắm bất kỳ phong cảnh nào khác, bầu trời trong mắt cháu cũng chỉ bằng cái miệng bát. Ngạch nương bảo kiếp cháu chắc hẳn là con nhà quyền quý, nhưng cháu cảm thấy đứa trẻ trong mộng chẳng hề vui vẻ chút nào. Cháu vẫn thích a mã và ngạch nương của cháu hơn, thích a mã chơi cùng cháu, thích ngạch nương nấu cho cháu những món ăn ngon. Thế nên cháu thích cuộc sống hiện tại.”
Kể xong, Trường Sinh chợt đưa tay bưng miệng, vẻ mặt chút bối rối, ngượng ngùng: “Cháu hứa với ngạch nương là ngoài ăn lung tung. Ông nội, ông mau quên những lời cháu nhé! Thật kỳ lạ, bình thường cháu giữ mồm giữ miệng kín lắm cơ mà, hôm nay nhiều thế ?”
“Được , ông quên hết !” Khang Hi gật đầu. Ngài đưa mắt theo bóng dáng nhỏ bé đang vội vã chạy vụt , hồi lâu mới khẽ thì thầm: “Chỉ cần con thích là .”
“Đừng đến quấy rầy thằng bé nữa!” Về , Khang Hi dặn dò Vinh Hiến Công chúa: “Nó đang hài lòng với cuộc sống hiện tại.”
“Dạ, ạ!” Đã bao nhiêu năm trôi qua, thực trong thâm tâm Vinh Hiến Công chúa sớm hiểu rõ những lời Hoàng Quý Thái phi năm xưa chỉ là để an ủi . qua quãng thời gian gần đây tận mắt chứng kiến Trường Sinh…
Nhìn thằng bé rạng rỡ nô đùa ánh mặt trời, thằng bé cùng những đứa trẻ khác sách, chữ, thằng bé thể tự do thưởng thức những món ăn ngon, Vinh Hiến Công chúa thực sự cảm thấy hạnh phúc và vô cùng viên mãn.
“Không quan thì thôi, đời chỉ mỗi con đường quan mới là lối thoát. Thích ngao du sơn thủy cũng , thằng bé còn thể theo bọn Tiểu Bát nước ngoài mở mang tầm mắt! Lại , ăn ngon mặc , sống một đời tiêu d.a.o tự tại chẳng là quá tuyệt vời .” Sau khi Khang Hi bày tỏ nỗi phiền muộn, Minh Huyên thẳng thắn nhận xét.
Khang Hi chợt khựng . Ngài đột nhiên nhận , từ lúc tỉnh đến giờ lâu như , ngài dường như quên bẵng một việc... Ngài thế mà từng mảy may nghĩ đến việc gọi đám trẻ Dận Tự đến để mặt.