Nhật Ký Nuôi Nhóc Tì Của Quý Phi Cá Mặn - Chương 233: Khang Hi nguyên bản (Hoàn)
Cập nhật lúc: 2026-08-06 08:54:18
Lượt xem: 16
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mùng bốn tháng chín năm Khang Hi thứ bốn mươi bảy, Thập Bát a ca bạo bệnh qua đời, Khang Hi đau đớn đến mức suýt chút nữa thở nổi.
Vốn dĩ tâm trạng đang tồi tệ, thấy Hoàng Thái t.ử Ái Tân Giác La Dận mảy may xót thương cái c·h·ế·t yểu của ấu , thậm chí còn dám lén lút rình coi ngoài trướng, Khang Hi càng sinh nghi tâm, cho rằng Thái t.ử mang ý đồ tạo phản. Ngài giận dữ mắng to: “Kẻ bất nhân bất hiếu như thế mà vua, quả thực là phúc của thần dân!”
Dận tức giận đến mức cả run lên bần bật, nhịn bèn bật : “Cái ngôi Thái t.ử do nhi thần đòi ?”
"Nếu nể mặt Hoàng hậu, một kẻ sinh khắc c·h·ế·t ruột, phúc mỏng mệnh bạc như ngươi, trẫm thể..." Thấy hối cải mà còn dám cãi bướng, Khang Hi lập tức lớn tiếng quát tháo.
"Hoàng thượng sớm phế truất Cô . Nếu tính kỹ từ lâu, cớ gì còn ở đây giả mù sa mưa?" Dận cũng giận đến mất trí, ngay cả tiếng "Hoàng a mã" cũng chẳng buồn gọi, thậm chí còn hậm hực dậy phất tay áo bỏ !
Khang Hi trừng mắt theo bóng lưng Dận , nghiến răng nghiến lợi gằn từng chữ: “Ngươi tưởng trẫm dám ? Trẫm phế Thái tử!”
Dứt lời, ngài lập tức sai xông ngoài bắt Dận . Phụ t.ử hai giương cung bạt kiếm, trong lòng đều ôm mối hận cực điểm dành cho đối phương.
Từ tháng bảy năm thứ hai mươi chín, khi ngài lâm bệnh nặng mà mặt Thái t.ử chẳng hề lấy nửa nét ưu sầu, trong lòng Khang Hi luôn tồn tại một khúc mắc khó gỡ. Bất hiếu với phụ hoàng, bất đễ với ... Khang Hi hiện tại mất niềm tin. Nếu giao phó giang sơn tay đứa con , hậu quả sẽ đây?
"Xin Hoàng thượng tam tư!" Vừa Hoàng thượng công khai tuyên bố phế Thái tử, mấy vị lão thần hoảng hốt vội vàng chạy dập đầu cầu xin.
"Các khanh cần nhiều, hiện tại trẫm vẫn là Hoàng đế!" Khang Hi dùng ánh mắt âm trầm quét qua đám triều thần đang quỳ rạp đất, ý chí phế Thái t.ử càng thêm kiên định. Những kẻ vẫn cố gắng cầu xin đều ngài thẳng thừng đuổi cổ ngoài!
Ngồi một trong trướng, Khang Hi vẫn giận run . Quyết tâm phế truất Thái t.ử ngày một lớn dần. Thậm chí trong đầu ngài bắt đầu toan tính xem nên hạ bút thảo thánh chỉ , và xử lý những việc tiếp theo như thế nào.
Đang mải miết suy tính, Khang Hi cảm thấy một trận mệt mỏi ập đến. Ngài ngả lưng ghế, định chợp mắt một lát.
"Thái Thượng Hoàng ! Hôm nay Bảo Thành nhà oai phong lắm đấy! Lúc tế thiên, đông bá tánh tự phát dâng tặng vạn dân tán. Nghe còn khối đại nương, tiểu cô nương tư thế oai hùng của con trai ngài cho mê mẩn nữa cơ."
"Thái Thượng Hoàng ơi! Kể ngài , hôm qua Dận Đề choảng một trận với Thập Tứ đấy. Ngay cả Huệ Thái phi cũng mắng quá quắt. Thôi thì cứ tống cổ sa trường cho rảnh nợ. Mặc kệ là dẹp giặc Oa tiến quân Thanh Hải, tóm cứ khuất mắt là . Bảo Thành lo ngài tỉnh gặp cả nên đồng ý."
"Thái Thượng Hoàng ! Lúa ngoài đồng cá ăn . Bảo Thành cái kế thừa trọn vẹn cái thói keo kiệt của ngài, quà lễ tết ban cho triều thần năm nay rặt mỗi cá là cá. Hai cha con nhà ngài tính toán ranh mãnh y chang ."
…
"Hoàng a mã, hoa trong viện nở lắm , mau tỉnh ! Nếu nữ nhi sẽ lấy loài hoa Thập Bát Học Sĩ mà thích nhất hãm uống hết đấy."
"Hoàng a mã, bát cháo hôm nay là do tự tay Thịt Thịt nấu đó, từ đầu tới cuối hề mượn tay nô tài chút nào . Người thấy ngon ?"
…
"Hoàng a mã, hôm nay triều, nhi thần xử lý..."
"Bọn Dận Tự gửi thư báo tin, tầm hai tháng nữa là họ về tới nơi . Người cố gắng gượng thêm chút nữa, đừng để bọn chúng về đến nhà còn a mã!"
"Hoàng a mã, Bảo Thành nhớ , thực sự nhớ . Dù tỉnh dậy mắng c.h.ử.i con một trận cũng !"
Tiếng đàn ông, đàn bà, già, trẻ nhỏ... đủ loại âm thanh xôn xao vang vọng bên tai, nhưng ba giọng là xuất hiện thường xuyên nhất. Giọng nữ nhân đầu tiên và giọng thiếu nữ thứ hai, Khang Hi ấn tượng gì. Thế nhưng, giọng thứ ba khiến ngài run lên bần bật. Đó là giọng của Dận !
Nghe khác gọi là "Hoàng thượng", gọi là "Thái Thượng Hoàng", lồng n.g.ự.c Khang Hi như nổ tung. Tên nghịch t.ử , quả nhiên tay mưu sát cha ruột! Bất luận giọng điệu và thái độ của hiếu thuận đến mức nào, Khang Hi vẫn cho rằng đó chỉ là trò mèo chuột, giả nhân giả nghĩa.
Dẫu văng vẳng bên tai bao nhiêu âm thanh, Khang Hi vẫn chìm sâu trong hôn mê. Dần dà, xung quanh ngày một náo nhiệt. Tiếng gọi "Hoàng a mã", "Hoàng a mã" từ nam thanh nữ tú, già trẻ lớn bé cất lên liên hồi khiến Khang Hi phần hoang mang.
Thậm chí ngài còn gọi: “Dận Tư!”
Rồi hạ giọng thì thầm c.h.ử.i mắng "Dận Tộ".
Dận Tộ, Dận Tư là ai? Bọn họ chẳng là những đứa con c·h·ế·t yểu của ngài ? Hơn thế nữa, ngài còn rõ mồn một giọng của Hoằng Tình, Hoằng Huy, cùng một thiếu niên mang tên Hoằng Yến.
Khang Hi thực sự bối rối. Đây rốt cuộc là thế giới nào? Cớ những đứa con, đứa cháu sớm lìa đời của ngài đồng loạt xuất hiện ở đây?
Cuối cùng, một buổi chiều hửng nắng, khi Thập công chúa cẩn thận bưng bát cháo thịt do tự tay ninh nhừ bước , Khang Hi từ từ hé mắt. Đập mắt ngài là một tiểu cô nương khuôn mặt tròn trịa, trắng trẻo tinh xảo, nét mặt vài phần hao hao giống Dận .
"Hoàng a mã!" Thịt Thịt thấy Khang Hi mở mắt chằm chằm , chiếc niêu đất tay liền tuột xuống vỡ choang. Cô bé mừng rỡ nhào tới, hốc mắt đỏ hoe nức nở: “Tốt quá , quá , Hoàng a mã, cuối cùng cũng tỉnh! Thịt Thịt nhớ lắm.”
Khang Hi dám chắc chắn mười mươi rằng hề quen cô nương . tại nàng gọi ngài là Hoàng a mã? Nàng rốt cuộc là ai?
Cùng lúc với tiếng nghẹn ngào của Thập công chúa, tin tức "Thái Thượng Hoàng tỉnh " nhanh chóng lan truyền khắp nơi. Khang Hi hồn, mặt ngập tràn sự phẫn nộ: Ngài thực sự trở thành Thái Thượng Hoàng ?
Lúc Minh Huyên bước , đập mắt nàng là ánh dữ tợn của Khang Hi chĩa thẳng con gái . Thế nhưng cô nương ngốc nghếch nhà nàng gì, cứ lóc tỉ tê kể lể ngừng.
"Thịt Thịt ngoan, con ngoài nấu cho Hoàng a mã bát cháo khác nhé." Minh Huyên nhẹ nhàng kéo tay con gái, hiệu bảo cô bé lui .
Thịt Thịt khuất, ánh mắt Minh Huyên liền chạm ánh mắt Khang Hi. Đó là một đôi mắt như thế nào? Cô độc, phức tạp, và tràn ngập lửa giận! Minh Huyên khẽ hít một sâu, linh cảm mách bảo chuyện chẳng lành.
Rất nhanh đó, các thái y cùng đám vương, quận vương, bối lặc... ùa vườn như ong vỡ tổ, xúm xít quanh Khang Hi, năm miệng mười lời tranh thăm hỏi.
Khang Hi cất lời, nhưng cổ họng chỉ phát những âm thanh ú ớ thành tiếng. Trong lúc ngài đang ôm hận vì sự bất lực của bản , thì đột nhiên thấy Dận ... đang gục đầu vai Dận Đề mà lau nước mắt?
Sao thể như ? Hai tên nghịch t.ử chẳng luôn coi như kẻ thù đội trời chung, chỉ hận thể dồn đối phương chỗ c·h·ế·t ?
Mặc dù Khang Hi tỉnh , nhưng thể vẫn thể cử động, miệng cũng nên lời. Bù , khi bắt mạch kỹ lưỡng, Tôn thái y thông báo một tin đáng mừng: Bệnh tình của Thái Thượng Hoàng hy vọng hồi phục dần dần.
Ban đầu Minh Huyên còn nhận điều gì bất thường, nhưng chỉ một thời gian ngắn , nàng cảm giác rõ Khang Hi của hiện tại gì đó sai sai. Nhờ bạn Lương công công lén lút rỉ tai, nàng mới Thái Thượng Hoàng dùng tay chữ hỏi lão năm nay là năm nào, hỏi vì Bối lặc Dận Tư vẫn còn sống, còn gạn hỏi Thập bát a ca hiện đang ở .
"Thái Thượng Hoàng thể rành rọt phương thức liên lạc với ám vệ, nhưng nhớ a ca Hoằng Yến là ai?" Lương Cửu Công thấp thỏm với Minh Huyên. Hơn thế nữa, Thái Thượng Hoàng dường như cũng chẳng chút ký ức nào về Hoàng Quý Thái phi, nên đối với Thập công chúa ngài cũng vô cùng lạnh nhạt.
Trái tim Minh Huyên chùng xuống, nàng chớp chớp mắt suy đoán: “Liệu khả năng... Thái Thượng Hoàng bây giờ là Thái Thượng Hoàng nữa ?”
"Ý của nương nương là ạ?" Lương Cửu Công ngơ ngác hỏi .
Minh Huyên ngẫm nghĩ một lúc đáp: “Chẳng trong thoại bản thường ? Khi một ngã rẽ, nếu con đưa những lựa chọn khác thì sẽ dẫn đến những cuộc đời khác biệt. Rất thể, trong thế giới của vị Thái Thượng Hoàng hiện tại , bổn cung... từng bước chân hậu cung?”
Lương Cửu Công mà vẫn chẳng hiểu mô tê gì. Minh Huyên cũng giải thích cặn kẽ , chỉ đành : “Bổn cung cũng chỉ là suy đoán bừa thôi. ông xem, ánh mắt Thái Thượng Hoàng Thịt Thịt, bổn cung... đáng sợ vô cùng. Cứ như thể ngài thực sự từng quen con .”
Tuy vẫn còn mù mờ, nhưng Lương Cửu Công vẫn ghi tạc những lời lòng. Và nhanh đó, lão nhận suy đoán của Hoàng Quý Thái phi dường như là sự thật. Thái Thượng Hoàng vẻ như xuyên từ tương lai trở về, nhưng trong thế giới của ngài hề sự tồn tại của Hoàng Quý Thái phi, và mối quan hệ giữa ngài với Hoàng thượng cũng vô cùng căng thẳng.
Nhìn Hoàng thượng gần như ngày nào cũng ghé thăm, vui vẻ trò chuyện với Thái Thượng Hoàng, Lương Cửu Công bỗng thấy xót xa trong .
Mọi đều truyền tai rằng, nhờ tấm lòng hiếu thảo cảm thấu trời xanh của Hoàng thượng mà sức khỏe Thái Thượng Hoàng mới dần dần tiến triển. Ngài bắt đầu bập bẹ vài từ, dẫu phát âm tròn vành rõ chữ, nhưng ít nhiều cũng hiểu ý ngài truyền đạt.
Thế nhưng, Hoàng thượng mới đăng cơ tròn trăm ngày, chính sự bộn bề trăm công ngàn việc. Hoàng Quý Thái phi xót con trai vất vả, bèn chủ động đề nghị luân phiên phân công các vị Thân vương, Quận vương, Công chúa và các hoàng tôn tới hầu bệnh.
Cái "hầu bệnh" mà Minh Huyên thực chất là gì? Chẳng qua là rủ rê tụ tập rôm rả, trêu đùa ầm ĩ. Họ kể về cuộc sống viên mãn, hạnh phúc của các công chúa, kể về chiến tích oai hùng thâu tóm quyền lực Mạc Nam của Khác Tĩnh Công chúa. Họ kể chuyện Dận Đề hai cô con gái rượu Phật Nhĩ Quả Xuân và Tháp Na chọc tức đến mức chạy cung xin Hoàng thượng tứ hôn, với mong tống khứ hai "của nợ" lấy chồng cho thật xa. Kết quả, Huệ Thái phi rượt đ.á.n.h chạy quanh co khắp vườn.
"Hoàng mã pháp, tôn nhi chỗ vẫn hiểu rõ lắm. Trong sách câu 'dân vi quý, quân vi khinh'..." Hoằng Yến bên giường Khang Hi, thao thao bất tuyệt hỏi về những khúc mắc trong việc học. Cậu bé trình bày cách hiểu của , đối chiếu với lời giảng của các sư phụ…
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-ky-nuoi-nhoc-ti-cua-quy-phi-ca-man/chuong-233-khang-hi-nguyen-ban-hoan.html.]
Đối diện với đứa cháu đích tôn từng tồn tại trong thế giới của , lòng Khang Hi dâng lên một thứ cảm xúc phức tạp khó tả. Nghe đồn đứa trẻ do chính tay nguyên chủ (Khang Hi của thế giới ) đích nuôi dạy, nên tư tưởng, quan niệm của nó giống ngài đến kỳ lạ.
Mỗi khi Hoằng Yến đặt câu hỏi, Khang Hi kìm mà giảng giải cặn kẽ quan điểm của . Dù ngài chậm chạp, ngắt quãng, nhưng Hoằng Yến hề tỏ vẻ thiếu kiên nhẫn. Thằng bé dỏng tai lắng từng lời răn dạy của Khang Hi bằng một ánh mắt ngưỡng mộ và sùng bái tột độ.
Đã bao lâu Khang Hi tận hưởng ánh sùng bái thuần túy đến thế? Ngài cũng chẳng còn nhớ nổi từng trải qua cảm giác con cháu quây quần, quan tâm săn sóc . Mọi thứ hiện tại chân thực mà cũng huyền ảo như một giấc mộng .
Rất nhanh đó, Hoằng Yến còn kéo theo cả Hoằng Tình, Hoằng Dục, Hoằng Huy... đến thăm ngài. Đám thiếu niên căng tràn sức sống tuổi trẻ, nhiệt huyết tranh luận về các quan điểm trị quốc với vị hoàng mã pháp mà chúng hằng kính yêu. Chúng vô tư trêu đùa, bông đùa lẫn , tạo nên một khung cảnh sum vầy đầm ấm đến lạ kỳ.
Khang Hi thực sự chấn động. Đến tận lúc , ngài Dận và Dận Đề vui vẻ chuyện trò vẫn còn thấy khó tin, huống hồ gì là thế hệ cháu chắt? Tất nhiên, Khang Hi tuyệt đối thừa nhận Khang Hi của thế giới hơn .
Minh Huyên thỉnh thoảng bắt gặp ánh mắt khác lạ ngài dành cho Dận , liền cố tình bày trò để ngài thấy rõ sự ưu tú, xuất chúng của Bảo Thành. Nàng còn rả khoe khoang cuộc sống hạnh phúc viên mãn của các công chúa hiện tại. Ngày nào nàng cũng nghĩ đủ trăm phương ngàn kế để chọc tức ngài.
Khang Hi tức giận, thể cưỡng sức hút từ những câu chuyện nàng thao thao bất tuyệt. Dần dần, ngài dùng một ánh mắt vô cùng phức tạp để đ.á.n.h giá nữ nhân mặt. Ngài thể dễ dàng nhận nàng thực sự e sợ , thậm chí chẳng dám thẳng mắt ngài. Tuy bản lĩnh chọc tức khác của nàng thuộc hàng thượng thừa, nhưng qua từng lời , sự bảo vệ sát dành cho Dận và tình yêu thương vô bờ bến đối với con gái bộc lộ vô cùng rõ nét. Một nữ nhân nhát gan to gan! Thật mâu thuẫn, nhưng khiến ghét bỏ nổi.
Thi thoảng, Khang Hi cũng sẽ tiếp nhận những mảnh ký ức vụn vặt của nguyên chủ. Trong những dòng ký ức , sự hòa hợp, gắn bó giữa nguyên chủ và Dận , sự tin tưởng tuyệt đối giữa hai cha con là điều mà ngài từng trải qua. Quá khứ ở thế giới quá đỗi tươi , tươi đến mức khiến Khang Hi cũng dấy lên lòng ghen tị.
"Hoàng a mã, đây là quả dâu tây do tự tay Thịt Thịt trồng đấy, ăn thử xem ngon ?" Cùng với sự hồi phục từng ngày, Khang Hi thể xe lăn để cung nhân đẩy ngoài dạo mát. Hôm nay, ngài ngoài bắt gặp một tiểu nha đầu với nụ ngọt ngào rạng rỡ, dúi tay ngài một đĩa quả mọng đỏ tươi.
Thoáng thấy vết xước nhỏ tay con gái, Khang Hi sầm mặt, trái tim khẽ nhói lên một nhịp. Ngài lạnh lùng cất lời: "Quy củ vứt hết ?" Đường đường là công chúa cành vàng lá ngọc mà tự lội ruộng trồng trọt, nô tài hầu hạ bên cạnh trông coi, còn cái thể thống gì nữa?
Rõ ràng là lo lắng xót xa, nhưng Khang Hi thể thốt nửa lời ôn nhu ân cần.
Thịt Thịt bao giờ đối mặt với một Hoàng a mã hung dữ đến thế. Nước mắt cô bé tức khắc lã chã tuôn rơi. Cô bé ngoắt bỏ chạy, thút thít : Mình thèm thích Hoàng a mã nữa!
Việc Khang Hi lớn tiếng quở trách Thịt Thịt chỉ khiến Minh Huyên khó chịu trong lòng, mà ngay cả Dận cũng vô cùng bất mãn. Chàng trực tiếp tìm Khang Hi ngửa bài: “Ông rốt cuộc là ai? Mấy cái trò vặt vãnh lén lút của ông, ông tưởng trẫm ?”
Thực , ngay từ lúc phát hiện Hoàng a mã lộ vẻ chán ghét , Dận cảm nhận điều bất thường. Chàng vạch trần chỉ vì vị cao tăng thỉnh mời vẫn tới nơi mà thôi.
Khang Hi sững , ngước mắt Dận . Ở thế giới của ngài, Dận sớm đ.á.n.h mất dũng khí đối diện trực tiếp với ngài. Trong ánh mắt của đứa con chất chứa quá nhiều sự toan tính, sợ hãi và cam chịu. Dận đang sừng sững mặt ngài lúc , khiến Khang Hi như gặp Bảo Thành thuở nhỏ, dũng cảm và kiên định cãi lý với ngài để bảo vệ lẽ .
"Trẫm vẫn là trẫm, chỉ là trong trí nhớ của trẫm hề nữ nhân mang tên Hách Xá Lý Minh Huyên." Thấy sự việc bại lộ, Khang Hi cũng thẳng vấn đề.
Dận cau mày. Không Dì ? Một thế giới sự hiện diện của Dì sẽ tồi tệ đến nhường nào?
Và , kể về một Dận ngỗ ngược, hỷ nộ vô thường, tàn bạo bất nhân. Nghe kể về việc bản dung túng cho tay chân xằng bậy, từ thủ đoạn tính kế hãm hại ruột thịt…
"Thật đáng thương!" Sau khi xong, Dận bật thốt lên một câu cảm thán chân thành. Không Dì che chở, bảo ban, đơn độc đối mặt với một vị Hoàng a mã tính khí thất thường, thừa hiểu phiên bản của nếm trải bao nhiêu khổ đau và uất ức.
Còn về chuyện Dận Đề liên tục đòi đ.á.n.h đòi g.i.ế.t? Dận cũng chẳng lấy lạ. Với bản tính của Lão Đại từ bé, nếu cứ để mặc cho phát triển tự nhiên thì việc đến bước đường cũng là điều dễ hiểu.
"Hoàng a mã! Nếu vẫn là , thì nhi thần vẫn nhận là cha. Dạo tinh thần vẻ , để nhi thần sắp xếp cho các thường xuyên đến bầu bạn, giúp tận hưởng thú vui tuổi già. Dù thì, trẫm vẫn mong Hoàng a mã thực sự của sớm ngày trở ."
Hàm ý sâu xa trong câu của Dận rõ ràng: Ông hưởng thụ đủ thì ơn trả Hoàng a mã cho !
Khang Hi hít sâu một ngụm khí lạnh, tức tối mặt , thèm mặt Dận thêm giây nào nữa.
Tuy , ngày hôm khi đám Hoằng Yến tới thăm, trong lòng Khang Hi vẫn giấu nổi sự vui mừng hân hoan. Việc Khang Hi bỗng dưng đổi tính đổi nết thể qua mắt tất cả . Thế nên Minh Huyên đành tung hỏa mù, rỉ tai với rằng: Thái Thượng Hoàng đang bước "thời kỳ mãn kinh". Đàn ông khi đến một độ tuổi nhất định tính tình sẽ trở nên cổ quái, vô lý, cần nhà quan tâm chăm sóc đặc biệt thì mới thể bình phục.
Tuy vô cùng dị ứng với cái đ.á.n.h giá "thời kỳ mãn kinh" , nhưng Khang Hi vẫn âm thầm tận hưởng cảm giác con cháu vây quanh quan tâm, chăm sóc.
Những lúc tâm trạng thư thái, ngài tiếp nhận thêm nhiều ký ức của nguyên chủ. Lúc đó, ngài sẽ lôi Lương Cửu Công để trút bầu tâm sự. Lương Cửu Công khi về một tương lai bi t.h.ả.m vắng bóng Hoàng Quý phi, càng thêm thấm thía sự may mắn của ở hiện tại.
bé Thịt Thịt Hoàng a mã mắng oan nên vẫn còn giận dỗi, tủi . Đã mấy ngày liền cô bé thèm đến thăm Khang Hi. Sự vắng mặt của con gái khiến Khang Hi cảm thấy chút trống vắng. Những ký ức của nguyên chủ giúp ngài thấu hiểu sâu sắc sự đáng quý và đáng yêu của đứa con gái .
Một buổi tối nọ, khi dùng bữa xong, mấy đứa cháu đích tôn rủ rê ngày mai cùng thả diều, Khang Hi liền dặn Hoằng Yến: “Ngày mai con nhớ rủ thêm thập cô cô của con thả diều cùng nhé.”
Hoằng Yến sảng khoái . Khang Hi từng cùng các cháu chơi bao giờ, nên lúc ngủ trong lòng ngài cũng chút háo hức, mong chờ.
Nào ngờ, đang say giấc nồng, ngài bỗng một giọng hoảng hốt đ.á.n.h thức: “Hoàng thượng, đại lễ nhường ngôi sắp bắt đầu ạ!”
Khang Hi mở bừng mắt, vẻ mặt ngơ ngác. Nhìn Lương Cửu Công với khuôn mặt già nua hơn mấy phần đang hầu bên cạnh, ngài vẫn còn tỉnh hẳn. Nhường ngôi? Chẳng ngài là Thái Thượng Hoàng ? Còn cần thiết lễ nhường ngôi nữa ?
Nhân lúc cung nhân tấp nập hầu hạ y phục, Khang Hi mới dần định thần . Ngài thầm nghĩ: Mình xuyên đến nữa đây? nhanh đó, ngài nhận trở về thực tại, trở về với thế giới thuộc về .
Nguyên nhân là bởi vì thứ tự sắp xếp đồ đạc trong ngăn bí mật của ngài sự xáo trộn nhỏ. Khang Hi lập tức mở ngăn kéo , đập mắt ngài là một bức thư dày cộp!
Tên khốn kiếp! Khang Hi lướt qua bức thư, tức đến mức hộc m.á.u, mở miệng là c.h.ử.i thề xối xả! Tất cả cung nhân mặt đều trợn tròn mắt kinh ngạc. Lương Cửu Công hốt hoảng định mời thái y thì Khang Hi c.h.ử.i cho vuốt mặt kịp.
Mọi cứ ngỡ Hoàng thượng đổi ý, định hủy bỏ buổi lễ nhường ngôi. Thế nhưng ngay khi quan Lễ bộ tiến để rà soát lịch trình, Khang Hi nhanh chóng lấy vẻ uy nghiêm, trấn tĩnh. Ngài để cung nhân mặc hoàng bào, trang điểm chỉnh tề, bừng bừng sát khí bước thành đại lễ nhường ngôi.
"Ngai vàng trẫm cũng nhường cho ngươi đấy. Lo mà mau chóng sinh cháu đích tôn cho trẫm bồng bế, bằng trẫm tuyệt đối tha cho ngươi !" Dận mới lễ đăng cơ xong, đầu óc vẫn còn lâng lâng cảm giác thiếu chân thực. Chàng định bụng sẽ mở lời dịu dàng thăm hỏi Hoàng a mã vài câu, nào ngờ đối mặt với vẻ mặt mất kiên nhẫn và lời đe dọa sặc mùi t.h.u.ố.c s.ú.n.g của ngài.
Dận chớp chớp mắt, ngập ngừng hỏi: “Ngài... ngài trở về ?”
" ! Sao hả? Thấy hụt hẫng tiếc nuối lắm ?" Khang Hi cao giọng chất vấn.
Trong lòng Dận nhẹ nhõm như trút tảng đá tảng: "Nhi thần chẳng gì tiếc nuối cả. Người mà ông yêu thương là Bảo Thành, là nhi thần. Hoàng a mã của nhi thần tuy đôi lúc khiến nhi thần khiếp sợ, nhưng dẫu vẫn là của riêng nhi thần." Hoàng a mã trở về, vẫn giữ đúng lời hứa nhường ngôi cho , còn điều gì nuốt tiếc nữa ?
Khang Hi khẽ thở phào, bỗng dưng hỏi một câu đầu đuôi: “Vào năm thứ hai mươi chín, khi trẫm ốm thập t.ử nhất sinh như , tại con thể dửng dưng chút lo lắng?”
Dận nhíu mày hồi tưởng , đáp: “Chẳng ngài từng răn dạy nhi thần rằng: Đã là một Thái tử, thì dù trời sập xuống cũng giữ vững phong thái ung dung, điềm tĩnh của một bậc quân vương ? Nhi thần ngày đêm phi ngựa ngơi nghỉ, chỉ mong sớm gặp Hoàng a mã. Nào ngờ mới giáp mặt, ngài đuổi thẳng nhi thần về.”
Hóa năm đó Hoàng a mã tống cổ về kinh thành là vì lý do ngớ ngẩn ?
Khang Hi khựng . Không sự bảo ban, dìu dắt tận tình của Hách Xá Lý Minh Huyên, Bảo Thành quả thực kém trong việc bộc lộ cảm xúc thật của . dù , xong lời giải thích , nút thắt trong lòng ngài bao năm qua cũng gỡ bỏ.
là so sánh thì tổn thương. Giờ đây, chỉ cần nhắm mắt , Khang Hi nhớ đến những lời mỉa mai, khinh bỉ trong bức thư mà tên khốn để . Nhớ đến ánh mắt e dè xen lẫn kính sợ của các hoàng tử, nhớ đến sự xa cách, sáo rỗng của các công chúa... ngài cảm thấy vô cùng bức bối, khó chịu.
"Vậy rốt cuộc bao giờ trẫm mới cháu đích tôn bế đây?" Khang Hi thèm trông mong gì đám con cái hiện tại nữa. Ngài chỉ mong mỏi đứa cháu đích tôn của đời. Ngài tin chắc thằng bé cũng sẽ thông tuệ, lanh lợi y như trong ký ức. Lần ngài quyết tâm tự tay bồi dưỡng một vị Hoàng Thái Tôn hảo tì vết!
Dận chẳng hiểu chủ đề bẻ lái nhanh đến . Chàng thẳng thắn đề nghị: “Nếu ngài rảnh rỗi quá, chi bằng sinh cho nhi thần một tiểu công chúa . Nghe Thịt Thịt vô cùng đáng yêu và hiểu chuyện đấy ạ.”
"Đương nhiên ! Đáng tiếc là con gặp mặt con bé thôi." Khang Hi lập tức phản đòn: “Trẫm chỉ gặp nhé, trẫm còn ăn dâu tây do tự tay con bé trồng, uống canh do chính tay con bé hầm nữa cơ.”
Sắc mặt Dận tức khắc đen như đ.í.t nồi. Chàng từng gặp, từng ăn đồ nấu trong mộng, nhưng thực tại thì…