Nhật Ký Nuôi Nhóc Tì Của Quý Phi Cá Mặn - Chương 25: Hiệu ứng bướm?
Cập nhật lúc: 2026-07-30 07:02:34
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khang Hi nàng thật sâu. Vì hạ nhiệt cho Bảo Thành, đôi bàn tay nàng ngâm trong nước đá đến mức bỏng lạnh... Vậy mà khi tỉnh , điều đầu tiên nàng vẫn là hỏi thăm Bảo Thành.
Nhớ tuổi thơ của , từng một vị trưởng bối nào đối đãi chân tình đến thế. Nghĩ , trong lòng khỏi dâng lên một nỗi niềm phức tạp.
Dù cách một , Minh Huyên vẫn cảm nhận ánh mắt chăm chú của Khang Hi khiến nàng rùng một cái. Nàng cẩn trọng mở lời: “Hoàng thượng, thể sai đưa nô tỳ về Vĩnh Thọ cung ạ?”
Lần đầu tiên Minh Huyên cảm thấy xưng hô "nô tỳ" cũng quá khó chịu, so với việc xưng "" thì còn dễ chấp nhận hơn nhiều!
Mu bàn tay bỗng nhiên ngứa ngáy, thậm chí còn nồng nặc mùi thuốc. Minh Huyên thầm kêu rên trong lòng, cái giá thật sự quá đắt. Nàng lẽ là vị phi tần đầu tiên trong lịch sử bỏng lạnh giữa mùa hè oi bức, thật sự là một cái tên... "ngu ngốc" xứng đáng lưu danh sử sách!
Khang Hi trả lời đề nghị của nàng mà hỏi ngược : “Lần nàng lập công lớn, nàng mong gì ?”
Mong ? Nhiều lắm chứ! Muốn khỏi cung, ? Muốn sống độc vui vẻ cả đời, ?
Ánh mắt Minh Huyên lóe sáng dập tắt ngay lập tức. Nàng hiểu rõ những điều đó là tưởng. Cho dù Khang Hi nhất thời "chập mạch" mà thả nàng , gia tộc Hách Xá Lí cũng sẽ để nàng tiêu d.a.o ngoài cung. Không khả năng, nên nàng cũng chẳng buồn nghĩ nữa.
Quay sang thấy sắc mặt Bảo Thành vẫn còn tái nhợt, lòng nàng thắt , liền nhẹ giọng hỏi: “Bẩm Hoàng thượng, tình hình Thái t.ử hiện giờ thế nào ạ? Nô tỳ thể tại ngài bệnh nặng đến thế ? Tại Thái Y Viện Thái t.ử khỏe? Tại hôm nay trong cung ngoài cung đều nhiều sinh bệnh cần thái y đến ? Đám hầu hạ bên cạnh Thái t.ử tại phát hiện điều bất thường từ sớm? Tại để trì hoãn lâu như thế?”
"Chuyện trẫm sẽ cho Dận một câu trả lời thỏa đáng. Tất cả những kẻ liên quan, một kẻ cũng tha!" Khang Hi siết chặt chén , nghiến răng nghiến lợi .
Tiền triều, hậu cung, ngay cả Càn Thanh cung của ... cư nhiên đều kẻ tâm địa bất chính. Dù chuẩn đường lui, Bảo Thành vẫn tàn hại đến mức , nếu kịp thời cứu chữa... Khang Hi dám tưởng tượng thêm.
Khoảnh khắc Bảo Thành gặp chuyện, đầu tiên trong đời thấy hối hận. Hối hận vì dung túng để con trai gặp nguy hiểm. Hắn thà gặp nạn là chứ là Bảo Thành.
Minh Huyên vẫn còn những điều hỏi hết, nàng thực sự xót xa cho đứa trẻ. Những kẻ đó trì hoãn bệnh tình của ngài , nhân cơ hội hạ thủ trực tiếp, chứng tỏ chúng gan hoặc kẻ ngăn cản.
Nghĩ đến đây, Minh Huyên bỗng cứng đờ . Một ý nghĩ điên rồ hiện lên trong đầu nàng: Phải đủ quyền lực "che chở" cho Thái tử, mà đó ngoài Khang Hi , nàng nghĩ ai khác.
Nếu suy đoán là đúng, đứa trẻ chỉ mới qua sinh nhật hai tuổi chính cha mà nó hằng ngưỡng mộ dùng mồi nhử. Dù là chủ động động, điều đó vẫn khiến Minh Huyên cảm thấy rùng . Đối mặt với cảnh con trai gặp nguy mà vẫn giữ lý trí để tính kế... nàng trọng sinh thêm bao nhiêu cũng .
"Nàng đang nghĩ gì ?" Khang Hi tò mò khi thấy nét mặt nàng đổi liên tục.
Minh Huyên dám suy đoán của , liền lảng tránh: “Nô tỳ đang nghĩ đến câu hỏi của Hoàng thượng. Nô tỳ ở trong cung thứ đều , thiếu thứ gì, hầu hạ cũng chu đáo, chỉ là...”
"Chỉ là cái gì?" Khang Hi nhướng mày.
Minh Huyên mím môi, thận trọng : “Nô tỳ nuôi một con Cuộn Cuộn... , là gấu trúc. Nó sợ nóng, thích ăn hoa quả rau xanh. Nô tỳ nhường phần đá lạnh của cho nó nhưng hình như vẫn đủ... Nếu Hoàng thượng ban thưởng, chi bằng ban thêm cho nô tỳ ít đá lạnh ạ?”
Khang Hi bật : “Nàng nhường đá của cho một con gấu trúc? Thà chịu nóng chứ để nó chịu khổ?”
Minh Huyên đáp như lẽ đương nhiên: “Cuộn Cuộn quý giá như , lượng ít, nô tỳ sánh bằng?”
Gấu trúc là quốc bảo mà! Mình thiếu dùng chút đá lạnh thì ? Đã nuôi nó thì cho nó những gì nhất.
Khang Hi cạn lời, xoa trán . Cô nương đầu óc thật kỳ lạ, so bì với một con gấu trúc. “Đá lạnh trong cung cấp theo phân lệ, nàng nhiều hơn thì khác sẽ bớt .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-ky-nuoi-nhoc-ti-cua-quy-phi-ca-man/chuong-25-hieu-ung-buom.html.]
"Hoàng thượng đừng đùa nô tỳ. Nô tỳ từng sách, từ thời Đường thuật dùng tiêu thạch (muối diêm) để đá, còn thể tái sử dụng. Chẳng lẽ hơn một ngàn năm, chúng cách nào hơn ?" Minh Huyên chằm chằm Khang Hi với vẻ "ngài đừng hòng gạt ".
Khang Hi khựng : “Tiêu thạch là vật gì?”
Minh Huyên chớp mắt, kinh ngạc: “Hoàng thượng ?”
Cái gì? Không thời Nguyên kem ?
Khang Hi rũ mắt chén thuốc, nhàn nhạt : “Trẫm năm nay mới ngoài hai mươi, hết sách trong thiên hạ ?”
"Hoàng thượng sách thánh hiền, còn nô tỳ chỉ dã sử, thoại bản nên mới những chuyện ạ." Minh Huyên nhanh trí chữa cháy. Nàng thầm nghĩ, chẳng lẽ bí mật vẫn phổ biến ?
Sau một hồi gặng hỏi, Minh Huyên đành "vắt óc" nhớ kiến thức hóa học thời học để giải thích sơ qua cho Khang Hi. Nàng còn quên bồi thêm: “Nô tỳ cũng từng tận mắt thấy, đây định thử nhưng ngạch nương cho tiền mua nguyên liệu.”
Khang Hi hiện lên vẻ suy tư, mỉm : “Để trẫm hỏi Công bộ xem . ngạch nương nàng đúng, nữ t.ử nên tiếp xúc quá nhiều với đá lạnh.”
Minh Huyên im lặng, lòng thầm nghĩ: Thế là mất luôn niềm vui mùa hè ?
Khang Hi tiếp tục: “Con gấu trúc đó là trẫm tặng nàng, nên trẫm sẽ lo phần đá lạnh và chi phí ăn uống của nó. Nàng cần dùng phần của nữa.”
"Hoàng thượng vạn tuế! Ngài đúng là !" Minh Huyên hớn hở. “Vậy những chi phí nô tỳ bỏ đây, ngài bù cho nô tỳ ?”
Khang Hi bộ dạng của nàng, một lúc lâu mới thốt một chữ: “Bù!”
Sự bồi thường của Hoàng đế thực tế: mười thỏi bạc, tổng cộng một trăm lượng! Minh Huyên thầm mắng keo kiệt, lén đặt một thỏi bạc gối của Bảo Thành, coi như trả tiền con trai đóng góp.
"Nàng chắc chắn đang mắng trẫm keo kiệt!" Khang Hi lắc đầu. “Cái tính tình của nàng, nếu trẫm che chở, ở hậu cung chắc chắn sẽ bắt nạt.”
Minh Huyên phục: “Nô tỳ vô dụng đến thế?”
"Trẫm sai ?" Khang Hi dậy bước tới gần nàng. “Hôm qua nếu nàng dùng đầu óc một chút, sai cung nhân vắt khăn thì tay nàng bỏng lạnh. Nàng chẳng giấu tâm sự gì cả. Thôi, cứ thế , tuy ngốc một chút nhưng tâm địa , trẫm sẽ chấp nhặt. Dù trẫm cũng đến mức bảo vệ nổi nữ nhân của !”
Minh Huyên nín thở chờ mắng tiếp, kết quả là lời hứa bảo vệ. là Khang Hi khi còn trẻ vẫn "độc mồm" như lời đồn.
"Thái t.ử điện hạ, ngài tỉnh !" Minh Huyên reo lên khi thấy Bảo Thành mở mắt.
Dận tỉnh , nhưng cổ họng sưng đau , trông sốt ruột. Khang Hi vội bế con lên an ủi. Minh Huyên thấy thế liền cáo lui để tránh điều tiếng "phi tần can dự chính sự", nhưng Khang Hi bảo nàng ở bầu bạn với con.
Sau khi thái y xác nhận Thái t.ử qua cơn nguy kịch, Minh Huyên đưa về Vĩnh Thọ cung với đôi tay băng bó như "bánh chưng". Nàng nhận vô quà cáp hỏi thăm từ Thái hoàng thái hậu cho đến các phi tần và gia tộc. điều nàng vui nhất chính là bức thư và những món đồ thêu tay từ ngạch nương.
Mấy ngày , Bảo Thành đưa tới Vĩnh Thọ cung. Thấy đứa trẻ gầy trông thấy, Minh Huyên xót xa vô cùng. Dận tỏ vẻ hối vì cố quá sức khiến dì lo lắng.
Minh Huyên xoa đầu bé, ôn tồn dạy bảo: “Trên đời nhiều giỏi lắm, con cần lúc nào cũng so bì. Nếu con cứ cố quá sức, con sẽ mệt c.h.ế.t mất. Con chỉ cần học cách dùng , sắp xếp họ vị trí thích hợp là .”
Dận theo, dù hiểu hết nhưng ghi nhớ lời dì.
Sau đó, hậu cung xôn xao vì tin Nữu Hỗ Lộc thị và Mã Giai thị cùng lúc mang thai. Tại bữa tiệc sinh nhật của Nữu Hỗ Lộc thị, Minh Huyên kịp thời đỡ lấy nàng khi nàng suýt ngã. Chứng kiến cảnh hai vị thứ phi cùng báo tin mừng, Minh Huyên thầm nghĩ: “Thái t.ử , đội quân của con sắp đến đấy!”