Nhật Ký Nuôi Nhóc Tì Của Quý Phi Cá Mặn - Chương 30: Nước nho kem phô mai
Cập nhật lúc: 2026-07-31 14:00:07
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ô Nhã thị kêu "Á" một tiếng, đá ngã nhào xuống đất, lưng vặn va mạnh chiếc kệ Bác Cổ phía .
Chiếc kệ Bác Cổ nàng va đập mạnh…
Sau một trận loảng xoảng vỡ vụn, hiện trường trở nên vô cùng hỗn độn. Đám cung nhân sợ hãi vội vàng quỳ rạp xuống đất, cả run lẩy bẩy.
Khang Hy cũng chút ngớ . Tuy đang nghẹn một bụng tức, nhưng Ô Nhã thị rốt cuộc vẫn là nữ nhân, còn là nữ nhân của chính . Tuy tức giận nhưng kiềm hơn phân nửa lực đạo cơ mà?
Chẳng lẽ vụ trứng gà nhân sâm, đến lượt cái kệ Bác Cổ cũng đám nô tài bớt xén vật liệu nên mới ọp ẹp thế ? Hay là võ công của đột nhiên tiến bộ vượt bậc?
Sau một hồi suy diễn thuyết âm mưu, tình cảnh thê t.h.ả.m mắt, Khang Hy đưa tay day trán, cảm thấy đau đầu.
Ô Nhã thị mơ cũng ngờ tới, vị Hoàng thượng xưa nay vẫn luôn dịu dàng săn sóc nàng , thường xuyên bênh vực nàng mặt thứ phi nương nương, nay thẳng chân đá nàng ngã nhào?
theo bản năng, nàng vẫn cố ý l..m t.ì.n.h trạng trông t.h.ả.m hại hơn. Nàng cách để tránh thương nặng mà vẫn khiến nam nhân xót xa.
Lúc va kệ Bác Cổ, nàng cố tình xoay đổi góc độ, thuận đà tăng thêm lực va đập.
Sau đó, nàng mang vẻ mặt đau đớn ngước lên Hoàng thượng, nhưng c.ắ.n răng phát tiếng rên rỉ nào. Nước mắt tựa như vô tình tuôn rơi, thoạt vô cùng đáng thương.
"Có chuyện gì ?" Nghe thấy tiếng động lớn, Đồng Giai thị từ bên trong bước . Nhìn thấy Ô Nhã thị thê t.h.ả.m nhưng vẫn mang nét kiều mị, nàng lập tức đỏ hoe mắt Khang Hy: “Biểu ca, gì ? Sao đến cung của để trút giận?”
Khang Hy hít sâu một , vươn tay lau nước mắt cho Đồng Giai thị. Hắn thầm nghĩ, một hai đều thế nhỉ?
Bất giác khiến nhớ tới cái nha đầu ngốc nghếch lóc vì xót bạc đến mức tèm lem nước mắt nước mũi chẳng màng hình tượng .
Đem so sánh, cứ cảm thấy chỗ nào đó sai sai?
"Rèm cửa quẹt mắt, trẫm... nhất thời để ý. Ô Nhã thị, ngươi lui về nghỉ ngơi ! Khi nào khỏe hãy tới hầu hạ." Khang Hy nhàn nhạt xong, chẳng thèm nàng thêm một cái nào.
Hắn sang kéo tay Đồng Giai thị, dịu dàng an ủi: “Được , đừng nữa, nhè sẽ xí đấy. Cũ thì mới tới, hôm nào trẫm sẽ tự chọn một bộ kệ mới hơn ban cho .”
Lúc Ô Nhã thị cung nhân dìu lên, đập mắt chính là cảnh Hoàng thượng đang dịu dàng dỗ dành thứ phi. Trái tim nàng nhói đau, chỉ vì phận nàng thấp hèn, cho nên dù thương nặng thế cũng chẳng đổi một giọt nước mắt quan tâm của thứ phi ?
"Đây là biểu ca tự đấy nhé, đến lúc đó đừng tiếc của đó?" Đồng Giai thị thuận thế nép lòng Khang Hy, khóe mắt liếc thấy Ô Nhã thị dìu xuống. Nàng phẩy tay cho những khác lui ngoài, khóe môi khẽ nhếch, chu môi tò mò hỏi: “Hách Xá Lý ạ? Muội biểu ca còn dẫn theo cả thái y tới đó.”
"Muội hỏi chuyện gì?" Khang Hy cau mày : “Hành tung của trẫm, đừng dò hỏi lung tung.”
Lúc Khang Hy căn bản tâm trí mà quản ba cái trò ghen tuông tranh sủng của đàn bà.
"Vâng! Thần ạ." Nụ mặt Đồng Giai thị chợt tắt, nàng khẽ đẩy Khang Hy , hành lễ cung kính đáp. Ngày nàng cũng nũng thế , biểu ca đều sẽ chiều chuộng dỗ dành nàng , Đồng Giai thị tự tin điều đó.
Khang Hy lúc chịu khó hùa theo nàng , nhưng im lặng, chẳng buồn dỗ dành, cứ thế lạnh nhạt nàng hành lễ mà cất lời cho lên. Ý mặt cũng thu .
Đồng Giai thị mặt mày tái nhợt, rốt cuộc sai chuyện gì?
Sao biểu ca đối xử với nàng như ?
Lúc những việc còn mất quy củ hơn chuyện nàng cũng từng cơ mà?
Chẳng lẽ Hách Xá Lý thị quan trọng đến thế?
Hồi lâu , khi chân Đồng Giai thị mỏi nhừ run rẩy, Khang Hy mới lên tiếng: “Ngầm dò xét hành tung của Đế vương? Biểu , trẫm thể chuyện gì cũng dung túng cho nàng . Nếu nàng vẫn nghĩ thông, thì ngay từ đầu nên tiến cung.”
Đồng Giai thị c.ắ.n chặt môi, cung kính tiễn Khang Hy rời , đó lập tức ngã gục xuống trường kỷ.
Lần nước mắt thật sự thể kiềm chế nổi nữa. Dò xét hành tung Đế vương? Tội danh nếu truyền ngoài là đủ để lấy mạng nàng .
Không nên tiến cung? Là ai từng nàng sinh định sẵn là phụ nữ của ? Giờ buông câu nên tiến cung? Sao luôn là nàng vốn dĩ nên sống đời ?
Thế là ý gì? Biểu ca thực sự còn là biểu ca của ngày xưa nữa .
Nàng chẳng qua là thấy Nữu Hỗ Lộc thị m.a.n.g t.h.a.i nên trong lòng chạnh lòng, mượn cơ hội thăm dò xem thể Hoàng hậu thôi mà?
Cho nên mới ngỏ ý xin nuôi dưỡng Đại công chúa. Ai ngờ mới đồng ý, chớp mắt nàng mất mặt, sủng hạnh chính cung nữ của nàng ngay tại Thừa Càn Cung.
Kết quả hiện tại mạc danh kỳ diệu tỏ thái độ với nàng , chỉ vì một kẻ thất sủng như Hách Xá Lý thị. Hách Xá Lý thị đó thật sự là thất sủng ?
Đồng Giai thị nhớ khuôn mặt kiều diễm , trong lòng bất giác dâng lên nỗi hoài nghi.
Ra khỏi Thừa Càn Cung, tâm trạng Khang Hy vẫn bực bội như cũ. Hắn vung chân đá thật mạnh một gốc cây cổ thụ to bằng bắp đùi…
Đau quá mất!
Gốc cây tuy quá to, nhưng lực phản chấn khiến Khang Hy lùi mấy bước, nhờ Lương Cửu Công khẩn trương đỡ lấy mới vững.
Đứng lò cò bằng một chân, Khang Hy cái cây rung rinh một chút thẳng tắp mặt, phần tiếc nuối: Hóa võ công của cũng chẳng hề tăng lên đột ngột!
Đột nhiên nhớ tới cú ngã lúc nãy của Ô Nhã thị, cùng với cái vẻ mặt đau đớn khiến thương xót và cái tư thế điệu bộ giả tạo .
Chút cảm giác xót thương dấy lên trong lòng dành cho nàng lập tức tan biến sạch sành sanh.
Tuổi đời còn nhỏ mà mưu mô xảo quyệt thế , xem gia tộc Ô Nhã ôm ấp dã tâm nhỏ nhỉ?
Lại nhớ đến cái khuôn mặt thật thà tèm lem nước mắt nước mũi chẳng còn chút hình tượng nào , Khang Hy bỗng khẽ lắc đầu, cảm thấy đúng là chướng mắt thật.
"Haizz!" Cuối cùng, khi cơn đau ở chân dịu bớt, Khang Hy thở dài một tiếng sườn sượt về Càn Thanh Cung.
Bọn quản sự ở hoàng trang và phe thu mua của Nội Vụ Phủ đang tụ tập bàn bạc. Việc Hoàng thượng đột nhiên chất vấn giá trứng gà khiến ai nấy đều linh cảm điều chẳng lành, nhưng bọn họ cũng cảm thấy quá mức chột .
Bọn họ che đậy sự việc hảo. Gà dâng lên đúng là gà tơ (vân gà), và quả thực cho ăn râu nhân sâm. Thật bọn họ cho ăn nhân sâm thật, mà vì Nội Vụ Phủ chia bè kết phái, móc nối với theo từng tầng từng lớp, mấy củ nhân sâm Thái Y Viện loại hoặc để lâu ngày thì thiếu gì.
mấy con gà đó chịu nổi đại bổ, cho dù chịu thì cũng tịt ngòi đẻ trứng nữa.
"Thế là Hoàng thượng ý gì?" Thú thật thì việc thu mua cho Nội Vụ Phủ là một mối béo bở, nếu nhờ gia thế mạnh chống lưng, quản sự chắc vững cái ghế . Nghe phong phanh là do Thái t.ử nêu ý kiến, cau mày, gọi Lăng Phổ tới.
Sắc mặt Lăng Phổ tức thì đen kịt. Thái t.ử là niềm hy vọng của cả gia tộc bọn họ, liền trực tiếp c.h.ử.i ầm lên: “Lũ khốn khiếp các ngươi! Thái t.ử tuổi còn nhỏ, chịu nổi đại bổ, thế mà các ngươi dám cho ngài ăn trứng nhân sâm? Nếu Thái t.ử xảy mệnh hệ gì, nhất định liều mạng với các ngươi. Lúc đó thì tất cả cùng đời nhà ma!”
Tên quản sự lập tức sa sầm mặt mũi, ánh mắt bất thiện Lăng Phổ gằn giọng: “Mỗi Lăng Phổ ngươi là trung thần, còn bọn là gian thần nịnh bợ chắc? Nhà ai mà chẳng nuôi miệng ăn cả gia đình, chỉ dựa mấy lượng bổng lộc mọn của chức quản sự, lấy tiền lo cho cả nhà? Xưa nay lệ cũ vẫn , đồ dâng lên hoàng gia đương nhiên gấp vạn đồ dân thường, nếu ngươi tưởng bọn cho Hoàng thượng ăn đồ bá tánh mà còn giữ cái đầu cổ ?”
Nói đến đây càng thêm bực dọc: “Ngươi từng ăn trứng nhân sâm bao giờ , khẩu vị rõ ràng là ngon hơn trứng gà thường. Nếu thì vị ở Vĩnh Thọ Cung thể xơi một lúc mười mấy quả mỗi ngày? Chẳng vẫn sống nhăn răng đó ?”
Lăng Phổ hít sâu một , tự thấy vì quá quan tâm nên mới sinh loạn, bèn nương theo lối tư duy của đối phương để suy ngẫm.
Hách Xá Lý thị ở Vĩnh Thọ Cung ngày nào cũng đụng đến trứng gà, quả thật vẫn khỏe re. Tiến cung bao lâu nay, ngoài mấy bắt mạch bình an thì cũng chẳng thấy mời thái y mấy bận, chứng tỏ trứng nhân sâm quả thực là đồ bổ .
Lúc mới hạ hỏa, chắp tay : “Chuyện liên quan đến Thái tử, thể lo lắng. Nếu Thái t.ử , xin tạ với , mong bỏ qua cho.”
"Hóa giải là , chúng vẫn là ." Đối phương cũng mỉm đáp lời, xem như gác chuyện .
Chuyển chủ đề, mấy bắt đầu bàn bạc đến chuyện tiếp theo.
"Cứ chờ xem . Xem thử việc cung ứng trứng gà cho hậu cung, đặc biệt là Vĩnh Thọ Cung, gì khác thường , quan sát phản ứng của Hoàng thượng. Hoàng thượng gì mà thiếu mấy đồng bạc lẻ ? Nhắc nhở bên cẩn thận một chút, mấy năm tới tuyệt đối tự ý tăng giá trứng gà nữa."
Thương lượng xong xuôi, Lăng Phổ vì dạo gần đây Lăng ma ma về nhà nên rõ lắm mấy chuyện bên cạnh Thái tử.
Cuối cùng, bọn họ quyết định im ngóng tình hình, vạn bất đắc dĩ thì đành tung vài kẻ thế mạng.
"Sao là đống ?" Minh Huyên thức dậy ngày hôm , nguyên một bàn đồ ăn là trứng gà, khỏi ngạc nhiên thốt lên.
Cả Xuân Ni run lẩy bẩy, đáp: “Đêm qua Tiểu Lâm T.ử - theo hầu bên cạnh Lương công công ở ngự tiền - đích tới truyền lời, bảo rằng định mức trứng gà của ngài vẫn giữ nguyên như cũ. Hôm nay... đây là do Hoàng thượng ' đồn' ngài thích ăn trứng gà, nên đặc biệt ngự ban bộ.”
Tối qua Minh Huyên ngủ khá sớm. Nàng thói quen mỗi ngày đều gian nông trại một lúc, đó là chốn riêng tư của nàng. Dù ruộng, nhưng chỉ ở đó nàng mới thực sự cảm thấy yên bình. Trước khi ngủ, nàng báo chuyện Hoàng thượng đến Thừa Càn Cung.
Ai ngờ lát còn liên lụy tới phần ? Rốt cuộc Khang Hy đang tính toán cái quái gì ?
"Hoàng thượng giàu thật đấy!" Minh Huyên nước mắt bàn tiệc trứng là trứng. Dù nấu ngon đến mấy, nàng cũng chẳng còn tâm trạng nào để nuốt trôi.
Không nàng từng nếm qua sơn hào hải vị. Mấy món đắt tiền cỡ như giá đỗ nhồi thịt, Minh Huyên vẫn xơi tì tì, vì nó xứng đáng là món ăn tốn công sức nhào nặn. đằng ... chỉ là trứng gà... Biết rõ c.h.é.m giá gấp mấy trăm mà vẫn đ.â.m đầu ăn, nàng thực sự thấy tức nghẹn cổ.
Màn lóc ỉ ôi mặt Khang Hy hôm qua tuy phần cường điệu hóa, học lỏm theo dáng vẻ giãy đành đạch ăn vạ của Na Bố Kỳ, nhưng đó là những lời rút gan rút ruột của nàng.
Biết rõ là hố tiền mà vẫn cam tâm tình nguyện nhảy , Minh Huyên thực sự bái phục sức chịu đựng của Khang Hy.
nàng cũng cảm thấy bi ai cho những kẻ lưng giật dây. Cơn phẫn nộ đè nén của bậc đế vương, đến lúc bộc phát sẽ dùng bao nhiêu m.á.u tươi mới thể rửa sạch?
"Nghe bảo hôm qua Ô Nhã thị hầu hạ chu đáo, Hoàng thượng đạp cho một cước đấy ạ." Lúc Minh Huyên thức dậy, đang rửa mặt, Xuân Ni đằng rỉ tai báo cáo.
Minh Huyên sững , mặc kệ khuôn mặt còn ướt sũng nước, phắt khó tin hỏi: “Hoàng thượng còn thói đ.á.n.h đàn bà nữa hả? Khoan , bên Thừa Càn Cung lỏng lẻo đến mức tin tức lọt ngoài dễ ?”
"Chẳng là vì Đồng Giai thứ phi vốn chẳng ưa gì Ô Nhã thị, nên mới vui vẻ để mặc xem kịch . Hoàng thượng chỉ là vô ý thôi, lúc Ô Nhã thị vén rèm lỡ trượt tay, rèm quẹt trúng mắt Hoàng thượng." Xuân Ni thấy thế bèn cầm khăn cẩn thận lau mặt cho Minh Huyên, giải thích thêm: “Sáng sớm nay Hoàng thượng còn ban t.h.u.ố.c trị thương, dặn nàng cứ tĩnh dưỡng cho khỏe.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-ky-nuoi-nhoc-ti-cua-quy-phi-ca-man/chuong-30-nuoc-nho-kem-pho-mai.html.]
Hôm qua thì đạp tơi tả, hôm nay ban t.h.u.ố.c trị thương? Nếu Ô Nhã thị sở hữu nhan sắc khuynh nước khuynh thành khiến Hoàng thượng hối hận thương xót, thì chắc chắn là mưu đồ khác.
Minh Huyên bĩu môi, tiếp tục cầm chiếc bàn chải nhỏ chấm bột muối để đ.á.n.h răng, buồn bình luận thêm.
Sau khi rửa mặt đ.á.n.h răng xong xuôi, Minh Huyên bàn đại tiệc trứng gà, trong bụng cũng réo rắt. Dù nữa thì tay nghề của các đầu bếp Ngự Thiện Phòng quả thực đáng khen ngợi.
Thế nhưng... Minh Huyên quá tự cao tự đại. Trứng gà cái thứ , ăn một hai quả thì coi như thói quen, nhưng xơi thêm mấy miếng trứng xào, húp một chén trứng hấp thịt băm, gắp vài cái sủi cảo nhân trứng, chiêu thêm ngụm cháo, là nàng no ứ hự .
"Hoàng thượng dặn định mức trứng gà một ngày của Vĩnh Thọ Cung là bao nhiêu ?" Ăn xong, mâm đồ ăn vơi chẳng đáng là bao, Minh Huyên sang hỏi.
Xuân Ni đáp: “Tiểu Lâm T.ử chỉ bảo là giữ nguyên như cũ, chắc là... mười mấy quả ạ? Chủ tử, nô tỳ ăn vô nữa .”
"Vậy , lát nữa lúc truyền thiện cơm trưa, ngươi dặn Ngự Thiện Phòng là bữa tối cần dọn trứng gà nữa , nguyên một mâm trứng thế ăn ngán ch·ết . Để nghĩ xem nên ăn kiểu gì cho đỡ ngấy." Minh Huyên xoa xoa trán, dặn dò xong liền bảo Xuân Ni mang thức ăn còn thừa đem phân phát cho cung nhân.
Nàng là kẻ nhàn rỗi trong hậu cung, cũng chẳng tiện nhúng tay quản quá nhiều. Hoàng thượng ban đồ ăn thì nàng ăn, nhưng ăn kiểu gì là một môn học vấn.
Dù cũng mẩy một trận tơi bời mặt Khang Hy, nếu giờ nàng cư xử hệt như lúc thì hình tượng cá mặn xót của thiết lập sẽ sụp đổ mất.
Ở trong cung, điều tối kỵ nhất chính là sống hai mặt. Minh Huyên thở dài, nhận màu một phen thế đúng là mệt tâm thật. Cứ để nàng yên phận ườn ở Vĩnh Thọ Cung ?
Trứng gà thể chế biến thành vô món, và món đầu tiên Minh Huyên nghĩ đến chính là bánh kem.
Chỉ bánh bông lan trứng đơn thuần thể xoa dịu nỗi ấm ức trong lòng Minh Huyên. Nàng quyết định chơi thì chơi lớn. Lấy cớ Tiểu Thái t.ử cần tìm thư đồng, Minh Huyên quyết định sẽ bánh kem kem sữa phô mai.
Thế là Minh Huyên cố tình lượn một vòng qua Ngự Thiện Phòng, vẻ kiêu ngạo hách dịch, chỉ tay năm ngón sai bảo loạn cào cào cả lên.
"Thứ phi đang hậm hực với đống trứng gà, thậm chí còn đích đến Ngự Thiện Phòng loạn." Lương Cửu Công tài nào thấu hiểu suy nghĩ của Hoàng thượng, chỉ đành thêm phần cẩn trọng hơn ngày thường, dám hé răng bắt chuyện với ai.
Khang Hy nhướng mày, thở dài: “Mặc kệ cho nàng lăn lộn ! Tính tình nàng ruột để ngoài da, giấu tâm sự, loạn lên một trận chắc nàng nuốt cơm trôi .”
"Hình như sắp đến sinh thần của Hách Xá Lý thị thì ?" Khang Hy dứt lời, bỗng sực nhớ điều gì đó.
Hắn lờ mờ nhớ kỳ tuyển tú năm Khang Hy thứ Mười, Hoàng hậu từng xin miễn tuyển cho với lý do cô bé vẫn còn thiếu một, hai tháng mới đủ tuổi tham gia.
Lương Cửu Công vội vàng cung kính xác nhận: “Bẩm, ngày mười ba tháng Tám chính là sinh thần của thứ phi nương nương ạ.”
"Ngươi nhớ ghi chép cho cẩn thận, đến hôm đó đem ban cho nàng vài bộ trang sức, đừng keo kiệt để đến mức Thái t.ử cũng chướng mắt." Khang Hy xoa xoa trán, nhớ hôm nọ Thái t.ử nằng nặc đòi đồ cống phẩm cho nàng, khẽ lắc đầu dặn dò.
Lương Cửu Công vội vàng . Ai cũng tưởng thứ phi Vĩnh Thọ Cung thất sủng, nhưng Lương Cửu Công thì nghĩ . Rõ ràng Hoàng thượng ấn tượng về nàng, dù ngoài miệng chê nàng ngốc nghếch khờ khạo. Thậm chí ngài còn nhớ rõ ngày sinh thần của nàng, đây là đặc ân mà khác mơ cũng chẳng .
điều khiến Lương Cửu Công chấn động nhất là Hoàng thượng đặt niềm tin tuyệt đối thứ phi Vĩnh Thọ Cung, yên tâm để nàng tiếp xúc dạy dỗ Thái tử.
Chỉ nội điều kiện cuối cùng thôi cũng đủ để Lương Cửu Công luôn giữ thái độ cung kính cung kính tuyệt đối với Vĩnh Thọ Cung.
Lớp kem sữa phô mai (kem cheese) mà Minh Huyên cần đ.á.n.h bằng ba chiếc đũa cho đến khi úp ngược tô cũng chảy xuống. Mấy phụ bếp ở Ngự Thiện Phòng hành hạ đến mức cánh tay rã rời nhấc nổi, mà nàng vẫn hài lòng. Lại còn chẳng ai nàng cần thứ để gì?
Lúc thì đòi kem tươi, lúc đòi chưng cất cho đặc , thậm chí yêu cầu cả cách phối màu và tạo vân cho kem. Nàng còn đòi loại chanh vàng tiến cống chua đến ghê răng, bắt nghiền đường trắng và bột mì cho đến độ mịn thật mịn.
Bột mì cũng đem chưng lên... Rồi lôi cái trò dùng đậu nành trộn với sữa tươi để loại bột gì gì đó.
Đối với trong Ngự Thiện Phòng, hành động của nàng chẳng khác nào kẻ rảnh rỗi sinh nông nổi, đ.â.m đầu ngõ cụt càn. Bản Minh Huyên cũng tưởng chuyện đơn giản, vì nàng từng xem video dạy tự bánh kem . khác, khác. Trải qua bao nhiêu năm xuyên , nhiều công đoạn nàng quên sạch sành sanh, cố vắt óc nhớ chỉ tổ đau đầu.
"Ngươi đang bày trò gì thế?" Ngự Thiện Phòng là cấm địa đối với Na Bố Kỳ, nên nàng chỉ thể lén lút tìm đến Minh Huyên dò hỏi.
Minh Huyên thở dài, giới nhà giàu thể thấu hiểu nỗi khổ của nàng. Nàng bèn lấp liếm: “Chỉ là định tự tay mấy món điểm tâm mới lạ cho Thái tử, nhưng sách dạy nấu ăn chung chung quá, đành tự mò mẫm.”
"Thế còn thiếu thứ gì ? Ta sai lấy cho. Đến lúc xong, chia cho một đĩa điểm tâm là ." Đã liên quan đến đồ ăn thì Na Bố Kỳ tin tưởng rằng sự quậy phá chắc chắn sẽ cho lò món ngon. Nàng hào hứng đề nghị.
"Thôi bỏ . Ta sai pha vài ly đồ uống thơm ngon mang qua biếu Thái hoàng thái hậu . Ngươi giúp kiếm chút trái cây tươi như đào vàng, nho loại gì tương tự là ." Nàng đ.á.n.h bông lớp kem phô mai thành công , tha hồ chế biến vô vàn thức uống ngon lành. Trước tiên cứ nướng vài cái bánh bông lan đem qua Từ Ninh Cung .
Hơn nữa nàng cũng thấy mệt lả , pha đồ uống ngon để tự thưởng cho bản một ly mới . Quả nhiên nàng sinh hợp với chuyện bếp núc vất vả, chỉ con đường cá mặn mới là chân ái.
Na Bố Kỳ đưa mắt liếc Cổn Cổn đang say sưa gặm trái cây, ngờ vực hỏi: “Có Cổn Cổn nhà ngươi thiếu trái cây ăn đấy?”
Minh Huyên híp mắt, mỉa mai: “Đến lúc đó ngươi đừng mà xin uống nhé!”
"Đừng thế chứ! Ta lấy cho ngươi ngay, bao nhiêu bấy nhiêu." Na Bố Kỳ cuống quýt hứa hẹn hì hì chạy . Kẻ thiếu tiền như nàng , lùng sục thứ gì chẳng dễ như trở bàn tay.
Lăn lộn hành hạ Ngự Thiện Phòng suốt mấy ngày liền, rốt cuộc Minh Huyên cũng thành công cho lò một mẻ bánh bông lan thơm nức mũi. Nhân lúc bánh còn nóng hổi, nàng lập tức đem sang Từ Ninh Cung.
"Nha đầu ngốc, lửa giận trong lòng hạ bớt ?" Vừa thấy Minh Huyên, Thái hoàng thái hậu liền vui mừng kéo tay nàng ân cần hỏi han.
Nếu từng chứng kiến cơn thịnh nộ của bà, chắc Minh Huyên sẽ mãi mãi tin rằng đây chỉ là một bà lão hiền từ nhân hậu. giờ thì . Lão phật gia mà nổi trận lôi đình là sẽ mất mạng như chơi.
Minh Huyên chỉ đành mang vẻ mặt sầu muộn đáp: “Nô tỳ kiến thức nông cạn, trong lòng chút bức bối khó chịu, nhưng dám hỏng đại sự của Hoàng thượng, nên chỉ thể xuống bếp trút giận thôi ạ.”
Thái hoàng thái hậu thở dài, vỗ vỗ tay nàng, buồn bã : “Sự tình ở đời, chuyện như ý chiếm đến tám, chín phần. Chính con cũng từng , đừng vì sai lầm của kẻ khác mà tự dằn vặt bản . Đàn bà con gái ! Cứ hồ đồ một chút thì mới sống yên .”
Bị đám nô tài qua mặt, nô tài dắt mũi, Thái hoàng thái hậu thể tức giận cho ? Chỉ là... hiện tại hậu cung nên xảy quá nhiều sóng gió. Tiền triều vốn rối ren, nếu hậu cung còn đổ thêm dầu lửa thì thế cục sẽ loạn cào cào hết cả.
Hoàng thượng còn c.ắ.n răng nhẫn nhịn, các nàng càng nhẫn nhịn hơn.
"Ngài dạy chí . Nên ngài mau nếm thử món điểm tâm nhỏ nô tỳ , nô tỳ vô tình trong một cuốn sách cổ nào đó, Tây Dương ăn thế đấy ạ." Minh Huyên mỉm bưng đĩa bánh gần.
Thái hoàng thái hậu nể mặt nếm thử một miếng. Cốt bánh mềm xốp, tinh mịn, quyện cùng lớp kem phô mai vị nho chua chua ngọt ngọt, tạo nên một trải nghiệm vị giác mới mẻ. Thái hoàng thái hậu vô cùng thích thú, bảo: “Cái đầu nhỏ của con thật lắm trò. Quậy phá một trận mà món ngon thế .”
"Món gì mà ăn ngon thế ạ?" Khang Hy dắt tay Thái t.ử từ ngoài bước , hỏi.
Minh Huyên vội vàng cúi đầu, âm thầm lườm nguýt một cái thật dài.
Khang Hy an tọa, Tô Ma Lạt Cô liền bưng lên một ly nước ép lựu phủ kem phô mai. Khang Hy nhấp một ngụm, thấy vị ngọt gắt nên đặt sang một bên, nhận xét: “Hơi ngấy.”
"Ngon quá !" Dận mặt mày hớn hở reo lên. Nước lựu ngon, nước nho phủ kem sữa cũng cực kỳ ngon.
"Thế cũng , lúc trong lòng buồn bực, thà hành hạ đám nô tài còn hơn là tự hành hạ bản ." Khi trong điện còn ngoài, Thái hoàng thái hậu Khang Hy đang say sưa ăn bánh bông lan, sang thủ thỉ với Minh Huyên.
Minh Huyên định lên tiếng cảm tạ, khóe mắt bắt gặp Dận tu ực mấy ly nước trái cây, xơi liền hai miếng bánh kem, giờ đang rục rịch thò tay định bốc thêm miếng thứ ba.
"Điện hạ còn nhỏ, nên hạn chế ăn đồ ngọt, ăn nhiều đường cho sức khỏe ạ." Minh Huyên vội vàng lên tiếng ngăn cản.
Dận hít hà mùi thơm thoang thoảng trong khí, chút phụng phịu hổ gật đầu.
"Chẳng dì đặc biệt cho cô ?" Mặt đỏ bừng bừng, Dận ấm ức Hoàng a mã vẫn đang nhồm nhoàm nhai bánh, nhóc túm áo Minh Huyên thầm thì.
Minh Huyên liếc Thái hoàng thái hậu, thấy bà đang mải chuyện với Khang Hy, bèn cúi đầu xúi giục: “Là cho điện hạ đấy, nhưng ngài cũng kiềm chế. Đợi qua Tết Trung Thu, lúc thư đồng của ngài tiến cung, sẽ nhiều món ngon hơn nữa.”
Nói xong, nàng còn nháy mắt đầy ẩn ý với Dận . Dận toét miệng hì hì, gật đầu cái rụp.
"Nếu nàng hứng thú với điểm tâm Tây Dương, hôm nào trẫm sẽ sai mang tới cho nàng vài quyển sách tham khảo." Khang Hy hạ triều là tới thẳng đây, bụng đói meo, thế nên xơi liền tù tì hai miếng bánh mới lau miệng, lên tiếng.
Minh Huyên ngớ một chốc. Sau khi tạ ơn, nàng rụt rè hỏi: “Thế trong đó hạt giống ạ?”
Nếu , nàng sẽ nhân cơ hội trộn vài hạt giống táo trong đó. Kế hoạch trồng vườn táo cho bé Cổn Cổn sắp trở thành hiện thực .
Khang Hy thản nhiên gật đầu đồng ý, dăm ba hạt giống tẹp nhẹp chuyện gì to tát.
Lúc rời , Khang Hy để Dận ở . Thái hoàng thái hậu cần nghỉ ngơi, nên Minh Huyên dắt tay Dận cùng về Vĩnh Thọ Cung.
"Cái cho dì, để dì khỏi mở to mắt thèm thuồng đồ của khác." Vừa về đến Vĩnh Thọ Cung, Dận với tay lấy một chiếc hộp gấm từ tay Bình ma ma, tùy ý nhét tay Minh Huyên.
Minh Huyên sững . Nhìn đôi tai đỏ lựng lên của nhóc tỳ mà vẫn cố tỏ vẻ bất cần, trong lòng nàng trào dâng một cảm giác ngọt ngào khó tả. Nàng cúi xuống bế bổng nhóc lên, hôn chụt một cái rõ kêu mới từ từ mở nắp hộp.
Bên trong là một cặp chuỗi vòng tay Thập Bát T.ử từ đá bích tỷ. Hồi xưa tham quan Cố Cung, Minh Huyên từng chiêm ngưỡng loại vòng . Nàng cũng từng thấy ngạch nương đeo một chuỗi, nhưng chuỗi nào khiến nàng kinh ngạc và trầm trồ như cặp vòng mắt. Từ độ tinh xảo trong gia công cho đến sự hài hòa trong phối màu, tất cả đều khiến Minh Huyên yêu thích ngay từ cái đầu tiên.
"Dì đeo cái mới ." Dận thấy màu xanh lục bằng màu hồng phấn, nhóc nhớ cung nữ trong cung ai cũng chuộng màu hồng phấn đáng yêu. Nhóc tự tay đeo chuỗi hạt lên cổ tay Minh Huyên, đắc ý khoe khoang.
Đây là đầu tiên trong cả kiếp lẫn kiếp nàng nhận món trang sức quý giá đến , mà tặng là một đứa trẻ con ư? Trong lòng Minh Huyên dâng trào niềm cảm động khó thốt nên lời.
Minh Huyên xổm xuống, ôm chặt lấy Dận , chân thành : “Cảm ơn con nhé! Ta thực sự vui. Từ tới nay từng ai tặng món đồ trang sức nào tinh xảo đẽ thế cả.”
Dận ngẩng cao đầu, vẻ bận tâm đáp: “Mấy thứ là gì ? Sau cô sẽ tặng dì những thứ đắt giá hơn nhiều.”
"Chỉ riêng món đồ thôi tuyệt vời , sẽ đeo nó đến suốt đời." Minh Huyên giơ tay lên thề thốt đảm bảo.