Nhật Ký Nuôi Nhóc Tì Của Quý Phi Cá Mặn - Chương 31: Thư đồng
Cập nhật lúc: 2026-07-31 14:00:08
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nhìn vẻ mặt rạng rỡ của Minh Huyên, Dận dáng ông cụ non thở dài một thượt, bảo: “Không cần cả đời ạ. Chỉ là do dì ít ngoài nên kiến thức còn nông cạn, chiêm ngưỡng nhiều thứ thôi. Trên đời còn vô thứ đồ hơn thế nhiều.”
Minh Huyên điệu bộ đáng yêu của tiểu gia hỏa, mỉm đáp: “Trên đời thứ đúng là nhiều, nhưng đối với , cặp vòng như là quá đủ .”
Thấy món quà tặng nâng niu trân trọng, Dận vui sướng đến mức lông mày cứ nhảy nhót liên hồi. Lúc bước , chiếc b.í.m tóc nhỏ xíu đỉnh đầu nhóc cũng tung tăng rung rinh theo, thoạt vô cùng đáng yêu.
Những lời Minh Huyên là thật lòng, nàng thực sự thích cặp chuỗi hạt thủ công , ngày nào cũng đeo cổ tay rời. Lòng vốn dĩ chịu sự khống chế của lý trí, tình cảm trẻ thơ yêu ghét rành mạch, nồng nhiệt càng khiến dễ dàng cảm động.
Chính vì thế, Minh Huyên quyết định mấy chiếc bánh bông lan nho nhỏ đủ để bày tỏ hết niềm vui sướng của nàng dành cho Dận . Nàng hẳn một chiếc bánh kem trái cây hai tầng to tướng mới bõ!
Thế là nàng tiếp tục xắn tay áo Ngự Thiện Phòng lăn lộn.
Trong lúc Minh Huyên đang bận bịu ở Ngự Thiện Phòng, Khang Hy giữ đúng lời hứa, sai mang đến cho nàng một đống sách tiếng Anh, kèm theo vài món đồ chơi thú vị của Tây Dương. Đáng tiếc là Minh Huyên trả chữ cho thầy, quên sạch sành sanh cái kỹ năng ngoại ngữ từ đời thuở nào .
Nàng chỉ liếc qua đúng một . Cảm giác như đống chữ nghĩa trang sách thì nhận nàng, nhưng nàng thì quên sạch chúng nó là ai ! Để tránh cảm giác áy náy c.ắ.n rứt trong lòng, Minh Huyên liền sai Xuân Ni thu dọn đống sách cất gọn một góc, mắt thấy tim đau.
Trong mớ đồ còn một chiếc đồng hồ quả lắc lớn. Minh Huyên ngắm nghía một lúc sai khuân ngoài điện, vì tiếng "tích tắc" của nó to quá, để trong buồng ngủ e là sẽ phiền giấc mộng của nàng.
Một chiếc gương soi viền khảm đá quý nhỏ nhắn đặt trang trọng bàn trang điểm, để hằng ngày nàng thể thong thả chiêm ngưỡng nhan sắc khuynh nước khuynh thành của chính .
Ngoài , thế mà cả hạt cà phê nữa! Minh Huyên cũng bảo Xuân Ni cất kỹ , đợi hôm nào rảnh rỗi sẽ mang xay pha uống thử xem .
Món quà cuối cùng là một túi nhỏ đựng đủ loại hạt giống…
Nói thật thì trong cả mớ hạt giống thượng vàng hạ cám đó, Minh Huyên chẳng nhận hạt nào với hạt nào. Nàng đành lén lút đem gian nông trại gieo thử mỗi loại một ít để kiểm tra. Phần lớn đều là mấy loại cây cỏ bình thường chẳng gì đặc sắc, duy chỉ vài hạt mầm nảy lá... dâu tây là khiến nàng bất ngờ.
Nàng đem hạt giống dâu tây và táo nảy mầm, cùng với mớ hạt giống linh tinh rõ lai lịch , gieo đại khái dọc theo rìa luống rau bên ngoài tẩm cung. Chợt ánh mắt Minh Huyên vô tình lướt qua đĩa trứng xào bàn, nàng bèn quyết định nhét thêm vài hạt cà chua đất.
Minh Huyên lờ mờ nhớ mang máng là dâu tây và táo thể gieo trồng mùa , nhưng cà chua thì dường như đợi đến mùa xuân thì ?
Kệ , nhớ rõ cũng chẳng . Bây giờ thứ nàng dư dả gì chứ thời gian thì thừa, cứ từ từ mà !
Hy vọng sang năm nàng sẽ thưởng thức món cà chua xào trứng. Đương nhiên, trứng để xào nhất là loại trứng gà bình thường giá hai văn tiền một quả.
Gieo hạt xong xuôi, Minh Huyên phủi tay mặc kệ, chẳng buồn đoái hoài tới nữa. Dù thì cũng nô tài lo liệu chăm sóc, nàng chỉ cần đảm bảo mỗi ngày lượn ngó nghiêng một vòng là . Sau dâu tây và táo chín mọng để ăn là mãn nguyện lắm .
Mấy thứ khác kệ xác nó ! Hơn nữa, diện tích đất trống thể trồng trọt cũng eo hẹp quá, chẳng bõ bèn gì để nàng trổ tài. Bé Cổn Cổn một độc chiếm hẳn hai gian phòng và hơn phân nửa khu vườn, khoảnh đất còn thực chất chẳng trồng thêm bao nhiêu loại rau củ.
Cổn Cổn thấy bóng dáng Minh Huyên là lao như bay. Nó lao đến sát hàng rào, phát những tiếng kêu "cục cục" nũng nịu, cái khuôn mặt tròn xoe dễ thương ngừng dụi dụi về phía nàng.
Minh Huyên gieo hạt xong, rửa tay rửa mặt sạch sẽ và bộ y phục khác. Nàng vươn tay định bế bé Cổn Cổn lên, nhưng thực tế phũ phàng là nàng bế nó nổi nữa . Cổn Cổn lớn nhanh như thổi, trọng lượng hiện tại của nó vượt quá mức mà Minh Huyên thể dễ dàng ẵm bồng.
Tuy rằng Cổn Cổn lớn phổng phao hơn nhiều, nhưng nó vẫn giữ nét đáng yêu vô đối. Tình yêu thương mà Minh Huyên dành cho nó bao giờ thuyên giảm lấy một phần.
Thấy tiểu gia hỏa quấn quýt nhiệt tình như , Minh Huyên liền xổm xuống, ôm trọn lấy nó lòng, cảm giác vô cùng thỏa mãn.
Cổn Cổn thực sự là một bé gấu trúc thông minh. Nó cách đổi những âm điệu kêu khác để thể hiện tâm trạng của . Sống chung một thời gian dài, Minh Huyên cũng học cách phân biệt lúc nào thì nó đang giận dỗi, khi nào thì nó đang vui vẻ, lúc nào nó đang vòi vĩnh đồ ăn.
Nàng cứ thế mặc cho Cổn Cổn vui vẻ kéo về phía .
Dường như nó hiểu rằng lúc ăn vụng táo thì tuyệt đối để ai bắt gặp. Thế nên nó kéo tuột Minh Huyên đến tận chỗ rẽ khuất góc, mới trưng ánh mắt mong chờ, vui sướng nàng.
Minh Huyên cúi ôm lấy nó, bắt đầu đút cho nó những miếng táo gọt sẵn. Cứ một miếng táo đút một miếng táo, tì tì mười mấy miếng trôi qua. Tiểu gia hỏa cũng điều, nhận Minh Huyên sẽ đút thêm miếng nào nữa, nên nó bắt đầu dùng cái đầu nhỏ xinh ngừng cọ cọ dụi dụi nàng, hy vọng sẽ nàng mủi lòng đổi ý.
Minh Huyên nhịn , đành sai cung nhân mang mấy chùm nho tươi rói.
Vừa thấy nho, Cổn Cổn liền sẽ còn táo để xơi nữa. Nó lưu luyến cọ cọ thêm vài cái Minh Huyên mới chịu thôi.
Đợi đến khi Minh Huyên chỉ tay về phía khay nho, nó mới lon ton chạy đến bên chiếc thau nhỏ đựng nho, dúi hẳn đầu đó mà chén tì tì. Chỉ một loáng , cái khuôn mặt nhỏ nhắn với hai màu trắng đen rõ rệt lấm lem đầy nước nho tím rịm. Minh Huyên điệu bộ ngây ngô tham ăn của nó mà buồn nhặt mồm.
"Cô cũng ăn nho cơ." Dận ngoài hàng rào, từ xa dì đang mải mê ngắm Cổn Cổn khúc khích. Nhóc kiên nhẫn đợi một hồi lâu mà dì vẫn chẳng thèm đoái hoài gì đến , bèn phụng phịu lớn tiếng gọi.
Minh Huyên lúc mới chú ý tới tiểu Thái t.ử đang cùng Lương Cửu Công ở phía . Nàng phủi tay, tiện tay vò thêm vài cái lên đầu Cổn Cổn mới bước ngoài.
Sau khi rửa tay rửa mặt và bộ y phục mới nữa, nàng tiến đến bế Dận lên, mỉm hỏi: “Sao hôm nay con qua sớm thế?”
"Lát nữa cữu công sẽ tới, nên Hoàng a mã bảo cô qua đây ạ." Dận nhếch khóe môi, vươn tay ôm chặt lấy cổ Minh Huyên.
"Tam thúc ?" Minh Huyên đoán ngay mà Dận gọi là cữu công chính là Tác Ngạch Đồ.
Dận gật đầu xác nhận: “Tam thúc đưa thư đồng đến cho cô xem mắt ạ.”
Minh Huyên khựng . Chuyện Tác Ngạch Đồ thể đường hoàng hậu cung nàng quá bất ngờ, bởi vì quy củ của Mãn Châu hiện tại vẫn đến mức quá khắt khe.
vấn đề chọn thư đồng cho Thái tử, nàng là một hậu phi thì tư cách gì để nhúng tay ?
Dù rằng bản nàng chẳng mấy xem trọng năng lực của đám con cháu nhà Hách Xá Lý, và theo những gì nàng , cái đám trẻ ranh ngỗ ngược trong phủ hiện tại gộp hết cũng chẳng đứa nào ngoan ngoãn, đáng yêu bằng Thái tử.
chuyện chọn thư đồng cho Thái t.ử chẳng luôn là do Hoàng thượng tự quyết định ?
"Lúc , thư đồng của Bảo Thanh a ca vấp sự phản đối kịch liệt từ phía Nạp Lan Dung Nhược đại nhân, nên cuối cùng bằng một con cháu xuất sắc nhất trong nhóm quan hệ thông gia với gia tộc Nạp Lan ạ." Lương Cửu Công khom , nhỏ giọng bẩm báo với Minh Huyên: “Hoàng thượng giữ bên cạnh Thái t.ử những kẻ chỉ xu nịnh, học hành dốt nát, suốt ngày lêu lổng lo ăn. Chuyện đành phiền thứ phi nương nương lưu tâm nhiều hơn .”
Minh Huyên lập tức hiểu vấn đề. Hóa Khang Hy cũng chướng mắt với đám con cháu mà gia tộc Hách Xá Lý định nhét cung, nhưng mặt từ chối thẳng thừng mất mặt nhà vợ, nên mới đẩy nàng bia đỡ đạn, xử lý khéo léo chuyện .
Thân là gia tộc ruột thịt của Thái tử, mà Hoàng hậu qua đời, trong tám vị trí thư đồng bên cạnh Thái tử, gia tộc Hách Xá Lý ít nhất cũng nắm chắc một hai suất. Hoàng thượng thể tự định đoạt những vị trí còn , nhưng riêng hai suất thì đành trông cậy sự tự giác chọn lọc của nhà Hách Xá Lý.
Tiễn Lương Cửu Công xong, Minh Huyên dù dù cũng nhúng tay bùn. Nàng thầm thở dài, não bộ nhanh chóng hoạt động để sắp xếp từ ngữ. Cũng may đến đây đàm phán là Tác Ngạch Đồ một kẻ còn đạo lý, chứ nếu đổi là ông a ba hờ và đích ngạch nương thì chuyện chắc chắn sẽ khó nhằn.
Trong lúc chờ Tác Ngạch Đồ tới, Minh Huyên tự tay bóc nho đút cho Dận , hai dì cháu cứ một một quả ăn uống vui vẻ. Dận còn hứng chí ê a ngâm nga mấy bài thơ văn mới học gần đây cho Minh Huyên .
Dận cứ xong một đoạn, Minh Huyên đút cho nhóc một quả nho, đó vỗ tay rào rào, khen ngợi lấy khen để. Dận đỏ mặt tía tai, càng sức to, rõ ràng và trôi chảy hơn. Minh Huyên thì cứ thế tuôn những lời khen ngợi cánh ngớt. Xuân Ni và Bình ma ma cạnh bên cũng liên tục gật gù phụ họa theo.
Tác Ngạch Đồ chờ ngoài điện một lúc, thấy tiếng Thái t.ử ngâm thơ lưu loát. Trộm nghĩ trong đám trẻ cùng trang lứa, Thái t.ử quả thực xuất chúng vô cùng, nụ môi ông càng thêm tươi rói.
Đợi một hồi lâu, khi Dận mỏi miệng ngừng , tay Minh Huyên cũng vỗ đến đỏ ửng, hai dì cháu bèn chuyển sang tập trung chuyên môn ăn nho, còn thi xem ai nhổ hạt nho xa hơn.
Đang chơi đùa vui vẻ thì Lưu ma ma bẩm báo Tác Ngạch Đồ tới.
Minh Huyên vội vàng lấy khăn lau sạch tay và miệng cho Thái tử, tự cũng dọn dẹp qua loa. Đợi Ô Lan thu dọn tươm tất đống lộn xộn trong điện, nàng mới cho mời Tác Ngạch Đồ .
"Tam thúc, xin hãy bình , mời ." Vừa bước , Tác Ngạch Đồ nhanh nhẹn hành lễ với Dận và Minh Huyên. Minh Huyên vội vàng mỉm cất lời.
Sau khi Tác Ngạch Đồ an tọa, Minh Huyên liền : “Nho năm nay mùa, quả nào quả nấy ngọt lịm. Hoàng thượng ban cho chỗ cháu cũng kha khá, lát nữa lúc về, Tam thúc nhớ cầm theo vài chùm mang về nhé.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-ky-nuoi-nhoc-ti-cua-quy-phi-ca-man/chuong-31-thu-dong.html.]
Tác Ngạch Đồ cũng đáp lời: “Vậy thì quá, mấy đứa nhỏ ở nhà chỉ khoái mỗi món thôi!”
Lúc , Xuân Ni bưng lên. Tác Ngạch Đồ nhấp thử một ngụm, chân mày giãn đầy vẻ hưởng thụ. Là Đại Hồng Bào hảo hạng!
Thấy , ông ngầm đ.á.n.h giá cuộc sống của cô cháu gái trong cung quả thực vô cùng sung túc. Chẳng ai thể ngờ , đứa cháu gái lúc chẳng gì nổi trội , khi tiến cung tiền đồ xán lạn đến , thậm chí còn từng cứu mạng Thái t.ử một .
Sau vài câu hàn huyên khách sáo, Minh Huyên thẳng vấn đề chính: “Không trong nhà định cử hai đứa trẻ nào tiến cung thư đồng cho Thái t.ử ạ?”
Tác Ngạch Đồ vuốt râu khà khà: “Là nhị nhà Thường Thái và trưởng t.ử nhà Cách Nhĩ Phân. Hai đứa , một đứa lớn hơn Thái t.ử ba tuổi, một đứa lớn hơn năm tuổi, tính tình cũng coi như là lanh lợi sáng .”
Thường Thái chính là đại ca ruột thịt của Minh Huyên, còn Cách Nhĩ Phân là con trai trưởng của Tác Ngạch Đồ. Minh Huyên gật đầu hiểu ý, sang giới thiệu tên tuổi và sở thích của hai đứa trẻ cho Dận .
Tác Ngạch Đồ nhâm nhi thưởng gật gù đắc ý. Suốt buổi, Minh Huyên hề đả động đến khuyết điểm của bọn chúng, chỉ kể những chuyện vặt vãnh lúc nhỏ, chêm vài câu chuyện hài hước khiến Dận ôm bụng ngặt nghẽo.
Thế nhưng, khi kể xong, Minh Huyên đột nhiên nghiêm mặt Tác Ngạch Đồ hỏi: “Cũng khá lâu cháu gặp mặt mấy đứa nhỏ. Chỉ là dạo bọn chúng đang học loại sách vở gì? Còn chuyện rèn luyện võ thuật thì ạ?”
Tác Ngạch Đồ khựng . Đám trẻ con trong nhà là con cưng nuông chiều từ bé đến lớn. Đừng là chuyện sách, ngay cả quy củ phép tắc lễ nghi cơ bản cũng còn khiếm khuyết. Hiện tại gia tộc đang thuê về rèn giũa từ đầu. Ông đang lưỡng lự mở lời thế nào, thì Minh Huyên tiếp tục lên tiếng.
Minh Huyên mỉm : “Thái t.ử điện hạ nhà chúng quả thật tư chất vô cùng thông minh. Những quyển sách như Tam Tự Kinh, Đệ T.ử Quy, Thanh Luật Khải Mông, Lạp Ông Đối Vận... ngài đều học thuộc lòng làu làu cả . Hiện giờ ngài bắt đầu chuyển sang học Luận Ngữ. Còn về b.ắ.n cung thì với cách mười bước, sử dụng loại cung nhỏ, ngài bao giờ b·ắn trượt hồng tâm.”
Nụ môi Tác Ngạch Đồ vốn dĩ đang càng lúc càng tươi, nhưng đến đây thì đột ngột tắt ngấm. Ông đăm đăm Minh Huyên, nghiến răng hỏi: “Cháu là ý gì?”
"Tam thúc, đời , ngày đêm mong mỏi gia tộc Hách Xá Lý trường thịnh suy nhất, chắc chắn tên của cháu." Minh Huyên đặt Dận sang một bên, đầu đối mặt với Tác Ngạch Đồ, dõng dạc tuyên bố: “Thái t.ử là niềm hy vọng của cả gia tộc, và cũng là chỗ dựa duy nhất của cháu cõi đời .”
Dận sang dì, chìa tay nắm chặt lấy tay nàng. Nhóc tự nguyện chỗ dựa vững chắc cho dì.
Minh Huyên siết c.h.ặ.t t.a.y Dận , lấy hết dũng khí thẳng mắt Tác Ngạch Đồ, : “Chuyện chọn thư đồng cho Thái t.ử vô cùng hệ trọng. Nếu gia tộc chỉ nhét cung để mạ vàng lấy danh tiếng, thì cháu tuyệt đối hy vọng bên cạnh Thái t.ử loại như .”
Sắc mặt Tác Ngạch Đồ đen xì .
"Người hầu hạ bên cạnh Thái t.ử là những đứa trẻ thật sự thông minh, hiểu chuyện và chí cầu tiến." Minh Huyên với vẻ vô cùng nghiêm túc.
Hồi còn ở nhà đẻ, Minh Huyên nhiều cơ hội tiếp xúc thiết với em trai, càng hiếm khi gặp mặt đám cháu chắt. bản tính kiêu căng, ngạo mạn, coi trời bằng vung của bọn chúng thì nàng từng chứng kiến qua. Minh Huyên quả thực hề xem trọng năng lực của đám trẻ chút nào.
"Giờ nương nương , gan cũng lớn hơn hẳn nhỉ." Tác Ngạch Đồ giận quá hóa , mỉa mai.
Minh Huyên điềm tĩnh ông , từ tốn : “Bảo Thanh a ca tính tình hoạt bát đáng yêu; Trường Sinh a ca tuy thể ốm yếu nhưng nay Mã Giai thứ phi mang thai; Nữu Hỗ Lộc thứ phi chắc chắn sẽ tấn phong ở một vị trí hề thấp, đứa trẻ do nàng sinh sẽ cả gia tộc Nữu Hỗ Lộc chống lưng. Hậu cung hiện tại còn nhiều thứ phi và những mỹ nhân từng Hoàng thượng sủng hạnh. Chắc chắn lượng sẽ chỉ tăng chứ giảm. Hoàng thượng nay mới ngoài hai mươi, đang độ tuổi thanh xuân sung mãn, tương lai các a ca trong cung nhất định sẽ ngày một đông lên.”
Tác Ngạch Đồ há miệng, đáp lời: “Gia tộc Hách Xá Lý cũng dạng để dễ dàng coi thường.”
" đến thế hệ , thế hệ nữa thì ?" Minh Huyên thẳng thắn vạch trần: “Năm xưa, lúc tuyển chọn thừa kế, lão gia t.ử (ông nội) gạt a mã của cháu sang một bên để chọn Tam thúc. Chẳng lẽ Tam thúc hiểu lý do vì ư? Đơn giản là vì Tam thúc là quyết đoán, dã tâm tham vọng và năng lực tương xứng với tham vọng đó.”
Tác Ngạch Đồ nhắm nghiền mắt . Trong đầu ông bất giác hiện lên khung cảnh năm xưa, khi đại chất nữ (Hoàng hậu) tiến cung, a mã dùng quyền uy đè bẹp những em đang ngo ngoe rục rịch tranh quyền, trao bộ thế lực của gia tộc tay ông .
Lúc đó a mã những gì nhỉ? Ông rằng Đại ca (cha của Minh Huyên) tài năng chỉ ở mức bình thường, đủ sức lèo lái con thuyền Hách Xá Lý vươn tới thời kỳ huy hoàng, càng thể đảm bảo sự phát triển lâu dài của gia tộc. Là một con trai sinh từ phận vợ lẽ, Tác Ngạch Đồ vĩnh viễn bao giờ quên khoảnh khắc nghẹn ngào, xúc động tột độ khi .
Thấy sắc mặt Tác Ngạch Đồ biến đổi, Minh Huyên liền tung thêm một đòn chí mạng: “Hoàng thượng mới sai Lương công công đến truyền chỉ, thư đồng bên cạnh Bảo Thanh a ca sẽ là đứa trẻ xuất chúng nhất gia tộc Nạp Lan lựa chọn vô cùng kỹ lưỡng.”
Tác Ngạch Đồ đột ngột mở trừng mắt. Bắt gặp cái gật đầu xác nhận của Minh Huyên, ông lập tức nhận đây chính là ý chỉ ngầm của Hoàng thượng.
Hoàng thượng trực tiếp ban thánh chỉ ép buộc, mà để bọn họ tự vận động đưa lựa chọn. Điều là nghĩ cho tương lai của Thái tử, là giữ chút thể diện cuối cùng cho gia tộc Hách Xá Lý.
Nghĩ thông suốt điều , Tác Ngạch Đồ chút do dự lên tiếng: “Ta sẽ về đích khảo hạch bộ con cháu trong gia tộc Hách Xá Lý, nhất định sẽ chọn đứa xuất chúng nhất để đưa cung.”
"Đa tạ Tam thúc." Minh Huyên gật đầu. Đây là đầu tiên nàng can thiệp chuyện cá nhân của Dận , nhưng Minh Huyên hề hối hận.
"Năm đó đưa cháu tiến cung, lẽ là một phúc phận lớn lao đối với gia tộc Hách Xá Lý." Tác Ngạch Đồ thở dài, ngắm khuôn mặt kiều diễm, nhu mì của Minh Huyên, chân thành thốt lên.
Minh Huyên sang Dận , mỉm đáp: “Tam thúc quá khen , chất nữ cũng chỉ là một con gái bình thường như bao khác thôi. việc tiến cung quả thực là một phúc phận lớn của cháu, bởi vì nhờ đó cháu mới cơ duyên tương ngộ với một vị điện hạ hiểu chuyện và thông minh nhường .”
Đây là những lời bộc bạch từ tận đáy lòng. Nếu năm xưa nàng gả cho khác, an phận sinh con đẻ cái, liệu ai dám chắc nàng sẽ những xúc cảm cảm động như hiện tại? Tiểu Thái t.ử quả thực là một đứa trẻ ngoan ngoãn, xứng đáng khắc sâu yêu thương tận xương tủy.
Đôi mắt Dận sáng lấp lánh. Nhóc hiểu rõ ý nghĩa câu chuyện nãy giờ. Dì những em họ học hành chểnh mảng tiến cung, mà cữu công tìm cho nhóc những bạn đồng hành thông minh, ham học hỏi. Nhóc thấu hiểu tâm tư của dì.
"Tam thúc, đoạn đường mà Thái t.ử trong tương lai còn dài và nhiều chông gai. Mong rằng Tam thúc ở ngoài cung hãy nghiêm khắc quản thúc trong tộc, răn dạy con cháu đàng hoàng. Tiền đồ của gia tộc Hách Xá Lý ở cái lợi mắt, mà là ở tương lai dài hạn phía . Xin đừng để Thái t.ử mất mặt các vị a ca khác trong cung." Dẫu thì chỉ khi gia tộc Hách Xá Lý vững mạnh, cuộc sống của nàng trong cung mới thể suôn sẻ, hơn.
Minh Huyên thể nào quản xuyến hết chuyện, và bản nàng cũng chẳng rước thêm việc . ở những chỗ cần thiết lên tiếng nhắc nhở, nàng sẽ ngần ngại.
Hiện tại Khang Hy chỉ ngầm đ.á.n.h tiếng nhắc nhở chứ trực tiếp tay can thiệp. Đó là vì vẫn tuyệt vọng với gia tộc Hách Xá Lý, cũng một phần vì lượng hoàng t.ử hiện nay nhiều, và Thái t.ử thì vẫn còn nhỏ dại. thử tưởng tượng xem, nếu tương lai gia tộc Hách Xá Lý vẫn tiếp tục ỷ , nổi một cá nhân kiệt xuất, thì con đường Thái t.ử bước sẽ còn gian nan, trắc trở đến nhường nào.
Tác Ngạch Đồ gật đầu, móc từ trong ống tay áo một chiếc hộp gấm, : “Lúc cháu tiến cung vì quá vội vàng nên kịp chuẩn mang theo nhiều đồ trang sức. Lần gia đình chuẩn để bù đắp cho cháu. Món đồ là quà riêng của dành tặng cháu.”
Nói đoạn, ông hiệu cho đám cung nhân khiêng thêm vài chiếc rương lớn . Bên trong chứa đầy những xấp vải vóc hoa lệ, dệt thêu tinh xảo cùng vô món trang sức quý giá, rực rỡ lóa mắt.
Minh Huyên chẳng chút khách khí, vui vẻ nhận lấy bộ. Nhìn thấy trong rương mấy hộp nhỏ chứa đầy những viên trân châu bằng vàng, nàng liền lấy một hộp đặt sang bên cạnh Dận , hào phóng bảo: “Cho điện hạ tiền tiêu vặt .”
Dận lúc mới thực sự tin chắc rằng dì nghèo. Nhóc sai cung nhân cất hộp châu , sang Tác Ngạch Đồ : “Nghe đồn cữu công... học vấn uyên thâm xuất chúng. Sau Bảo Thành... thể thỉnh giáo cữu công ?”
Tác Ngạch Đồ liếc Minh Huyên một cái, trong lòng vô cùng mãn nguyện. Ông ngờ cô cháu gái cách cho mặt Thái tử.
Bởi , ông nở nụ hiền hậu Thái tử, đáp lời: “Nô tài cũng chỉ là may mắn qua vài cuốn sách. Nếu Thái t.ử bất kỳ điều gì thắc mắc, nô tài nhất định sẽ dốc hết hiểu để giải đáp, tuyệt giấu giếm nửa lời.”
"Cữu công thật ." Dận mỉm gật đầu. Lời Hoàng a mã quả sai, đúng là thông minh.
"Vị cữu công của con, thể tin tưởng , nhưng tuyệt đối tin tưởng nhé." Sau khi Tác Ngạch Đồ về, Minh Huyên liền kéo Thái t.ử thì thầm dặn dò.
Vừa , nàng mở nắp chiếc hộp gấm mà ông tặng. Bên trong là một cặp vòng ngọc bích trong suốt. Chẳng hiểu , Minh Huyên thấy cặp vòng vẻ khang khác, từa tựa như cặp vòng mà Nữu Hỗ Lộc thị từng dùng để lôi kéo nàng dạo ?
Dận nghiêng đầu, hiểu rõ hàm ý trong câu của dì là gì?
"Tam thúc là tài cán xuất chúng, việc phi thường, vô cùng trung thành với điện hạ. ông cũng là kẻ tự cao tự đại, dã tâm tham lam... Con thể tin tưởng rằng ông thực tâm cho con, nhưng đối với những lời ông , con chỉ cần để thôi. Nếu thấy gì trái ngược với lời Hoàng a mã dạy, con ngay với Hoàng a mã." Minh Huyên ghé sát tai Dận , dặn dò với âm lượng cực nhỏ.
Việc Tác Ngạch Đồ tặng chiếc vòng ngọc kiểu dáng gần giống hệt với chiếc của Nữu Hỗ Lộc thị chứng tỏ ông cài cắm tai mắt bên cạnh nàng. Kẻ đó thể là Lưu ma ma?
Dận thích cái cảm giác gần gũi, thiết . Nhóc gật đầu cái rụp, chiều hiểu chuyện.