Nhật Ký Nuôi Nhóc Tì Của Quý Phi Cá Mặn - Chương 32: Đau lòng
Cập nhật lúc: 2026-07-31 14:00:09
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nghe Thái t.ử thuật những lời Minh Huyên răn dạy Tác Ngạch Đồ, nụ môi Khang Hy cứ thế lan rộng, kiềm chế nổi.
Dận dứt lời là ngủ say tít thò lò ngay tức thì, nhưng Khang Hy trằn trọc mãi chợp mắt .
Tác Ngạch Đồ chắc chắn mơ cũng ngờ tới, ông thường xuyên bày trò mang chút đồ chơi nhỏ lẻ cung hối lộ Bảo Thành, ôm mộng tưởng kéo gần cách với Thái tử. Nào ngờ , ở phía một kẻ "nhân gian tỉnh táo" đang sức níu chân ông .
Khang Hy vô cùng mãn nguyện về chuyện . Bản tuyệt đối là sự tồn tại quan trọng nhất trong lòng con trai. Bất cứ kẻ nào dám xúi giục nhi t.ử ly gián tình cảm phụ tử, xa lánh đều là lũ khốn khiếp đáng ch·ết.
Có một chuyện Khang Hy tiện thẳng , bởi vì tình trạng con cái học hành lười nhác, vô kỷ luật trong gia đình của phần lớn trọng thần trong triều đều như cả. nghĩa là nhắm mắt ngơ, coi đó là chuyện đương nhiên.
Con cháu mà vô dụng, sớm muộn gì cũng phá nát cơ nghiệp của tổ tông.
Người Mãn tiến Trung Nguyên bao lâu, thế mà vội quên những ngày tháng rong ruổi lưng ngựa đầy gian khổ. Thế hệ con cháu cứ đắm chìm trong cảnh sống sung sướng, an nhàn hưởng lạc, nếu cứ tiếp tục thế , khả năng cuốn gói cút về thảo nguyên là lớn.
Làm Hoàng đế thật khó, vô cùng khó! Càng hiểu rõ sự đời, càng thấu nhân tâm, càng kìm mà suy tính sâu xa. Khang Hy từ sớm hạ quyết tâm, các nhi t.ử của thể là sài lang là mãnh hổ, nhưng tuyệt đối phép là những kẻ khốn nạn chỉ sống lay lắt qua ngày.
Nếu Bảo Thành đối mặt với một đám em lang sói... Khang Hy rũ mắt cục cưng đang dang tay dang chân hình chữ "Đại" (大) chễm chệ long sàng, đẩy cả ông Hoàng a mã của rìa. Hắn cúi đầu khẽ chạm trán trán nhóc.
Hắn niềm tin tuyệt đối rằng vị Thái t.ử bá đạo của sẽ là chiến thắng cuối cùng. Chắc chắn là như ! Và bắt buộc là như !
Thái t.ử do chính tay dốc cạn tâm huyết nuôi nấng, dạy dỗ nhất định là kẻ xuất chúng nhất trong tất cả! Không một kẻ nào thể sánh ngang !
Dận ngủ say. Khang Hy vươn tay thu gọn chân tay nhóc , đẩy nhẹ trong, nhanh chóng xuống và đắp chăn cẩn thận. Vừa buông tay , cảm nhận cái cục bông nhỏ lăn một vòng chui tọt lòng . Khang Hy hài lòng nhắm mắt .
Sau khi điều tra một phen, Tác Ngạch Đồ nhanh tra chuyện Nạp Lan Dung Nhược thuyết phục phụ loại bỏ cháu đích tôn trong nhà, đó chọn hai đứa trẻ đồn thổi là vô cùng thông minh xuất chúng từ bộ gia tộc và cả các gia đình thông gia.
Sau khi xác minh những lời Minh Huyên là sự thật, ông lập tức chạy về tìm đại ca, thẳng thừng kể chuyện nhà Nạp Lan.
Có thể đoán , làn sóng phản đối dâng lên chắc chắn hề nhỏ.
Trải qua một đêm gà bay ch.ó sủa ầm ĩ cả phủ, Tác Ngạch Đồ mệt mỏi xoa xoa trán, lê bước chân nặng nề thượng triều.
Trong bụng nghẹn một cục tức ách mà chẳng xả . Đại ca của ông chắc dùng hết sạch đầu óc và may mắn của cả đời chỉ để sinh hai cô con gái thông minh sắc sảo thôi ?
Chỉ nhờ hai cô con gái đó mà chễm chệ lên cái ghế Nhất đẳng Thừa Ân Công, còn ông thì khúm núm kính trọng cả đời.
Ngẫm mấy đứa cháu gái trạc tuổi trong nhà, suốt ngày chỉ cắm đầu váy áo, trang sức, phấn son... nghĩ thôi thấy tức lộn ruột !
Đến cửa cung, lúc Nạp Lan Minh Châu tiến chào hỏi, ông cũng chỉ gật đầu chiếu lệ, tâm trạng để tiếp chuyện.
Trên triều, Khang Hy tinh mắt liếc qua là nhận ngay vẻ tiều tụy nhưng ánh mắt kiên định, ngay thẳng của Tác Ngạch Đồ. Khóe môi khẽ nhếch lên.
Gia tộc Hách Xá Lý đổi chọn thư đồng. Tác Ngạch Đồ thậm chí tiếc đắc tội với cả sui gia để chọn hai tiểu t.ử khá khẩm nhất.
Điều khiến Khang Hy tiếc nuối nhất là một phủ Hách Xá Lý rộng lớn nhường , mười mấy nam đinh, thế mà chẳng bói một đứa nào thể ông nở mày nở mặt ?
"Bắt đầu từ hôm nay, tất cả trẻ con lên ba bắt đầu vỡ lòng, sáu tuổi chính thức nhập học, tuyệt đối trễ... Đại ca, nếu đồng ý, thì chúng phân gia !" Tác Ngạch Đồ tức đến nổ đom đóm mắt, thẳng thừng buông lời cay nghiệt.
Sau đợt khảo hạch, ông mới phát hoảng khi thấy mấy đứa cháu đích tôn mười tuổi đầu mà cuốn Tam Tự Kinh cũng thuộc, suốt ngày chỉ lêu lổng chơi bời, thậm chí đầu óc còn rặt những thứ suy nghĩ bậy bạ bỉ ổi về nữ nhân?
Mới qua mấy đời thôi chứ?
Lần Tác Ngạch Đồ mới thấm thía và nhận thức rõ ràng cái đống hỗn độn to tổ chảng mà a ma để cho ông thu dọn.
Tác Ngạch Đồ nổi trận lôi đình, mạnh tay vung tiền sửa sang hẳn một khu viện riêng biệt chỉ dành cho con cháu sách. Ông thậm chí còn dằn mặt răn đe: kẻ nào lười nhác, học hành chểnh mảng, vô tích sự thì đừng vỗ n.g.ự.c tự xưng là con cháu họ Hách Xá Lý nữa, ngay cả Cát Bố Lạt cũng tư cách để bao che.
Cái thằng oắt con mười tuổi đầu tơ tưởng đến đàn bà chính là cháu đích tôn của ông , mất mặt đến thế , ông cũng thấy hổ chỗ chui.
Tác Ngạch Đồ gọi tộc trưởng tới, răn dạy một trận thậm tệ, dứt khoát đưa quy định: xử phạt nghiêm khắc những kẻ lười biếng học hành ở tộc học, học thì rèn luyện võ thuật. Từ nay về , gia tộc chỉ dốc sức nâng đỡ những tài năng thực sự.
Tác Ngạch Đồ hiện tại nắm trong tay bộ mạng lưới quan hệ của a ma, ông còn là đứa con vợ lẽ hắt hủi năm xưa nữa. Bằng mệnh lệnh cứng rắn, ông buộc quy phục .
Xử lý xong xuôi chuyện, Tác Ngạch Đồ thình lình đại ca và đại tẩu bàn , sắp tới sinh thần của nương nương trong cung, cứ đưa đại một ngàn lượng bạc cho xong chuyện.
Hít sâu một , ông chẳng còn sức mà đôi co với bọn họ nữa. Tác Ngạch Đồ đích kho, tỉ mẩn chọn lựa những món đồ quý giá, xa xỉ nhất, gộp thêm một ngàn lượng vàng ròng sai mang cung dâng lên Minh Huyên.
Không dịp lễ Tết gì mà bỗng dưng nhận lễ vật hậu hĩnh từ nhà đẻ, Minh Huyên ngớ . Mãi đến khi nhắc nhở, nàng mới sực nhớ sắp tới sinh nhật của ?
Sinh nhật á?
Vừa cái bánh sinh nhật cũng chuẩn bịòm ọp, Minh Huyên định bụng dẫn Thái t.ử ăn một bữa no nê, thế là xong chuyện!
"Mặc dù hôm nay là sinh thần của , nhưng cái bánh là đặc biệt cho con đấy. Vài bữa nữa thư đồng của con sẽ cung, điện hạ cũng nên nếm thử xem chứ? Đến lúc đó bọn họ hỏi, điện hạ nhớ c.h.é.m gió giúp mấy câu cho oai nhé." Minh Huyên lấy tay che mắt Dận , cẩn thận đặt chiếc bánh kem lên bàn ngay ngắn, mới từ từ buông tay , mỉm .
Dận chớp chớp mắt. Chiếc bánh kem to thật đấy, còn trang trí bắt mắt, cả hoa tươi và trái cây màu sắc sặc sỡ như nho, đào vàng và cả những loại trái cây cắt nhỏ li ti mà nhóc tên. Lại còn cả nến…
cắm nến nhỉ? Dận hiểu lắm, nhưng tóm là chiếc bánh trông tuyệt vời!
Trên nền kem trắng muốt còn dòng chữ: “Chúc Dận luôn vui vẻ và hạnh phúc.”
Rõ ràng là sinh thần của dì, nhưng Dận cảm thấy vui sướng, hân hoan hơn cả lúc tổ chức sinh thần. Tự dưng nhóc thấy bức thư chúc thọ hì hục cho dì vẻ ... bần bần xứng tầm thì .
"Mấy thứ đều riêng cho Bảo Thành ạ? Chỉ cho một Bảo Thành thôi ạ?" Dận tròn xoe đôi mắt sáng lấp lánh chiếc bánh khổng lồ mặt, ríu rít hỏi.
Minh Huyên đáp: “Đương nhiên là thể chỉ phần của một con . Ngự Thiện Phòng cũng thêm vài cái gửi sang cho Hoàng a mã của con và Thái hoàng thái hậu chứ.”
Nói xong, nàng bổ sung thêm: “ hoa văn trang trí cái bánh là do tự tay thiết kế, của con là độc nhất vô nhị đấy.”
Nghe xong, khuôn mặt nhỏ nhắn của Dận càng rạng rỡ hẳn lên. Nhóc hỏi: “Vậy con phét với thế nào ạ? Chém gió cái gì đây?”
Minh Huyên chăm chú chiếc bánh khổng lồ, thong thả : “Ta đang tính toán thế , hai dì cháu hiện giờ cũng đang rủng rỉnh tiền bạc, đang tên sở hữu mấy cái cửa hàng ở ngoài cung. Hôm nào sẽ mở một tiệm chuyên bán bánh ngọt. Nhỡ may buôn may bán đắt, thu bộn tiền, thì mua quà biếu Hoàng thượng Thái hoàng thái hậu cũng đỡ chắt bóp tính toán. Con cứ bảo với bọn họ là cái bánh ăn cực ngon, nhưng cách cực kỳ phức tạp và khó khăn là .”
Tiền bạc là thứ chẳng ai chê nhiều, đến Khang Hy đường đường là Hoàng đế mà còn dám vác mặt bán đá kiếm tiền, thì nàng mở tiệm bánh ngọt gì là quá đáng ?
"Tranh giành lợi lộc với dân, như là ạ." Dận chằm chằm chiếc bánh ngon lành, nghĩ đến việc chia sẻ hương vị tuyệt vời với trong thiên hạ, tự dưng nhóc thấy khó chịu trong lòng, đôi mắt láu lỉnh đảo một vòng, liền buông lời can ngăn.
Minh Huyên xong cạn lời. Mấy lời sáo rỗng chỉ lừa trẻ con thôi, chứ sinh ý ăn của Nội Vụ Phủ thiếu gì ngoài . Hơn nữa, nhờ nô tài tên chủ, chẳng lẽ ?
xem Thái t.ử hứng thú với vụ , nàng đành tạm gác kế hoạch.
Nàng hướng dẫn Dận thổi nến. Những cây nến cũng là do nàng đặc biệt yêu cầu Nội Vụ Phủ loại cực nhỏ, phần gốc còn quấn kỹ một lớp vải trắng sạch sẽ khi cắm bánh để tránh bẩn kem.
"Con nhắm mắt , thành tâm ước một điều ước, đó thổi nến ." Thấy nến cháy khá nhanh, Minh Huyên vội vàng thúc giục.
Dận ngoan ngoãn nhắm mắt, thầm ước trong lòng mong dì cả đời sẽ luôn đối với , chỉ yêu thương mỗi thôi, lấy thổi phụt tắt ngọn nến.
Trái cây bánh kem ngọt lịm, mềm tan và ngon miệng. Dì bảo chúng ninh qua nước đường phèn. Ngay cả những bông hoa xinh xắn cũng là loại hoa ăn , bỏ miệng là tan ngay.
Chẳng đứa trẻ nào cưỡng sự cám dỗ của bánh kem. Thường ngày Dận còn kiềm chế, nhưng hôm nay nhóc thực sự quá đỗi vui sướng. Trừ lúc ngoan ngoãn ăn nửa bát mì trường thọ cùng Minh Huyên, thì bộ sự chú ý của nhóc đều đổ dồn chiếc bánh kem.
Một chiếc bánh kem to đùng, trang trí lộng lẫy và tinh xảo, còn là thiết kế độc quyền dì dành riêng cho , thật sự... thật sự quá đỗi ngọt ngào, quá đỗi hạnh phúc!
Cuối cùng, thấy nhóc xơi nhiều, Minh Huyên đành tay ngăn cản, đem phần bánh còn thừa chia cho cung nhân.
"Dì cho bọn họ ăn gì? Cô ngày mai..." Dận chiếc bánh chia năm xẻ bảy, chút vui hờn dỗi.
Minh Huyên lườm nhóc một cái, giáo huấn: “Ngày thường chẳng con nhắc kiềm chế ? Hơn nữa, thứ để lâu. Lần nếu con ăn, cứ việc réo Ngự Thiện Phòng cho. ăn nhiều đồ ngọt , mỗi tháng chỉ cho phép con ăn một thôi.”
"Vì ạ?" Đồ ngọt ? Tại ?
Minh Huyên tỉnh bơ đáp: “Ăn nhiều đường sẽ ngốc đấy. Hồi bé ăn nhiều đường quá nên giờ mới thông minh cho lắm, bằng chẳng quên quên nhiều thứ như .”
Phàm là kẻ sẽ xuyên , còn xuyên vai dì của vị Thái t.ử phế truất, hơn nữa mối quan hệ giữa hai vô cùng ... thì chắc chắn sẽ thuộc lòng từng chữ trong cuốn ghi chép về cuộc đời của nhóc. Tiện thể còn nghiên cứu kỹ càng cấu tạo của tàu thủy, phương pháp chế tạo xi măng và thủy tinh. Nhỡ may lật ngược thế cờ, thì cũng còn đường mà dọn dẹp mở đường cho nhóc bỏ trốn chứ.
Thế mà hiện tại, ngay cả các bước cái bánh kem mà nàng từng tự tay vài , nàng cũng quên gần hết. Sách tiếng Anh thì dòm chẳng hiểu chữ nào. Chắc chắn là do lúc mới xuyên qua, uống quá nhiều t.h.u.ố.c đắng nên nàng ăn bù quá nhiều kẹo ngọt, hậu quả là não teo tóp .
Nghĩ tới đây, Minh Huyên bỗng cảm thấy với Dận . Haizz! Thôi nghĩ nữa, cứ bước nào bước !
Nếu tình thế bắt buộc Thái t.ử vẫn phế, thì nàng đành khăn gói quả mướp theo chịu tội chung với nhóc. Dù cái gian nông trại bàn đạp hậu thuẫn, ở mà chẳng thể an nhàn thẳng cẳng cá mặn cơ chứ?
Tình thương của dì thật là kinh thiên động địa, cảm động thấu trời xanh! Nàng tự cảm động chính luôn .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-ky-nuoi-nhoc-ti-cua-quy-phi-ca-man/chuong-32-dau-long.html.]
Bị ngốc ?
Dận định phản bác rằng dì ngốc, nhưng thấy vẻ mặt nàng bỗng trở nên bi thương, nhóc đành nuốt ngược lời định trong. Vừa húp nước sơn tra giúp tiêu thực, nhóc ngoan ngoãn gật đầu hứa hẹn sẽ hạn chế ăn đồ ngọt.
Vào đúng ngày Ngự Thiện Phòng chiếc bánh kem hai tầng theo ý Minh Huyên, bọn họ cũng chu đáo thêm vài cái gửi sang cho Khang Hy và Thái hoàng thái hậu.
Thành phẩm lò đến ngỡ ngàng. Thực ngay từ lúc thành công bánh bông lan và bánh mật ong, đám đầu bếp Ngự Thiện Phòng còn nửa lời oán thán về sự quậy phá của vị thứ phi Vĩnh Thọ Cung nữa .
Đến khi chiếc bánh kem tươi chỉnh trình làng, ngay cả vị đầu bếp chuyên điểm tâm xuất sắc nhất Ngự Thiện Phòng cũng há hốc mồm kinh ngạc. Hương vị và cách trang trí tinh xảo , đảm bảo các quý nhân trong hậu cung sẽ thèm thôi. Tự dưng ông thấy địa vị của đe dọa nghiêm trọng?
lúc , Minh Huyên đặc cách sai Ngự Thiện Phòng riêng mười hộp bánh trung thu nhân thập cẩm, mỗi hộp gồm sáu mươi chiếc để quà biếu. Tác Ngạch Đồ gửi tặng nàng một món quà sinh thần hậu hĩnh nhường , Tiểu Thái t.ử còn cất công hẳn một bức thư chúc thọ đầy tâm ý. Thái hoàng thái hậu và các phi tần trong hậu cung cũng quên gửi quà mừng cho nàng.
Trái ngược với sự nhiệt tình đó, Khang Hy chẳng biểu hiện gì đặc biệt. Hắn chỉ hờ hững sai Nội Vụ Phủ dựa theo lệ thường ban cho nàng hai trăm lượng bạc trắng tương đương với một năm bổng lộc xem như quà mừng của Hoàng thượng.
Sự keo kiệt bủn xỉn khiến Minh Huyên cảm thấy mức bồi thường mười mấy quả trứng mỗi ngày vẻ "bèo". Đáng lẽ là hai mươi mấy quả mới xứng đáng!
Vì thế, nhân dịp Trung Thu gửi quà về biếu nhà đẻ, Minh Huyên quyết định sẽ tiếp tục "đào mỏ" của gã vắt cổ chày nước . Dù cũng đang mang danh phận phi tần, thì ít nhất cũng tiêu xài bòn mót chút tiền của nam nhân cho đỡ tức chứ.
Nhận yêu cầu từ Vĩnh Thọ Cung, các đầu bếp điểm tâm của Ngự Thiện Phòng lập tức bắt tay nhào bột, nướng thử một mẻ bánh mang lên cho Minh Huyên nếm thử.
Bánh trung thu nhân thập cẩm mãi mãi là chân ái!
Trong cái thời đại đường hóa học , Minh Huyên hương vị bánh trung thu nhân thập cẩm của Ngự Thiện Phòng đ.á.n.h gục . Lớp vỏ bánh mỏng tang, phần nhân đầy ắp, hương vị thơm ngon miệng. Đặc biệt là những hoa văn in ấn tinh xảo mặt bánh, đến cả bánh kem cũng thể nào sánh bằng .
Nếu như thời hiện đại mà bánh ngon đến mức , thì chắc chắn bánh trung thu nhân thập cẩm sẽ là món mà nhà nhà mua về để dành tự thưởng thức, chứ ai mà nỡ đem biếu xén cơ chứ?
Để phá lệ, Vĩnh Thọ Cung hào phóng vung khoản tiền thưởng đầu tiên kể từ ngày Minh Huyên nhập cung, tổng cộng mười lượng bạc.
Chập tối, Lương Cửu Công đến đón Thái tử, tiện thể đem theo hai hộp gấm nặng trịch trao cho Minh Huyên, bên trong chứa đầy những món đồ trang sức và vòng ngọc tinh xảo. Minh Huyên đống đồ chất đống trong hộp, ngắm nghía kiểu gì cũng thấy nó chẳng đáng giá là bao.
Dận vô cùng đắc ý khi thấy dì vẫn đang đeo chuỗi hạt do chính tặng. Nhóc bèn thẳng tay nhét luôn món quà của Hoàng a mã trong kho cất đồ.
"Xem bánh Sachima còn là món khoái khẩu nhất của con nữa ." Sau khi thưởng thức xong chiếc bánh kem, Thái hoàng thái hậu cũng tấm tắc khen ngon. Bà tuổi cao, răng lợi còn chắc khỏe như xưa, nên cốt bánh xốp mềm cùng với lớp trái cây tươi mát bên thực sự miệng. Khi tin Minh Huyên hào phóng ban thưởng cho ngự trù, bà liền trêu chọc.
Minh Huyên hổ mím môi, vội vàng giải thích: “Những năm ở nhà, nô tỳ cũng từng ăn bánh trung thu, nhưng quả thực tay nghề của sư phụ Lý xuất sắc vô cùng. Việc cân đo đong đếm gia vị vặn, kỹ thuật nướng cũng căn chỉnh lửa cực kỳ chuẩn xác. So với mấy món điểm tâm mà nô tỳ sách tự mò mẫm thì đúng là khác một trời một vực. À , là tuyệt vời hơn gấp vạn mới đúng.”
Thái hoàng thái hậu chằm chằm chiếc bánh trung thu cứng ngắc, cố gắng kiểu gì cũng thể thấu cảm niềm đam mê mãnh liệt của Minh Huyên dành cho nó.
Ngược , Na Bố Kỳ khi thứ thể bảo quản vài tháng, liền lập tức chạy tót xuống Ngự Thiện Phòng, ném hai trăm lượng bạc đặt sáu trăm chiếc. Nàng vung thêm một trăm lượng nữa mua hộp đựng sang trọng, chuẩn gửi hết về Khoa Nhĩ Thấm.
"Đắt thế cơ á!" Minh Huyên xong kìm tiếng cảm thán kinh ngạc.
Na Bố Kỳ nhướng mày đáp: “Cũng tàm tạm thôi, gọi món Phật Nhảy TườngT, tốn mất hơn tám trăm lượng cơ đấy! Ngon thì ngon thật, nhưng chát quá, thể ngày nào cũng xơi .”
Minh Huyên nàng chằm chằm, nhất thời nên mắng nàng đồ trọng sắc khinh bạn, ăn món ngon như Phật Nhảy Tường mà rủ , nên oán trách Ngự Thiện Phòng bụng đen tối, dám c.h.é.m giá c.ắ.t c.ổ đến thế? Hay là nên ngưỡng mộ độ giàu nứt vách của vị Cách cách mặt , hơn tám trăm lượng mà cũng dám vung tay gọi món! Thậm chí còn nuôi mộng ăn mỗi ngày nữa chứ?
Đồng thời, Minh Huyên càng ngỡ ngàng hơn mức giá trời . Nàng thừa gọi thêm món ngoài định mức ở Ngự Thiện Phòng là trả tiền túi, nhưng nàng ngờ nó đắt đỏ đến mức độ ?
Na Bố Kỳ Cách cách ở tại Từ Ninh Cung, dẫu cũng đại diện cho thể diện của Thái hoàng thái hậu, dẫu tính tiền thì cũng nên thu đắt đến mức c.ắ.t c.ổ như chứ?
"Dễ kiếm tiền thật!"
Định mức của Tần vị hề ít, bản danh sách liệt kê dài dằng dặc ghi chép đủ loại nhu yếu phẩm, cảm giác như xài bao giờ hết. Rất nhiều khi Minh Huyên còn mặt dày xài ké cả phần của Thái tử.
Bởi , ngoại trừ khoản chi tiêu cho Cổn Cổn lúc mới đến, Minh Huyên bao giờ tự bỏ tiền túi trả cho Nội Vụ Phủ Ngự Thiện Phòng. Nàng cứ ung dung tận hưởng, thầm đắc ý vì tưởng đang vớ món hời lớn.
giờ Na Bố Kỳ thao thao bất tuyệt kể về những khoản chi tiêu thường ngày, Minh Huyên hít sâu một , một nữa cảm nhận sâu sắc cái sự nghèo mạt rệp của bản .
Do đó, Minh Huyên hạ quyết tâm, nhân lúc vẫn còn Tiểu Thái t.ử ô dù chống lưng, nhân lúc Nội Vụ Phủ dám lôi thôi gây khó dễ với , thì khoản nào tiết kiệm là triệt để tiết kiệm.
Suy cho cùng, tương lai mịt mù phía , nàng chỉ gồng gánh lo cho già của , mà còn bao bọc cả Thái tử, thậm chí là thê và con cái của nhóc nữa? Nghĩ đến thôi thấy ngạt thở .
Chỉ mong Thái t.ử sống chí khí một chút, đừng để đày đọa phế truất, chứ ép nàng bước đường cùng thì nàng chỉ đủ sức gánh vác nổi một nhóc thôi. Nuôi thêm nhiều miệng ăn là chất lượng cuộc sống sẽ tụt dốc phanh.
Nghĩ đến đó, nàng cảm thấy xót xa đứt ruột vì lỡ tay boa mất mười lượng bạc.
Ba ngày sinh nhật của Minh Huyên là đến Tết Trung Thu.
Ngay từ sáng sớm tinh mơ, nàng sai mang mười hộp bánh trung thu gửi ngoài cung. Kèm theo đó là một bức thư dài dằng dặc với lời lẽ vô cùng thiết tha, ca ngợi tay nghề tuyệt đỉnh của ngự trù và khẳng định rằng những chiếc bánh ngon đến mức khiến nàng cảm thấy hạnh phúc hơn cả việc thăng tiên.
"Tại hạnh phúc hơn cả thăng tiên?" Cát Bố Lạt gãi đầu khó hiểu hỏi.
Triệu Giai thị xong bức thư, khóe mắt rưng rưng nhưng miệng nở nụ : “Tết Trung Thu là ngày đoàn viên ngắm trăng. Con bé cảm thấy còn sung sướng hơn cả Hằng Nga tiên t.ử cung trăng vì bánh trung thu để ăn đấy.”
Cát Bố Lạt trầm ngâm một lúc lâu, khẽ thở dài một tiếng não nuột. Ông tự trách lúc chăm sóc con gái chu , khiến con bé từng nếm thử hương vị bánh trung thu đàng hoàng ? Chỉ một chiếc bánh con con mà khiến con bé vui sướng đến ư?
Triệu Giai thị cầm một hộp bánh trung thu chia cho , nhâm nhi thưởng thức, khóe môi bất giác cong lên. Hương vị quả thực đúng gu của con gái bà. Có thể dư dả gửi ngoài nhiều bánh để chia cho thế , xem cuộc sống của con bé trong cung thực sự .
Dịp Tết Trung Thu năm nay hoàng cung tổ chức yến tiệc linh đình, Khang Hy chỉ ban thưởng bánh trung thu và trái cây cho các cung. Sau đó, dắt theo con trai mũm mĩm, cùng với Bảo Thanh a ca đón cung, và ba vị công chúa nhỏ đến thỉnh an, trò chuyện cùng Thái hoàng thái hậu.
"Thứ ăn ngon thật đấy, trong phủ Nạp Lan chẳng bao giờ đồ ngon thế ." Bảo Thanh chẳng hứng thú gì với bánh trung thu, nhưng những chiếc bánh kem nhỏ nhắn xinh xắn xuất hiện bàn hôm nay thu hút sự chú ý tuyệt đối của nhóc.
Dận mím môi, thản nhiên đáp: “Đây là bánh kem, do thứ phi nương nương của Vĩnh Thọ Cung đích cho cô đấy.”
Bảo Thanh trợn tròn mắt, gào ầm lên: “Tại ai cho ? Thật công bằng.”
"Bảo Thanh, con ?" Nghe thấy tiếng ồn ào, Khang Hy đầu hỏi.
Bảo Thanh bóp nát bét chiếc bánh kem trong tay, mắt đỏ hoe tủi thút thít: “Tại ai bánh kem cho con?”
"Thứ phi Vĩnh Thọ Cung là dì ruột của Bảo Thành, đương nhiên sẽ dành sự ưu ái đặc biệt hơn cho Bảo Thành . Bảo Thanh, con cũng dì của con mà, còn nhiều dì nữa là đằng khác." Khang Hy mỉm giải thích.
Dận phắt dậy, đẩy phần bánh ngọt của sang mặt Bảo Thanh, dỗ dành: “Cô nhường cho ăn .”
Bảo Thanh phần ăn của Thái t.ử trống trơn còn một cái nào, trong khi mặt chất thành đống, nhóc gãi gãi đầu, cơn tức giận bỗng chốc tan biến. Sau dịp nhóc lượn về hỏi thăm mấy dì của xem họ món quà gì ho tặng nhóc mới ?
Dận Bảo Thanh dùng cái tay dính đầy kem bóp nát bánh ban nãy mà vò đầu bứt tai, khiến kem nhem nhuốc từ đầu đến mặt, dính đầy cả y phục, trông bẩn thỉu nhếch nhác nỡ , nhóc bèn đầu , khẽ thở dài. Nhóc thầm cảm thán trong lòng: với cái chỉ thông minh thì ăn đường ăn đường cũng chẳng gì khác biệt!
Khang Hy vô cùng tự hào và mãn nguyện phong thái rộng lượng, chững chạc và kiềm chế của Dận . Những chiếc bánh kem nhỏ xinh kết hợp với nước ép trái cây phủ kem phô mai chua chua ngọt ngọt chinh phục dày của các vị tiểu công chúa.
Chỉ riêng Thái t.ử của là vẫn giữ khí chất ngút ngàn, ung dung tao nhã nhâm nhi từng miếng bánh trung thu nhỏ, nhai chậm nuốt kỹ. Cái phong thái, cái khí chất quả thực bỏ xa mấy đứa trẻ khác đến mấy con phố.
Minh Huyên cũng hào phóng với cung nhân Vĩnh Thọ Cung. Nàng ban thưởng cho mỗi một chiếc bánh trung thu, đó kéo Xuân Ni và Ô Lan cùng ngắm trăng, nhâm nhi rượu.
Rượu trái cây trong cung vị ngọt thanh, êm dịu, hương thơm nồng nàn. Minh Huyên gặm bánh trung thu, nhấp từng ngụm rượu trái cây, kể chuyện thần thoại cho .
"Làm thần tiên cũng chẳng sung sướng gì, cái tên Quảng Hàn Cung là thấy lạnh lẽo thấu xương ." Lần đầu tiên Ô Lan nếm thử bánh trung thu. Nàng vốn là trẻ mồ côi, gia tộc Hách Xá Lý cưu mang, huấn luyện thành tì nữ võ nghệ. Từ ngày theo hầu chủ tử, nàng mới hưởng thụ những chuỗi ngày tháng hạnh phúc vui vẻ nhường . Nghe kể chuyện thần thoại, nàng kìm mà cảm thán.
Minh Huyên hì hì. Nàng vốn định toẹt sự thật là bề mặt mặt trăng lồi lõm miệng núi lửa, chẳng cái đếch gì đó cả. nghĩ , nàng thể giải thích lý do vì điều đó, nên đành bảo: “Vậy nên chúng cứ phàm là sướng nhất, thần tiên gì ăn những món ngon trần thế thế .”
"Chẳng cuộc sống thần tiên cũng giống y hệt những tháng ngày nhàn hạ của nô tỳ hiện tại ? Nô tỳ cảm thấy theo hầu hạ chủ t.ử là điều tuyệt vời nhất đời. Chủ t.ử gì ngon cũng bao giờ quên phần chúng nô tỳ, thử hỏi còn cuộc sống nào hạnh phúc viên mãn hơn thế nữa ?" Xuân Ni thấy trời trở gió, vội vàng lấy chiếc áo choàng khoác lên vai Minh Huyên, chân thành bày tỏ.
Minh Huyên bật mắng yêu: “Cái con nha đầu ngốc , cơ hội thần tiên mà thèm, chỉ hầu kẻ hạ. Có ngốc quá đấy? Nếu cho chọn, thà ...”
"Không , dì thần tiên."
Vốn dĩ Minh Huyên đang trò chuyện với Xuân Ni, đột nhiên thấy giọng quen thuộc của Thái t.ử vang lên từ phía . Quay đầu , nàng bắt gặp tiểu gia hỏa đang giơ hai tay lên, vẻ như định lẻn hù dọa nàng, nhưng cuối cùng nhịn mà tự lên tiếng phá hỏng kế hoạch.
Minh Huyên thuận thế kéo tiểu gia hỏa ôm lòng, hỏi: “Sao hôm nay điện hạ tới đây giờ ?”
Nay là Tết Trung Thu mà! Sao Thái t.ử chạy sang đây thế ?
Dận nắm chặt lấy vạt áo Minh Huyên, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc khẳng định: “Làm thần tiên... đồ ăn ngon, Cổn Cổn... và càng Bảo Thành... Chẳng chút nào ạ.”