Nhật Ký Nuôi Nhóc Tì Của Quý Phi Cá Mặn - Chương 40: Không nhận nuôi
Cập nhật lúc: 2026-08-01 06:00:41
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nghe , Xuân Hương dám hó hé phản bác nửa lời. Minh Huyên sang đưa mắt Lương Cửu Công, ngầm dò hỏi: Mâu thuẫn giữa hai con nhà , lấy tư cách gì để xen đây?
Lương Cửu Công vẫn giữ nguyên vẻ mặt im lìm như pho tượng, hé răng. Minh Huyên đành căng da đầu, tiếp tục tra vấn: “Tại Nữu Hỗ Lộc thứ phi gầy gò ốm yếu đến mức ? Có do bọn nô tài các ngươi hầu hạ chu đáo, bỏ bê chủ t.ử ?”
"Oan uổng cho bọn nô tỳ quá ạ! Bọn nô tỳ luôn dốc lòng tận tụy chăm sóc, chỉ là... chỉ là hơn hai tháng nay, tinh thần của chủ t.ử cho lắm, ăn uống cũng chẳng ." Xuân Hương hoảng hốt dập đầu lia lịa, vội vàng giải thích.
Kể từ khi mang thai, chủ t.ử luôn mang tâm lý đa nghi, tin tưởng bất kỳ ai bên cạnh. Đặc biệt là mấy tháng gần đây, sự kiện Hoàng thượng sủng hạnh Vạn Lưu Cáp thị, chủ t.ử luôn sống trong ảo giác kẻ đang rắp tâm hãm hại , thậm chí còn nảy sinh suy nghĩ Hoàng thượng hề đứa trẻ sinh . Nàng thường xuyên giật thon thót thức giấc giữa đêm, lúc nào cũng trong trạng thái thấp thỏm lo âu, sợ hãi đ.â.m ăn ngon ngủ yên.
Minh Huyên khựng một nhịp. Nghĩ đến bộ dạng gầy trơ xương, tiều tụy của Nữu Hỗ Lộc thị, nàng nhất thời phản ứng . Đây chẳng là triệu chứng trầm cảm khi m.a.n.g t.h.a.i điển hình ?
Nhất thời nên dùng lời lẽ nào cho , nhưng khi chứng kiến tình trạng tồi tệ của bệnh, ép giải quyết cái mớ bòng bong , Minh Huyên nén nổi cơn bực tức: “Nữu Hỗ Lộc thứ phi ăn ngon ngủ yên mới ngày một ngày hai, cớ các ngươi cả gan giấu giếm? Tại lập tức bẩm báo lên Hoàng thượng? Tại thông tri cho Thái hoàng thái hậu? Các ngươi quả thực to gan lớn mật! Các ngươi rước tên thái y nào đến chẩn bệnh mà cũng dám cả gan báo cáo tình hình lên ?”
Xuân Hương sợ hãi run lẩy bẩy, rụt rè tên vị thái y phụ trách, run rẩy thanh minh: “Không bọn nô tỳ cố tình giấu giếm báo, mà là do chủ t.ử căn dặn... phiền đến Hoàng thượng ạ.”
Mớ rắc rối của Cảnh Nhân Cung, Minh Huyên thực tâm chẳng nhúng tay chút nào. Những kẻ trong cái hoàng cung đến lượt nàng phân xử răn đe.
Hỏi đến đây là đủ , Minh Huyên bèn sang đề nghị với Lương Cửu Công: “Hay là ngài cho triệu thêm vài vị thái y giỏi đến đây, cùng hội chẩn kỹ lưỡng cho Nữu Hỗ Lộc thứ phi xem .”
"Người đang m.a.n.g t.h.a.i mà ăn uống vô thì mà ? Hay là sai sư phụ Ngự Thiện Phòng nấu vài món thanh đạm, dễ tiêu, hợp khẩu vị mang lên thử xem?" Minh Huyên cau mày đề xuất thêm.
Lương Cửu Công gật đầu đồng ý, lập tức sai sắp xếp việc theo lời Minh Huyên.
Nhìn cảnh Nữu Hỗ Lộc thị m.a.n.g t.h.a.i mà khổ sở, ngày đêm nơm nớp lo sợ đến mức tiều tụy, Minh Huyên bỗng cảm thấy vô cùng bực dọc, bứt rứt trong .
Suốt từ nãy đến giờ, Lương Cửu Công hề lên tiếng phản bác bất kỳ quyết định nào của Minh Huyên. Việc ông trầm mặc ngay phía nàng, chính là sự bảo chứng ngầm cho thánh ý của Hoàng thượng.
Đảo mắt đám cung nhân đang quỳ rạp đất, nghĩ đến mấy nhân vật chủ chốt vẫn đang lù lù trong đại điện, Minh Huyên chỉ thấy Khang Hy đúng là rảnh rỗi sinh nông nổi, tự dưng rước việc nàng. Chuyện lục đục nội bộ nhà , một kẻ ngoại đạo như nàng xen cho phép đây?
đ.â.m lao thì theo lao, ở đây , nàng đành lên mặt răn đe một phen: “Các ngươi là hầu hạ cận của Nữu Hỗ Lộc thứ phi, quả thực quyền hạn xử phạt các ngươi. điều đó nghĩa là Hoàng thượng thể gì. Từ giờ trở , tất cả mau xốc tinh thần, chăm sóc thứ phi cho thật . Tự suy xét cho kỹ xem cái mạng nhỏ của các ngươi và sự an nguy của long thai, cái nào nặng cái nào nhẹ. Bắt đầu từ lúc , tuyệt đối cho phép bất kỳ ai, bất cứ chuyện gì phiền đến thứ phi. Nếu để thứ phi kích động, tâm trạng bất ảnh hưởng đến đứa bé trong bụng, thì các ngươi hãy tự liệu mà hứng chịu cơn thịnh nộ của Hoàng thượng .”
Sau khi tuôn một tràng răn đe uy nghiêm, Minh Huyên khẽ hít một thật sâu tiếp: “Các ngươi lui chăm sóc Nữu Hỗ Lộc thứ phi . Bây giờ chúng sẽ ngoài hỏi vị Trắc Phúc tấn xem rốt cuộc xảy chuyện tày trời gì mà khiến Nữu Hỗ Lộc thứ phi tức giận đến mức ?”
Lương Cửu Công gật đầu tán thành, khẽ khom nhỏ giọng với Minh Huyên: “Nương nương xử lý thỏa đáng ạ.”
"Công công đừng khen vội, đang sợ rớt tim ngoài đây ." Minh Huyên lầm bầm đáp trả, chẳng buồn giấu giếm sự chán nản.
Lương Cửu Công chỉ khổ, lên tiếng thêm gì nữa.
Dẫn theo Lương Cửu Công bước trong điện, Minh Huyên thong thả an tọa. Nàng chĩa ánh mắt sắc lạnh về phía Thư Thư Giác La thị, cất lời: “Hoàng thượng chỉ dụ giao cho trọng trách chăm nom Nữu Hỗ Lộc thứ phi. Ban nãy Trắc lão Phúc tấn ở riêng cùng Nữu Hỗ Lộc tỷ tỷ, phu nhân thể thuật cho và Lương công công ở ngự tiền xem rốt cuộc xảy chuyện gì ? Điều gì khiến Nữu Hỗ Lộc tỷ tỷ tức giận đến mức kích động như ?”
Sắc mặt Thư Thư Giác La thị thoắt cái trở nên khó coi, lộ rõ vẻ lúng túng. Mấy năm nay, nhờ việc con gái thuận lợi tiến cung và con trai suôn sẻ kế thừa tước vị, bà mới thực sự thâu tóm quyền hành, nắm giữ vị trí nữ chủ nhân danh chính ngôn thuận của phủ Nữu Hỗ Lộc.
Sau khi thành công tống cổ Đích Phúc tấn Ba Nhã Lạp thị cùng đứa con trai chướng mắt của bà cái tiểu viện xó xỉnh, rách nát, Thư Thư Giác La thị vô cùng bài xích những ai gọi là "Trắc lão Phúc tấn". ngặt nỗi, đối diện với tư cách đây chất vấn lúc , bà cửa để phản bác.
"Lão thực tình rõ ngọn ngành. Vốn dĩ lão chỉ đang cùng nương nương tâm tình vài lời thể kỷ của con, nào ngờ nương nương đột nhiên kêu trong khó ở." Thư Thư Giác La thị rũ mắt, nghiến răng nghiến lợi nặn từng chữ.
Con ranh con cứng đầu cứng cổ! Hoàng thượng đích quyết định một chuyện trọng đại như việc gả Cách cách Khoa Nhĩ Thấm đến Kinh thành, mà nó đường tranh thủ cơ hội ngon ăn cho ruột của , để tuột mất món hời tay cái thằng ngu đần Long Khoa Đa . Bản ruột, chẳng lẽ bà quyền lên tiếng quở trách vài câu ?
Bà là ngạch nương ruột thịt đẻ nó cơ mà!
"Ồ? Chỉ là lời tâm tình con thôi ?" Minh Huyên thong dong ngả lưng ghế, đưa tay đón lấy chén từ tay cung nhân dâng lên, nhẹ nhàng thổi lớp mặt, buông một câu bâng quơ.
Ngay đó, ánh mắt nàng sắc lẹm như d.a.o chĩa thẳng Thư Thư Giác La thị. Minh Huyên dằn mạnh chén xuống bàn đ.á.n.h "cạch" một tiếng, gằn giọng: “Lời của Trắc lão Phúc tấn, thực sự chướng tai. Hay là phu nhân trực tiếp bẩm báo với Hoàng thượng? Suy cho cùng, lúc sự cố xảy , trong điện chỉ mỗi Trắc lão Phúc tấn và Nữu Hỗ Lộc tỷ tỷ ở cùng . Vậy thì xin hỏi, Đào thái y dựa mà kết luận tỷ tỷ đả kích tâm lý nặng nề? Tổn thương tâm lý đến mức nào mà t.h.a.i nhi trong bụng suýt chút nữa thì giữ ?”
Sắc mặt Thư Thư Giác La thị lúc chỉ đơn thuần là khó coi nữa. Khóe môi bà run lên bần bật, uất ức hồi lâu, nhưng khi bắt gặp ánh mắt lạnh băng, mang theo ý cảnh cáo rõ rệt của Lương Cửu Công đang lù lù phía Minh Huyên, bà đành c.ắ.n răng nuốt ngược những lời đại nghịch bất đạo định tuôn trong bụng.
Minh Huyên khẽ liếc Lương Cửu Công, thấy ông khẽ gật đầu đồng thuận, nàng mới thở phào nhẹ nhõm, lạnh lùng lệnh: “Người , đưa Trắc lão Phúc tấn ngoài, đợi Hoàng thượng đích định đoạt... À , nhầm, đợi Hoàng thượng đích thẩm vấn.”
"Không ! Ngạch nương của ... Ngạch nương của nô tỳ..." Lời còn dứt, vài tên thị vệ xông chuẩn giải Thư Thư Giác La thị . Cô nương trẻ tuổi nãy giờ vẫn nép phía bà đột nhiên lao , lóc t.h.ả.m thiết nài nỉ: “Ngạch nương của nô tỳ tuyệt đối sẽ bao giờ hãm hại tỷ tỷ , xin các ngài đừng bắt ngạch nương .”
"Tiểu Cách cách, những lời của giá trị gì , vốn dĩ do tự ý quyết định, mà là tuân theo thánh ý của Hoàng thượng. Trắc lão Phúc tấn nãy giờ nhất quyết ngậm miệng chịu khai nửa lời. Thử hỏi nương nương mới gặp mặt ngạch nương ruột của , cớ tức giận đến mức suýt chút nữa sảy thai? Vấn đề , phiền Tiểu Cách cách tự bẩm báo rõ ràng với Hoàng thượng nhé." Minh Huyên rũ mắt, tiểu cô nương xinh xắn như một cô búp bê Tây Dương đang lóc ỉ ôi, giọng điệu vẫn vô cùng ôn hòa nhưng giấu giếm sự cương quyết.
Vừa dứt lời, Tôn thái y cùng vài vị thái y khác lục tục bước .
Vừa thấy Tôn thái y, Minh Huyên liền nhận Khang Hy vẫn vô cùng coi trọng đứa bé trong bụng Nữu Hỗ Lộc thị, tảng đá đè nặng trong lòng nàng rốt cuộc cũng dỡ xuống.
Nàng lấy khăn tay nhẹ nhàng chấm chấm khóe mắt, vẻ sầu não với Tôn thái y: “Tôn thái y, ngài cũng đấy, Tiểu Thái t.ử nhà chúng ngày nào cũng ngóng trông đời để chơi cùng, để lớn lên còn san sẻ gánh nặng quốc sự cùng Hoàng thượng.”
Tôn thái y chắp tay cung kính hành lễ. Ông vốn dĩ ấn tượng vô cùng với Minh Huyên, bất kể là việc nàng từng tay cứu chữa kịp thời cho Thái t.ử lúc , sáng kiến khẩu trang vải . Một vốn luôn giữ cách, hiếm khi chủ động giao tiếp với các phi tần trong hậu cung như ông , nay lên tiếng an ủi: “Thứ phi nương nương tấm lòng từ bi nhân hậu, xin ngài cứ yên tâm, bọn nô tài nhất định sẽ dốc lực để bảo vệ long thai.”
Minh Huyên chớp chớp mắt ngơ ngác, hiểu gắn mác "từ bi nhân hậu" nữa, nhưng nàng vẫn sang nhờ Lương Cửu Công dẫn đường cho các vị thái y trong chẩn bệnh.
Nữu Hỗ Lộc thứ phi vốn một vị thái y tín chuyên trách chăm sóc sức khỏe. Nay đùng một cái cả một đoàn thái y kéo hội chẩn, Minh Huyên chỉ thầm cầu mong nàng đừng dọa cho kinh hãi thêm nữa.
Rốt cuộc nguyên do sâu xa nào khiến Nữu Hỗ Lộc thứ phi tự đày đọa bản nông nỗi ? Giữa nàng và ruột thực chất đang tồn tại những uẩn khúc gì? Minh Huyên quả thực lực bất tòng tâm, mà trắng là nàng cũng chẳng thiết tha tìm hiểu.
suy cho cùng, cùng phận nữ nhi với , chứng kiến một vì bảo vệ giọt m.á.u trong bụng mà vắt kiệt sức lực, đang m.a.n.g t.h.a.i chính ruột thịt chọc tức đến mức suýt sảy thai? Minh Huyên cũng dùng từ ngữ nào để diễn tả mớ cảm xúc hỗn độn trong lòng lúc .
Sau khi căn dặn Ba Nhã Lạp thị đưa vị tiểu Cách cách nhà Nữu Hỗ Lộc sang thiên điện dỗ dành, Minh Huyên cứ thế lặng lẽ đợi kết quả chẩn đoán từ nhóm Tôn thái y.
Trong lòng nàng lúc chất chứa bao cảm thán và nỗi bực dọc tên.
Chẳng bao lâu , Tôn thái y bước , chắp tay khom , hạ giọng bẩm báo: “Thứ phi nương nương, tình trạng t.h.a.i kỳ của nương nương e là chút bất .”
Tim Minh Huyên giật thót một cái, nàng nhắm nghiền mắt , xua tay hiệu cho ông ngừng . Miệng lẩm bẩm như đang tụng kinh: “Ta , , !”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-ky-nuoi-nhoc-ti-cua-quy-phi-ca-man/chuong-40-khong-nhan-nuoi.html.]
Tôn thái y chẳng hề ý định dừng , ông tiếp tục dội thêm một gáo nước lạnh: “Nương nương, Hoàng thượng giao phó cho ngài quyền chủ việc .”
Minh Huyên trừng mắt, kinh ngạc hét toáng lên: “Ta thì chủ cái gì? Ta cái mô tê gì ?”
Việc chăm sóc, lo liệu cho phi tần m.a.n.g t.h.a.i là phần việc mà nàng gánh vác cơ chứ?
Tôn thái y thở dài thườn thượt, giọng điệu mang đầy sự đồng cảm, nhỏ giọng khuyên nhủ: “Nữu Hỗ Lộc thứ phi hiện tại tâm lý vô cùng bất , tinh thần suy sụp. Nếu cứ tiếp tục kéo dài tình trạng , chỉ đứa bé trong bụng khó giữ, mà ngay cả bản nàng cũng...”
"Vậy thì càng phép đó. Ngài nghĩ với tình trạng kích động như thế, nàng sẽ chịu lọt tai những lời khuyên can của ?" Minh Huyên phản bác, cảm thấy yêu cầu thật sự quá mức hoang đường.
Tôn thái y nàng với ánh mắt đầy cảm thông, nhẹ nhàng khẳng định: “ đây chính là thánh ý của Hoàng thượng.”
Minh Huyên trố mắt kinh ngạc, chỉ tay mũi , vẻ mặt thể tin nổi: “Thánh ý của Hoàng thượng á?”
Tôn thái y gật đầu xác nhận chắc nịch. Hoàng thượng quả thực đích truyền lời: Hách Xá Lý thứ phi là thông minh thấu đáo, phàm là chuyện gì cứ bàn bạc trực tiếp với nàng là .
Khóe miệng Minh Huyên giật giật liên hồi, vẻ mặt đau khổ nhăn nhó: “Mấy chuyện là thứ thể mở miệng khuyên can ? Không , lăn ngất xỉu đây...”
"Nương nương!" Tôn thái y vội vàng lên giọng, vẻ mặt nghiêm trọng: “Hiện tại trong cung đang neo đáng tin cậy. Cúi xin nương nương hãy lấy đại cục trọng, tay cứu giúp.”
Minh Huyên nhíu mày, mặt mày nhăn nhó như khỉ ăn gừng, đành bất lực lê những bước chân nặng nề về phía tẩm cung của Nữu Hỗ Lộc thị.
"Cô đến đây gì? Ta sẽ bao giờ từ bỏ đứa bé !" Sắc mặt Nữu Hỗ Lộc thị tái nhợt, thấy bóng dáng Minh Huyên bước , nàng lập tức xù lông nhím gào lên.
Minh Huyên điềm tĩnh cạnh mép giường, khẽ gật đầu đáp . Nàng sang đưa mắt Tôn thái y, đợi đến khi ông gật đầu xác nhận tình hình kiểm soát, mới nhẹ nhàng lên tiếng trấn an: “Chẳng ai ép tỷ từ bỏ đứa bé cả. Chỉ là Nữu Hỗ Lộc tỷ tỷ , tình trạng kích động quá mức như hiện tại của tỷ thực sự chút nào cho cả tỷ lẫn t.h.a.i nhi .”
"Chứ cô đến đây là để khuyên bỏ cái t.h.a.i ?" Nữu Hỗ Lộc thị đỏ hoe mắt, trân trân Minh Huyên đầy ngờ vực.
Minh Huyên tỏ vẻ kinh ngạc tột độ: “Ta điên? Ta việc gì xúi tỷ bỏ t.h.a.i chứ?”
Thấy Nữu Hỗ Lộc thị vẫn còn bán tín bán nghi, Minh Huyên kìm mà lườm nguýt một cái, giọng điệu chút bực bội: “Con của tỷ, liên quan cái quái gì đến ? Ta chỉ nhận lời gắm gửi từ Tôn thái y, đây để rõ cho Nữu Hỗ Lộc tỷ tỷ rằng, nếu tỷ cứ tiếp tục kích động, mẩy như thế mãi, thì đứa bé thực sự sẽ giữ . Vậy nên, nếu tỷ quyết tâm giữ giọt m.á.u , thì ơn hãy cố gắng bình tâm . Đừng tí là bù lu bù loa lên, tự dọa sợ nữa. Ở đây chẳng ai rắp tâm hãm hại tỷ .”
Nữu Hỗ Lộc thị im lặng một lúc, tay vô thức xoa xoa phần bụng nhô lên, hồi lâu vẫn lời nào.
Minh Huyên tiếp tục khuyên nhủ: “Rốt cuộc là tỷ giữ đứa bé , chuyện đó do tỷ tự quyết định. Đêm nay là đêm giao thừa, đừng mẩy bắt chầu chực, hầu hạ phục dịch ở chỗ tỷ mãi thế chứ.”
Lúc Nữu Hỗ Lộc thị mới thực sự tin rằng Minh Huyên đến đây hề ác ý gì. Nàng thở phào một tiếng nhẹ nhõm, yếu ớt đáp: “Ta vẫn khỏe, con cũng vẫn khỏe!”
"Ừm!" Minh Huyên gật đầu đồng tình, buồn tranh cãi thêm gì.
Nữu Hỗ Lộc thị ngước Minh Huyên, những giọt nước mắt bỗng chốc lăn dài gò má gầy gò, nàng òa nức nở: “Ta... sợ giữ đứa bé .”
"Tôn thái y, và cả các vị thái y đang mặt ở đây nữa, các ngài đều là những bậc danh y chuyên nghiệp, các ngài mau lên tiếng giải thích cho tỷ rõ ." Minh Huyên đầu hiệu cho nhóm Tôn thái y.
Tôn thái y tiến lên phía , bắt đầu tuôn một tràng dài giải thích cặn kẽ về tình trạng bệnh lý, cuối cùng chốt bằng một lời khẳng định chắc nịch: “Chỉ cần nương nương giữ cho tâm lý luôn định, thư thái, chú ý nghỉ ngơi đầy đủ, ăn uống điều độ đủ chất, thì chắc chắn long t.h.a.i sẽ bảo bình an vô sự.”
"Thật ? Vậy còn thì ? Liệu ... sống sót qua cửa ải ?" Nữu Hỗ Lộc thị Tôn thái y với ánh mắt chất chứa đầy sự hoang mang, sợ hãi.
Tôn thái y đưa mắt các đồng liêu phía , ngập ngừng đáp: “Phụ nữ khi sinh nở vốn dĩ cửa sinh cửa t.ử kề , xưa nay từng ai dám vỗ n.g.ự.c đảm bảo vạn vô nhất thất (tuyệt đối an ).”
Thấy Nữu Hỗ Lộc thị bắt đầu dấu hiệu hoảng loạn, cơ thể nhũn , Minh Huyên liền lườm Tôn thái y một cái cháy mặt. Có cần huỵch toẹt thế ? Nhỡ tỷ xảy mệnh hệ gì, mấy lôi đầu gánh tội ?
"Ý của Tôn thái y là, nếu tỷ chịu khó điều chỉnh tâm trạng cho hơn, chịu khó ăn ngon ngủ yên tẩm bổ cơ thể, thì chắc chắn tỷ sẽ tròn con vuông, bình an vô sự như bao phụ nữ bình thường khác thôi." Không còn cách nào khác, Minh Huyên đành "phiên dịch" lời của vị thái y theo hướng tích cực hơn.
Nữu Hỗ Lộc thị chăm chăm Minh Huyên. Nhớ những lời đồn thổi về nàng , trong lòng nàng bỗng dấy lên niềm ghen tị với Tiên Hậu vì một như .
Nếu chẳng may mệnh hệ gì, nàng bỗng nhận rằng, thế mà chẳng tìm một ai đủ tin tưởng để gửi gắm ruột gan?
Bản m.a.n.g t.h.a.i vô cùng khó khăn, nguy hiểm bủa vây trùng trùng. Lại còn bất chấp việc Hoàng thượng thể sẽ vui mà quyết tâm cố giữ đứa bé . Vốn dĩ nàng luôn sống trong cảnh nơm nớp lo sợ, thấp thỏm yên. Vậy mà ngạch nương ruột thịt của chẳng những thèm đếm xỉa đến những cực nhọc, nguy hiểm mà đang chịu đựng, ngược , khi thấy tàn tạ thế , bà đưa yêu cầu giữ cô em gái cùng cha khác ở trong cung để bầu bạn?
Tuy bề ngoài là bầu bạn, nhưng hàm ý sâu xa bên trong chẳng khác nào đang rủa xả cơ thể ốm yếu bệnh tật của nàng thể nào sinh một đứa trẻ khỏe mạnh. Lỡ như mệnh hệ gì, thì việc dọn đường sẵn cho cô em gái tiến cung thế vị trí của nàng sẽ chậm trễ.
Trưởng tỷ khi thất bại trong cuộc chiến giành ngôi hậu gia tộc tống khứ gả sang tận Mông Cổ xa xôi, từ đó về bỏ mặc ai ngó ngàng tới. Giờ đến lượt nàng trở thành con cờ vô giá trị sắp gia tộc vứt bỏ ?
Ngạch nương còn trách móc rằng, nếu sớm ý định của Hoàng thượng gả Cách cách Khoa Nhĩ Thấm đến Kinh thành, thì nàng tìm cách tranh đoạt mối hôn sự béo bở đó cho em trai ruột thịt của , chứ thể để cho gia tộc Đồng Giai dễ dàng nẫng tay một cách hời hợt như .
Từng lời từng chữ thốt từ miệng bà như những nhát d.a.o oan nghiệt cứa sâu tận tâm can nàng . đắng cay , nàng vẫn c.ắ.n răng chịu đựng, thậm chí còn mặt bao che, giấu giếm cho những lời lẽ đại nghịch bất đạo . Tất cả cũng chỉ vì một lý do duy nhất: bà là ngạch nương ruột của nàng .
"Muội từng nghĩ tới việc sẽ nhận nuôi thêm một đứa trẻ nữa ?" Nữu Hỗ Lộc thứ phi đưa mắt quanh căn phòng trống trải một vòng, đột nhiên đưa tay nắm chặt lấy ống tay áo của Minh Huyên, giọng điệu run rẩy cầu khẩn.
Liệu đang mặt đây thể tin tưởng ? Nếu lỡ qua khỏi cửa ải , liệu con bạc đãi ?
Minh Huyên sợ đến mức trợn tròn hai mắt, vội vàng lắc đầu quầy quậy từ chối: “Không nuôi, nhận nuôi thêm ai nữa ! Ta hứa với Thái t.ử điện hạ , chỉ dành tình thương cho một ngài thôi. Trong hoàng cung thiếu gì nữ nhân, chắc chắn sẽ còn nhiều nữa tiến cung. Kiểu gì chẳng tìm tâm địa thiện lương, từ bi. Tỷ đừng mà ôm mộng tưởng xa vời nhờ cậy . Chuyện đó là thể nào ! Một tia hy vọng mong manh cũng !”
Nữu Hỗ Lộc thị rũ mắt xuống, bàn tay gầy guộc vô thức xoa xoa phần bụng đang thỉnh thoảng nhói lên từng cơn co thắt. Những giọt nước mắt tuyệt vọng âm thầm rơi xuống.
Minh Huyên mặt , lảng tránh ánh mắt cầu khẩn của nàng . Nàng đưa mắt ngoài vô định phía cửa sổ, kiên quyết giữ im lặng, thêm một lời nào.