Nhật Ký Nuôi Nhóc Tì Của Quý Phi Cá Mặn - Chương 43: Đới Giai thị
Cập nhật lúc: 2026-08-01 06:00:44
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chỉ trẻ con mới thể thốt những lời bá đạo, kiêu ngạo đáng yêu, ngọt ngào đến thế.
Nghe điệu bộ lên giọng phụng phịu của con trai, Khang Hy khẽ há miệng. Nhìn đôi mắt trong veo, hàng lông mi cong vút, môi hồng răng trắng, khuôn mặt tuy mũm mĩm nhưng trắng trẻo mịn màng tì vết của nhóc…
Rõ ràng ngày nào cũng thấy, nhưng Khang Hy vẫn một nữa nhan sắc của con trai đ.á.n.h gục. Hắn kìm tiếng cảm thán: “Bảo Thành của quả thực .”
Tuy thấy nhiều trẻ sơ sinh, nhưng lượng trẻ con mà Khang Hy từng gặp qua cũng hề ít. Không khoác, mà ngay cả đám "hạt châu" (thư đồng) tuyển chọn gắt gao cũng chẳng mống nào sánh kịp con trai bảo bối của .
Cho dù mang danh phận Thái tử, thì chỉ cần giữa đám đông, Bảo Thành chắc chắn sẽ là đầu tiên thu hút ánh !
"Tuy rằng thể... trông mặt mà bắt hình dong, nhưng mà... những , những vật đẽ... đều khiến cho nảy sinh... cảm giác vui sướng! ạ, Hoàng a mã?" Dận , nụ môi càng thêm rạng rỡ, cả toát lên vẻ hân hoan, phấn khích .
Khang Hy gật gù đồng tình. Quả thực là , mỗi thấy con trai, tâm trạng luôn . Cứ như cái cách luôn thấy vui vẻ khi thấy Dung Nhược hơn là khi thấy Minh Châu .
"Hoàng a mã... lúc nào thấy mệt mỏi... thì cứ Bảo Thành. Lúc nào thấy tức giận... thì cứ Bảo Thành... là sẽ luôn thấy vui vẻ, sung sướng ạ!" Dận hớn hở : “Bảo Thành cũng thể... giúp ích cho... Hoàng a mã .”
Niềm vui sướng lớn nhất của việc cha đại khái chính là đây. Nhìn con trai bé bỏng với vẻ mặt hân hoan vì thể chút việc nhỏ nhoi cho , Khang Hy bật sảng khoái: “ ! Tiểu Thái t.ử của trẫm giúp đỡ trẫm nhiều. Trẫm mỗi ngày chỉ cần thấy con là bao muộn phiền đều tan biến hết!”
Dận vui sướng lăn lộn long sàng, nhảy tới nhảy lui, múa tay múa chân say sưa kể câu chuyện "Nữ Oa nặn " cho Hoàng a mã .
"... Nữ Oa nương nương... nặn đến mỏi nhừ cả tay. Bà nghĩ... mệt quá , mệt quá ... cánh tay của ... nhấc nổi nữa , thế thì mà nặn tiếp mấy đây? Vẩy vẩy tay, định bụng nghỉ ngơi một lát... nặn tiếp. Không ngờ... một chuyện kỳ diệu xảy ! Những giọt bùn... dính tay... văng xuống đất... bỗng chốc biến thành những con nhỏ xíu. Những con nhỏ xíu đó... ríu rít... gọi bà là . Nữ Oa nương nương... mắt sáng rực lên... cảm thấy cách cũng . Thế là... dứt khoát nhúng tay vũng bùn... ngừng vung vẩy. Những con nhỏ xíu... mặt đất... cũng theo đó mà... ngày càng nhiều thêm, nhiều thêm..."
Tuy giọng điệu ngắt quãng, trôi chảy, nhưng ngữ điệu vô cùng sinh động, hơn nữa nhóc thể thuật trọn vẹn diễn biến của câu chuyện. Khang Hy mà thấy khá mới mẻ và thú vị.
"Tuy lời lẽ còn non nớt, nhưng... Bảo Thành kể lắm!" Nghe xong màn kể chuyện của con trai, đợi nhóc ngủ say, Khang Hy say sưa ngắm "nhan sắc khuynh thành" của nhóc một lúc khẽ mỉm nhận xét.
Câu chuyện tuy đơn giản, nông cạn, nhưng phù hợp với lứa tuổi của trẻ con.
Đem so sánh với Bảo Thành, cô công chúa nhỏ gầy gò, ốm yếu với làn da nhợt nhạt, xanh xao quả thực trông giống như một giọt bùn văng một cách vô tình!
Nghĩ đến đây, Khang Hy chợt sững .
Sao thể suy nghĩ tồi tệ như chứ?
Đó là công chúa của cơ mà!
Một đứa trẻ may mắn đầu t.h.a.i công chúa của , chắc chắn là một đứa trẻ phúc báo sâu dày. Sao thể nhẫn tâm chê bai dung mạo của con gái như thế?
Không! Đây của .
Chắc chắn là do câu chuyện vấn đề.
Mà cũng tại cái kể chuyện nữa.
Minh Huyên mù tịt về những chuyển biến tâm lý phức tạp của Khang Hy. Sáng sớm tinh mơ, khi nàng vẫn còn đang cuộn tròn trong chăn ấm nệm êm, mang đến một bộ sách "Sơn Hải Kinh" dày cộp ban thưởng cho nàng.
Khổ sở lồm cồm bò dậy, chải chuốt qua loa để tiếp nhận thánh ân, nhận xong nàng lập tức ngã vật giường, tiếp tục sự nghiệp ngủ nướng.
Nhắc đến chuyện sách, nếu lo sợ gán mác "đồi phong bại tục", thì thực tình Minh Huyên thà mấy cuốn tiểu thuyết ngôn tình diễm lệ, phi logic kiểu như "Tây Sương Ký", "Nhục Bồ Đoàn", "Đăng Thảo Hòa Thượng"... còn hơn.
Trời mới , cái vô tình mò thư phòng của đại ca và vớ mấy cuốn sách "cấm" , Minh Huyên như mở một chân trời tri thức mới.
Nàng cũng lờ mờ hiểu tại những cuốn sách dù cấm cản gắt gao đến mấy vẫn luôn cách tồn tại và lưu truyền qua nhiều phiên bản khác . Thậm chí còn chuyển thể thành phim ảnh…
Hồi tưởng những ngày tháng lén lút như kẻ trộm, canh me lúc đại ca vắng nhà để chui thư phòng trộm sách, Minh Huyên đến giờ vẫn nhịn .
Cảm giác đó dường như cũng từa tựa cái cảm giác mà mấy cô bạn học kiếp từng kể: cẩn thận bọc bìa sách ngụy trang, là trùm chăn kín mít soi đèn pin để cày tiểu thuyết đam mỹ, bách hợp giữa đêm khuya.
Tuy mức độ kích thích thể khác , nhưng cái cảm giác lén lút, giấu giếm, sợ lớn bắt quả tang thì giống hệt.
Hồi đó nàng còn từng ghen tị với bọn họ vì gia đình quan tâm, quản thúc.
Thật đáng tiếc, từ ngày tiến cung, những cuốn sách "hấp dẫn" đó e là vĩnh viễn tuyệt duyên với nàng .
Nghĩ mà vẫn thấy tiêng tiếc !
Dù tiếc nuối đến , Minh Huyên vẫn chẳng mảy may hứng thú mở cuốn "Sơn Hải Kinh" mà Khang Hy ban tặng xem.
Về các loại sách đắn, nghiêm túc, hiện tại nàng chỉ thể "nhai" nổi cuốn "Tề Dân Yếu Thuật" vì nó mang kiến thức thực tiễn hữu ích. Còn những cuốn khác ư? Thôi bỏ ! Nhìn mấy hàng chữ dày đặc hoa cả mắt.
Việc Nữu Hỗ Lộc thứ phi sinh hạ một tiểu công chúa mang niềm hân hoan cho phần lớn nữ nhân trong hậu cung, mà vui mừng mặt nhất chính là Đồng Giai thị. Nàng thậm chí chẳng thèm giấu giếm sự đắc ý của , thường xuyên dắt theo Đại công chúa đến Cảnh Nhân Cung để "tâm tình".
Minh Huyên thậm chí còn rõ vì kỳ vọng đều đổ dồn ngôi vị Hoàng hậu, nhưng cuối cùng chỉ sinh một cô công chúa nên sinh thất vọng tột độ? Hay là do Đồng Giai thị liên tục chọc tức mà bệnh tình của Nữu Hỗ Lộc thị dường như ngày càng trở nên trầm trọng hơn?
Đỉnh điểm là ngay ngày đợt tú nữ mới tiến cung, nàng thế mà cho đón ruột của cung, với lý do mượn phụ giúp chăm sóc con gái.
"Bị ngu ?" Minh Huyên cảm thấy vô cùng khó hiểu, cho rằng hành động của nàng thiếu sự tính toán của một chỉ thông minh bình thường.
Tất nhiên Khang Hy dường như cũng cùng suy nghĩ. Vốn dĩ còn mang chút niềm vui khi thêm một cô con gái, nhưng từ đó về , từng đặt chân đến thăm hai con họ lấy một .
Đợt thứ phi mới tiến cung, Minh Huyên chỉ tình cờ chạm mặt Đới Giai thị kiều diễm rạng rỡ tại cung của Thái hoàng thái hậu. Nàng lớn hơn Minh Huyên hai tháng tuổi, nụ nở rộ vô cùng ngọt ngào, hai bên má còn lúm đồng tiền sâu hoắm.
Đới Giai thị là một siêng năng, chịu khó. Nàng bập bẹ tiếng Mông Cổ sõi, ríu rít như chim hót, dáng vẻ vô cùng đáng yêu, dễ mến.
Dung mạo xinh xắn, chất giọng thánh thót lảnh lót... Đừng là Thái hoàng thái hậu, ngay cả Minh Huyên cũng thấy thiện cảm.
Mãi cho đến khi vị cô nương ngọt ngào cất tiếng gọi nàng một tiếng "tỷ tỷ", còn cẩn thận hành lễ, Minh Huyên mới bừng tỉnh khỏi cơn mê.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-ky-nuoi-nhoc-ti-cua-quy-phi-ca-man/chuong-43-doi-giai-thi.html.]
Nàng vội vàng nghiêng né tránh, nhẹ giọng nhắc nhở: “Hai tiếng 'tỷ tỷ' thực sự dám nhận . Ta còn kém tỷ tận hai tháng tuổi, tính gọi tỷ là tỷ tỷ mới đúng.”
Tuy trong cung phân định thứ bậc dựa tuổi tác, nhưng hiện tại tất cả bọn họ đều mang chung một tước vị là "Thứ phi". Chưa kể đến những sự phân biệt đối xử ngầm, ngay cả Đồng Giai thị kiêu ngạo là thế cũng ngoan ngoãn gọi Mã Giai thị một tiếng "tỷ tỷ". Minh Huyên dám to gan nhận cái lễ của nàng trong khi phận, địa vị của cả hai vẫn định đoạt rõ ràng?
Thấy Minh Huyên né tránh còn những lời như , Đới Giai thị rõ ràng lường tình huống . Nét mặt nàng lập tức lộ vẻ lúng túng, xử trí .
Mãi cho đến khi một cung nhân phía nhỏ giọng nhắc nhở nàng rằng Minh Huyên vẫn nhận ân sủng của Hoàng thượng, cho nên…
Minh Huyên cũng cạn lời. Nàng dứt khoát dậy, cáo từ Thái hoàng thái hậu chuồn thẳng.
Thái hoàng thái hậu đưa mắt bức "Thiếu nữ chăn ngựa" vẫn còn treo tường, nụ môi nhạt dần, bà nhẹ giọng bảo: “Ta mệt , ngươi lui ngoài !”
Đới Giai thị mang theo vẻ mặt hoảng hốt bước khỏi Từ Ninh Cung. Nhìn thấy bóng lưng Minh Huyên đang xa dần, nàng c.ắ.n răng, dậm chân một cái hối hả đuổi theo, rụt rè lên tiếng: “Hách Xá Lý tỷ... , Hách Xá Lý , thực sự xin . Ta quả thực nhỏ tuổi hơn , ...”
"Không ! Ta còn chút việc bận ở trong cung, xin phép nhé!" Minh Huyên đáp với thái độ dửng dưng, lạnh nhạt.
Nàng thực sự hề tức giận. Mặc kệ Đới Giai thị là một kẻ ngốc nghếch, ngọt ngào, ngây thơ thật sự, chỉ đang diễn vai "ngây thơ vô tội", tất cả đều chẳng liên quan gì đến nàng. Suy cho cùng, Minh Huyên bao giờ ý định kết giao bằng hữu chốn thâm cung .
Đới Giai thị vươn tay , gọi với theo thêm hai tiếng nữa, nhưng Minh Huyên vẫn ngơ như thấy. Nàng c.ắ.n chặt răng, tức tối dậm chân phịch một cái, vẻ mặt chút khó coi, lẩm bẩm: “Ta thực sự cố ý mà. Ai mà tiến cung lâu như mà vẫn sủng ái cơ chứ? Khéo là...”
"Chủ tử!" Một lão ma ma khuôn mặt hằn sâu những nếp nhăn vội vã thở dài, kịp thời cắt ngang những lời đơm đặt vô cớ sắp tuôn khỏi miệng nàng .
Minh Huyên chẳng màng đến sự cố nho nhỏ , về đến phòng là nàng quẳng sạch đầu.
Khi tiết trời dần ấm lên, những ngày nắng ráo trời, Minh Huyên thường dẫn Cổn Cổn cái cục bông giam cầm trong nhà suốt một mùa đông dài đằng đẵng ngoài hóng gió, sưởi nắng.
Mỗi thấy bộ dạng lười nhác, rề rà của tiểu gia hỏa bỗng chốc trở nên năng nổ, nhiệt tình lạ thường khi thấy , còn bày đủ trò nũng, ưỡn ẹo lắc m.ô.n.g chỉ để đòi thêm vài miếng táo, Minh Huyên vui vẻ đến mức ăn thêm hai bát cơm.
Trong lúc Minh Huyên ở đây ung dung tự tại, màng thế sự, thì vị Đới Giai thị đang chìm đắm trong ảo tưởng sủng ái gây một chuyện nực . Nàng thế mà dám chạy đến mặt Khang Hy để lóc kể lể nỗi oan ức, rằng tìm Minh Huyên để xin một nữa…
Ngay từ khoảnh khắc cái tên "Hách Xá Lý" thốt khỏi miệng Đới Giai thị, biểu cảm mặt Khang Hy sầm xuống. Khi Đới Giai thị còn đang nước mắt ngắn nước mắt dài kể lể rằng thực lòng kết giao tỷ với Minh Huyên, Khang Hy liền dứt khoát dậy, lệnh cho lập tức đưa nàng về cung.
Thậm chí, trong lúc Đới Giai thị còn đang ngơ ngác hiểu sai chuyện gì, thẳng thừng cho gọi Quách Lạc La thị đến hầu hạ ngay mặt nàng .
Màn đêm buông xuống. Minh Huyên đang ôm Cổn Cổn dạo ánh trăng, chuẩn cho nó ăn thêm bữa khuya thì bỗng loáng thoáng thấy tiếng thút thít văng vẳng từ xa vọng . Giọng vẻ quen quen, nhưng nhất thời nàng nhớ là của ai.
Chưa bao lâu , tiếng động báo hiệu đưa đến Dưỡng Tâm Điện thị tẩm.
"Thận của ngài thật đấy!" Một đêm mà '' đến hai tăng? Minh Huyên trợn tròn hai mắt, ôm chặt lấy Cổn Cổn, cả run rẩy vì kinh ngạc thốt lên.
Cổn Cổn đang say sưa gặm táo, đột nhiên Minh Huyên ôm ghì lấy đầu, nó khẽ lắc đầu giãy tiếp tục cắm cúi gặm nhấm.
Cú vặn cổ giãy giụa của Cổn Cổn suýt chút nữa Minh Huyên ngã nhào đất.
Tức tối, Minh Huyên chọc chọc liên hồi sống lưng Cổn Cổn cho bõ ghét. Nhìn bộ dạng vô tư lự, chẳng buồn rầu là gì của nó, nàng khẽ thở dài: “ là chỉ ngươi mới sống vô tư vô lo, chẳng chút phiền muộn nào.”
Cổn Cổn vẫn tiếp tục nhai táo rôm rốp, vẻ mặt vô cùng thỏa mãn. Tiếng nhai nhóp nhép của nó dường như đang lời với Minh Huyên: “Ngon quá, ngon quá mất! Ăn cả đời cũng thấy chán. Này cái con thú hai chân , lấy thêm cho vài quả nữa !”
Minh Huyên phì , nhận những lo lắng vớ vẩn của đúng là thừa thãi. Khang Hy một đêm gọi bao nhiêu đến thị tẩm thì liên quan cái quái gì đến nàng cơ chứ?
"Nghe đồn đêm qua Đới Giai thứ phi lóc sầu t.h.ả.m suốt cả đêm. Vị Ô Lạp Na Lạp thứ phi ở ngay cung bên cạnh chịu nổi chạy sang mắng cho nàng một trận té tát, bảo là nàng lóc t.h.ả.m thiết như đang đưa đám, phiền giấc ngủ của khác đấy ạ!" Sáng hôm , Xuân Ni lấy thức ăn sáng về hớn hở kể tin tức sốt dẻo nhất trong cung cho Minh Huyên .
Minh Huyên che miệng ngáp một cái, lúc mới nhớ lý do vì đêm qua thấy tiếng quen quen. Hóa là của Đới Giai thị!
"Sao nàng lóc t.h.ả.m thiết ?" Minh Huyên tò mò hỏi.
"Nghe là do Hoàng thượng đuổi nàng về, chê nàng quá ồn ào!" Xuân Ni cùng đám cung nhân lượt bày biện các món ăn sáng lên bàn, khúc khích kể.
Minh Huyên chớp chớp mắt, cố lục lọi trí nhớ. Hình như giọng của Đới Giai thị cũng ồn ào thật, nhưng mà... giọng nàng trong trẻo, êm tai mà nhỉ? Một giọng dễ như thế thì mà thấy phiền cho ? Lẽ nào tiền triều xảy biến cố gì khiến Hoàng thượng đang bực bội trong ?
Đàn ông mà chỉ trút giận lên đầu phụ nữ thì đúng là lũ khốn khiếp!
Dù Đới Giai thị lóc vật vã đến cạn nước mắt thì cũng chẳng thể đổi cục diện. Từ vị trí nữ nhân sủng ái nhất trong lứa thứ phi mới tiến cung, giờ đây nàng trở thành kẻ thất sủng nhất, bỏ rơi lạnh lẽo nhất.
Hoàng thượng dường như quên mất sự tồn tại của nàng . Ngay cả những vật dụng do Nội Vụ Phủ phân phát đến cung của nàng cũng ngày một kém cỏi, tồi tàn hơn. Nếu nhờ phụ nàng đang quan trong Nội Vụ Phủ âm thầm chống lưng, viện trợ thêm, thì lẽ cảnh ngộ của nàng còn thê t.h.ả.m hơn cả vị Trương thị sống chung cung viện.
Lúc đắc sủng, khắp hậu cung cũng văng vẳng tiếng rộn rã, lảnh lót của Đới Giai thị. từ khi thất sủng, nàng như thể bốc khỏi cái hoàng cung , chẳng còn ai nhắc tới.
Điều khiến Minh Huyên khỏi thổn thức, cảm thán cho phận bọt bèo của nữ nhân chốn thâm cung. Nàng đầu , quyết định ôm chầm lấy Tiểu Thái t.ử một cái để tìm chút an ủi, áp vía.
Đối mặt với sự nhiệt tình nồng nàn đột ngột của dì, Dận tỏ vô cùng hưởng thụ.
"Hoàng a mã sắp... vi hành xuất cung... cải trang vi hành, quan sát dân tình. Dì ... thứ gì ? Thứ gì cũng hết á!" Chập tối ngày mùng một tháng Hai, tan học xong, Dận ba chân bốn cẳng chạy ào tới, ghé sát tai Minh Huyên thầm thì hỏi nhỏ với vẻ mặt tràn đầy mong đợi.
Thứ gì cũng ?
Minh Huyên nheo mắt suy nghĩ một lúc, nhưng thực sự chẳng nghĩ món gì đặc biệt, đành đáp: “Ta chỉ mong điện hạ đường bình an, lúc về cho một cái ôm thật chặt là . Nhớ nhé, dù đến cũng bắt thị vệ bế, tự ý chạy lung tung đấy, ?”
Dận gật đầu cái rụp, gặng hỏi tiếp: “Ngoài cái đó thì ạ? Bảo Thành nhiều vàng... nhiều bạc, mua thứ gì... cũng mua hết.”