Nhật Ký Nuôi Nhóc Tì Của Quý Phi Cá Mặn - Chương 76: Sinh sản
Cập nhật lúc: 2026-08-02 10:13:08
Lượt xem: 16
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Giữa chốn đông , Thái t.ử và Hiền phi vô cùng thiết, Hoàng thượng thỉnh thoảng mỉm họ, chẳng hề chút kiêng dè nào.
Mọi chỉ một bắt gặp sự mật giữa Thái t.ử và Hiền phi. Thấy , ai nấy đều hiểu Hoàng đế hề cấm đoán chuyện , thậm chí còn lấy vui mừng. Các triều thần và Nội mệnh phụ trong lòng đều tự suy tính riêng.
Minh Huyên chuyện với Thái tử, thỉnh thoảng đưa mắt tiếp tục thưởng thức nhan sắc tuyệt trần của Vệ thị. Chẳng cần đến bất kỳ lớp phấn son lộng lẫy nào, dù trang điểm vô cùng nhạt nhòa, chỉ lẳng lặng ở một góc, thậm chí bộ quá trình đều cúi gầm mặt, Minh Huyên vẫn cảm thấy thực sự quá đỗi xinh .
Lòng say mê cái của con vốn bất phân nam nữ, thấy mỹ nhân, tâm trạng của Minh Huyên cũng trở nên vô cùng . Về điểm , nàng thấu hiểu sự nóng vội của Khang Hi. Là đàn ông mà gặp một tuyệt sắc giai nhân như , ai mà cầm lòng cho đặng? Huống hồ ngài là Hoàng đế, mỹ nhân chỉ cần vươn tay là , cớ gì để bản chịu ấm ức?
Sau yến tiệc Trung thu, tin đồn về dung mạo tuyệt thế của Vệ thị nhanh lan truyền khắp nơi. Khang Hi vốn định ghẻ lạnh nàng một thời gian, để chứng tỏ bản là một bậc quân vương nữ sắc mê hoặc. đến ngày mười bảy tháng Tám, Ngô Tam Quế c·h·ế·t…
Trong Tam phiên, kẻ mà Khang Hi căm ghét và kiêng kỵ nhất c·h·ế·t! Cảm hứng hào hùng nổi lên, thế là ngài sủng ái Vệ thị liền tù tì bảy, tám ngày. Mãi cho đến khi Thái hoàng thái hậu chuyện, gọi ngài đến răn dạy một phen, ngài mới bừng tỉnh ngộ, đó tiếp tục vùi đầu triều chính.
Để chứng minh bản hề háo sắc đến mức đó, ngài triệu vài tên Thứ phi tiến cung hầu hạ. Nữ nhân đối với ngài dễ như trở bàn tay, dẫu phụ nữ đến mấy cũng thể ảnh hưởng tới nghiệp bá vương trong lòng ngài.
Một trong những gọi đến của Nghi tần - Tiểu Quách Lạc La thị.
Mang danh nghĩa là Hiền phi, kỳ thực ngay từ ngày thứ tư khi Vệ thị bắt đầu sủng ái, tìm đến tận cửa nhờ nàng mở lời khuyên nhủ Hoàng thượng. Thế nhưng Minh Huyên đều thẳng thừng cự tuyệt. Nàng chẳng nhu cầu thị tẩm, cớ quản chuyện Khang Hi ngủ với ai? Dù là Vệ thị Tiểu Quách Lạc La thị, thì cũng liên quan gì tới nàng .
Vệ thị đột nhiên đắc sủng, đột nhiên thất sủng. Tương tự như Vạn Lưu Cáp thị trong cung của Chiêu phi, nàng vẫn ban cho vị phân nào. Dù sống khiêm nhường đến , thì ánh mắt toan tính của kẻ tâm, những Vệ thị hiếm hoi khỏi cửa đều sẽ bắt nạt.
Những cuộc tranh sủng, hãm hại giữa đám nữ nhân trong hậu cung thường chẳng mảy may liên quan đến Minh Huyên, nhưng hôm nay nàng vô tình bắt gặp.
Nhìn Triệu Giai thị đang lớn lối mắng chửi, sang Vệ thị cứ âm thầm rơi nước mắt mà vẫn tựa một bức tranh, Minh Huyên vốn ngang qua chỗ hai họ đang nên đành bước tới.
Vừa thấy Minh Huyên, Triệu Giai thị liền hoảng hốt cúi thỉnh an, Vệ thị cũng run lẩy bẩy quỳ xuống thi lễ.
Minh Huyên liếc Triệu Giai thị, giọng điệu nhàn nhạt thốt lên: “Nói ! Sao tiếp tục nữa! Trong cung chuyện gì mà qua mắt Hoàng thượng? Nếu ngươi sợ Hoàng thượng chê ngươi kiêu ngạo ương ngạnh, ghen tuông vô lối, thì cứ việc tiếp tục !”
Triệu Giai thị rùng ớn lạnh. Nàng cố tình canh chừng đường nước bước của Vệ thị để chặn đường gây khó dễ vô . Nghĩ đến hậu quả, mặt nàng tức khắc hiện lên vẻ tuyệt vọng tột độ.
Minh Huyên chẳng thèm để mắt tới nàng nữa. Ánh mắt lướt qua khuôn mặt đẫm lệ nhưng tràn ngập vẻ ơn của Vệ thị một vòng.
Đẹp quá!
Làm Hoàng đế thật là hạnh phúc!
Hai ý niệm vụt qua trong đầu, Minh Huyên ung dung rời .
Ánh mắt Vệ thị cứ đau đáu theo bóng dáng Minh Huyên cho đến khi nàng khuất ngã rẽ. Hiền phi nương nương lẽ là con gái trong sạch, thiện lương nhất chốn hậu cung chăng? Nghe đồn ngay cả đứa bé của Chiêu phi cũng là do ngài tay cứu mạng lúc . Vệ thị rưng rưng nước mắt, thầm nghĩ trong lòng, nếu như thể Vĩnh Thọ cung, thì dẫu chỉ một tỳ nữ quét tước, e rằng cũng sẽ hạnh phúc hơn tình cảnh hiện tại gấp trăm ngàn .
Minh Huyên vị mỹ nhân tay giải vây đang dâng trào hảo cảm với . Nàng vẫn còn bận cảm thán về diễm phúc của Khang Hi. Tỉnh thì nắm quyền khuynh thiên hạ, say thì gối đùi mỹ nhân, đây quả thực là giấc mộng của tất cả đàn ông đời!
"Chủ t.ử , là một nữ nhân đấy." Xuân Ni lọt tai nổi, nhịn lên tiếng nhắc nhở: “Người là nữ nhân, giấc mộng của đàn ông thì liên quan gì tới chứ?”
Minh Huyên đầu sang Xuân Ni bằng ánh mắt oán trách, khẽ thở dài, bụng bảo : "Tất nhiên là liên quan , liên quan đến chuyện hóng hớt chứ !" Bất quá, nàng thêm gì nữa, Xuân Ni cũng thở phào nhẹ nhõm.
Hôm nay Minh Huyên ngoài là để đón Tiểu Thái tử. Mấy hôm , Tiểu Thái t.ử kể chuyện ngạch nương của một tên thư đồng đến tận cửa cung đón con, giọng điệu vài phần hâm mộ. Thế là Minh Huyên quyết định dành cho nhóc một niềm vui bất ngờ.
Quả nhiên, Dận vốn hẹn với dì sẽ về ăn lẩu cà chua, nên tan học chẳng hề la cà mà vội vã chạy ùa . Ngay lập tức, nhóc thấy Minh Huyên.
"Sao dì tới đây?" Dận nhào tới, hưng phấn hỏi.
Minh Huyên tít mắt: “Đến đón con chứ !”
Nói , nàng dắt tay bé, rôm rả: “Dì cứ chờ mãi ở Vĩnh Thọ cung xem khi nào thì điện hạ mới giá lâm đấy! Hôm nay về sớm, lát nữa chúng còn kịp đá vài ván cầu.”
"Tuyệt quá! Hôm nay cô nhất định sẽ thắng cầu cho xem." Dận nhảy chân sáo. Cậu nhóc thích nhất là đá cầu mây cùng dì, bởi vì dì bao giờ chịu nhường .
Minh Huyên lập tức gạt phắt: “Không cửa !”
"Nhất định, nhất định, nhất định sẽ thắng! Hôm nay thắng thì một ngày nào đó cô cũng sẽ thắng." Dận vội ôm chặt lấy cánh tay Minh Huyên, hùng hồn tuyên bố.
"Ha ha ha, đợi đến lúc con thiếu niên phong độ rạng rỡ, thì dì già lụ khụ mất . Đến lúc đó thắng dì thì còn ý nghĩa gì nữa?" Minh Huyên bĩu môi khinh khỉnh.
Dận nghẹn lời, một lúc lâu mới phản bác : “Thế bây giờ lúc nào dì cũng thắng cô, dì thấy chán ?”
"Phải tranh thủ lúc con còn nhỏ để bắt nạt vùi dập con chứ. Đợi con lớn lên , dì gì còn đủ trình độ đó nữa." Minh Huyên thẳng thắn thừa nhận chẳng hề nể nang.
Dận rơi trầm mặc. Cậu nhóc tự nhận thấy da mặt dường như vẫn đủ độ dày. chỉ một lát , khi Minh Huyên chuyển sang chủ đề khác, vui vẻ, phấn chấn hẳn lên.
"Nếu dì thắng, lúc nào cô cũng sẽ nhường dì thắng." Gần đến cửa Vĩnh Thọ cung, Dận đột nhiên ngẩng mặt lên nghiêm túc .
Khang Hi bóng lưng con trai hớn hở chạy tót ngoài, dùng chất giọng ríu rít vui tươi để lải nhải với một phụ nữ những chuyện vụn vặt bé xíu xiu mà chẳng bao giờ nhóc kể cho ngài .
Ngài sang hỏi Lương Cửu Công: “Có trẫm quá mức nghiêm khắc ? Thực trẫm cũng đá cầu đấy.”
"Có lẽ là vì trình độ tương xứng chăng?" Lương Cửu Công ngẫm nghĩ một lát cẩn thận đáp: “Hoàng thượng, kỹ năng đá cầu của ngài quá đỗi phi phàm. Đá cùng ngài, Thái t.ử điện hạ đến chạm quả cầu còn , dĩ nhiên sẽ đ.á.n.h mất thú vui. Lần Thái t.ử chơi cờ cùng ngài chẳng cũng rơi tình cảnh tương tự ?”
Khang Hi tỏ hài lòng với lời giải thích . Ngài gật gù, thở vắn than dài: “Hóa trình độ quá kém đôi khi cũng là một loại ưu thế đấy nhỉ!”
Lương Cửu Công lén lau vệt mồ hôi lạnh trán, thầm thở dài trong lòng. Trước còn Ngụy Châu cạnh tranh chức Tổng quản thái giám Càn Thanh cung với ông. Nay còn đối thủ nữa, ông cảm thấy Hoàng thượng ngày càng trở nên khó nắm bắt thế ?
Những chuyện vặt vãnh trong hậu cung mảy may ảnh hưởng đến Minh Huyên. Tuy nhiên, một chuyện xảy khiến tâm trí nàng gợn sóng chấn động.
lúc Ô Nhã đáp ứng m.a.n.g t.h.a.i tròn chín tháng rưỡi, mới ăn thỏa thích một bữa cua biển lớn, thời tiết bắt đầu khoác thêm áo choàng bông ngoài lớp sườn xám, thì Ngụy Vũ - cha của nàng , vì tội tham ô nhận hối lộ mà xử chém.
Chuyện Ngụy Vũ tham ô là vu oan giáng họa. Trong thời gian đảm nhiệm chức Thống lĩnh Bao y, ông quả thực ăn hối lộ của cấp nhiều , lượng hề nhỏ. Không những thế, ông còn dung túng bài xích những bất đồng quan điểm, cất nhắc vô những kẻ bất tài vô dụng. Bị xử trảm, âu cũng gì oan uổng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-ky-nuoi-nhoc-ti-cua-quy-phi-ca-man/chuong-76-sinh-san.html.]
Khang Hi vốn cực kỳ chán ghét tội tham ô. Dù kẻ đó là con em Bát Kỳ cao quý, một khi vượt qua giới hạn chịu đựng của ngài, ngài vẫn sẵn sàng c.h.é.m đầu tha.
Huống hồ Ngụy Vũ ở vị trí then chốt, Bao y là những kẻ sinh để hầu hạ hoàng gia. Nhằm đảm bảo chiến sự tiền tuyến thuận lợi, và giữ cho hậu cung tạm thời yên , Khang Hi đè nén nhiều chuyện. Dù bọn chúng lén lút đục khoét bòn rút từ túi ngài, ngài cũng tạm thời c.ắ.n răng nhẫn nhịn.
chuyện thì ngài tuyệt đối thể nhẫn. Trong mắt ngài, việc cất nhắc bãi miễn quan chức từ lục phẩm trở xuống là thứ mà một tên Thống lĩnh phép nhúng tay .
Vốn dĩ ngài định đè chuyện xuống, đợi Ô Nhã thị sinh nở bình an mới xử lý. Dẫu ngài cái t.h.a.i trong bụng nàng là con trai, mà con trai thì ngài bao giờ chê thừa. khi nhận mật báo từ cữu cữu () ở tiền tuyến rằng kẻ đang ngang nhiên vơ vét của cải, gây ảnh hưởng nghiêm trọng đến quân chính…
Khang Hi lập tức phái điều tra triệt để. Chém đầu Ngụy Vũ chính là để răn đe bá quan văn võ, cho họ thấy rõ quyết tâm sắt đá của ngài.
Thời gian đầu, Ô Nhã thị chuyện a mã xử chém. Nàng chỉ một lòng một bình an sinh đứa trẻ , đó sẽ nhân cơ hội gặp Khang Hi để dập đầu xin tha. Nàng luôn đinh ninh Hoàng thượng đối với vẫn còn chút tình nghĩa, chỉ cần bản liều mạng van xin thì kiểu gì cũng giữ mạng sống cho a mã. Chức Thống lĩnh Bao y mất tuy đáng tiếc, nhưng mạng mới là quan trọng nhất. Ông nội già yếu, gia tộc vẫn nương tựa a mã.
Đồng Giai thị nhận mật lệnh của Khang Hi, chỉ đành đóng chặt cửa cung, tạm thời giấu giếm nàng chuyện.
Đằng bản án t.ử của Ngụy Vũ, gia tộc Đồng gia cũng góp ít sức lực. Đồng Giai thị vô cùng hả hê với kết quả . Ô Nhã thị hiện giờ chính thức mang danh con gái của tội thần. Thấy nàng rơi cảnh xui xẻo, tâm trạng Đồng Giai thị trở nên sung sướng hơn bao giờ hết.
Ngày ba mươi tháng Mười, Khang Hi định đưa Dận và Minh Huyên xuất cung dạo chơi một vòng ở Lưu Li Xưởng. Ngay lúc Minh Huyên đang vắt óc tìm cớ từ chối thì Ô Nhã thị bất ngờ phát động, chuyển .
"Cô sắp mới ?" Dận ngước đôi mắt tròn xoe Hoàng a mã hỏi.
Khang Hi gật đầu xác nhận.
Minh Huyên chút hối hận vì lúc nãy cứ chần chừ mãi chịu xuất cung sớm hơn.
"Cô thể xem chào đời ?" Dận vì chơi nên hôm nay xin nghỉ học. Nay thể ngoài, bé liền tò mò hỏi.
Minh Huyên lắc đầu, dứt khoát bế bổng nhóc lên, sang với Khang Hi: “Hoàng thượng mau qua đó xem tình hình ạ! Thần sẽ ở cùng Thái t.ử chờ tin tức.”
Ai ngờ Khang Hi lên, liếc Thái t.ử đang rúc trong lòng Minh Huyên ríu rít trò chuyện, ngài liền dừng bước: “Nàng qua đó xem , trẫm ở khảo tra bài vở mấy ngày nay của Bảo Thành.”
Giao một Thái t.ử đang dùng ánh mắt đầy lưu luyến cho Hoàng a mã của nó, Minh Huyên chỉnh đốn y phục, mượn Lương Cửu Công cùng cất bước sang Thừa Càn cung.
"Hoàng thượng, a mã của nô tỳ oan, ngài oan!" Ô Nhã thị đang vật vã đau đớn, đỡ lên giường sinh, chẳng từ tin a mã xử trảm, lập tức hoảng loạn tột độ. Nàng ngừng gào t.h.ả.m thiết.
Vừa bước đến nơi, Minh Huyên thấy Đồng Giai thị đang tức giận bừng bừng sai vả miệng một phụ nhân. Chiêu phi đang một bên, khi chạm mắt với Lương Cửu Công, gương mặt cũng ánh lên vẻ phẫn nộ.
"Chuyện gì thế ?" Minh Huyên bước , nhíu mày hỏi.
Vạn Lưu Cáp thị đang phía Chiêu phi tiến lên hành lễ bẩm báo: “Bẩm Hiền phi nương nương, phụ nhân lúc đáp ứng đang chuyển bẩm báo tin a mã của đáp ứng xử trảm, khiến hai vị nương nương tức giận vô cùng.”
"Lúc dầu sôi lửa bỏng thế mà mấy chuyện đó, quả thực đáng đánh!" Minh Huyên gật gù đồng tình. Kẻ nào cố tình tuồn tin tức lúc , bụng tuyệt đối hề đơn giản.
Nói xong, nàng sang Đồng Giai thị: “Hoàng thượng lệnh qua đây xem thử tình hình. Hiện giờ Ô Nhã đáp ứng thế nào ? Bà đỡ, y nữ, thái y và v.ú nuôi đều túc trực đủ cả ?”
Đồng Giai thị gật đầu, vẻ mặt hãy còn chút kiên nhẫn. khi liếc thấy Lương Cửu Công đằng Minh Huyên, trong mắt nàng thoáng qua một tia phức tạp, xuống nhấp ngụm đáp: “Đều mặt đủ cả . Ta cũng từng trải qua chuyện sinh nở bao giờ, tất cả đều là do Hoàng thượng dặn dò sắp xếp từ .”
Nói xong, nàng bực dọc giải thích thêm một câu: “Phụ nhân ... là v.ú em của Ô Nhã thị.”
Nàng vốn định mượn cơ hội để xỉ nhục Ô Nhã thị một phen, nhưng tuyệt đối lúc ả đang lâm bồn. Sự an nguy của hoàng tự Hoàng thượng coi trọng đến mức nào, nàng đến nỗi hồ đồ mà nhận .
Nghe tiếng lóc cầu xin thê t.h.ả.m của Ô Nhã thị vọng từ phòng sinh, Minh Huyên đưa tay day day thái dương, thêm một nữa tự oán trách bản vì dứt khoát xuất cung cho rảnh nợ.
Nhìn phụ nhân đang quỳ đất với hai bên má sưng vù đỏ ửng, Minh Huyên lạnh lùng cất giọng: “Là kẻ nào xúi giục ngươi mưu hại hoàng tự? Khai mau, nếu , chẳng ai giữ mạng cho ngươi .”
Phụ nhân nọ ôm đôi má sưng húp, liên tục dập đầu lóc van xin: “Nô tỳ thực sự cố ý, cho nô tỳ một vạn lá gan nô tỳ cũng dám ạ! Từ lúc tiểu chủ mang thai, nô tỳ hề gặp ngài . Hôm nay bất chợt gọi tới, ghé tai dặn dò nô tỳ hãy cố gắng an ủi tiểu chủ. Nô tỳ cứ tưởng tiểu chủ chuyện nên mới... lỡ lời.”
Vừa mếu, bà tự đưa tay tát mạnh miệng .
Là kẻ nào lợi dụng kẽ hở? Nghe tiếng kêu t.h.ả.m thiết của Ô Nhã thị, Minh Huyên khoát tay hiệu, dặn dò Lương Cửu Công: “Phiền công công gọi thêm vài thái y tới đây. Cứ cho phụ nhân trong , Ô Nhã đáp ứng cứ lóc gào thét mãi như thế sẽ cho hoàng tự.”
Toàn bộ sức lực và tinh thần của Ô Nhã thị lúc đều dồn hết việc kêu gào lóc. Nàng cứ đinh ninh Hoàng thượng về, nàng nhân thời khắc yếu đuối để khiến ngài mủi lòng. A mã mất, nàng trở thành con của tội thần, sống trong cung sẽ chẳng còn chút thể diện nào. Chỉ khi Hoàng thượng mềm lòng thương xót, nàng mới cơ hội xoay chuyển tình thế.
Kết quả, v.ú em chạy báo rằng Hiền phi, Chiêu phi và Ý phi đều đang ở ngoài, nhưng Hoàng thượng hề xuất hiện.
Sao Hoàng thượng đến chứ? Nàng đang liều mạng sinh con cho ngài cơ mà!
Vú em ngừng vuốt ve an ủi Ô Nhã thị, cầu xin nàng hãy tập trung sinh hạ đứa bé, đừng để cơ thể chịu tổn thương thêm nữa.
"Đều tại ngươi! Nếu vì m.a.n.g t.h.a.i ngươi, nhất định gặp mặt Hoàng thượng để cầu xin cho a mã." Ô Nhã thị ôm lấy cái bụng đang quặn thắt từng cơn, nước mắt giàn giụa, rít qua kẽ răng lẩm bẩm.
"Tiểu chủ, vì huyết mạch của Hoàng thượng, vì gia tộc Ô Nhã, và vì chính bản ngài, lúc ngài bắt buộc giữ bình tĩnh." Vú em nắm chặt đôi tay đang buông thõng của Ô Nhã thị, gắng sức động viên.
Ô Nhã thị nuốt những lời trong, c.ắ.n chặt môi, dồn hết sức lực rặn theo từng nhịp hướng dẫn của bà đỡ.
Nghe thấy tiếng lóc cầu xin bên trong dịu bớt, cung nữ chạy báo đang lâm bồn bắt đầu phối hợp cùng bà đỡ, Minh Huyên lúc mới thở phào nhẹ nhõm, nâng chén lên nhấp một ngụm.
Sau đó, nàng sang với Lương Cửu Công: “Công công hãy giúp điều tra xem kẻ nào tung tin đồn nhảm đó. Ta cũng chuyện bắt đầu tra từ , nhưng dù cũng một lời giải thích thỏa đáng để bẩm báo với Hoàng thượng. Chuyện liên quan đến hoàng tự, tuyệt đối việc nhỏ.”
Lương Cửu Công cúi đầu cung kính tuân lệnh.
Chiêu phi vẻ mặt như vẻ thực sự lo lắng của Minh Huyên, khóe môi khẽ nhếch lên. Nàng kỳ thực chẳng hiểu nổi tâm tư của vị Hiền phi . nể tình lúc nếu nhờ Hiền phi tay tương trợ thì con gái bảo bối của nàng chẳng thể bình an chào đời, nên nàng cũng quyết định giữ im lặng, thêm lời nào.
Minh Huyên kiên nhẫn Thừa Càn cung chừng hai canh giờ, từ trong phòng sinh rốt cuộc cũng vang lên tiếng chào đời lanh lảnh của một sinh linh bé nhỏ.
"Là một tiểu hoàng tử!"