Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 101: Đêm trước trận tử chiến (1)

Cập nhật lúc: 2026-06-22 09:01:19
Lượt xem: 81

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Họ suốt dọc đường, qua bảy trại mã phỉ mà gặp ai chặn đường cướp bóc. Những trại đó trông quả thực như trại trống, nhưng thôn mã phỉ đến, trạm quan sát gần đó, chắc chắn trong trại .

"Trạm quan sát , nhưng ban ngày trong trại ai. Mấy năm , nạn phỉ hoành hành dữ dội, đám mã phỉ đó bắt các thôn làng lân cận mỗi tháng cống nạp thực phẩm trại. tết bọn chúng , bắt chúng cống nạp nữa. Những đến thôn tá túc đều đường gặp mã phỉ chặn đường, đám mã phỉ , tưởng trại trống nên tò mò lên xem thử. Đều trong trại ai, nhưng ban đêm bọn chúng xuất hiện, hướng thôn rõ ràng là từ phía trại . Mấy thôn quanh đây đều đồn rằng... rằng những trại mã phỉ đó là...”.

"Là cái gì?".

Lão hán quỳ trong ánh sáng lờ mờ liếc ngoài cửa sổ, yết hầu giật giật, khó khăn thốt hai chữ: "Trại ma”.

Trong phòng tĩnh lặng.

Mộ Thanh lão hán thật, nhưng đó chỉ là những gì ông mắt thấy tai , đại diện cho sự thật. Nàng tin chuyện trại ma. Trong vòng năm trăm dặm, ngoài thôn làng và trại mã phỉ , chỉ những tảng đá vàng ngang dọc, mã phỉ thể ở ? Chỉ thể là trong trại. Chỉ là ban ngày bọn chúng , ban đêm mới hiện , hành tung chút kỳ lạ. Những nam nhân bắt lao dịch, chẳng lẽ mã phỉ đang xây dựng công trình gì đó trong trại?

Những thắc mắc thể tìm câu trả lời từ cha con trưởng thôn, chỉ thể hỏi mã phỉ.

Đã mã phỉ đến giờ Tý, thì bọn họ cứ đợi ở sân đến giờ Tý, bắt tra hỏi là ngay.

Lão Hùng và Chương Đồng trói hai cha con , nhét giẻ miệng nhốt trong phòng, sáu cứ thế đợi trong phòng.

Đợi hai canh giờ, đầu thôn truyền đến tiếng vó ngựa.

Tiếng côn trùng trong thôn đều im bặt, ánh trăng chiếu xuống ngôi làng c.h.ế.t chóc, nhà nhà cửa đóng then cài, tắt đèn ngủ, chỉ nhà trưởng thôn le lói một ngọn nến, dẫn dụ tiếng vó ngựa lộp cộp từ xa vọng .

Trước cổng sân, một chiếc xe ngựa lẳng lặng đậu bên gốc cây già, con ngựa gầy bất an dậm chân, khịt mũi một cái.

Trên con đường làng hẹp quanh co, sáu con ngựa cao lớn thần vũ dần hiện trong đêm tối. Đến cổng sân, sáu hắc y nhân xuống ngựa, chỉ thấy tiếng chuyện truyền đến.

"Lát nữa kéo cả cái xe ngựa về”.

"Con ngựa gầy , kéo về tốn cỏ, đến thịt cũng dai nhách. Kéo về chi bằng thịt quách cho xong”.

"Cũng , ngựa của chúng xem. Ha ha...”.

"Ủa?".

Người phía đang , đầu ồ lên một tiếng. Người đó đầu gõ cửa, mở cửa khá vạm vỡ, con trai trưởng thôn thường mở cửa. Ánh trăng sáng tỏ, nhưng đó mái hiên, nhất thời rõ mặt.

Chính trong lúc ngẩn , mái hiên bỗng đưa tay, túm lấy cổ áo lôi tuột trong sân.

Tên mã phỉ đó cũng to cao vạm vỡ, lôi lảo đảo. Sau cửa bỗng lóe lên hai bóng gầy gò, đồng thời đưa tay lôi mạnh, hai tên phía cũng bất ngờ lôi sân. Ba tên cuối cùng giật , hai tên sờ tay đao bên hông, tên còn phất tay áo, dường như định b.ắ.n tên lệnh. Rèm chiếc xe ngựa đậu cổng sân bỗng nhiên vén lên, một tia sáng lạnh b.ắ.n , cắm phập cổ tay tên đó, đóa hoa m.á.u nở rộ. Tên đó kịp kêu t.h.ả.m thiết thì eo trúng một cú đá, từ xe ngựa nhảy xuống đạp ngã sấp mặt. Hắn ngã đè lên hai tên đang rút đao phía , khiến hai tên lảo đảo. Từ xe ngựa một nhảy xuống, dáng khá cao, một tay xách một tên ném trong sân, thuận chân móc một cái, đá luôn tên mã phỉ thương ở cổ tay trong.

Cổng sân đóng sập , bên trong vang lên vài tiếng bịch bịch, trong chớp mắt yên tĩnh trở .

Ánh trăng chiếu rọi ngôi làng cổ, đêm dài dằng dặc.

Trong phòng, cuộc thẩm vấn mới bắt đầu.

Hai cha con trưởng thôn co rúm cửa sổ, dám sáu tên mã phỉ trói gô.

Nguyệt Sát và Chương Đồng canh cửa, Lão Hùng và Hàn Kỳ Sơ hai bên, Lỗ Đại và Mộ Thanh chằm chằm sáu tên mã phỉ. Cả sáu tên đều bịt miệng, Lỗ Đại rút miếng giẻ trong miệng một tên , hỏi: "Các ngươi là trại nào?".

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-101-dem-truoc-tran-tu-chien-1.html.]

Tên mã phỉ đó ánh mắt hung dữ, thèm để ý đến Lỗ Đại, đầu trừng trừng cha con trưởng thôn đang co rúm cửa sổ, vẻ mặt dữ tợn: "Các ngươi dám bán lão tử. Lão t.ử g.i.ế.c c.h.ế.t vợ con nhà...”.

Rầm.

Lời đe dọa dứt, Lỗ Đại tung một cước đá tên mã phỉ. Chỉ "rầm" một tiếng, tiếng đầu đập xuống đất trầm đục như tiếng dưa hấu vỡ, kèm theo tiếng xương gãy răng rắc.

Chân Lỗ Đại dẫm lên n.g.ự.c tên mã phỉ, mũi chân nghiền mạnh, mắt tên mã phỉ trợn ngược, tia m.á.u vằn lên trong mắt, miệng hộc bọt máu, văng tung tóe lên khuôn mặt đau đớn. Lỗ Đại nghiền chân thêm cái nữa, vẻ mặt đau đớn của tên mã phỉ lập tức vặn vẹo, bọt m.á.u trong miệng biến thành dòng m.á.u đen trào , thể giật giật, chân duỗi thẳng, tắt thở.

Chỉ một cước nghiền c.h.ế.t một , cha con trưởng thôn kinh hãi tột độ, gần như sụp đổ. Năm tên mã phỉ bên cạnh ánh mắt hung dữ nỗi sợ hãi đè nén, Lỗ Đại chằm chằm.

"Lão t.ử cạo râu , kiếp các ngươi liền nhận lão t.ử . Nhìn kỹ xem lão t.ử là ai hẵng mở miệng chuyện với lão tử”.

Lỗ Đại xách ngọn đèn dầu bàn lên, soi mặt . Ngọn lửa nhảy múa, soi rõ khuôn mặt xa lạ nhưng vài phần quen thuộc. Cái cằm nhẵn nhụi, dung mạo tuấn hơn nhiều, nhưng thủ đoạn hung ác đó là cơn ác mộng thể nào quên của mã phỉ mười ba trại Tây Bắc.

Lỗ... Lỗ...

"Tốt, nhận lão t.ử thì đừng nhảm với lão tử. Lão t.ử hỏi, các ngươi trả lời, một câu vô dụng, lão t.ử g.i.ế.c ”.

Lỗ Đại giật phắt miếng giẻ trong miệng tên tiếp theo, bóp cằm , nhe răng , khuôn mặt dù tuấn đến cũng nụ cho dữ tợn.

Tên mã phỉ đó lộ vẻ sợ hãi, hỏi gì bắt đầu gật đầu lia lịa.

Tên bên cạnh thấy thế như đ.á.n.h thức, miệng nhét giẻ, ư a lắc đầu quầy quậy.

Lỗ Đại với tên đó, một cước dẫm xuống, cảnh tượng y hệt lúc nãy diễn , tên đó co giật vài cái c.h.ế.t hẳn.

Bốn tên mã phỉ còn chỉ thấy lạnh sống lưng, nỗi sợ hãi trào dâng từ đáy lòng, những ký ức phai nhạt giờ ùa về trong tâm trí.

Mấy năm , quân Tây Bắc tiễu phỉ, nỗi sợ hãi của các trại phỉ đối với Lỗ Đại còn hơn cả Nguyên Tu. Người đối xử với kẻ thù thủ đoạn tàn độc, bắt mã phỉ, dùng dây thừng buộc đuôi ngựa, mặt úp xuống đất phóng ngựa kéo lê điên cuồng. Cát vàng Tây Bắc mịn, mặt mài đất một đường, lật lên thì da mặt mài sạch.

Mấy năm đó là cơn ác mộng của mười ba trại phỉ, chỉ là qua mấy năm, đêm nay thủ đoạn tàn độc của Lỗ Đại kéo ký ức đó trở về.

"Ta ... . Ta ”. Giọng tên mã phỉ the thé, sợ hãi tột độ.

Lần , ba tên bên cạnh ai ngăn cản nữa.

Lỗ Đại hài lòng : "Rất , các ngươi là trại nào?".

"Chúng ... chúng Mã Trại, hiện nay ... còn mười ba Mã Trại nữa, chỉ một trại. Một...”.

Câu đầu tiên khiến ngẩn .

Mộ Thanh : "Hắn thật đấy”.

Lỗ Đại nàng một cái, hỏi nàng , dù đầu óc của nàng bọn họ đều thấy, nàng thì tin.

________________________________________

 

Loading...