Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 105: Tử chiến. (3)

Cập nhật lúc: 2026-06-22 09:01:23
Lượt xem: 67

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tín hiệu tàn sát kích thích sự tàn nhẫn, khát m.á.u trong từng đôi mắt. Máu đổ, trăng đỏ.

"G.i.ế.c!”.

Tiếng hét g.i.ế.c chóc kinh động cả ngôi làng cổ. Dân làng co rúm trong nhà, đôi mắt kinh hoàng đảo qua trong bóng tối, chờ đợi vận rủi sắp giáng xuống đầu.

Tiếng vó ngựa bỗng nhiên hỗn loạn ở đầu thôn, tiếng ngựa hí, tiếng c.h.ử.i bới, còn cả những tiếng "bịch bịch" trầm đục, hòa tiếng gió rít căm căm của Tây Bắc như một bản khúc bi tráng.

Đầu thôn trở thành một mớ hỗn độn. Dây thừng ngầm đất bất ngờ bật lên, từ gốc cây, đống rơm bất ngờ lao , ngựa từ phía bất ngờ xông tới, trường đao đầu bất ngờ c.h.é.m xuống... Máu văng ba thước nhuộm đỏ ngọn cây, nhuộm đỏ con đường đất đầu thôn.

Tên mã phỉ cầm đầu dây thừng ngã ngựa, kịp đến thì con ngựa phía kịp ghìm cương dẫm nát đầu . Trong đêm tối như quả dưa đập vỡ, m.á.u thịt, não tủy văng tung tóe đầy đất, và chiến mã ngã xuống phía che lấp, trường đao hạ xuống phủ thêm một lớp m.á.u mới.

Chiến mã tung vó hí dài, mã phỉ ngựa ghìm cương, quát tháo, rút đao. Chỉ chậm trễ trong tích tắc, một cái đầu rơi xuống đất. Máu từ cổ phun ba thước, nhuộm đỏ ánh trăng, kinh hãi ngựa. Kẻ kinh hãi c.h.é.m ngã ngựa, kịp ngẩng đầu, đỉnh đầu trường đao giáng xuống.

Đầu thôn đêm khuya, đao gặt mạng như gặt lúa.

Năm mươi mạng , đầy một khắc ngã xuống con đường đất vàng, m.á.u vẫn còn nóng, sự sống tắt lịm.

Tiếng kêu t.h.ả.m thiết lắng xuống, tiếng ngựa hí kinh hoàng vang lên. Năm mươi con chiến mã thần vũ vùng quan ngoại ngã xuống tại đầu ngôi làng cổ rách nát, cùng chỗ với mã phỉ, chặn kín đường thôn.

Trong thôn yên tĩnh trở , chỉ còn tiếng gió.

Dân làng co rúm trong nhà, nấp cánh cửa, ghé mắt qua khe cửa động tĩnh bên ngoài.

Trong bóng đêm, bóng sân. Người dân đó run lẩy bẩy lùi phía , vấp cái rìu cửa, "keng" một tiếng vang lên lạ thường trong đêm. Bóng đen trong sân bỗng đầu trong nhà, dân đó run lẩy bẩy ôm lấy cái rìu, lưỡi rìu cùn hướng cửa.

bóng đó thậm chí bước lên bậc thềm cửa, căn nhà nát bên cạnh, một lúc một cái hũ, nhanh chóng khỏi sân, biến mất trong bóng đêm.

Đêm nay, hai ba trăm hộ dân trong thôn, đa phần đều chứng kiến cảnh , nhưng sân nhà là ai, việc gì. Chỉ , trong thôn yên tĩnh, cho đến một canh giờ .

Trong thôn yên tĩnh một canh giờ, đầu thôn tiếng vó ngựa vang lên, cuồng loạn, trầm đục. Đến đầu thôn vẫn thấy tiếng động thôn, chỉ thấy tiếng c.h.ử.i bới, đó tiếng ngựa phi xa dần.

Dân làng tại mã phỉ đến , tim mới thả lỏng liền tiếng vó ngựa đến.

Tiếng vó ngựa trầm đục, vòng qua nửa ngôi làng, dường như là hướng tường đất thôn.

Có nhà dân đối diện với bức tường đất, qua khe cửa ngoài, thấy chiến mã cao lớn nhảy một cái vượt qua tường đất thôn. Bóng đen ngựa tay cầm đao, ánh trăng chiếu lên lưỡi đao, loáng thoáng thấy ánh mắt những bóng đen đó lạnh lẽo, âm u.

"Mã... mã phỉ đến . Tàn... tàn... tàn sát cả thôn ”.

Người đàn ông đó chạy trong nhà. Người đàn bà trong nhà ôm con trốn , đàn ông bèn bê cái sọt úp lên hai con, bên phủ chăn, khiêng cái tủ cũ trong nhà cửa định chặn cửa.

Tủ khiêng , ngoài khe cửa bỗng ánh lửa bùng lên. Người đàn ông chạy tới, qua khe cửa thấy chân tường thôn là một biển lửa, bốc cháy lăn lộn đất, ngựa hí dài kinh hoảng dẫm lên lưng tên mã phỉ đang bốc cháy, tên mã phỉ ngẩng phắt đầu lên, m.á.u phun từ miệng đỏ tươi trong ánh lửa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-105-tu-chien-3.html.]

Một tên mã phỉ lưng bốc cháy chạy khỏi biển lửa, bóng ngoài biển lửa, một đao đ.â.m bụng tên mã phỉ. Đao rút , kéo theo chuỗi hạt m.á.u như sợi chỉ b.ắ.n lên tường rào. Gió đưa mùi m.á.u tanh và mùi khét lẹt trong sân, đàn ông bám lấy khe cửa, ánh lửa soi rõ nỗi sợ hãi và hy vọng trong mắt .

đang g.i.ế.c mã phỉ.

ai những nghĩa sĩ bao nhiêu , chỉ đây là một đêm hỗn loạn. Trong thôn khắp nơi là tiếng ngựa hí, tiếng mã phỉ kêu t.h.ả.m thiết, lửa lớn hun đen tường đất, xác c.h.ế.t cháy mặt đất bốc mùi hôi thối nôn mửa.

Khi tiếng c.h.é.m g.i.ế.c dần lắng xuống, trời sắp sáng. Dưới chân tường thôn là một con đường đầy xác , xác ngựa cháy đen, co quắp, bốc khói, âm thầm kể sự t.h.ả.m khốc của chiến trường. Có cái xác c.h.é.m đứt đầu, ở ngoài biển lửa, đầu cháy thành than. Có cái một nửa trong biển lửa, một nửa ngoài biển lửa, xác ngựa đè

Ba trăm tên mã phỉ, một nửa c.h.ế.t móng ngựa của chính , một nửa còn hoặc tống biển lửa, hoặc trong lúc hỗn loạn trường đao lấy mạng.

Gió thổi khói đen, ánh lửa như tín hiệu truyền trại ngựa, chọc giận mã phỉ trong trại.

Cổng trại mở lúc bình minh, như thủy triều điên cuồng tràn về phía thôn làng. Bên ngoài bức tường đất cháy đen, dầu hỏa, tên lửa như băng thắp sáng ngôi làng lúc bình minh. Mái nhà, cửa sổ, sân vườn, chuồng bò, đống rơm... Nhà đất khó cháy, dân mái nhà dầu hỏa đốt cháy trốn trong nhà, nhà cửa sổ cháy thì lấy nước dập, biển lửa chân tường thôn dần tắt, đốm lửa trong thôn bùng lên.

Sự t.h.ả.m khốc ở đầu thôn khiến đám mã phỉ tràn đến rét mà run. Kẻ cầm đầu giơ cao trường đao chỉ lên bầu trời xám xịt: "Năm tên nhãi ranh, bất kể trốn ở , tàn sát hết cái thôn cho lão tử”.

"G.i.ế.c!”.

Tiếng hô đồng thanh hung hãn kinh động cả thôn làng, đám tản như thủy triều, tràn ba con đường hẹp quanh co trong thôn.

Ba tên mã phỉ xông ngôi nhà đầu tiên ở đầu thôn. Cửa sổ nhà đất cháy, trong nhà nước, dân đó bèn mở cửa tạt nước trong sân nhà. Thấy mã phỉ sân, ba chân bốn cẳng chạy nhà, định đóng cửa thì mã phỉ xông , giơ đao đ.â.m n.g.ự.c bụng dân. Trước mặt bỗng lóe lên một bóng , cúi thấp , giơ tay đẩy mạnh lên .

Người đó tay cầm một con d.a.o mỏng, đ.â.m thẳng họng , m.á.u phun phì phì. Tên mã phỉ đưa tay sờ cổ , sờ thấy một tay đầy m.á.u tươi, lùi hai bước, ngã thẳng cẳng xuống đất.

Tên mã phỉ bên cạnh kinh hãi, trong lúc đầu đó, n.g.ự.c bỗng thấy lạnh toát, nóng hổi. Khi ôm n.g.ự.c ngã xuống, ý nghĩ cuối cùng trong đầu là — ?

Người dân dạo một vòng quỷ môn quan kinh ngạc đến mức quên cả đóng cửa. Người cứu mặc quần áo giống hệt mã phỉ, nhưng tại g.i.ế.c mã phỉ.

Đó là một thiếu niên lông mày rậm mắt nhỏ, tướng mạo bình thường, duy chỉ đôi mắt lạnh lùng, như chứa đựng sương gió.

"Vào . Đừng nữa”. Giọng thiếu niên khàn, khi lao khỏi sân, chạy sang nhà bên cạnh.

Trong sân nhà bên cạnh, cửa nhà phá tung, trong nhà tiếng phụ nữ lóc. Hai tên mã phỉ đè một phụ nữ lên đầu giường, đứa trẻ hai, ba tuổi đất oa oa. Một tên mã phỉ giơ đao c.h.é.m về phía đứa trẻ, gáy bỗng túm chặt, một rạch một đường gáy , dây thần kinh cột sống cắt đứt, con d.a.o trong tay rơi "cạch" xuống đất. Hai tên mã phỉ giường tiếng liền đầu , thấy thiếu niên xổm xuống, tay cầm hai con d.a.o mỏng kỳ quái, trái cùng xuất chiêu.

Phập.

Hai dòng m.á.u phun từ cổ hai tên, đầu cắm xuống đất.

Người phụ nữ áo quần xộc xệch thất thanh hét lên, thiếu niên chạy khỏi cửa, dẫm lên một tảng đá trong sân, nhảy lên đầu tường đất thấp bé, cao quát lớn một tiếng: "Người các ngươi tìm ở đây. Đến đây!”.

________________________________________

 

Loading...