Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 107: Nguyên Tu. (2)

Cập nhật lúc: 2026-06-22 09:01:25
Lượt xem: 72

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Kinh nghiệm g.i.ế.c địch của Lỗ Đại hong phú nhất, trận thương. Lão Hùng trầy xước hai chỗ. Chương Đồng lúc đó ở cùng một con đường với Lão Hùng, thương. Trong bốn , chỉ Mộ Thanh ăn hai đao, kinh nghiệm thực chiến của nàng ít nhất.

"Ta giải quyết nỗi buồn”. Mộ Thanh bỗng nhiên dậy, nhà xí của cái sân gần nhất.

Vết thương nàng nguy hiểm đến tính mạng, nhưng tiếp theo còn cuộc chiến dai dẳng, liên tục vận động dễ rách vết thương, ngăn chảy m.á.u thêm là quan trọng nhất. Nàng lấy lọ Tam Hoa Chỉ Huyết Cao trong n.g.ự.c , tự bôi lên vai và thắt lưng , khi thấy đầu thôn tiếng .

Lỗ Đại, Lão Hùng và Chương Đồng dậy, cùng về phía đầu thôn.

Lại đến .

Chiến đấu dai dẳng chính là dùng hết cách để kéo dài thời gian, chờ đợi viện binh.

Ngày hôm nay, từ sáng sớm g.i.ế.c đến chập tối, sức cùng lực kiệt. Khi mặt trời lặn xuống núi, đ.á.n.h lui đợt mã phỉ cuối cùng, Mộ Thanh vật giữa đống xác c.h.ế.t.

"Buổi tối, chúng giả xác c.h.ế.t”. Mộ Thanh .

Đã c.h.é.m g.i.ế.c suốt một ngày, một đêm, còn một ngày một đêm nữa viện binh mới tới. Bọn họ thể cứ g.i.ế.c tiếp như thế , trong trại phỉ hơn năm ngàn binh mã, chiến thuật biển cũng thể vây c.h.ế.t bọn họ, mà cuộc c.h.é.m g.i.ế.c như hôm nay bọn họ tuyệt đối chịu nổi thêm một nữa.

Chỉ thể dùng tà chiêu, trộn trong đống xác c.h.ế.t, qua thì đ.â.m lén.

"Này”.

Chương Đồng cúi , đưa cho Mộ Thanh một miếng bánh nướng. Thấy nàng nhận lấy, mà ngay cả sức chuyện, dậy cũng , cứ thế trong đống xác c.h.ế.t c.ắ.n miếng bánh nướng khô khốc, nhai mấy miếng nuốt xuống. Hắn nhíu mày, mặt nàng sớm m.á.u và cát vàng Tây Bắc cho nhem nhuốc, chỉ lộ đôi mắt lạnh lùng.

"Hà tất khổ thế? Tại cứ quân doanh ?". Từ ngày phát hiện nàng là nữ nhi, trong lòng vẫn luôn thắc mắc .

Nàng c.ắ.n bánh nướng. Hắn đợi lâu, tưởng nàng sẽ , nhưng cuối cùng vẫn đợi nàng mở miệng, tuy chỉ một câu: "Cha quyền quý g.i.ế.c hại”.

Chương Đồng ngẩn . Cho nên?

Nàng nữ giả nam trang quân doanh, hành quân ngàn dặm theo quân Tây Bắc, là để lập quân công mưu cầu tiền đồ, một ngày báo thù cho cha?

Hoàng hôn Tây Bắc khác với Giang Nam, dù ráng chiều rợp trời cũng chỉ ánh lên màu tường đất, cát vàng, mỗi khi hoàng hôn buông xuống, mà thấy lòng bi lương. Thiếu nữ giữa núi xác c.h.ế.t , đôi mắt trong veo, thấy bi lương, nhưng núi xác c.h.ế.t , sự kiên thủ đơn độc , chỉ khiến trong lòng càng thêm cảm khái.

Nữ t.ử tại gia tòng phụ, xuất giá tòng phu. Cha nàng mất , trong nhà chắc cũng trưởng, nơi nương tựa, cha báo thù trở thành lý do để nàng tiếp tục bước . Vào quân doanh, cùng nam nhi thiên hạ thao luyện, hành quân, ăn gạo lức, ở lều trại, ngủ chiếu cỏ, chỉ vì một ngày lên chỗ cao, báo đại thù.

nàng từng nghĩ ? Chỗ cao đó há dễ như ? Nếu nàng thực sự lập công thụ phong, sẽ cả đời che giấu phận nữ nhi, thể bại lộ. Nếu sẽ là dâm loạn quân doanh, là họa loạn triều cương, là tội khi quân.

Tội nào cũng là tội c.h.ế.t. Nàng chuyện mạo hiểm như , từng nghĩ đến ngày ?

Chương Đồng chỉ thấy trong lòng bức bối khó tả, c.ắ.n mạnh miếng bánh nướng, nhai hai cái nuốt chửng bụng, miếng bánh khô khốc cứa họng đau rát.

Mộ Thanh nhắm mắt , tắm trong ánh hoàng hôn, đón gió gắt Tây Bắc. Ngoại trừ mùi m.á.u tanh và mùi khét trong gió chút khó ngửi, giây phút nghỉ ngơi hiếm hoi khiến nàng buồn ngủ.

Chương Đồng nàng, con đường thôn trải đầy xác mã phỉ, nghỉ ngơi mà bước qua một cái xác chân, đến phía nàng, lưng về phía nàng, đối mặt với đầu thôn.

Mộ Thanh ngửi thấy mùi mồ hôi và mùi m.á.u tanh theo gió thổi qua tay áo phả tới, mở mắt , thấy mặt giữa núi xác c.h.ế.t, tắm trong ánh hoàng hôn, bóng lưng bỗng trở nên cao lớn.

"Nghỉ một lát , thời gian cho chúng nghỉ ngơi nhiều ”. Nàng .

"Ngươi tưởng mệt ? Hừ. Thể lực nam nhi bao giờ chẳng hơn nữ nhi”. Hắn một tiếng, bóng lưng cao lớn bỗng nhiên trở nên ấu trĩ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-107-nguyen-tu-2.html.]

"Ừm, cậy mạnh cũng hơn nữ nhi”.

Chương Đồng nhíu mày, : "Thiên hạ kẻ như ngươi ...”.

Hắn định " ", lời đến bên miệng ngẩn . Bên môi nàng đang vương nụ nhạt, đó là khuôn mặt đầy m.á.u và cát vàng, sớm rõ dung mạo, nhưng nụ đó còn ấm áp hơn cả hoàng hôn.

"Nghỉ ngơi ”. Nàng một câu, mở miệng nữa.

Vẫn cảm nhận ánh mắt ai đó dừng mặt , hồi lâu , thấy tiếng xuống.

Chương Đồng xuống, chỉ xếp bằng, vẫn lưng về phía Mộ Thanh, đầu thôn.

Thời gian nghỉ ngơi luôn ngắn ngủi, nhưng dường như dài hơn ban ngày một chút. Bọn họ g.i.ế.c quá nhiều , nhớ nổi bao nhiêu, chỉ con đường trong thôn còn chỗ đặt chân, cũng là xác c.h.ế.t. Một ngày một đêm, chiến tích như , lẽ kinh động trại phỉ. Ban ngày điên cuồng ùa , đến chập tối vắng lặng.

Khi đến nữa thì trời tối, lượng nhiều, hơn trăm .

Hơn trăm tụ tập ở đầu thôn. Dầu hỏa khắp nơi trong thôn cháy hết, mái nhà, sân vườn, chuồng bò, đống rơm, các nơi bốc khói nghi ngút. Ánh trăng treo cành cây, chiếu xuống con đường thôn trải đầy xác c.h.ế.t, khiến thấy lạnh sống lưng.

Đám mã phỉ nhất thời dám . Một ngày một đêm, trừ đêm qua, chỉ riêng ban ngày hôm nay, bọn chúng đến năm đợt, chỉ vài tên chạy về cầu cứu, tuyệt đại đa đều bỏ mạng trong thôn. Đại đương gia giận dữ khôn nguôi, phái từng đợt thôn, đến chập tối trong trại còn ai , tranh cãi hồi lâu mới từng đấy .

Trong trại mất bao nhiêu mạng , càng thêm phẫn nộ, nhưng đồng thời cũng nảy sinh sợ hãi.

Núi xác c.h.ế.t trong thôn trở thành sự răn đe thầm lặng.

Tên mã phỉ cầm đầu quét mắt trong thôn, thấy thôn làng như thôn c.h.ế.t, nhà nhà cửa đóng then cài, thấy ánh đèn, tiếng , gió thổi tới chỉ mùi m.á.u tanh và mùi khét. Không năm trốn ở , còn mấy sống.

Ánh mắt tên mã phỉ đó lóe lên, chỉ trường đao trong thôn: "Lục soát từng nhà g.i.ế.c sạch cho lão tử”.

Trong tiếng hô đồng thanh của hơn trăm , trong đống xác c.h.ế.t đường làng, thở dài tiếng động, đó dậy.

Đám mã phỉ cũng bọn ngu, giả xác c.h.ế.t đ.â.m lén khả thi, xem vẫn liều mạng thôi.

Tên mã phỉ cầm đầu thấy Mộ Thanh và Chương Đồng dậy từ trong đống xác c.h.ế.t, lạnh một tiếng: "Trốn trong đống xác c.h.ế.t, các ngươi đúng là đồ hèn nhát”.

"Hèn nhát , các ngươi đến thử thì ”. Chương Đồng hừ lạnh.

"Hừ. G.i.ế.c cả ngày , chỉ dựa hai các ngươi, tưởng g.i.ế.c nổi nhiều của lão t.ử thế ? Nực ”. Tên mã phỉ cầm đầu cũng hừ một tiếng.

"Ai chỉ hai đứa nó? Hai lão t.ử ?".

Lúc , giọng Lỗ Đại truyền đến từ phía con đường, cùng Lão Hùng bước , bên cạnh Mộ Thanh và Chương Đồng. Hai bọn họ ở con đường bên , thấy mã phỉ thôn, đợi một lúc thấy ùa , nghĩ lẽ đều vây lấy Mộ Thanh và Chương Đồng nên hai vội vàng chạy qua.

Tên mã phỉ đó nheo mắt, đợi một lúc, thấy còn ai đến nữa, bèn : "Bốn , xem các ngươi c.h.ế.t một ”.

Hàn Kỳ Sơ vẫn luôn ở nhà trưởng thôn, xuất chiến, nhưng chuyện ai ngốc nghếch cho kẻ địch . Mộ Thanh chỉ hừ một tiếng, nhàn nhạt :

"Ừm, năm , đến bốn, bằng c.h.ế.t một. Tính toán giỏi thật, mã phỉ, thể thầy kế toán”.

________________________________________

 

Loading...