Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 109: Án treo (1)
Cập nhật lúc: 2026-06-22 09:01:27
Lượt xem: 63
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hàn Kỳ Sơ bỗng nhiên về phía tường thôn phía . Không, tường thôn, tường đó tuy thấp, ngựa thể vượt qua nhưng thì .
Vậy thì...
Trong đầu lướt qua bản đồ địa hình thôn, bỗng nhiên , về phía thôn Hạ Du im lìm trong bóng đêm phía thôn Thượng Du, sắc mặt đổi.
"Nguy . Dừng...”.
Hắn định ngăn những dân làng về phía , nhưng thấy đám đàn ông trong thôn rẽ qua ngã ba, ùa về phía con đường thôn.
Hàn Kỳ Sơ đành chạy theo.
Thời gian lùi một chút, khi Hàn Kỳ Sơ gõ cửa từng nhà cầu viện, con đường làng phía , hơn trăm tên mã phỉ và nhóm Lỗ Đại đối diện cách hơn nửa con đường làng.
Tên mã phỉ cầm đầu hỏi: "Các ngươi rốt cuộc là ai?".
Lỗ Đại sờ sờ cằm: "Cái mặt của lão tử, xem cạo râu thật sự chẳng mấy ai nhận nữa”.
Vẻ mặt buồn bực, Lão Hùng ha hả: "Không khéo về đến nơi, ngay cả Đại tướng quân cũng nhận Tướng quân nữa chứ”.
"Thế thì quá. Đại tướng quân mà chịu thua thiệt trong tay lão t.ử một , bộ râu của lão t.ử cạo cũng đáng”.
Đêm tối thâm trầm, dù ánh trăng chiếu rọi vẫn rõ mặt . Tên mã phỉ nhất thời nhận Lỗ Đại là ai, nhưng lời Lão Hùng là Tướng quân của quân Tây Bắc, khỏi kinh hãi. Đám mã phỉ phía cũng ồ lên một trận, bất giác lùi phía .
Thảo nào những như sát thần, năm đ.á.n.h lui bảy đợt của bọn chúng, hóa là quân Tây Bắc.
Tên mã phỉ cầm đầu , hung tợn quét mắt đám thủ hạ, đám mã phỉ lập tức hoảng sợ dám lùi nữa.
Hắn lúc mới đầu , lạnh : "Lão t.ử bảo kẻ to gan như , dám đối đầu với trại chúng , hóa là đám nhãi ranh quân Tây Bắc”.
"Nhãi ranh?".
Lão Hùng hận đến nghiến răng: "Bớt mồm mép , lấy đao tay so thử xem, xem ai g.i.ế.c ai, là ai là nhãi ranh ngay”.
"Kẻ xuống nhất định là các ngươi. G.i.ế.c nhiều của chúng như , các ngươi cũng đến đường cùng chứ gì? Còn về gặp Nguyên Tu tiểu nhi? C.h.ế.t thì hồn về mà gặp ”.
Tên mã phỉ cầm đầu lớn ha hả, đám phía cũng hùa theo.
Lỗ Đại và Lão Hùng sầm mặt xuống. Chương Đồng bên cạnh hai , chắn Mộ Thanh lưng. Mộ Thanh cũng cố mặt, dứt khoát nấp lưng ba , nhỏ với ba : "Không , dường như đang câu giờ”.
Ba ngẩn . Lỗ Đại và Lão Hùng thực cũng đang câu giờ, viện binh chập tối mai mới đến, bọn họ còn một ngày một đêm kiên thủ, lúc hai cũng thương, hiếm khi đợt mã phỉ vội đ.á.n.h g.i.ế.c, bọn họ cũng vội. Đấu võ mồm chẳng tốn sức lực gì, nhân cơ hội dưỡng sức để đêm còn tái chiến.
Hai bản ý định câu giờ nên phát hiện mã phỉ cũng mục đích , Mộ Thanh nhắc nhở, lòng hai khỏi chùng xuống.
Tại mã phỉ câu giờ? Lúc bốn phân tán như ban ngày mà tụ một chỗ, nếu lúc mai phục...
Sắc mặt Lỗ Đại bỗng nhiên đổi, đang định hành động thì phía thôn hô to.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-109-an-treo-1.html.]
"G.i.ế.c mã phỉ. Bảo vệ tướng sĩ Tây Bắc ”.
Bốn đều sững sờ, đồng loạt đầu về con đường làng phía , đám mã phỉ cũng theo. Chỉ trong chốc lát, tiếng ồn ào phía như thủy triều dâng, tiếng cao hơn tiếng , đó thấy hơn năm mươi hán t.ử tráng niên trong thôn giơ d.a.o đốn củi, rìu, cuốc, cào... hô khẩu hiệu xông tới.
Những ngôi nhà trong sân phía gần nhóm Lỗ Đại tiếng hô hào cũng mở cửa, vài hán t.ử cũng cầm nông cụ gia nhập, một đám từ phía ùa lên phía , chắn bốn ở lưng.
Đường trong thôn hẹp, hơn năm mươi vây quanh Lỗ Đại, Lão Hùng, Chương Đồng và Mộ Thanh mấy lớp. Bốn núi xác c.h.ế.t, bức tường đen kịt phía , những cây d.a.o đốn củi, cái cuốc giơ cao che khuất tầm , tầm mắt bỗng nhiên chút mờ .
Ở bảo vệ thôn làng vì họ là quân Tây Bắc, suy nghĩ gì nhiều, cũng nghĩ đến chuyện báo đáp. Một ngày một đêm chiến đấu ác liệt, bốn đều thương. Lỗ Đại trúng ba đao, Lão Hùng cũng ba đao, Mộ Thanh và Chương Đồng mỗi hai đao. Ngoài những vết đao c.h.é.m , bốn còn vô vết bầm tím trầy xước. Tắm m.á.u kiên thủ, đợi viện binh, ngờ viện binh đến, đợi sự bảo vệ của dân làng.
Những vết thương , giờ khắc bỗng thấy đáng giá. Dòng m.á.u chảy trong lúc dường như cũng nóng hổi.
Lúc , Hàn Kỳ Sơ từ phía chạy tới, thấy bốn quả nhiên tụ một chỗ, sắc mặt càng trầm trọng hơn, đến lưng Lỗ Đại nhỏ: "Lỗ tướng quân, đợt mã phỉ chút , e là mai phục. Hướng thôn Hạ Du thể cung thủ bao vây tới”.
Ban ngày, mã phỉ luôn đến là tìm g.i.ế.c , lẽ bọn chúng cũng ngờ trong thôn chỉ năm mà thể đ.á.n.h lui bọn chúng nhiều như . Lần nào cũng tưởng g.i.ế.c bọn họ, nào cũng thất bại, đến tối cuối cùng cũng đổi sách lược . Người của bọn chúng dám xông lên đ.á.n.h g.i.ế.c, khả năng lớn là vì phía cung thủ, để b.ắ.n c.h.ế.t nên mới từ xa câu giờ. Mà địa hình trong thôn, chỉ bao vây từ phía thôn Hạ Du mới cần chút thời gian.
Lỗ Đại cũng cảm thấy điều , Hàn Kỳ Sơ , sắc mặt cũng trầm xuống. Hắn đầu về hướng thôn Hạ Du, đêm tối thâm trầm, nhà cửa trong thôn che khuất tầm mắt, tiếng hò hét của dân làng cũng khiến hướng bên đó , vì thế thể phán đoán cung thủ của mã phỉ còn cách đây bao xa. Hắn đành tranh thủ từng giây từng phút, quyết đoán :
"Mọi trật tự. Lão t.ử là Phó tướng quân quân Tây Bắc Lỗ Đại, mã phỉ hung hãn, các ngươi nguyện theo lão t.ử g.i.ế.c mã phỉ, tất cả quân lệnh của lão tử. Lão t.ử bây giờ lệnh cho các ngươi đến cái sân gần nhất, nhà đóng cửa, trốn kỹ. Nhanh”.
Lỗ Đại rõ chuyện cung thủ với dân làng, lúc nếu , dân làng nhất định đại loạn, chỉ huy chạy lung tung khắp nơi, chỉ tổ c.h.ế.t nhiều hơn.
rõ, đám đàn ông trong thôn đều ngơ ngác: "Tướng quân, bọn cả , bảo bọn trốn ?".
"Đây là quân lệnh của lão tử, các ngươi ? Không thì đừng theo lão t.ử g.i.ế.c phỉ”. Lỗ Đại giận dữ quát.
Tên mã phỉ cầm đầu phía sắc mặt đổi, kinh hãi chằm chằm Lỗ Đại — Là ? Thảo nào.
Hơn trăm phía danh Lỗ Đại cũng đều lộ vẻ kinh hãi. Tên cầm đầu lo lắng về hướng thôn Hạ Du, đến quá chậm ? Sao vẫn tới.
Cơ hội thể tập hợp nhóm Lỗ Đại một chỗ thế hiếm , tên đó quyết đoán : "Đi ? Nói cho các ngươi , cung thủ của lão t.ử sắp đến . Các ngươi tối nay đều sẽ b.ắ.n thành tổ ong”.
"Chậc”. Lỗ Đại bực bội.
Quả nhiên, dân làng thấy lời lập tức im bặt, nhiệt huyết dội gáo nước lạnh, nhanh hoảng loạn.
Dựa chút nhiệt huyết còn sót giúp quân Tây Bắc cùng g.i.ế.c mã phỉ là một chuyện, cung thủ vây g.i.ế.c là chuyện khác. G.i.ế.c mã phỉ, họ thể góp một phần sức, gặp cung thủ, họ chỉ phận tàn sát.
Thực , ai là thực sự sợ c.h.ế.t.
"Vào nhà trốn kỹ. Nhanh”. Lỗ Đại lập tức lệnh nữa.
________________________________________