Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 11: Sơ bộ đoán định nguyên nhân cái chết

Cập nhật lúc: 2026-06-12 03:04:32
Lượt xem: 52

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thiếu niên ngẩng đầu từ xa, chẳng thấy rõ bảng cáo thị gì, nhưng tiếng bàn tán của đám đông lọt tai.

"Xưa nay triều đình tuyển quân, đa phần đều ở phương Bắc, gấp rút tuyển quân ở Giang Nam thế ?".

"Chắc là phương Bắc chiến tranh liên miên, dân oán thán nhiều quá. Giang Nam yên bình, thủy quân thạo đ.á.n.h ngựa, đành tuyển tân binh đưa lên Tây Bắc”.

"Haizz! Lại chiến tranh... Đầu năm giặc Hồ ở Mạc Bắc xâm phạm biên quan Tây Bắc, Nguyên đại tướng quân dẫn quân Tây Bắc trấn giữ non sông, hàng vạn tướng sĩ m.á.u nhuộm sa trường. Quốc nạn ngay mắt, triều đình dán cáo thị tuyển quân, mà Thánh thượng ở Biện Hà đua thuyền rồng, tuyển chọn phi tần, trong hành cung đêm đêm...”.

"Suỵt! Mau im miệng! Ngươi chán sống ?".

Người lúc mới giật lỡ lời, hoảng hốt quét mắt quanh, thấy quân lính gác cổng thành đang bận kiểm tra giấy tờ của dân thành, để ý đến bên , mới thở phào nhẹ nhõm, ngậm miệng dám ho he nữa.

Chuyện xa giá của Hoàng đế đang ở thành Biện Hà, đối với dân chúng Đại Hưng chẳng chuyện lạ lẫm gì.

Đại Hưng lập quốc đến nay sáu trăm năm, thiên hạ vốn dĩ lấy châu Biện bàn đạp mà đ.á.n.h chiếm . Cao Tổ Hoàng đế khi định đô ở Thịnh Kinh, hạ chiếu cho xây dựng hành cung tại thành Biện Hà. Về , các đời Đế vương đều lệ thường đến hành cung Biện Hà nghỉ ngơi chốc lát.

Chỉ là vị Hoàng đế đương triều đến thường xuyên hơn, ở lâu hơn một chút.

Các đời Đế vương Đại Hưng đều thích đến hành cung tháng Ba. Tháng Ba khói sóng, Giang Nam xuân sắc, thể ngắm cảnh, tránh cái lạnh ở Thịnh Kinh. Hoàng đế đương triều cứ thích tháng Sáu, hơn nữa mỗi ngự giá đến hành cung là ở liền nửa năm, tháng Chạp mới về Thịnh Kinh, năm nào cũng như năm nấy.

Giang Nam tháng Sáu nóng bức, Thịnh Kinh tháng Chạp rét buốt. Nghe đồn mỗi năm đám cung nhân theo xa giá nam về bắc, vì cái nóng bức, rét mướt đường mà c.h.ế.t cả đám.

Hành động như thế rõ là dáng hôn quân, mà sự thật cũng đúng là như .

Hoàng đế hiện tại là cháu của Tiên đế, ngai vàng vốn đến lượt .

Mười tám năm , đêm rằm tháng Giêng, trong triều xảy biến loạn. Tiên đế băng hà trong cung, Tả tướng Nguyên gia và thuộc quốc Nam Đồ liên thủ phát động cung biến, lấy danh nghĩa Tam vương, Thất vương g.i.ế.c vua để c.h.é.m đầu hai ngay tại yến tiệc trong cung, tắm m.á.u hoàng thành.

Tội danh g.i.ế.c vua là thật giả ai , chỉ Tiên đế vốn chín con trai, cuộc tranh đoạt ngôi vị vô cùng khốc liệt. Sau đêm cung biến đó, chỉ còn Ngũ vương gia và Lục vương gia. Ngũ vương gia ốm yếu, triền miên giường bệnh, gối chỉ mỗi một quận chúa. Lục vương gia nhu nhược bất tài, ham mê tửu sắc, xứng vua. Nguyên Quý phi bèn triệu đích t.ử của Lục vương gia cung, nuôi dưỡng gối, sức bảo trợ lên ngôi, đó chính là Đại Hưng Hoàng đế hiện nay, Bộ Tích Hoan.

Bộ Tích Hoan lên ngôi năm sáu tuổi, Nguyên gia phụ chính. Hắn từ nhỏ bộc lộ tính tình hoang đường phóng túng, càng lớn tuổi càng thể thống gì.

Nghe năm mười ba tuổi nạp phi tần, ở hậu cung mặc sức hưởng lạc. Chỉ trong một mùa hạ, tám vị phi tần thì c.h.ế.t mất năm .

Mười lăm tuổi thích nam nhân, sức tuyển chọn nam nhân tuấn tú trong thiên hạ để lấp đầy hành cung Biện Hà.

Mười bảy tuổi đua thuyền rồng, từ đó năm nào cũng đưa cả ngàn nam phi du ngoạn sông Biện. Sông nước mênh mông, thuyền rồng lộng lẫy, dọc đường đàn sáo dứt, chi phí đón tiếp của các châu phủ qua mỗi ngày ngốn cả vạn lượng.

Trong dân gian từ sớm bài đồng dao: "Ngọc Thông mã, xe Cửu Hoa, nhi lang đáng yêu nhà ai dung nhan như ngọc. Thuyền rồng hưng, Thúy Hoa tinh, sông nước một ngày mười vạn kim”.

Ý Đế vương phóng túng xa hoa, hoang đường vô đạo.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-11-so-bo-doan-dinh-nguyen-nhan-cai-chet.html.]

Dân gian còn bài đồng d.a.o khác: "Kỵ binh hí, ngân thương múa, ngang qua Đại mạc – Hồ Lỗ sợ. Viên môn hưng, kim giáp trừ, hùng lang mười năm trấn thủ”.

Bài về chủ soái quân Tây Bắc, Nguyên Tu.

Nguyên Tu là đích t.ử của Nguyên gia - nhà đẻ của Thái Hoàng Thái hậu đương triều, nhưng chí hướng nơi triều đình.

Mười lăm tuổi tòng quân, đơn thương độc mã, giữa vạn quân lấy đầu Nhung Vương, một trận chiến chấn động thiên hạ.

Mười bảy tuổi dẫn tám ngàn kỵ binh tinh nhuệ tập kích bất ngờ nha trướng Lặc Đan, tiêu diệt bộ ba vạn kỵ binh Lặc Đan, g.i.ế.c c.h.ế.t Vương t.ử Đột Đáp của Lặc Đan.

Mười tám tuổi chấn chỉnh biên phòng Tây Bắc, thành lập quân Tây Bắc.

Hai mươi tuổi nhậm chức Đại tướng quân Tây Bắc, luyện binh hà khắc, quân kỷ nghiêm minh, dân chúng Tây Bắc vô cùng kính yêu.

Mười năm qua, Nguyên Tu thống lĩnh quân Tây Bắc trấn giữ biên cương, từng về kinh một ngày. Mười năm qua, kỵ binh của năm bộ tộc Hồ cao nguyên Mạc Bắc một cánh cửa biên quan.

Hai mươi vạn tinh binh biên quan Tây Bắc xưng Tây Bắc Lang, là bức tường thành thép của Đại Hưng. Ba năm , Nhung xâm phạm biên giới, quân Tây Bắc mười ba trận thắng cả mười ba, c.h.é.m năm vạn thủ cấp giặc Hồ, treo kín tường thành biên quan. Gió cát đại mạc dữ dội, đến nay vẫn che lấp hết vết m.á.u tường thành năm xưa.

Ba năm nay, biên quan ít chiến sự, Mạc Bắc khá yên . chẳng , đầu năm nay, năm bộ tộc Nhung, Địch, Ô Na, Lặc Đan, Nguyệt thị vốn chẳng hòa thuận gì bất ngờ liên thủ, cùng xuất binh ba mươi vạn đại quân bất ngờ tấn công biên quan Tây Bắc. Chiến sự biên quan nguy cấp, triều đình gấp rút lệnh tuyển quân.

Nay giặc Hồ phạm biên, tướng sĩ Tây Bắc đang đổ m.á.u nơi sa trường, mà xa giá Đế vương đang tìm vui hưởng lạc ở hành cung, thảo nào dân tình oán thán. Tuy nhiên, oán thán nhiều đến mấy thì đến chân thành Biện Hà cũng ngậm miệng, nuốt cục tức bụng.

Mộ Thanh đối với quốc sự hiện tại cũng chẳng bao nhiêu oán thán. Nàng là một linh hồn đến từ thế giới khác, dù sống ở triều đại phong kiến mười sáu năm, nàng vẫn chẳng cảm giác quen thuộc gì với thời đại . Nàng rơi tiện tịch, nếu một nghề sở trường thì e rằng cuộc sống còn chẳng bằng dân thường. Giai cấp thống trị cách nàng quá xa vời, những lời đồn đại trong thiên hạ , nàng đến cũng chẳng buồn .

Chuyện quốc gia, chuyện thiên hạ, tự kẻ bề lo liệu, đến lượt một kẻ tiểu dân như nàng. Nàng lo việc nhà là đủ . Năm xưa, trong thành bà v.ú nào chịu cho nàng bú, nếu cha từ bỏ nàng thì nàng cơ hội trưởng thành ở thời đại . Cha nuôi nấng nàng khôn lớn, nàng sẽ dùng cả đời để phụng dưỡng ông đến già. Còn chuyện mười tám năm trong triều xảy việc gì, nhà ngoại của nàng phận gì, nàng hứng thú tìm hiểu.

Mộ Thanh ngước mắt về phía cổng thành, hàng dài dằng dặc phía giờ chỉ còn vài , nhanh đến lượt nàng. Nàng cụp mắt, bày cái vẻ ngốc nghếch sợ sệt . Tên lính gác kiểm tra giấy thông hành và giấy tờ tùy của nàng thấy cái tên, quả nhiên liếc nàng thêm hai cái, thấy gì bất thường liền cho nàng thành.

Mặt trời sắp lặn, ráng chiều nhuộm đỏ cả bầu trời và dòng sông, trong một vệt ráng đỏ rực rỡ, tòa thành nguy nga sừng sững hiện . Trời tối hẳn, trong thành đèn đuốc thắp sáng trưng. Trên con phố dài lát đá xanh rực rỡ ánh đèn hoa đăng, tựa như sông Ngân hà rơi xuống trần gian. Màn đêm buông, phố tiếng ca hát mềm mại ngọt ngào vọng từ thuyền lầu, tiếng ồn ào náo nhiệt của lầu tửu quán, sòng bạc cửa hiệu bắt đầu vang lên. Hương , hương rượu, hương phấn son tràn ngập con phố dài. Nam t.ử qua tay áo rộng bay trong gió, nữ t.ử váy áo thướt tha, dần dần mở một bức tranh rực rỡ về sự phồn hoa của tòa cổ thành sáu trăm năm.

Mộ Thanh đầu đến thành Biện Hà nhưng hề lạc hướng. Nàng ở cổng thành một lát, quan sát sơ qua bố cục trong thành thẳng về phía Tây.

Phía Tây thành cửa hiệu san sát, tiệm rèn, tiệm trang sức, tiệm vải, tiền trang chia mấy con phố. Những con phố qua kẻ tấp nập vô cùng, ngược khiến cho con phố cuối cùng vẻ vắng vẻ.

Mộ Thanh về phía con phố vắng vẻ đó. Đầu phố treo mấy chiếc đèn lồng trắng, mặt tiền các cửa hiệu ánh đèn lồng đều là tiệm bán đồ tang lễ. Mộ Thanh lướt qua mấy tiệm đồ tang, bước chân dừng, thẳng đến cuối phố.

Cuối phố, đoạn đường gần tường thành, cổng lớn của một tòa quan nha đóng chặt, cửa đến cái đèn lồng cũng thắp, trong đêm tối toát lên vẻ âm u lạnh lẽo. Nhờ ánh sáng yếu ớt hắt từ mấy tiệm đồ tang phía xa mới rõ mấy chữ lớn tấm biển cửa — Nghĩa Trang.

________________________________________

 

Loading...