Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 110: Án treo (2)
Cập nhật lúc: 2026-06-22 09:01:28
Lượt xem: 94
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lần dân làng lời, theo lời Lỗ Đại ùa mấy cái sân gần nhất.
Tên mã phỉ cầm đầu lo lắng về phía thôn Hạ Du, thấy vẫn động tĩnh gì bèn hô hào đám phía : "Nằm mơ . Huynh , bọn chúng đều thương , cầm cự bao lâu , g.i.ế.c chúng ”.
Nói thì , nhưng nếu bọn chúng tiến lên tấn công mà ngộ nhỡ cung thủ đến, làn tên loạn lạc, đảm bảo b.ắ.n nhầm?
Đám mã phỉ chút do dự. Dân làng thấy , ùa sân càng gấp gáp hơn. Lỗ Đại dẫn nhóm Mộ Thanh bốn chắn phía , đề phòng mã phỉ bất ngờ xông tới hại dân làng.
Chính trong khoảnh khắc hỗn loạn , trong gió đêm bỗng tiếng rít. Một mũi tên nặng lao nhanh như sóng gió, trăng rít lên một tiếng.
Năm nhóm Lỗ Đại trong lòng rùng , ngẩng đầu. Chỉ thấy một mũi tên đuổi theo trăng, mang theo sức mạnh ngàn cân, x.é to.ạc gió gắt Tây Bắc, đập tan ánh trăng, vượt qua đỉnh đầu bay tới.
Đám mã phỉ đều lộ vẻ vui mừng, tên cầm đầu ngửa mặt lớn: "Người của chúng đến...”.
Phập.
Lời dứt, trong đêm tối nở rộ đóa hoa máu. Cổ tên mã phỉ đó còn đang ngửa lên thì họng b.ắ.n thủng một lỗ máu, đen ngòm. Một chuỗi mã phỉ phía đều ngửa , mặt xuất hiện một lỗ, hoa m.á.u nổ tung như bay, luồng gió mạnh do mũi tên mang theo quét ngã cả mảng hơn trăm tên mã phỉ.
Không ai đếm mũi tên đó g.i.ế.c bao nhiêu , những tên mã phỉ ngã mặt đất đều ngẩng đầu, ngây về phía .
Năm nhóm Lỗ Đại đồng loạt .
Chiến mã tung vó hí dài, một xuất hiện trong ánh trăng, áo đỏ giáp bạc, tóc đen mũ tuyết, tay cầm Thần Tý Huyền Thiên Cung, mày như sông ngân, khoác lên ánh trăng, tựa như chiến thần giáng thế.
Người đó thúc ngựa, thần mã hạ xuống, ba mũi tên trong tay b.ắ.n , bay vút giữa trung, khí thế như trải dài vạn dặm, nơi qua càn khôn vỡ nát, bỏ mạng, m.á.u tuôn như suối.
Hơn trăm tên mã phỉ c.h.ế.t lăn lóc đất. Phía đó tiếng vó ngựa ầm ầm như sấm rền, chiến mã, nhung trang, từng đạo bóng vượt qua tường thôn, lưng đó. Quân dung chỉnh tề, áo giáp phản chiếu ánh trăng lạnh lẽo, hào khí ngút trời chấn động thôn trang.
Quân Tây Bắc, tinh kỵ.
Lỗ Đại và Lão Hùng lộ vẻ vui mừng khôn xiết, nam t.ử thần mã tựa như chiến thần, đồng thanh hô: "Đại tướng quân?”.
Đại tướng quân.
Người đến là chủ soái quân Tây Bắc. Nguyên Tu.
Mộ Thanh . Nàng ở lưng đám Lỗ Đại, liền ở gần Nguyên Tu nhất.
Đây là đầu tiên trong đời nàng gặp . Hắn chiến mã, khoác giáp chiến bào, tựa như chiến thần. Nàng ở đám đông, đầy thương tích, mày mắt m.á.u che lấp, thấy rõ gương mặt.
Hắn tung xuống ngựa nhưng tới, chỉ từng một trong năm bọn họ, như ghi nhớ gương mặt của bọn họ lúc . Hồi lâu , một câu: "Đều ở đây, lắm!”.
Lời đơn giản, nhưng là sự khen thưởng nhất cho một ngày một đêm .
Lỗ Đại và Lão Hùng nhe răng , Chương Đồng và Hàn Kỳ Sơ đều bất giác nghiêm túc thẳng .
Duy chỉ Mộ Thanh hỏi: "Đại tướng quân từ đến? Chúng một cầm binh phù của Lỗ tướng quân về thành Cát Châu cầu viện, dám hỏi Đại tướng quân đường gặp ?".
Nguyên Tu liền về phía nàng.
Nam t.ử ngựa khẽ cúi mắt, đôi mày sáng tựa trời quang mưa, chỉ một ánh khiến cảm giác mây tan vạn dặm, sông ngân trải rộng gần ngay mắt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-110-an-treo-2.html.]
"Ngươi là Chu Nhị Đản?". Nguyên Tu đến mặt Mộ Thanh, hỏi.
"Phải”. Mộ Thanh nhàn nhạt đáp, đuôi lông mày nhướng lên: "Đại tướng quân ?".
Tân binh hành quân dọc đường, chắc chắn quân báo qua biên quan, những việc của nàng đường hành quân, Lỗ Đại hẳn gửi thư báo cho Nguyên Tu . lúc Chương Đồng cũng ở đây, liếc mắt một cái là nhận nàng ngay?
Đáy mắt Nguyên Tu bỗng dâng lên ý , sự tán thưởng hiện rõ nét mặt, với một cái, bỗng thấy trăng sáng cao. Hắn giơ tay vỗ vai nàng:
"Thằng nhóc đó , đầu tiên hỏi sống c.h.ế.t chắc chắn là ngươi. Không uổng công phi ngựa nước đại một ngày một đêm, chân cũng mài rách”.
Đôi mày đang cau của Mộ Thanh lập tức giãn . Nguyệt Sát là .
Biểu cảm nhỏ đó của nàng qua mắt Nguyên Tu. Hắn nhấc tay lên, thấy lòng bàn tay dính chút m.á.u khô, nụ thu , mày trầm xuống: "Bị thương ? Quân y”.
"Có”.
Phía đội tinh kỵ một tiếng hô lớn, tiếng vó ngựa vang lên, một phi ngựa tới. Người đó là một thiếu niên, áo đen giáp đen, da ngăm đen, ánh mắt như sắt, nếu bước khỏi hàng, ai mà nhận là quân y? Trông cứ như một tiểu tướng tiên phong trong đội tinh kỵ.
Thiếu niên đó nhảy xuống ngựa, tháo hòm t.h.u.ố.c bên hông ngựa xuống, đến bên cạnh Mộ Thanh, thấy vai nàng vết đao chém, áo rách, m.á.u dính da thịt, trong đêm tối kỹ đúng là khó nhận .
Hắn đưa tay định xem kỹ vết thương của Mộ Thanh, Mộ Thanh ngước mắt :
"Vết thương , phía thôn Hạ Du cung thủ của mã phỉ, Đại tướng quân đến bọn chúng, những cung thủ giờ đến , nên thám thính một chút thì hơn”.
Vừa đám mã phỉ cố tình câu giờ, vẻ mặt lo lắng của tên cầm đầu, đám cung thủ đó lẽ đến sớm mới đúng. Giờ Nguyên Tu đến mà bọn chúng vẫn tới, cứ cảm thấy gì đó .
"Trước khi thôn thám báo thám thính . Ta đến , việc cứ giao cho , các ngươi yên tâm dưỡng thương”. Nguyên Tu một tiếng trả lời nàng.
So với đại chiến cùng hàng chục vạn binh mã ngoài quan ải, thôn Thượng Du chỉ là một cái thôn nhỏ, chiến trường nhỏ, địch quân ít, nhưng nảy sinh tâm lý khinh địch. Có vị chủ soái thế , quân Tây Bắc trấn thủ biên quan mười năm bại, quả nhiên lý do.
Mộ Thanh thầm than trong lòng, đành tìm lý do khác để trị thương: "Vết thương của , vết thương của Lỗ tướng quân và Mạch trưởng nặng hơn, xem cho họ ”.
Thiếu niên quân y , mắt cũng ngước lên, chỉ nhíu mày đến mức kẹp c.h.ế.t con ruồi, giọng điệu cực tệ: "Người quân Tây Bắc đều sĩ diện hão, dù thương nặng đến , miệng vẫn . Cho nên ngươi câm miệng, tự xem”.
Mộ Thanh ngẩn .
Lỗ Đại ha hả : "Thằng nhóc nhà ngươi tính tình vẫn thối như thế? Lão t.ử nhớ sư phụ ngươi theo tân binh đến Giang Nam đặc biệt dặn dò ngươi sửa cái tính khí thối tha đó, lão t.ử mấy tháng, thằng nhóc ngươi vẫn đức hạnh ?".
Quân y theo tân binh đến Giang Nam chỉ Ngô lão, thiếu niên là t.ử của Ngô lão?
"Phải, vẫn đức hạnh ”. Thiếu niên gật đầu với Lỗ Đại, đầu với một tinh binh theo giúp đỡ: "Đơn t.h.u.ố.c trị thương của Lỗ tướng quân, nhớ bớt vị Diên Hồ”.
Diên Hồ, tên khoa học là Diên Hồ Sách, Mộ Thanh nhớ là rễ của cây thuộc họ t.h.u.ố.c phiện, t.h.u.ố.c giảm đau thường dùng.
Lỗ Đại trừng mắt, Nguyên Tu hỏi: "Đại tướng quân, tướng sĩ c.h.é.m g.i.ế.c ngoài tiền tuyến thương, thằng nhóc chữa trị cho thế ? Chưa đắc tội hết đấy chứ?".
"Ta thấy tính khí của Tề Hạ , đỡ cho các ngươi đều chịu chữa trị vết thương t.ử tế”. Nguyên Tu .
Mấy năm đầu quân Tây Bắc mới thành lập, Giang Nam lũ lụt ba năm liền, d.ư.ợ.c liệu ẩm ướt nấm mốc, biên quan thiếu thầy, thiếu thuốc, tướng sĩ ho hen cảm lạnh, va đập trầy xước đều nỡ dùng thuốc, lén chịu đựng khám quân y. Lâu ngày, những cựu binh Tây Bắc hình thành thói quen như , tân binh cũng học theo, thương miễn là c.h.ế.t thì chịu khám quân y, ai nấy đều vẻ hảo hán, thực sự khiến đau đầu.