Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 111: Tấm lòng không hối (1)

Cập nhật lúc: 2026-06-22 09:01:29
Lượt xem: 85

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tính khí Tề Hạ xưa nay một là một, nhờ mới khiến đám lính tráng ngoan ngoãn lời. Nếu , cũng chẳng đời nào để Ngô lão theo tân binh, còn thì ở tiền tuyến chăm sóc cho tên nhóc .

Nguyên Tu sang với Mộ Thanh: "Có thương tích thì chữa, đừng bắt chước bọn họ giấu giếm”.

Nói đoạn, y liếc Chương Đồng và Hàn Kỳ Sơ, dặn dò: "Y thuật của Tề Hạ khá, để chữa lành vết thương cho các ngươi . Đợi khi về đến biên quan, sẽ mở tiệc mừng công cho các ngươi”.

Hàn Kỳ Sơ và Chương Đồng , lưng bất giác thẳng lên, vẻ mặt lộ rõ nét hưng phấn: "Tạ ơn Đại tướng quân”.

Tuy nhiên, ẩn vẻ hưng phấn của Chương Đồng là vài phần lo lắng, ánh mắt ngừng liếc về phía Mộ Thanh. Một ngày một đêm t.ử thủ quá đỗi gian nan, lúc sống c.h.ế.t còn , chẳng ai rảnh mà lo chuyện . Giờ đây viện quân tới, thương tích cần chữa trị, nàng thoát kiếp nạn ?

lúc đó, giọng Tề Hạ vang lên lệnh cho Mộ Thanh: "Xoay , để xem còn chỗ nào thương nữa ”.

Ánh mắt Chương Đồng khẽ biến, định mở miệng can thiệp thì thấy Mộ Thanh ngoan ngoãn xoay . ngay khi xoay , nàng liếc một cái. Chỉ một ánh mắt thôi chặn lời chực trào nơi cổ họng .

Chương Đồng tính tình nóng nảy, nếu lên tiếng lúc chỉ càng khiến sinh nghi, chi bằng cứ để Tề Hạ khám. Vết đao c.h.é.m ở eo, tuy eo lưng nữ t.ử và nam t.ử chỗ khác biệt, nhưng Tề Hạ chỉ kiểm tra vị trí vết thương, Mộ Thanh tin thể nhận ngay . Lúc thương bôi thuốc, nàng cố ý kéo áo che kín miệng vết thương, giờ đây thuốc, m.á.u và vải áo dính chặt tạo thành một mảng m.á.u thịt be bét, còn màu da thật sự? Chỉ cần chạm eo nàng thì sẽ phát hiện điều gì bất thường.

Nào ngờ, Tề Hạ thực sự đưa tay , ấn thẳng hông nàng.

Chân mày Chương Đồng giật thót. Mộ Thanh nhíu mày, miệng rít lên một tiếng đau đớn lách né tránh.

Cú né khiến ngón tay Tề Hạ chỉ sượt qua áo nàng. Hắn cau mày mắng:

"Sợ đau ? Lúc g.i.ế.c đám thổ phỉ thấy ngươi sợ đau? Máu áo dính chặt da thế , cử động mạnh một chút là toạc cả da thịt, mà lúc g.i.ế.c địch ngươi nhịn ”.

Chương Đồng nhíu mày Mộ Thanh, nàng thương nặng đến thế ?

Mộ Thanh vẫn giữ vẻ mặt thản nhiên, đây cũng là chuyện vạn bất đắc dĩ, đau một chút còn hơn là lộ phận.

Tề Hạ sang hỏi đám dân làng ở sân bên cạnh: "Có nước nóng ?".

Hơn năm mươi gã trai tráng trong thôn đang tụ tập ở mấy sân ven đường, tình thế đảo chiều quá nhanh khiến ai nấy đều ngơ ngác. Nghe thấy binh lính quân Tây Bắc hỏi, một lúc lâu mới phản ứng : "Có. Có”.

Nói xong, nọ ba chân bốn cẳng chạy xuống bếp nhóm lửa đun nước.

Lúc , những dân khác mới hồn. Có nuốt nước bọt đ.á.n.h ực một cái, rụt rè Nguyên Tu. Ai cũng thấy quân lính gọi là Đại tướng quân, ai cũng đoán già đoán non liệu đây là Nguyên Tu , nhưng tuyệt nhiên chẳng ai dám mở miệng hỏi.

Nguyên Tu – chủ soái quân Tây Bắc, đích t.ử Nguyên gia, cháu ruột của Thái Hoàng Thái hậu, phận cao quý đầu con cháu thế gia trong triều. Hắn từ thiếu niên thành danh, mười lăm tuổi lấy đầu Nhung Vương, mười tám tuổi lập nên quân Tây Bắc, hai mươi tuổi thống lĩnh đại quân trấn thủ biên cương. Suốt mười năm bảo vệ bách tính Tây Bắc, dân yêu kính như điên như cuồng, nhưng bức tường thành phận cao vời vợi, họ vẫn dám vượt qua khuôn phép.

Bỗng nhiên, nam t.ử trịnh trọng lướt qua gương mặt từng dân, chắp tay vái một cái thật sâu: "Nguyên Tu ở đây, xin tạ ơn chư vị bảo vệ tướng sĩ quân ”.

Dưới ánh trăng vằng vặc, nam t.ử mặc áo bào đỏ, giáp bạc rũ bỏ hết vẻ hào quang xa cách. Gió đêm thổi tung chiến bào, đưa hương vị phóng khoáng bay xa ngàn dặm, khiến như thấy ngọn gió tự do lồng lộng nơi đại mạc quan ngoại, trong lòng bỗng dâng lên niềm hào sảng khó tả.

Đám trai tráng trong thôn vội vàng xua tay, dám nhận cái lạy tạ , nhiều cúi đầu hổ thẹn. Trong đầu họ bất giác vang lên bài đồng d.a.o quen thuộc: “Ngựa sắt hí, thương bạc múa, đại mạc vung giáo rúng động giặc Hồ. Cửa viên môn, giáp vàng sáng, mười năm trấn biên đấng hào”.

Là Chiến thần. Đêm nay tận mắt thấy, đời coi như uổng.

Dân chúng trong thôn dần dần trở nên phấn khích, chẳng mấy chốc tiếng hoan hô vang dậy. Nghe thấy tiếng reo hò của cánh đàn ông, nhà nhà đều mở cửa bước . Dù chân xác c.h.ế.t ngổn ngang đầy đất cũng ngăn niềm vui sướng hân hoan trong lòng họ.

lúc , một tên tinh binh len qua đám đông, chạy đến bên cạnh Nguyên Tu, ghé tai báo cáo nhỏ một câu.

Nguyên Tu phắt , đôi lông mày kiếm chau .

Mộ Thanh trong lòng vẫn canh cánh chuyện đám cung thủ thổ phỉ, thấy đến báo tin liền sang. Tiếng hoan hô của dân chúng át nội dung báo cáo, nhưng sắc mặt nàng bỗng trầm xuống, dứt khoát : "Ta xem ”.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-111-tam-long-khong-hoi-1.html.]

Giọng nàng cũng chìm trong tiếng reo hò, nhưng qua thính lực của Nguyên Tu. Hắn liền sang, trong mắt thoáng hiện vẻ kinh ngạc.

Mộ Thanh : "Ta khẩu hình”.

Chỉ một câu đơn giản khiến đáy mắt nam t.ử bừng sáng. Mộ Thanh gạt đám đông bước ngoài.

Khi nàng khỏi đám đông, tiếng hoan hô lưng cũng dần ngớt. Tiếng vó ngựa dồn dập đuổi theo, Nguyên Tu dẫn theo mười mấy kỵ binh tinh nhuệ phóng tới. Lỗ Đại, Lão Hùng, Chương Đồng và Hàn Kỳ Sơ cũng hớt hải chạy theo .

Tề Hạ bực bội hét lớn: "Các định chữa thương nữa hả?".

Chẳng ai thèm để ý đến . Vừa quân báo, tại thôn Hạ Du phát hiện cả trăm tên cung thủ thổ phỉ, nhưng... tất cả đều c.h.ế.t, hơn nữa đầu lâu đều c.h.é.m mất.

Nguyên Tu phi ngựa đến bên cạnh Mộ Thanh, cúi đầu : "Ta xem thử, các ngươi đừng theo, lo chữa thương ”.

Mộ Thanh ngẩng đầu, bước chân hề dừng : "Không . Những đó c.h.ế.t chắc cũng một lúc , hiện trường ở bên ngoài, càng để lâu thì manh mối càng khó tìm”.

Ánh trăng chiếu rọi đôi mắt thiếu niên, lạnh lùng và kiên định. Người ngựa là Chiến thần Đại Hưng, nhưng ánh mắt nàng hề nhượng bộ nửa phân.

Không thể nhường , nếu ở thì chữa thương, kéo dài lúc nào lúc .

Nguyên Tu khẽ sững sờ.

Lỗ Đại lên tiếng: "Cho thằng nhóc cùng , nó phá án giỏi lắm đấy”.

"Vậy cấp cho một con ngựa”. Nguyên Tu lệnh về phía .

Một binh sĩ nhảy xuống ngựa, định dắt cương đưa cho Mộ Thanh.

Mộ Thanh chẳng thèm , cứ thế thẳng: "Không cưỡi ngựa”.

Tân binh hành quân cả chặng đường dài, những việc nàng đều ghi chép rõ ràng trong quân báo, giờ nàng cưỡi ngựa, Nguyên Tu cũng ngẩn một chút, : "Vậy lên ngựa , chở ngươi qua đó”.

Nam t.ử đưa tay , ánh trăng soi rõ lòng bàn tay , những vết chai dày dạn sương gió, thô ráp, chẳng chút nào giống bàn tay của con cháu thế gia quyền quý.

Mộ Thanh liếc , vẫn dửng dưng như , kiên định bước tiếp: "Đại tướng quân tha cho , đang thương tích, chịu nổi xóc nảy lưng ngựa ”.

Tay Nguyên Tu khựng giữa trung. Nam nhi biên quan phần lớn câu nệ tiểu tiết, đối với những chuyện , tâm tư quả thực phần thô kệch.

Lỗ Đại ha hả: "Đại tướng quân, đừng chấp nhặt với thằng nhóc , cái nết của nó vẫn thế. Tính khí thối như tên Tề Hạ , nhưng cũng chẳng dễ chiều ”.

Nguyên Tu liền nhảy xuống ngựa, : "Được thôi, thì cùng bộ”.

Câu khiến Mộ Thanh sang một cái. Người quả thật chẳng giống con cháu thế gia chút nào, nửa điểm kiêu ngạo. Có ngựa cưỡi, sẵn sàng bộ cùng lính quyền, thảo nào quân Tây Bắc quy thuận một lòng như .

Nguyên Tu xuống ngựa, đám kỵ binh phía cũng đồng loạt xuống theo. Cả đoàn dắt ngựa bộ về hướng thôn Hạ Du.

Tại thôn Hạ Du, nhà nhà cửa đóng then cài, đèn đuốc tối om, ánh trăng lạnh lẽo, ngôi làng tĩnh mịch như một ngôi mộ lớn.

Trên con đường thôn, cảnh tượng rùng rợn bày mắt: hơn trăm cái xác đầu la liệt ngang dọc, mặc áo thổ phỉ, tay cầm cung, lưng đeo ống tên. Từng cái xác sấp mặt đất, phần cổ cắt cụt hướng về phía tới, trông như những tín đồ đang quỳ rạp hành hương, chỉ điều... tất cả đều còn đầu.

________________________________________

 

Loading...