Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 114: Thủ tín (1)

Cập nhật lúc: 2026-06-22 09:01:32
Lượt xem: 81

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đợi khi lớp áo bóc , nền da trắng tuyết bỗng hiện lên vẻ dữ tợn. Hai vết đao chém, miệng vết thương do đắp t.h.u.ố.c lâu ngày nên bợt trắng. May mà loại t.h.u.ố.c mỡ quý hiếm, bôi sớm nên xung quanh thấy sưng đỏ, nhưng phần da thịt trắng bệch cần cắt bỏ mới thể bôi t.h.u.ố.c mới.

Mộ Thanh chọn một con d.a.o giải phẫu từng dính m.á.u , hơ lửa nến, một tay cầm gương, một tay cầm dao, từ từ đưa về phía vai .

Ánh nến hắt lên màn trướng ấm áp, vốn là bóng dáng giai nhân yểu điệu, nay thêm sắc lạnh của ánh dao...

Trong phòng của Nguyên Tu và Lỗ Đại một cái lò sưởi ấm.

Tháng tám trời Tây Bắc, ban đêm cần đốt lò, đầu giường đặt một chiếc bàn thấp, bên để quân báo. Nguyên Tu và Lỗ Đại mỗi một bên, nương theo ánh đèn tin tức.

Bốn tên thổ phỉ thẩm vấn xong, trói gô ném nhà củi, canh giữ.

Nguyên Tu cúi đầu xem quân báo, ánh lửa hắt lên gương mặt lúc mờ lúc tỏ. Hồi lâu , ném tờ quân báo lên bàn, phán: "Không Hồ!”.

"Không ?". Lỗ Đại cũng buông tờ quân báo tay, nhíu mày.

"Nếu là Hồ, g.i.ế.c đám trùm thổ phỉ trong trại thì còn lý, nhưng g.i.ế.c đám cung thủ ở thôn Hạ Du thì hợp lý chút nào”.

Lỗ Đại ngẩn , đưa tay sờ cằm, thấy râu , chút quen, tỏ vẻ bực bội:

"Mẹ kiếp, thế là ai ? Kẻ g.i.ế.c trùm thổ phỉ và kẻ g.i.ế.c cung thủ rõ ràng là cùng một bọn, chuyện rốt cuộc là đang giúp là phá đám đây?".

G.i.ế.c đám cung thủ ở thôn Hạ Du, tình cờ cứu mạng bọn họ, trông thì giống như đang giúp quân Tây Bắc. bọn chúng g.i.ế.c sạch đám trùm thổ phỉ ở Mã trại, trong khi bọn họ đang bắt sống để tra khảo nguồn gốc ngựa chiến, mục đích của đám mã phỉ và phận tên áo đen . Giờ c.h.ế.t hết , manh mối đứt sạch sành sanh.

"Có lẽ là giúp chúng . Đêm nay nếu đến, trùm thổ phỉ trong trại c.h.ế.t hết, đám lâu la như rắn mất đầu, chắc chắn chẳng còn tâm trí mà đến thôn Hạ Du g.i.ế.c các ngươi”.

"Giúp chúng ? Thế cứ thần thần bí bí chịu lộ mặt?".

"Đơn giản thôi, vì cho chúng phận”. Nguyên Tu .

"Hả?". Lỗ Đại vẻ tin: "Giúp mà còn ẩn danh?".

Đã giúp thì chứng tỏ thù địch với quân Tây Bắc, gì mà giấu giếm?

Nguyên Tu cũng nhất thời nghĩ ở đất Tây Bắc lộ binh mã nào giúp quân Tây Bắc mà lưu danh.

Lỗ Đại : "Dù thì trùm thổ phỉ cũng c.h.ế.t , tra cái gì cũng khó. Đám ngựa rốt cuộc từ vận chuyển ? Chuyện tra rõ, đêm ngủ cũng mở một mắt”.

Năm sáu ngàn con chiến mã lai lịch bất minh cứ thế xuất hiện ngay lưng quân Tây Bắc, bảo mà ngủ ngon cho ?

"Đám ngựa đó ngựa Hồ. Thể trạng giống nhưng dã tính như ngựa Hồ, chạy bước sải cũng nhỏ hơn. cũng ngựa chiến của quân , trông như giống mới lai tạo. Chiến sự nổ từ tết, biên quan giới nghiêm, thám t.ử Hồ cách lẻn nhưng ngựa thì . Năm sáu ngàn con, dù chia mấy đợt thì cũng quá lớn. Chắc là nhân lúc chiến sự, tâm trí chúng đều dồn về phía , ngựa lén lút vận chuyển từ phía ”. Nguyên Tu nhẹ tênh.

"Phía ?". Lỗ Đại giật vì phỏng đoán : "Sao thể chứ? Nuôi ngựa trường ngựa, trường ngựa ở Tây Bắc đều đăng ký với quan phủ, hơn nữa nhiều ngựa thế nuôi lén lút để phát hiện là chuyện tưởng”.

"Chưa chắc là Tây Bắc, cũng thể là Thanh Châu”.

Nguyên Tu , ánh mắt trong veo nhưng sắc bén, trong gian nhà nông dân mà ánh mắt như thấu ngàn dặm, vượt ngoài biên giới Tây Bắc.

"Thanh Châu?".

"Chứ còn gì nữa? Ngươi tưởng Hô Diên Hạo bản lĩnh thâm nhập Thanh Châu, đống cơ quan tên ngắn đó cũng bản lĩnh một vác chắc?".

Lỗ Đại im bặt, quả thực từng xâu chuỗi hai việc với .

"Ở Thanh Châu nhất định giúp . Ngựa ở trại thổ phỉ tuy ngựa Hồ nhưng huyết thống ngựa Hồ, chuyện chắc chắn liên quan đến Hồ. Ngựa nuôi ở Tây Bắc sẽ chúng phát hiện, nhưng Thanh Châu địa bàn của . Thanh Châu mười vạn núi non, thảo nguyên, thung lũng, hồ muối, rừng sâu, đều là những nơi lý tưởng để nuôi ngựa”.

Nguyên Tu gõ nhẹ ngón tay lên tờ quân báo bàn, đưa kết luận chắc nịch: "Thanh Châu, tra”.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-114-thu-tin-1.html.]

Trong phòng im lặng như tờ, Lỗ Đại nhíu mày thật sâu. Đại tướng quân đến, việc trở nên rõ ràng hơn, nhưng khiến cảm thấy trong lòng thể sáng sủa nổi, dường như ngửi thấy mùi âm mưu nồng nặc.

Nếu Thanh Châu thực sự kẻ giúp Hồ nuôi chiến mã, tiếp tay cho Hồ thâm nhập bụng Đại Hưng, chuyện liên quan đến giang sơn xã tắc, dấu hiệu mưu phản, thông đồng bán nước cầu vinh.

Quân Tây Bắc t.ử thủ biên cương mười năm, bao nhiêu tướng sĩ m.á.u nhuộm sa trường, kẻ đ.â.m lưng, bán nước cầu vinh.

Lỗ Đại sắc mặt trầm trọng, khí trong phòng tĩnh lặng, chỉ tiếng bấc đèn nổ lách tách. Một lát , Nguyên Tu cúi đầu cầm tờ quân báo lên, trong phòng vang lên tiếng lật giấy sột soạt.

lúc , bên ngoài chợt tiếng bước chân, tiếng bước chân khá nặng nề. Người phòng, Nguyên Tu : "Ai mà chọc Tề Hạ tức đến mức ? Khỏi gõ cửa, ”.

Cửa mở, bước quả nhiên là Tề Hạ.

Thiếu niên sầm mặt, : "Đại tướng quân, tên nhóc đó chữa nổi, chữa nữa”.

Nguyên Tu ngước mắt lên khỏi tờ quân báo, đáy mắt ánh lên nét sảng khoái: "Tên nhóc nào?".

"Chu Nhị Đản”. Cái tên thấy chẳng loại an phận .

Nguyên Tu ngẩn : "Vừa nãy thấy còn khá tỉnh táo, hình như thương nặng lắm, ngươi chữa nổi?".

", thương nặng, c.h.ế.t thì c.h.ế.t , nhưng vết thương của là loại dính da thịt ghê nhất. Máu thịt quanh vết thương cần cắt bỏ sạch sẽ mới bôi t.h.u.ố.c , nhưng tên nhóc đó nhất quyết cho , cứ đòi tự động thủ. Ta từng thấy lính nào mà cần quân y, chê thì chữa nữa”.

"Tại quân y mà dùng?". Nguyên Tu khó hiểu, liếc Lỗ Đại.

"Hắn bảo lập dị”. Tề Hạ mặt đen như đáy nồi, lý do kiểu gì .

"Lập dị?". Nguyên Tu cũng bật : "Cái thằng nhóc , thế mà cũng gọi là lý do ?".

Chứ còn gì nữa.

Tề Hạ đầy vẻ phẫn nộ: "Hắn còn bảo tính tình , ảnh hưởng đến tâm trạng . Đại tướng quân phân xử xem, ngay cả ngài cũng khó chiều đến thế”.

Nguyên Tu nhướng mày cao vút, bỗng lớn một tiếng, sang bảo Lỗ Đại: "Tên nhóc thú vị thật!”.

Lỗ Đại ha hả, vẻ nghiêm túc trầm trọng khi bàn chuyện quân vụ ban nãy tan biến sạch.

"Thằng nhóc đó, lão t.ử cũng bó tay với nó, tính nó là thế. Đại tướng quân thấy , ở thảo nguyên Hô Tra, lúc nó phá trận cơ quan của Hô Diên Hạo, cứ nằng nặc đòi đối diện với Hô Diên Hạo giữa thảo nguyên suốt năm ngày năm đêm. Lão t.ử hạ quân lệnh bắt nó về nó cũng chịu, lão t.ử tức đ.ấ.m nó ngất xỉu vác về, mà kiếp nỡ”.

Nguyên Tu dậy vỗ vai Tề Hạ: "Được , ngươi ở đây xem vết thương cho Lỗ Đại , để qua xem thằng nhóc đó thế nào”.

Khi Nguyên Tu đến cửa phòng Mộ Thanh, thấy Chương Đồng đang canh bên ngoài.

"Đại tướng quân!”.

Chương Đồng thấy Nguyên Tu, sắc mặt khẽ biến, vội nghiêm kiểu quân đội, cố tình cao giọng chào.

"Sao trong?". Nguyên Tu tỏ vẻ thắc mắc.

Chương Đồng thót tim, thừa hai gã đàn ông cùng phòng, một chữa thương, cố tình tránh ngoài, kiểu gì cũng thấy kỳ quặc. nhất thời tìm lý do nào khác, chợt nhớ tới lời Mộ Thanh với Tề Hạ, liền buột miệng:

"À... lập dị”.

________________________________________

 

Loading...