Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 116: Thủ tín (3)
Cập nhật lúc: 2026-06-22 09:01:34
Lượt xem: 92
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mộ Thanh và Nguyệt Sát đến con dốc đầu thôn. Đứng con dốc đất vàng thấp tè, hai dân làng và binh lính khiêng xác thổ phỉ, Hàn Kỳ Sơ ở bên cạnh đang kiểm đếm lượng. Thi thoảng qua dốc, thấy Mộ Thanh nhưng ai để ý.
Nhân lúc vắng , Mộ Thanh : "Đa tạ”.
Nàng cảm ơn Nguyệt Sát.
Bộ Tích Hoan ở tận hành cung Biện Hà, thể nào dự liệu nàng gặp nguy hiểm ở thôn Thượng Du. Hắn hẳn là giao quyền điều động ám vệ cho Nguyệt Sát. Người lệnh g.i.ế.c trăm cung thủ ở thôn Hạ Du và đám đầu sỏ trại thổ phỉ đêm qua chắc chắn là Nguyệt Sát. Quyết định của cứu mạng bọn họ, lời cảm ơn nàng nhất định .
"Không cần cảm ơn , cảm ơn Chủ thượng”.
Nguyệt Sát liếc Mộ Thanh, ngay hai chuyện qua mắt nàng. Nữ nhân quá thông minh, nhưng cũng quá chậm tiêu.
"Ta tuy là thủ lĩnh Thích Bộ, nhưng quyền điều động ám vệ ở Tây Bắc. Trước khi , Chủ thượng cho quyền tùy cơ ứng biến ở Tây Bắc, cũng đưa cho một bức thủ tín, dặn khi nào hành xử hãy mở ”.
Nguyệt Sát lạnh lùng, tay áo rung lên, một chiếc túi gấm trong lòng bàn tay .
Mộ Thanh đón lấy. Túi gấm tinh xảo, thêu tùng hương tuyết, bên trong là một mảnh lụa trắng, mực đen còn thắm, chỉ vỏn vẹn tám chữ: “Nếu nàng gặp nguy, lấy nàng đầu”.
Nét chữ thoạt giấu mũi nhọn, thu liễm tài năng, nhưng đầu cuối thấp thoáng nét rồng bay phượng múa, mang khí thế cổ kim trường tồn, càn khôn lẫm liệt. Nhìn chữ như thấy , Mộ Thanh tám chữ , bỗng thấy lòng rung động khó tả. Dưới dốc binh lính qua, nàng nắm chặt lòng bàn tay, buông tay áo xuống. Trong lòng bàn tay, bức thủ tín vo tròn, nhưng thứ vo tròn , thành nếp gấp , là trái tim của ai.
Nguyệt Sát khuôn mặt cảm xúc của Mộ Thanh. Nàng sẽ những ám vệ Tây Bắc tiêu tốn bao nhiêu tâm huyết của chủ tử, nhưng . Hắn lực lượng một khi động binh lớn thì bố trí bộ, cho nên đường báo tin ở Cát Châu, do dự nên điều động lực lượng , cũng giữ bao nhiêu mới bảo vệ nàng, tổn hại tâm huyết của chủ t.ử ở Tây Bắc. Thực , bây giờ vẫn còn hối hận vì đêm đó mở túi gấm , kết quả của việc mở là dốc lực giữ gì.
"Còn mười ngày nữa”. Nguyệt Sát đột ngột .
Mộ Thanh ngước mắt lên, quả nhiên chút ngơ ngác hiểu.
Ánh mắt Nguyệt Sát bỗng trở nên lạnh lẽo, nghiến răng ken két: "Cuối tháng”.
Nói xong, dắt ngựa xuống dốc đất, bỏ một mạch.
Mộ Thanh dốc đất, hồi lâu cử động. Cuối tháng, là ngày Nguyệt Sát định kỳ truyền tin về Biện Hà. Lúc ở trong núi Thanh Châu, nếu nàng gì với Bộ Tích Hoan thì thể thư đưa cho . , cái cuối tháng đó nàng .
Bức thủ tín vẫn trong tay Mộ Thanh, Nguyệt Sát đòi . Mộ Thanh ngước mắt , thấy xa, hướng đó chính là nhà trưởng thôn.
Mộ Thanh vội về, nàng hóng gió một lúc, đợi tâm trạng bình tĩnh mới về nhà trưởng thôn.
Vừa đến cửa, trong sân thấy Chương Đồng và Nguyệt Sát đang cãi .
"Tại ở chung phòng với ngươi?". Chương Đồng hỏi.
"Ta thấy ngươi thuận mắt”. Nguyệt Sát đáp.
Chương Đồng tức đến bật . Thuận mắt? Là ngứa mắt thì .
Nguyên Đại tướng quân sáng sớm trại thổ phỉ, phòng Lỗ tướng quân trống một chỗ, tên nhóc về ở cùng Lỗ tướng quân là , thế mà cứ khăng khăng đòi ở cùng phòng với . Tưởng dã tâm gì ? Hắn chính là ở chung phòng với nàng. Hắn khỏi nghi ngờ, tên nhóc cũng nàng là nữ nhi ?
Nguyệt Sát lạnh mặt. Chương Đồng quả nhiên nàng là nữ nhi, nếu cứ nằng nặc đòi ở chung phòng với nàng? Đồ háo sắc.
Tề Hạ trong sân, từ lúc Mộ Thanh ngoài đeo giỏ t.h.u.ố.c khỏi thôn tìm một loại thảo d.ư.ợ.c mọc vách đá vàng. Không quản, Lỗ Đại và Lão Hùng tranh thủ sân hoạt động gân cốt. Hai tuy thương tích nhưng đời lính bao năm, một ngày vận động là thấy bứt rứt, kết quả chứng kiến cảnh Việt Từ về cãi với Chương Đồng chuyện ở phòng nào.
Hai đang xem náo nhiệt, ngẩng đầu thấy Mộ Thanh về, sân vườn lập tức im bặt.
Mộ Thanh lạnh lùng bước , như thấy cảnh cãi vã, lướt qua Nguyệt Sát và Chương Đồng, mở cửa, phòng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-116-thu-tin-3.html.]
Rầm. Cửa đóng sập , ngọn lửa chiến tranh ngoài sân lập tức dội gáo nước lạnh.
Trong phòng, Mộ Thanh bên bàn tròn, mặt là thỏi mực thô, một tờ giấy vàng.
Lúc ở trong núi Thanh Châu, doanh trại đơn sơ, bút mực vật dụng hành quân bắt buộc mang theo, lộ trình hành quân là cơ mật, dọc đường cho phép thư nhà, nàng thư cũng chẳng bút mực. Dù nàng Nguyệt Sát chắc chắn giấu, nhưng nàng từng tìm .
Mộ Thanh cầm bút lên, hồi lâu hạ bút.
Viết gì đây?
Cảm ơn? Ngàn dặm gửi một chữ cảm ơn, nàng thấy là nhàm chán đến thế.
Quân báo? Việc chắc chắn , nàng thấy cần vẽ rắn thêm chân.
Kể lể tâm tình? Hai kiếp cộng nàng cũng học sự sướt mướt tình cảm.
Bút cầm lên đặt xuống, đặt xuống cầm lên, cứ cảm thấy điều nhưng thành lời. Do dự hồi lâu, cuối cùng nàng bực bội ném bút .
Chỉ là một bức thư thôi mà, còn khó hơn cả phiếu khám nghiệm t.ử thi ?
Thi thể dù biến dạng đến nàng cũng tìm manh mối, sắp xếp đầu mối, mà chỉ một bức thư, cái cảm giác như cỏ mọc trong lòng cứ rối tung lên gỡ thế ?
"Chu Nhị Đản!”.
Lỗ Đại ngoài sân quát lớn: "Tiểu t.ử ngươi đây ở chung phòng với lão tử, để hai thằng nhóc cãi ”.
Mộ Thanh nhíu mày, mở cửa hỏi: "Tướng quân ngủ đêm ngáy ?".
"Thằng đàn ông nào ngủ mà chẳng ngáy?". Lỗ Đại cũng nhíu mày.
"Vậy để Mạch trưởng ở cùng phòng với tướng quân , ở cùng Hàn Kỳ Sơ”. Mộ Thanh xong, đóng sập cửa , trong.
Ngoài sân, Lão Hùng ho khan một tiếng đầy ngượng ngập: "Tướng quân, là hai ở chung , tối qua Hàn Kỳ Sơ cũng chẳng ngủ , khụ”.
Lỗ Đại uất ức: "Thằng ranh con, dám chê bai lão t.ử ”.
Mộ Thanh bàn, cầm bút lên nữa, vài nét xong một bức thư. Đợi mực khô, nàng gấp mở cửa , với Nguyệt Sát: "Ngươi xem phòng , nếu ưng ý thì nhường cho ngươi đấy”.
Chương Đồng mặt đen sì, đằng đằng sát khí trừng mắt Mộ Thanh. Nàng thật sự bắt ở chung với Việt Từ ? Hắn nàng là nữ nhi, ở cùng nam nhân nhiều bất tiện, nàng ở cùng thì ý kiến, nhưng bắt ở cùng Việt Từ, thà ở với Hàn Kỳ Sơ còn hơn. nghĩ đến việc nếu ở với Hàn Kỳ Sơ thì nàng ở cùng Việt Từ, điều càng thể nhịn . Nghĩ nghĩ , đành nuốt cục tức xuống.
Nguyệt Sát bước phòng, Mộ Thanh đưa thư cho , tiện tay cầm bộ quần áo m.á.u tối qua ngoài. Nàng nhà, châm mồi lửa, đốt sạch bộ quần áo.
Đêm đến, Tề Hạ t.h.u.ố.c cho mấy , Mộ Thanh vẫn kiên quyết từ chối, tự . Tề Hạ ở cửa giận dữ :
"Vết thương của ngươi, đừng trách nhắc , da thịt quanh vết thương nếu cắt bỏ sạch sẽ thì khó lành, nếu để di chứng thì đừng bảo chữa cho ngươi”.
Nói thì , nhưng vẫn đặt gói t.h.u.ố.c xuống đất cửa. So với gói t.h.u.ố.c tối qua, đêm nay thêm một gói nữa, là loại t.h.u.ố.c lặn lội mười dặm đường dọc vách đá vàng hái về hôm nay, tác dụng chống lở loét nếu vết thương xử lý sạch.
________________________________________