Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 117: Vì ai vui, vì ai sầu (1)
Cập nhật lúc: 2026-06-22 09:01:35
Lượt xem: 78
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mộ Thanh mở cửa bước , thấy thêm một gói thuốc, nàng : "Đa tạ, cần lo lắng. Ta tuy giỏi y thuật, nhưng lóc thịt là nghề của , chỉ điều là lóc thịt c.h.ế.t thôi”.
Ý của nàng là bảo Tề Hạ đừng lo, nhưng lời lọt tai Tề Hạ thành nàng coi thường khả năng xử lý vết thương của . Thiếu niên mặt mày đen kịt, hừ lạnh một tiếng đầy phẫn nộ phất tay áo bỏ .
Hàn Kỳ Sơ trong phòng khổ, bước : "Chu , e là Tề quân y hiểu lầm ”.
"Kỳ Sơ!”.
Lúc , cửa phòng bên cạnh mở , Chương Đồng bước : "Đi dạo với một chút, ở cùng phòng với tên nhóc , sắp c.h.ế.t ngạt ”.
"Chương !”.
Hàn Kỳ Sơ liếc phòng Chương Đồng, Việt Từ đang ở trong đó. Hắn chỉ càng hai thêm bất hòa.
Chương Đồng chẳng thèm quan tâm Nguyệt Sát vui , kéo Hàn Kỳ Sơ thẳng.
Mộ Thanh Chương Đồng đang giúp tách Hàn Kỳ Sơ để nàng thuốc, liền đóng cửa phòng vội vàng băng.
Sân vắng lặng, Nguyệt Sát bên cửa sổ, sắc mặt trầm như nước. Đêm t.ử thủ thôn mặt, nhưng phái ám vệ Thích Bộ đến, nàng đao chém, cũng nàng c.h.ế.t nên mới quân lệnh của Nguyên Tu, vội vàng chạy tới. Hắn ở phía xử lý hậu quả việc Thích Bộ xuất động, sáng nay mới tới, rõ thương thế của nàng. Thấy sáng nay nàng đầu thôn đón , bình thường, còn tưởng nàng thương nặng.
Nguyệt Sát cửa sổ một lúc, đầu bút mực bàn, xoay , cầm bút nhanh. Một lát , một bức mật thư nhét ống tre đưa tin.
Đêm khuya thanh vắng, Chương Đồng ngủ say, Nguyệt Sát lặng lẽ rời khỏi phòng.
Nhóm Mộ Thanh ở thôn Thượng Du năm ngày thì quân báo phía gửi về: Trại thổ phỉ san bằng.
Tân binh hành quân thần tốc, ba ngày đến trại thổ phỉ hội quân với quân Tây Bắc. Nguyên Tu đích đến đón tân binh, trấn giữ trung quân đại trướng, chỉ huy tiễu phỉ. Năm vạn tân binh hừng hực khí thế, sĩ khí ngút trời.
Đầu sỏ trại phỉ g.i.ế.c, quân Tây Bắc ba ngày khi tân binh đến thông qua đám thổ phỉ bắt đêm đó để nắm rõ vị trí mật đạo của trại. Mấy ngày nay họ bịt kín mật đạo, để một tên nào thoát . Tân binh đến nơi, việc còn chỉ là bắt ba ba trong rọ.
Tuy nhiên, trong trại còn giam giữ già, phụ nữ và trẻ em, cùng những trai tráng bắt lao dịch. Hơn năm ngàn tên thổ phỉ trong trại như rắn mất đầu, thấy Nguyên Tu đích tới, nhớ cơn ác mộng năm xưa, cuối cùng cũng kẻ ch.ó cùng rứt giậu.
Đám thổ phỉ áp giải một nhóm già, phụ nữ và trẻ em lên tháp canh cổng trại, ép quân Tây Bắc lui binh, nếu sẽ g.i.ế.c ngay tháp canh.
Trong chốc lát, tháp canh tiếng than dậy đất, phụ nữ đầu tóc rối bù, áo quần đủ che . Một tên thổ phỉ túm lấy một phụ nữ chắn mặt, ngang nhiên nhục nàng mặt quân Tây Bắc, tuyên bố nếu lui binh sẽ vui vẻ một hồi mặt vạn đại quân, c.h.ế.t cũng con ma phong lưu. Lại một tên khác xách ngược một đứa bé chừng ba tuổi treo lơ lửng ngoài tháp canh, hạn một khắc, nếu thấy lui quân sẽ ném đứa bé xuống.
Quân Tây Bắc trấn thủ biên quan bao năm, dân chúng kính yêu, nếu hôm nay lui binh, mặc cho những già, phụ nữ và trẻ em sa hang ổ thổ phỉ chịu đủ lăng nhục, chắc chắn còn mặt mũi nào bách tính Tây Bắc. nếu lui, trơ mắt phụ nữ nhục, trẻ con ném c.h.ế.t, khi càng dân chúng phỉ nhổ.
Các tướng sĩ cảnh tượng tháp canh đều phẫn nộ tột cùng, nhưng tiến thoái lưỡng nan, tất cả đều về phía trung quân đại trướng.
Từ trong đại trướng, một phi ngựa lao vút , đơn thương độc mã, vượt qua vạn quân, lao thẳng về phía tháp canh.
Trên tháp canh, đám thổ phỉ kinh hãi, chỉ thấy nọ áo đỏ giáp bạc, ngựa phi như gió lốc. Chưa khỏi trận, một mũi tên xé gió bay , trời nắng gắt gió vàng, tiếng sấm rền vang. Tên thổ phỉ nấp phụ nữ trong cơn hoảng loạn chỉ thấy mũi tên như luồng lửa đỏ, kình phong bá đạo thổi tung tóc phụ nữ, mái tóc đen như mực che khuất tầm mắt trong tích tắc. Cũng chỉ trong cái chớp mắt , một tia sáng lạnh lẽo xuyên qua kẽ tóc lao tới.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-117-vi-ai-vui-vi-ai-sau-1.html.]
Một mũi tên, m.á.u tươi b.ắ.n tung tóe.
Tên thổ phỉ ngã ngửa . Tên thổ phỉ đang xách đứa bé bên cạnh kinh hãi, tay vô thức buông lỏng, đứa bé rơi vút xuống khỏi tháp canh.
Vạn quân hít sâu một lạnh, nhưng chỉ thấy bóng đơn độc vượt qua quân trận, tay chộp lấy cây thương dài của một tiểu tướng đầu hàng quân, tung bay lên, điểm nhẹ lên lưng ngựa, phóng mạnh cây thương. Cây thương bạc x.é to.ạc gió vàng, xuyên qua áo đứa bé, ghim thẳng tường tháp canh.
Keng.
Một tiếng rít chói tai chấn động tâm thần vạn quân. Trong khoảnh khắc, Nguyên Tu mặt chân tháp canh. Tay áo chiến bào cuộn lên như gió lốc, lộn , một tay bắt lấy cây thương, một tay ôm gọn đứa bé, mũi chân điểm nhẹ lên tường tháp, lao thẳng lên đỉnh tháp.
Người đến, trường thương phóng tới, một thương xuyên thủng yết hầu kẻ địch.
Tên thổ phỉ đe dọa ném đứa bé xuống tháp canh thương đ.â.m toạc hàm , m.á.u đen trào khỏi miệng, kịp tắt thở, Nguyên Tu vung thương hất mạnh, cả ném văng khỏi tháp canh.
Tháp canh cao ba trượng, rơi xuống đất, cát vàng bốc lên, m.á.u tươi b.ắ.n tung tóe.
Vạn quân chấn động, thổ phỉ kinh hoàng. Nguyên Tu tháp canh ôm đứa bé, trường thương quét ngang, đ.á.n.h ngã cả đám thổ phỉ. Khi đầu , nam t.ử tóc đen mũ bạc, ánh mắt lạnh thấu xương, quát một tiếng: "Công!”.
Tiếng hò reo của vạn quân vang trời dậy đất. Kỵ binh tinh nhuệ Tây Bắc chia nhiều đường lao tới các mật đạo của Mã trại, tân binh đồng loạt tấn công cổng trại. Vạn công thành, cổng trại trong chốc lát húc đổ.
Đám thổ phỉ trong trại hành động bá đạo " một lời công trại" của Nguyên Tu cho vỡ mật, thấy cổng trại vỡ, liền mạnh ai nấy chạy tứ tán. Tân binh ùa , truy kích, c.h.é.m g.i.ế.c, trại thổ phỉ to lớn trong chốc lát biến thành biển máu, núi xác.
Tân binh từng g.i.ế.c , đầu tiên thấy máu, hề sự sợ hãi kinh hoàng như dự đoán. Trong lòng mỗi đều tràn ngập sự phẫn nộ vì thổ phỉ bắt giữ già yếu, phụ nữ nên cả dòng m.á.u nóng đang sôi sục. Trước mắt ai nấy vẫn như còn lưu tàn ảnh tháp canh. Đó là chủ soái của họ, xuất quan đích đón tân binh, tưởng rằng sảng khoái thiện, nào ngờ vũ bá khí đến nhường .
Không đàm phán, thỏa hiệp, thậm chí với đám thổ phỉ nửa lời, chỉ dùng hành động tháp canh để cho chúng : quân Tây Bắc chấp nhận sự đe dọa. Quân trấn thủ quốc môn, bàn điều kiện với quân địch, một chữ cũng bàn, một bước cũng lùi.
Dân, cứu. Địch, g.i.ế.c. Làm , mới xứng là quân Tây Bắc.
Trận chiến , quân Tây Bắc tốn một binh một , chỉ chặn mật đạo, bộ dựa tân binh, c.h.é.m bốn ngàn ba trăm bảy mươi hai tên thổ phỉ, thu giữ năm ngàn chín trăm bốn mươi con chiến mã, cứu bốn trăm sáu mươi dân, trong đó ba nhóm thám báo quân Tây Bắc mất tích.
Tân binh nhờ trận chiến mà mài sắc lưỡi đao. Sĩ khí dâng cao từng thấy, nhưng ai quên rằng, trận đại thắng , sáu dò đường ở thôn Thượng Du công lao to lớn.
Sáu là: Lỗ Đại, Lão Hùng, Chương Đồng, Hàn Kỳ Sơ, Việt Từ, Chu Nhị Đản.
Lại là thiếu niên truyền kỳ đường hành quân . Là nàng chỉ thôn Thượng Du điều kỳ quái, là nàng cha con trưởng thôn vấn đề, là nàng hé mở bí mật của Mã trại, dẫn đến trận chiến ngày hôm nay, chiến thắng ngày hôm nay.
Việc ít rõ, nhưng chuyện cô độc bảo vệ dân làng trong thôn lan truyền khắp quân. Trong quân nhận phận, chỉ nhận nắm đấm. Những con như khiến tâm phục khẩu phục, những hành động tráng liệt như khiến kính nể.
________________________________________