Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 119: Thân binh
Cập nhật lúc: 2026-06-22 09:01:37
Lượt xem: 86
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hai tên thái giám tiếng liền buông tay . Thải Nga rạp bên ngạch cửa ngoài điện, dập đầu tạ ơn sâu sắc.
Gió chiều mang theo mưa bụi rơi lưng nàng, chỉ thấy lạnh thấu xương. Cái lạnh bốc lên từ trong tim: sợ hãi, may mắn. May mắn vì bản những lời tâng bốc, chúc tụng của đám cung nhân Tây điện mờ mắt, lầm tưởng Hoàng thượng ý với . May mắn vì hai tháng nay luôn giữ gìn bổn phận, dám chút suy nghĩ an phận nào, nếu ... nàng chắc chắn sống đến ngày hôm nay.
Phía , mấy thái giám bưng t.h.ả.m mới điện. Thải Nga vội vàng dậy theo , nhặt chiếc giẻ lau rơi đất lên, lau sạch nền nhà, đợi các cung nhân trải xong t.h.ả.m hoa, bưng lư hương , lúc mới cùng lui khỏi đại điện, khép cửa .
Trong điện, Phạm Thông cúi đầu, giọng đều đều chút lên xuống: "Bệ hạ nhân hậu”.
"Thôi . Bớt lấy Trẫm trò, tâm cơ ngày càng nhiều đấy!”.
Bộ Tích Hoan , hừ một tiếng: "Ngươi là tổng quản Nội đình ty, xử lý một cung nữ mà còn cần oai mặt Trẫm ?".
Xử lý mặt , chẳng là tha cho con bé đó ?
Phạm Thông kéo dài cái mặt già nua, cảm xúc: "Thải Nga hầu giá chu , lý đ.á.n.h c.h.ế.t, là Bệ hạ nhân hậu”.
Bộ Tích Hoan hừ một tiếng, về phía cửa sổ: "Con bé đó từng hầu hạ nàng , dù chỉ vài ngày, nàng cũng sẽ quên. Ngày nào đó nàng trở về, c.h.ế.t, nhất định sẽ trách Trẫm coi rẻ mạng , xứng minh quân”.
Phạm Thông ôm phất trần, cúi đầu: "Bệ hạ giận cô nương, nhưng vẫn còn nghĩ cho cô nương, cơn giận nhất là đừng nên giận nữa”.
Bộ Tích Hoan tức đến bật , đầu liếc Phạm Thông: ". Giận cũng là giận , vẫn lo nghĩ cho nàng . Trẫm đúng là cái lao tâm khổ tứ, kiếp mắc nợ nàng ”.
Phạm Thông gì, khuôn mặt già nua vạn năm đổi lúc dường như đầy bốn chữ "đúng là như ".
Bộ Tích Hoan đến bên án rồng, cầm bức thư ngắn gọn lên, cầm xấp mật tấu dày đặc hành trình của nàng lên xem kỹ.
Biên quan Tây Bắc, Hồ giỏi kỵ chiến, bộ binh trong quân trận quá dễ thương vong. Biên quan giống đường hành quân, cứ để nàng liều mạng như , thực sự sợ ngày nàng liều mất cái mạng nhỏ . Hắn còn mong nàng sớm ngày về triều, tính sổ với nàng cái vụ "chớ mong" đây.
Nàng dọc đường liều mạng như thế, cũng thể để nàng liều mạng vô ích.
Bộ Tích Hoan ngước mắt, đáy mắt bỗng ánh lên vẻ thao lược: "Soạn chỉ”.
Thành Gia Lan, cửa ngõ Tây Bắc của Đại Hưng, quan thành ở đoạn giữa thung lũng hẹp nhất của cửa khẩu, sừng sững đỉnh núi Gia Lan địa thế cao nhất. Tường thành hai cánh quan ải vắt ngang sa mạc Tháp Mã, nhờ địa thế hiểm trở, hùng vĩ tráng lệ mà mệnh danh là Thiên hạ nhất quan.
Trước tết, liên quân Ngũ Hồ gõ cửa ải, chiến sự kéo dài hơn nửa năm, năm vạn tướng sĩ tuẫn quốc. Ngày tân binh đến quan thành, hai mươi lăm vạn đại quân trong quan cùng đón chào. Trong ngày hôm đó, cả tân binh lẫn cựu binh đều ghi nhớ một cái tên.
Thiếu niên , hành quân ngàn dặm, vạch trần vụ án g.i.ế.c ở núi Thanh Châu, phá trận cơ quan thảo nguyên, bảo vệ dân chúng thôn Thượng Du, một đường lập chiến tích lẫy lừng. Ngày tân binh đến quan thành, Đại tướng quân luận công ban thưởng, đích đề bạt lên Quân hầu.
Binh chủng trong quân gồm kỵ, bộ, xa, thủy. Tây Bắc thủy quân, chỉ kỵ quân, bộ quân, xa quân. Xa quân khó di chuyển đại mạc, chủ yếu dùng cho các trận chiến thảo nguyên. Trong quân Tây Bắc, biên chế xa quân ít, phần lớn là kỵ binh và bộ binh. Quân chức từ lên gồm: Ngũ trưởng, Thập trưởng, Mạch trưởng, Truân trưởng, Đô úy, Quân hầu, Trung lang tướng, Thiên tướng, Tứ tướng quân (Tiền, Hậu, Tả, Hữu), Vệ tướng quân, Phiêu kỵ tướng quân, Xa kỵ tướng quân, Đại tướng quân.
Quân hầu là chức quan cao nhất ở cấp cơ sở hàng tướng lĩnh, thể thống lĩnh một quân, mười hai ngàn năm trăm .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-119-than-binh.html.]
Trong quân mưu chức dựa quân công. Một tân binh, chiến trường giữ mạng là lắm , dựa dũng mãnh g.i.ế.c vài tên giặc Hồ, giỏi lắm cũng chỉ lên Ngũ trưởng, Thập trưởng, lên Mạch trưởng cũng chẳng dễ, đừng đến Đô úy Quân hầu thống lĩnh ngàn vạn .
Người thống lĩnh vạn quân, ngoài việc g.i.ế.c địch dũng mãnh, còn tài tướng.
Nghe thiếu niên từng lấy ít thắng nhiều trong núi Thanh Châu, dẫn một đám lính tồi thắng đám lính mạnh do con nhà võ tướng cầm đầu, nhưng đó suy cho cùng cũng chỉ là diễn tập ba, năm mươi , khác xa với g.i.ế.c địch chiến trường.
Có cho rằng Đại tướng quân quá coi trọng tên nhóc , nhưng cũng cho rằng xét về g.i.ế.c địch, trận chiến thôn Thượng Du g.i.ế.c tám trăm địch, thương hai trăm địch là bằng chứng thép. nghĩ, trận chiến thôn Thượng Du Lỗ tướng quân ở đó, ai g.i.ế.c nhiều thổ phỉ hơn là điều hiển nhiên, chỉ dựa sức của một thiếu niên .
Những lời bàn tán đều xuất phát từ cựu quân Tây Bắc, nhưng những tân binh từng tận mắt chứng kiến tài năng của Mộ Thanh và ba ngàn tinh quân theo tân binh suốt dọc đường hành quân đều khó quên hình ảnh năm ngày năm đêm thảo nguyên. Trong quân chia hai phe, một phe giữ thái độ hoài nghi, một phe kiên quyết ủng hộ.
dù là luồng ý kiến nào, thiếu niên trở thành nhân vật bàn tán sôi nổi nhất trong quân, ai , ai . Hắn trở thành tân binh thăng chức nhanh nhất trong lịch sử quân Tây Bắc, tốc độ đủ để sánh ngang với Đại tướng quân Nguyên Tu năm xưa.
Chỉ điều thiếu niên gia thế hiển hách, ngay cả cái tên cũng khiến mà dở dở : Chu Nhị Đản.
Có lưng đùa, tên nhóc mà tướng quân lên triều, cái tên chắc sẽ khiến đám văn quan trong triều run rẩy một phen.
Những lời bàn tán trong quân ảnh hưởng đến Mộ Thanh, nàng lên chức Quân hầu, bận tối mắt tối mũi.
Trong quan thành, đại quân ở doanh phòng tập thể, Quân hầu doanh phòng riêng và binh.
Mộ Thanh chuyển đến một viện độc lập trong nội thành, hai bên là doanh trại binh, thuận tiện chăm sóc sinh hoạt cho nàng. Trong phòng nàng đủ lò sưởi, bàn án, điều kiện hơn nhiều so với lúc hành quân năm chen chúc một lều, chiếu cỏ nệm.
Lúc hành quân, nàng chỉ mau chóng lập quân công lên Đô úy để lều riêng, ngờ Nguyên Tu trọng dụng nàng đến thế, một bước đề bạt nàng lên Quân hầu.
Quân hầu cũng , Đô úy cũng xong, trong quan thành nàng phòng riêng, ngoài quan thành lều riêng, hành sự thuận tiện hơn nhiều, che giấu phận cũng cần vất vả như lúc hành quân nữa.
Trên đường hành quân, nàng hiếm khi tắm rửa, ngay cả băng quấn n.g.ự.c cũng dám thường xuyên, chỉ sợ thấy, hoặc về lều muộn khiến sinh nghi. Nàng vốn ưa sạch sẽ, hai tháng nay quả thực là cực hình, điều duy nhất khiến nàng thấy may mắn là kỳ kinh nguyệt mãi thấy tới, lẽ là do cường độ thao luyện quá nặng dọc đường, giờ giấc sinh hoạt đảo lộn. Giờ căn phòng , chuyện sẽ thuận tiện hơn nhiều .
Giờ Mộ Thanh chuyển đến doanh phòng là lúc chạng vạng tối. Một viên tiểu hiệu mang quân nhu đến cho nàng: bốn bộ y phục Quân hầu, bốn đôi giày quân, một lá cờ lệnh.
Trong quân năm hiệu, Giáo úy thuộc võ chức thanh quý, thiên về văn, ngày thường phụ trách quân nhu... Viên tiểu hiệu đưa y phục đó là của Lỗ Đại, từng theo đến thành Biện Hà tuyển quân, cũng là đưa Mộ Thanh đến doanh trại tân binh ngày đó. Hôm nọ còn bảo nàng sớm ngày thăng chức để dễ chuyện, mới đó mà hai tháng trôi qua, quân chức của Mộ Thanh cao hơn .
Khi đưa quân nhu đến, chút ngượng ngùng, thái độ cũng cung kính hơn nhiều: "Chu Quân hầu, bốn bộ y phục là đồ thu. Tây Bắc đông sớm, tháng mười một là tuyết , giữa tháng mười trong quân sẽ phát áo bông, cho nên bốn bộ đồ mới ngài cũng chỉ mặc hơn một tháng thôi, sang xuân đồ mới”.
Mộ Thanh nhận lấy, một tiếng cảm ơn.
________________________________________