Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 120: Học cưỡi ngựa (1)
Cập nhật lúc: 2026-06-22 09:01:38
Lượt xem: 88
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Viên tiểu hiệu càng thêm ngại ngùng, : "Ngài thăng quân chức, bên cạnh binh. Sau chọn binh , mấy việc vặt vãnh như nhận quân y sẽ đến phiền ngài nữa, cứ tìm thẳng binh trưởng của ngài là ”.
Trong quân, chức vụ càng cao thì lượng binh càng nhiều. Thân binh của Nguyên Tu hai ngàn , biên chế binh của Quân hầu chỉ mười .
Số lượng nhiều ít là thứ yếu, tầm quan trọng của binh ở chỗ ngày thường lo ăn ở sinh hoạt cho tướng lĩnh, thời chiến đội hộ vệ, cho nên bắt buộc là tâm phúc.
Mộ Thanh chọn binh, đương nhiên chọn tin cậy . Nàng lên chức Quân hầu, chọn binh, việc tuy gấp, nhưng nếu tâm phúc bên cạnh, khi nàng tắm gội đồ trong phòng, cũng canh cửa trông chừng.
Sau khi viên tiểu hiệu khỏi, Mộ Thanh đóng cửa y phục bước ngoài.
Thành Gia Lan - cửa ngõ Tây Bắc của Đại Hưng, địa thế tựa núi sông, trấn giữ dải thung lũng Nam Bắc. Phía nam tựa hẻm núi sông, phía bắc dựa vách núi đứt gãy kéo dài hàng trăm dặm, địa thế trời ban, công thủ diện.
Ba mươi vạn đại quân trong quan tập trung ở một thành. Trong quan năm tầng thành quách, mỗi thành từ năm đến mười vạn binh mã, bố trí ở nhiều tuyến phòng thủ, đều do Nguyên Tu khi lập nên quân Tây Bắc chủ trì trùng tu . Các quan thành, mỗi thành đều nội thành, ông thành, la thành, hào thành và phong đài. Thành trong thành, ngoài thành hào, các thành hỗ trợ lẫn cùng phòng thủ, cực khó công phá. Hệ thống phòng thủ quân sự vô cùng nghiêm ngặt.
Thiên hạ nhất hùng quan, quả nhiên danh bất hư truyền.
Tân binh đóng tại Thạch Quan, thành thứ năm. Bên trong doanh phòng, bên ngoài giáo trường. Mộ Thanh khỏi doanh phòng, đường, cách bố trí phòng thủ trong thành, thầm khâm phục tài soái của Nguyên Tu. Thảo nào cái danh Chiến thần chấn động thiên hạ, thảo nào kỵ binh Ngũ Hồ quan ngoại mười năm gõ cửa nổi biên quan Tây Bắc.
Phòng thủ thép như , quan là khó.
Mộ Thanh mới đến Thạch Quan, quen thuộc cách bố trí doanh phòng trong thành, may mà trong phòng nàng bản đồ bố trí phòng thủ. Trong thành ngoài doanh phòng còn phủ Tướng quân, Võ miếu và đài tỷ võ. Việc thao luyện, nghỉ ngơi của tướng sĩ đều theo giờ giấc thời chiến, uống rượu, tụ tập cờ bạc, càng trại kỹ nữ, phép lơ là, lười biếng một khắc nào.
Hoàng hôn, ráng chiều đỏ rực như lửa nhuộm thắm quan thành. Gió vàng nổi lên từ mặt đất, bụi cát mịt mù khắp dãy doanh phòng dài dằng dặc. Thiếu niên đường, áo đen tay trắng, mặc giáp lưới, cài mũ bạc, giày da đen. Gương mặt bình thường bộ y phục Quân hầu mới tinh toát lên vài phần khí phách hiên ngang.
Đang giờ cơm, từng tốp tân binh đường về phía doanh hỏa đầu, thấy thiếu niên, mắt tân binh nào cũng sáng rực: "Chu Quân hầu!".
Mộ Thanh hết , nhưng tân binh ai cũng nàng.
"Quân hầu cũng đến doanh hỏa đầu lấy cơm ?". Một tân binh tò mò hỏi.
Doanh phòng của Quân hầu rộng rãi thế, việc gì đến doanh hỏa đầu chen chúc với đám tân binh?
"Không, tìm ”. Mộ Thanh đáp nhạt, thẳng về phía doanh hỏa đầu, bỏ lưng đám tân binh ngơ ngác khó hiểu.
Đến doanh hỏa đầu tìm ?
Thành Thạch Quan năm vạn tân binh, do bốn vị Quân hầu thống lĩnh, Võ vệ tướng quân tổng quản. Doanh hỏa đầu cũng chia bốn doanh Đông, Tây, Nam, Bắc. Đội quân của Mộ Thanh ở phía Bắc, nàng liền thẳng đến doanh hỏa đầu phía Bắc.
Đô úy doanh hỏa đầu họ Tào, tin Mộ Thanh đến vội vàng chạy đón: "Chu Quân hầu, ngài tới đây? Đồ ăn của ngài sai binh đến lấy là , nhọc công đích ?".
"Ta đến tìm binh”. Mộ Thanh thẳng nhà bếp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-120-hoc-cuoi-ngua-1.html.]
Tào Đô úy trố mắt, suýt tưởng tai vấn đề.
Trong nhà bếp, xào nấu, rửa rau bưng chậu, bổ củi nhóm lửa, chia ba sân. Mộ Thanh thẳng đến sân rửa rau, quét mắt một vòng đất, thấy cần tìm, sang sân bổ củi.
Bộ y phục Quân hầu kinh động ít . Nơi nàng qua, đám lính hỏa đầu đang bận rộn đều vội vàng dậy.
Ở sân cuối cùng của doanh hỏa đầu, củi chất thành núi. Có đang xếp củi, đang bổ củi. Một thiếu niên khập khiễng bê củi xếp thành đống, bên cạnh chê chậm chạp, liên tục thúc giục. Hắn gì, chỉ mỗi giục là ôm thêm nhiều củi hơn, cố gắng nhanh hơn. Trong sân bụi cát mịt mù, bóng lưng cô độc và nhỏ bé.
"Lưu Hắc Tử!”.
Sau lưng chợt tiếng gọi. Thiếu niên sững sờ, đầu .
Cửa sân, một thiếu niên đang đó. Mày mắt quen thuộc, y phục xa lạ. Bộ y phục Quân hầu khiến cả sân im bặt, chặt củi, bê củi đều dừng tay, ngây thiếu niên.
Kể từ từ biệt thảo nguyên Hô Tra, Mộ Thanh và Lưu Hắc T.ử từng gặp . Nàng theo đại quân , Lưu Hắc T.ử ở trại thương binh . Xa cách hơn một tháng, nàng thăng Quân hầu, danh chấn quân, còn vì chân què mà điều xuống doanh hỏa đầu.
Mũi tên ngắn Hô Diên Hạo cài thảo nguyên Hô Tra què chân , cũng hủy hoại tiền đồ của . Theo lệ của quân Tây Bắc, tàn binh thể nhận hai mươi lạng bạc về quê, nhưng Lưu Hắc T.ử .
Hai mươi lạng bạc đủ để về quê Giang Nam xây nhà cưới vợ, nhưng thiếu niên đen nhẻm, bẽn lẽn kiên quyết ở , thà ở doanh hỏa đầu lao dịch, từ nay thức khuya dậy sớm, lập quân công, cũng chịu về quê.
Có lẽ nhiều hiểu, nhưng Mộ Thanh hiểu.
"Bên cạnh thiếu binh, ngươi đến ?". Không ôn chuyện, Mộ Thanh thẳng vấn đề.
Lưu Hắc T.ử ngẩn , bó củi tay rơi loảng xoảng xuống đất. Hắn tưởng chân què , tai cũng hỏng theo luôn.
Hắn thảo nguyên Hô Tra, nàng cầm mũi tên rút từ để đối diện với Hô Diên Hạo, dầm mưa suốt đêm, nửa đêm còn phát sốt. Lúc đó hôn mê, chuyện đó Thạch đại ca mới kể cho . Hắn vẫn luôn lời cảm ơn với nàng, nhưng chân cẳng lành chậm, theo đại quân, mãi cơ hội.
Sau khi đến biên quan, tin nàng thăng Quân hầu, thống lĩnh vạn quân, chỉ là một tàn binh doanh hỏa đầu, dám đến doanh phòng nàng bái kiến.
Tưởng rằng đời trong lòng sẽ mãi nợ nàng một lời cảm ơn, ngờ nàng bất ngờ xuất hiện ở doanh hỏa đầu.
Thân binh? Tai vấn đề thật ? Với cái chân của ...
"Đừng hỏi chân ngươi, hãy hỏi tâm ngươi”. Như suy nghĩ của , nàng bất chợt lên tiếng.
Lưu Hắc T.ử ngơ ngẩn Mộ Thanh, đáy mắt dường như chấn động.
Hắn nhận hai mươi lạng bạc về quê, thậm chí chân lành hẳn xin doanh hỏa đầu. Người trong trại thương binh đều bảo ngốc, ngày lành hưởng, cứ thích đ.â.m đầu chỗ khổ sai. Chỉ tự rõ, cam lòng, một kẻ vô dụng. Ở doanh hỏa đầu , vất vả lo cơm nước cho đại quân, ít nhất cảm thấy còn ích.
Hắn chị đuổi khỏi nhà, miệng để bụng, nhưng trong lòng vẫn nghẹn một cục tức. Hắn hận, chỉ tranh cho một thở. Không ngờ hiện thực tàn khốc, một mũi tên thảo nguyên lấy tiền đồ của . về quê đối mặt với chị. Ngày đến doanh hỏa đầu, định từ nay c.h.ế.t già ở Tây Bắc.
Thà coi như c.h.ế.t chiến trường, còn hơn là một công lập, tàn phế về quê. Trái tim tự tôn quật cường của , cứ tưởng chỉ hiểu...