Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 122: Học cưỡi ngựa (3)
Cập nhật lúc: 2026-06-27 07:52:39
Lượt xem: 73
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mộ Thanh văn thư trong tay, văn thư quân đội ban xuống, chắc chắn thể sửa đổi nữa. Nguyên Tu sáng nay mới mặt quân phong chức cho hai , tối đến họ xin điều chuyển về trướng của nàng. "Sáng lệnh chiều sửa đổi" là đại kỵ trong quân. Nguyên Tu chịu chiều theo ý họ là khoan dung độ lượng lắm , một thể hai, nếu quân lệnh sẽ thành trò đùa.
Quân lệnh trong tay nàng, quan trọng nàng , cả hai đều ở . Nếu nàng nhận họ, họ sẽ còn chỗ trong quân nữa.
Mộ Thanh Hàn Kỳ Sơ. Nguyệt Sát thì gì, nhưng tâm tư tỉ mỉ, giỏi quyền mưu, thể sức nặng của tờ quân lệnh ? Hắn tự chặn đường lui của , quyết tâm đến thế, nếu nàng giữ, chẳng là hiểu lòng .
"Tiên sinh chịu binh, đành phiền chịu thiệt thòi một thời gian”. Mộ Thanh thu lấy văn thư tay , thu luôn của Nguyệt Sát.
Như là tâm ý rõ, Hàn Kỳ Sơ : "Đa tạ Quân hầu chê”.
Nguyệt Sát mặt lạnh gì. Nàng giữ là điều đương nhiên, vốn dĩ đến quân Tây Bắc là để bảo vệ nàng. Cái chức Mạch trưởng cấp thấp cỏn con mà cũng dám gán lên thủ lĩnh Thích Bộ như , sợ uổng phí tài năng của .
"May mà ngươi học theo hai họ”. Mộ Thanh sang Chương Đồng.
"Ngươi tưởng cam tâm chịu thiệt thòi binh cho ngươi chắc? Đừng mơ. Tiểu gia đây là con nhà võ tướng, đến quân Tây Bắc là để mưu cầu tiền đồ tướng, chứ để binh cho ngươi”.
Trong sân thắp đèn, Chương Đồng Nguyệt Sát và Hàn Kỳ Sơ, cách Mộ Thanh một quãng, vẻ mặt khó đoán.
Thực binh cho nàng cơ hội lập công còn nhiều hơn, dễ dàng thăng tiến trong quân hơn, nhưng dựa dẫm nàng. Suốt dọc đường hành quân, thua nàng mặt, cũng bản còn nhiều thiếu sót, nhưng vẫn dựa sức để phong hầu bái tướng, để một ngày sánh vai cùng nàng.
Hoặc là... một ngày nào đó, khi phận nàng bại lộ, thể dùng địa vị lúc để bảo vệ tính mạng cho nàng.
Làm binh, ngày đêm bên cạnh, sớm tối , thừa nhận từng nghĩ tới. Kỳ Sơ, nàng là nữ nhi, nên thể ở bên cạnh nàng. Luôn một lo nghĩ cho tương lai của nàng, liều mạng vì cái ngày thể sẽ đến đó.
Không cúi trướng một nữ t.ử là lòng kiêu hãnh của nam nhi trong , tự lực kiến công lập nghiệp cũng là niềm kiêu hãnh của . Trên đường hành quân, từng hai thất bại, từng hoài nghi lòng kiêu hãnh của chính , nhưng giờ phút , kiên định trở , phương hướng phía vô cùng rõ ràng.
Hắn ở gần để bảo vệ nàng, sẽ đến nơi xa , để bảo vệ tương lai của nàng.
"Ngươi cứ đợi đấy, nhất định ngày quân chức của tiểu gia sẽ cao hơn ngươi”.
Dù trong lòng nghĩ thế nào, ngoài miệng vẫn giữ giọng điệu , khiêu khích liếc Nguyệt Sát một cái, hừ giọng: "Thân binh của ngươi tìm loại như là đủ ”.
"Ừ, loại như ngươi cái chức Mạch trưởng cũng là đủ ”. Nguyệt Sát cũng hừ một tiếng.
Hai thuận mắt, mắt thấy họ sắp sửa đấu khẩu, Hàn Kỳ Sơ vội xen :
"Chương , trời tối , còn nửa canh giờ nữa là giới nghiêm, về doanh phòng là muộn đấy. Mọi cùng chung một quân, cơ hội gặp còn nhiều”.
Hắn thừa Chương Đồng tâm cao khí ngạo, sẽ chịu binh. Việc cũng , Chương Đồng trưởng thành hơn nhiều so với lúc mới tòng quân. Nếu rèn giũa thêm một thời gian, lập công thụ chức, tương trợ Quân hầu, sẽ hơn là tất cả bọn họ đều tụ tập bên cạnh nàng, nên khuyên, cứ để mặc Chương Đồng con đường riêng.
"Biết !”.
Chương Đồng xua tay, khi còn dặn Mộ Thanh: "Thân binh bên cạnh ngươi đừng chọn bừa, nếu tin cậy, thà ít một chút còn hơn”.
"Việc cần Chương Mạch trưởng lo”.
Nguyệt Sát Mộ Thanh trả lời. Hắn là binh trưởng, việc chọn huấn luyện là việc của , cần tên nhóc lắm miệng. Chồn chúc tết gà, chẳng ý gì.
"Hừ. Chính vì Việt đội trưởng ở đây nên bổn Mạch trưởng mới lo đấy”. Chương Đồng khẩy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-122-hoc-cuoi-ngua-3.html.]
Việt Từ chắc chắn nàng là nữ nhi, ở bên cạnh nàng hầu hạ, ai dã tâm gì.
Người đáng tin bên cạnh nàng quá ít, Việt Từ đến thì chỉ còn Thạch Đại Hải và Lưu Hắc Tử, hai thủ đều , đội trưởng . Nếu lúc ai thích hợp đảm nhận trọng trách hơn Việt Từ, thì đời nào để yên cho tên binh trưởng của nàng.
Hàn Kỳ Sơ day day mi tâm, chút đau đầu. May mà hai cùng ở bên cạnh Quân hầu, nếu ngày nào cũng cãi điếc tai.
"Được Chương , ở bên cạnh Quân hầu, cứ yên tâm. Việc chọn binh, tại hạ nhất định sẽ khuyên Quân hầu thà thiếu chứ ẩu”.
"Ừ, lời của ngươi thì tin”.
Chương Đồng cố ý chọc tức Nguyệt Sát, thấy Hàn Kỳ Sơ tỏ thái độ, liền gật đầu rời .
Mộ Thanh vốn ít , ba bàn luận chuyện binh của nàng, nàng cũng chẳng chen câu nào. Nguyệt Sát, Hàn Kỳ Sơ, Thạch Đại Hải và Lưu Hắc Tử, suốt đường hành quân, nàng thể tin tưởng chỉ mấy , họ là đủ , đáng tin thì bổ sung .
Lưu Hắc T.ử cũng dám chen ngang, thấy Chương Đồng , mới gãi đầu : "Quân hầu tối nay ăn cơm nhỉ? Đội trưởng và Hàn đại ca, hai ăn ? Hay là để lấy về cho luôn?".
Nguyệt Sát và Hàn Kỳ Sơ đến doanh phòng đợi Mộ Thanh từ sớm, quả thực hai cũng ăn tối.
"Một xách nổi bốn phần cơm? Sắp đến giờ giới nghiêm , cùng ”. Hàn Kỳ Sơ sang Nguyệt Sát.
Nguyệt Sát dửng dưng: "Ta là đội trưởng”.
Nhiệm vụ của là bảo vệ sự an của nàng, lấy cơm.
Hàn Kỳ Sơ , cũng chẳng để bụng, và Lưu Hắc T.ử mỗi xách hai phần về là . Thế là vỗ vai Lưu Hắc Tử, hai cùng rời khỏi sân doanh phòng.
Đợi bóng dáng hai khuất trong bóng tối và gió cát, Mộ Thanh mặt cảm xúc nhà: "Đội trưởng, tắm”.
Thế là, vị đội trưởng chịu lấy cơm, đành lầm lũi xách nước.
Trong doanh phòng bếp lò, ngày thường nấu ăn mà chỉ dùng để sưởi ấm mùa đông, cũng thể dùng đun nước nóng tắm rửa.
Hành quân hai tháng, đây là đầu tiên Mộ Thanh tắm nước nóng. Dọc đường, nàng tranh thủ lúc vệ sinh ban đêm, giấu theo khăn tay, tìm suối trong rừng lau qua loa. Có lúc đại quân cắm trại ven sông, mặt sông thoáng đãng khó ẩn nấp, nàng đành nhịn mấy ngày liền.
Nhịn suốt hai tháng, bỗng nhiên phòng, thùng tắm, nước nóng, thứ cứ ngỡ như mơ.
Trong phòng một tấm bình phong, chẳng chạm trổ hoa mỹ gì, chỉ là hai tấm ván gỗ dùng để vắt quần áo, nhưng với Mộ Thanh thế là đủ. Nàng đặt nến xa để bóng tắm in lên cửa sổ, lúc mới bình phong trút bỏ xiêm y.
Ánh nến soi tới bình phong, nhưng thể thấy thấp thoáng khe hở, màu gỗ ấm áp trong nước mịt mờ. Thiếu niên trút bỏ y phục, dây áo buông lơi, mái tóc đen xõa tung như mây bay, che khuất tấm lưng ngọc ngà thanh thoát, nhưng chẳng thể che hết làn da châu ngọc, khoảnh khắc hiện rõ nét kiều diễm của nữ nhi.
Cánh tay thiếu nữ trắng như tuyết, đầu ngón tay khẽ gạt, chiếc mặt nạ rơi nhẹ lên y phục, mỏng tựa cánh ve.
Hơi nước mờ ảo ướt mái tóc đen, làn da trắng ngần phá vỡ mặt nước sóng sánh. Dung nhan trong làn nước vỡ vụn, thanh khiết hơn cả tuyết nhân gian, như ngọc bích trong gió thanh chẳng ai . Gương mặt mơ hồ, nhưng đủ khiến kẻ nào vô tình thấy vương vấn ba sinh.
Có Nguyệt Sát canh cửa, Mộ Thanh yên tâm, nhưng cũng dám tắm lâu. Vết đao nàng lành nhưng vẫn thích hợp ngâm nước quá lâu. Nàng tốn chút thời gian hong khô tóc trong phòng, khi bước , Nguyệt Sát vẫn sừng sững như thần giữ cửa bên ngoài. Hàn Kỳ Sơ và Lưu Hắc T.ử đang ở doanh phòng phía tây, hai ăn xong, phần của Mộ Thanh và Nguyệt Sát đang hâm nóng trong bếp.
________________________________________