Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 123: Thụ phong tại quân doanh (1)

Cập nhật lúc: 2026-06-27 07:52:40
Lượt xem: 72

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Doanh phòng chia hai gian đông và tây, mỗi gian năm , ngủ chung giường lò sưởi. Thân binh của Mộ Thanh đủ năm , theo lý nên ở chung một gian, nhưng Hàn Kỳ Sơ và Lưu Hắc T.ử dọn sang gian phía tây, còn Nguyệt Sát một chiếm gian phía đông. Mộ Thanh đêm đêm cần trao đổi thư từ với Biện Hà, ở một hành sự thuận tiện hơn, nên chiều theo ý .

Ăn tối xong, Mộ Thanh trở về phòng. Buổi sáng trong quân lệ thao luyện, nhưng nàng thăng chức Quân hầu, cần tập cùng tân binh nữa. Tướng lĩnh cấp cao cần rèn luyện bản lĩnh cá nhân, nên sáng sớm nàng thể đến giáo trường luyện công.

sáng hôm nay, Mộ Thanh đến giáo trường mà dẫn tìm Thạch Đại Hải từ sớm.

Thạch Đại Hải vẫn ở trong đội ngũ cũ. Vì những cùng ngũ là Mộ Thanh, Chương Đồng và Hàn Kỳ Sơ đều thăng chức, Lưu Hắc T.ử tự xin sang doanh hỏa đầu, nên trong nhóm năm cũ chỉ còn bơ vơ, sắp xếp ngũ khác.

Khi Mộ Thanh đến giáo trường ngoài thành, vạn quân đang thao luyện, tân binh phát binh khí. Trên đường hành quân, vũ khí của tân binh chỉ là trường kích, nhưng sáng nay , cầm trường cung, đoản cung, nỏ kẹp, nỏ giường, trường mâu, trường thương, d.a.o khiên... Binh chủng phân chia rõ ràng, các giáo đầu đang truyền dạy cách sử dụng binh khí giáo trường.

Khi Thạch Đại Hải đến gặp Mộ Thanh, tay cầm d.a.o và khiên, mặt mày hớn hở: "Quân hầu. Hắc Tử”.

"Thạch đại ca”. Lưu Hắc T.ử cũng vui mừng khôn xiết.

"Cái thằng . Ta bảo gì nào? Đại nạn c.h.ế.t tất hậu phúc. Thấy ?".

Thạch Đại Hải xoa đầu Lưu Hắc Tử, ha hả. Chuyện Quân hầu đến doanh hỏa đầu tìm một thọt chân binh náo động doanh phòng tối qua, xong ngay là Lưu Hắc Tử, đang mừng cho , ai ngờ sáng nay gặp ngay.

"Hì hì. Đó... đó đều là do Quân hầu nể tình nghĩa đồng đội của chúng . Thạch đại ca, ... đến bên cạnh Quân hầu binh , bạn bè?". Lưu Hắc T.ử liếc Mộ Thanh, thấy nàng khẽ gật đầu.

"Hả?".

Thạch Đại Hải suýt rơi cái khiên sắt xuống chân, hai mắt trố lồi như chuông đồng: "Ta á? Đi binh cho Quân hầu á?".

Làm binh cho tướng lĩnh cấp cao hơn nhiều so với lính bộ binh hạng nặng trong trại tân binh. Tuy ngày thường chỉ lo chuyện sinh hoạt cho tướng lĩnh, nhưng khi trận theo sát bên cạnh, cơ hội lập công cũng nhiều hơn hẳn.

chuyện thế rơi trúng đầu ?

"Ta... giờ chỉ là dân cày ruộng, cũng chẳng võ nghệ gì, đến lúc đó bảo vệ Quân hầu?".

Thạch Đại Hải chút khó xử. Có chuyện đương nhiên , nhưng binh của tướng lĩnh khác ai nấy đều là tinh binh, bên cạnh Quân hầu Hắc T.ử đủ để bàn tán , giờ thêm cả nữa, chẳng thành trò cho cả quân doanh ?

Thực với Quân hầu cũng chẳng thiết lắm, nhưng thấy ngài chịu nhận Hắc Tử, để chịu khổ ở doanh hỏa đầu, thì dù mù cũng thấy ngài trọng nghĩa khí. Người như , liên lụy.

Lưu Hắc T.ử xong lớn, vỗ vỗ chân : "Giống . Đệ què chân còn giữ cái mạng. Thạch đại ca ruộng, chẳng cũng sức khỏe hơn ?".

Thạch Đại Hải há hốc mồm, thế cũng hả? Hắn chân Lưu Hắc Tử, nụ rạng rỡ của , cảm thấy lạ lẫm.

Lúc què, thằng nhóc suy sụp mất một thời gian, hồi đó ở bên cạnh chăm sóc trong trại thương binh, khuyên giải thế nào nó cũng chỉ gượng. Vừa đến thành Thạch Quan là nằng nặc gánh nặng cho , bắt về doanh báo danh, còn bản lành hẳn xin xuống doanh hỏa đầu. Mới hai ngày, thằng nhóc như biến thành khác thế? Vừa nãy vỗ chân đen đét chuyện què mà chẳng thấy tự ti chút nào. Rốt cuộc Quân hầu dùng cách gì mà khiến nó da đổi thịt nhanh ?

"Không tinh binh, thể luyện thành tinh binh. Nếu tin cậy , thì dám giao phó lưng ?".

Lúc Mộ Thanh mới lên tiếng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-123-thu-phong-tai-quan-doanh-1.html.]

Sau khi Lưu Hắc T.ử thương, Thạch Đại Hải luôn túc trực chăm sóc, tận tâm tận lực suốt dọc đường . Nàng với Thạch Đại Hải, nhưng thực Thạch Đại Hải và Lưu Hắc T.ử cũng thiết đến mức đó, lúc Lưu Hắc T.ử thương, họ mới chỉ là bạn cùng ngũ hơn một tháng. Trên đời , ngay cả thiết nhất khi đại nạn ập đến còn thể mạnh ai nấy chạy, huống chi chỉ là tình chiến hữu vỏn vẹn một tháng trời.

Thạch Đại Hải trọng tình nghĩa, khoan dung độ lượng, đây chính là đáng tin cậy, cũng là lý do nàng về bên .

"Ta ở trong quân thích, đang cần tin cậy, đáng tin ở bên cạnh chính là giúp đỡ ”. Mộ Thanh .

Thạch Đại Hải ngẩn nên lời, hiểu , Hắc T.ử vực dậy tinh thần . Hắn ngoài sức trâu thì chẳng cái gì, đến chính còn chê , mà ngài bảo thể giúp ngài ... Hắn đạo lý hoa mỹ, chỉ lời ngài khiến một sự thôi thúc: Nếu ngài cần bán mạng, .

"Được. Quân hầu coi trọng, cũng kẻ kiểu cách. Chức binh , nhận”. Thạch Đại Hải dõng dạc .

"Tuyệt quá!”. Lưu Hắc T.ử reo lên.

Hàn Kỳ Sơ mỉm , vẻ mặt đầy suy tư.

Đạo dùng , dùng uy là hạ sách, dùng ân là thượng sách. chữ "ân" thường hàm ý ban ơn bố thí, kẻ bề ban ơn cho kẻ bề để mong kẻ cảm kích mà báo đáp về . từng thấy cách cầu hiền nào như thế : ban ơn mà là ơn, cảm thấy thấp hèn, chỉ tự tin ngẩng đầu.

Thứ ... tạm gọi là lòng tôn trọng, từng thấy ở bất kỳ vị bề nào.

Thiếu niên dường như một sức mạnh vô hình, khiến bất giác nảy sinh tình cảm, cam tâm tình nguyện dốc hết tâm can vì ngài .

Hàn Kỳ Sơ chợt ngẩng đầu, bầu trời Tây Bắc mịt mù gió cát. Đêm qua nghĩ, thể phò tá nàng trở thành một đại soái trấn giữ một phương. Hôm nay, trong lòng chợt nảy sinh vài phần bất định, bỗng thấy rõ con đường phía của ngài .

Tiền đồ của ngài , lẽ ở nơi xa xăm mà chính cũng thấu . Chốn miếu đường thiên hạ , cái nơi xa xăm , rốt cuộc ở phương nào?

Ngày hôm đó, Mộ Thanh dẫn Thạch Đại Hải về doanh phòng Quân hầu, bốn binh bên cạnh nàng định.

Nguyệt Sát binh trưởng, Thạch Đại Hải và Lưu Hắc T.ử là binh, Hàn Kỳ Sơ cũng tạm thời đảm nhận vai trò binh.

Bốn binh: Trừ Nguyệt Sát võ nghệ cao cường, còn là một nông phu, một kẻ què, một văn nhân. Đội ngũ binh lập tức trở thành trò trong quân. Chỉ điều, việc Nguyệt Sát và Hàn Kỳ Sơ thà từ chức Mạch trưởng và Tham quân để binh cho Mộ Thanh khiến câu chuyện bớt nực một chút. Có hai kẻ đó ngốc, trầm ngâm suy nghĩ, nhưng tất cả những điều đó chẳng ảnh hưởng gì đến Mộ Thanh và các binh của nàng.

Ai nấy đều việc để bận rộn.

Nguyệt Sát huấn luyện Thạch Đại Hải và Lưu Hắc T.ử thành tinh binh. Ngài binh trưởng mặt mày sầm sì suốt mấy ngày liền, cảm thấy đây là thử thách năng lực, mà là thử thách sự kiên nhẫn của .

Tuổi tác của Thạch Đại Hải và Lưu Hắc T.ử học nội công quá muộn, Nguyệt Sát chỉ đành truyền thụ kỹ thuật ngoại công. Thạch Đại Hải sức khỏe hơn , chọn búa sắt vũ khí. Lưu Hắc T.ử tuy chân khập khiễng nhưng lớn lên ở làng chài Giang Nam, bơi lội giỏi, vẫn giữ sự nhanh nhẹn, Nguyệt Sát bèn dạy dùng d.a.o găm, theo con đường cận chiến ám sát. Chân của , lên chiến trường chắc chắn sẽ địch coi thường, mà lơ là cảnh giác thì dễ để áp sát, hợp để luyện thuật ám sát.

Hiện tại, liên quân Ngũ Hồ rút một nửa đại quân, nửa còn hơn tháng nay thấy xâm phạm. Trong những ngày biên quan tạm thời yên tĩnh, tân binh bận rộn thao luyện, ngày nào Nguyệt Sát cũng dẫn Thạch Đại Hải và Lưu Hắc T.ử giáo trường khổ luyện. Mộ Thanh và Hàn Kỳ Sơ cũng việc để .

________________________________________

 

Loading...