Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 124: Học cưỡi ngựa (4)

Cập nhật lúc: 2026-06-27 07:52:41
Lượt xem: 78

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Việc quan trọng nhất đối với hai lúc là học cưỡi ngựa.

Giáo trường trong thành Thạch Quan xây dựng dành riêng cho các tướng lĩnh, khác hẳn với giáo trường bên ngoài. Tuy diện tích nhỏ hơn nhưng trường đua ngựa, giá vũ khí, bia ngắm bắn, đài tỷ võ... thứ gì cũng , thứ gì cũng tinh xảo.

Kiếp Mộ Thanh từng học cưỡi ngựa, chỉ là nhiều năm động đến nên phần lóng ngóng. Nàng tập luyện hai ngày mới dần quen. Hôm nay đến giáo trường định thử cho ngựa chạy nước kiệu, bước cửa tiếng vó ngựa dồn dập như sấm rền bên tai. Một bóng đen vụt qua mắt, gió tây thổi mạnh, cát vàng tung bay như tát mặt. Người nọ thúc ngựa phi nước đại, tựa như một cơn lốc đen sa mạc quét qua bia ngắm. Chẳng cần ngoái đầu, một ngọn thương phóng , trong tích tắc xuyên thủng hồng tâm.

"Keng" một tiếng. Âm thanh vang vọng như tiếng chim ưng vút lên trời cao, ngân nga mãi dứt.

Chợt tiếng ngựa sắt hí dài, nọ tung xuống ngựa, lớn một tiếng đầy sảng khoái:

"Con ngựa cũng đấy. Ngực nở, hông rộng, chân thon, móng tròn, đúng là giống ngựa . Bảo trường ngựa chọn thêm một lứa nữa đưa tới đây”.

Người nọ dứt lời, mấy vị tướng lĩnh phía liền . Hắn khẽ gật đầu , ánh mắt chạm ngay Mộ Thanh đang ở cổng giáo trường, lớn gọi:

"Chu Nhị Đản. Đứng đó đủ ? Lại đây”.

Cái tên "Chu Nhị Đản" ai gọi cũng thấy ngượng miệng, chỉ Nguyên Tu là gọi thuận mồm đến thế.

Mộ Thanh dẫn theo binh phía bước tới, chắp tay chào: "Đại tướng quân”.

Phủ Đại tướng quân của Nguyên Tu trong thành Gia Lan, tòa thành hiểm yếu nhất của biên quan, đích trấn giữ cửa ngõ quốc gia. Hôm nay đến giáo trường thành Thạch Quan, lẽ là để xem ngựa, đặc biệt mặc một bộ kỵ trang tinh xảo màu đen như mực, tôn lên cốt cách sắt đá kiên cường. Dưới ánh nắng chói chang, đôi mắt sáng tựa trời khiến chói mắt.

"Nghe hai hôm nay ngươi học cưỡi ngựa? Luyện thế nào ? Lên ngựa . Để xem thử”.

Nguyên Tu dắt thẳng con ngựa cưỡi đưa cho Mộ Thanh.

"Vâng!”.

Mộ Thanh đáp lời, đón lấy dây cương từ tay Nguyên Tu, đạp bàn đạp, leo lên yên ngựa. Mấy ngày nay nàng chuyên tâm tập lên ngựa nên động tác khá thuần thục, chỉ điều con ngựa con nàng tập hai hôm . Nghe Nguyên Tu bảo đây là giống ngựa nhanh, nàng lên ngựa với vài phần cẩn trọng.

Chỉ thấy thiếu niên ngay ngắn lưng ngựa, nắm chặt dây cương, lưng thẳng tắp, vẻ mặt nghiêm túc.

Bộ dạng như sắp đối mặt với đại địch khiến Nguyên Tu bật , hỏi Lão Hùng:

"Ngươi chắc chắn tên nhóc đối đầu với Hô Diên Hạo suốt năm ngày thảo nguyên Hô Tra chứ? Có gan đó, cưỡi con ngựa mà rón rén thế ?"

Lão Hùng ha hả: "Đại tướng quân đừng nhắc nữa, lúc ở thôn Thượng Du, bảo cưỡi ngựa, mạt tướng và Lỗ tướng quân đều ngớ đấy”.

Mấy vị tướng lĩnh phía cũng theo, trêu: "Chu Quân hầu cưỡi ngựa trông cứ như tiểu nương t.ử về nhà chồng thế ”.

Mộ Thanh liếc mắt sang, ánh nắng gay gắt cũng tan vẻ lạnh lùng mặt nàng.

Nguyên Tu bộ dạng của nàng chọc , đưa tay vỗ bốp bắp chân nàng: "Căng quá , thả lỏng . Ngươi cứ thế , ngựa nó cũng căng thẳng theo”.

Bàn tay nam t.ử vỗ mang theo vài phần lực đạo, thể Mộ Thanh lập tức cứng đờ. Nguyệt Sát phía thấy, kìm nén lắm mới lao lên.

Lại thấy Nguyên Tu ngẩn , đưa tay vỗ thêm hai cái bắp chân nàng, vỗ xong vỗ lên đùi nàng, cau mày : "Cái chân của ngươi…”.

Mộ Thanh trong lòng vốn căng thẳng, mở miệng thì càng thêm kinh hãi. Cú giật khiến hai chân nàng vô thức khép , vốn là để né tránh, nào ngờ kẹp chặt bụng ngựa. Con ngựa lập tức gầm nhẹ một tiếng, cất vó lao vụt .

Con ngựa cực nhanh, tung vó phi như bay, phía vang lên mấy tiếng hít khí lạnh.

"Quân hầu!!!!”. Hàn Kỳ Sơ hét lên thất thanh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-124-hoc-cuoi-ngua-4.html.]

Nguyệt Sát sải bước định lao cứu, nhưng một bóng đen còn nhanh hơn , tung bay về phía con ngựa.

Mộ Thanh chỉ thấy gió tây rít gào, cát vàng đập mắt, sặc đến mức nín thở, ngựa thì lao vun vút, xóc nảy đến mức vững. Nàng chỉ lo giữ thăng bằng, tay ghì chặt cương, lưng thẳng , ngước mắt lên thấy đài tỷ võ sừng sững ngay mặt, chỉ trong tích tắc nữa là đ.â.m sầm .

Phía lưng bỗng hai cánh tay rắn chắc vòng qua nàng, nam t.ử áp sát lưng nàng, thở mạnh mẽ như gió lốc phả mũi, bên tai vang lên giọng trầm thấp nghiêm nghị:

"Người đổ về phía !”.

Mộ Thanh theo, cúi xuống.

"Lưng thẳng lên, đừng cong , chỉ nghiêng về thôi”.

Mộ Thanh cố gắng điều chỉnh, nhưng ngựa phi quá nhanh, xóc nảy dữ dội, nàng còn vững thì gì đến điều chỉnh tư thế?

"Đừng cố vững, ngựa chạy thì yên . Nương theo nhịp chạy của ngựa mà nhấp nhô là ”.

Mộ Thanh ngẫm nghĩ lời , cố gắng tìm cảm giác, nhưng chuyện một sớm một chiều mà lĩnh hội ngay .

"Đầu gối. Đùi. Kẹp chặt bụng ngựa, nghiêng về . Mông với yên ngựa như chạm như , cảm giác đó mới đúng”.

Giọng Nguyên Tu vang lên bên tai, trầm thấp và nghiêm túc, khác hẳn vẻ thiện ngày thường. Hơi thở phả tai nàng, nóng, nhột, mùi nắng gió nồng nàn sộc mũi.

Mộ Thanh bất giác căng thẳng sống lưng, cố gắng dồn hết tâm trí việc cưỡi ngựa.

Nguyên Tu tranh thủ lúc ghìm cương liếc nàng. Mái tóc dài buộc cao của thiếu niên bay phần phật trong gió như lá cờ, quệt qua mặt , ngứa. Phần cổ lộ trắng ngần mịn màng, cong cong hình bán nguyệt, dịu tấm lưng gầy guộc. Gió ở giáo trường đầy mùi bụi đất, nhưng thiếu niên thoang thoảng hương trúc xanh, tựa như giữa chốn Tây Bắc đầy cát bụi bỗng thấy ảo ảnh sắc xanh Giang Nam.

Đáy mắt Nguyên Tu thoáng hiện vẻ nghi hoặc. Khi hồn thì cùng ngựa chạy mấy vòng quanh giáo trường, thiếu niên phía từ chỗ lóng ngóng ban đầu dần nắm bắt chút ít, còn căng cứng như , tư thế từ phía cũng ngày càng dáng hơn.

Hai nam t.ử cùng cưỡi chung một con ngựa, dù là đang truyền dạy kỹ thuật cưỡi, trông vẫn phần kỳ quặc. Nguyên Tu thấy Mộ Thanh nắm yếu lĩnh bèn ghìm cương, cho ngựa chậm dần . Đợi ngựa dừng hẳn, mới nhảy xuống.

Mộ Thanh khinh công giỏi như , đành đạp chân trái bàn đạp, xuống ngựa theo đúng quy trình.

Ánh mắt Nguyên Tu theo động tác xuống ngựa của nàng rơi xuống đôi chân, nhớ cảm giác lúc vỗ chân nàng ban nãy, khẽ cau mày:

"Chân ngươi mềm oặt thế , lực thì cưỡi ngựa . Mấy ngày tới giáo trường, buộc bao cát chân chạy thêm vài vòng, luyện lực chân ”.

Mộ Thanh thấy hai chữ "mềm oặt" liền cúi gằm mặt, lí nhí đáp một tiếng.

"Còn cả lực eo nữa, cưỡi ngựa mà eo yếu thì trụ lâu , đừng ngàn dặm trăm dặm, mười dặm thôi cũng đủ eo ngươi rã rời . Không chịu khổ thì luyện eo nhiều ”. Nguyên Tu tiếp, theo thói quen vỗ vỗ nàng.

Cái vỗ Mộ Thanh cứng đờ , Nguyên Tu nhíu mày: "Cái thằng , chỗ nào cũng nhỏ con thế? Người ngợm gì mà mỏng dính”.

Thân hình mỏng manh thế , một ngày một đêm ở thôn Thượng Du g.i.ế.c nhiều thổ phỉ đến thế?

Hắn kìm mà quan sát kỹ nàng, nàng thấp hơn cả cái đầu, so với những gã đàn ông Tây Bắc cao to lực lưỡng, nàng trông nhỏ bé và mỏng manh hơn nhiều. Khó mà tưởng tượng nổi trong cơ thể ẩn chứa sự cố chấp đến , dám đối đầu với kẻ điên như Hô Diên Hạo suốt năm ngày thảo nguyên, cũng khó tưởng tượng nổi trong cơ thể ẩn chứa sức bật kinh thế nào để g.i.ế.c bao nhiêu thổ phỉ ở thôn Thượng Du.

Mộ Thanh Nguyên Tu chằm chằm đến mất tự nhiên, trong lòng bực bội cái thói quen của . Nam nhi trong quân câu nệ tiểu tiết, nhưng cái " câu nệ" đối với nàng là đại kỵ. Nhỡ ngày nào hứng lên vỗ xem nàng cơ n.g.ự.c , thì phận của nàng coi như xong đời.

________________________________________

 

Loading...