Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 125: Sườn cừu và canh cừu (1)
Cập nhật lúc: 2026-06-27 07:52:42
Lượt xem: 75
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sắc mặt nàng , ánh mắt lạnh lùng hơn hẳn, nàng lùi một bước, :
"Mạt tướng sánh với Đại tướng quân, nhà mạt tướng nghèo khổ, mỗi bữa chẳng mấy bát cơm, cao lớn vạm vỡ nổi”.
Câu hờn dỗi ngược khiến Nguyên Tu buồn , hỏi: "Chỉ bảo ngươi mỏng manh chút thôi mà cũng giận ? Năm nay ngươi bao nhiêu tuổi ?".
"Mười sáu”.
"Mười sáu đang là tuổi ăn tuổi lớn, cơm trong quân thiếu. Mỗi bữa ăn thêm vài bát, đảm bảo sẽ cao lớn vạm vỡ ngay”.
Nguyên Tu sang Lưu Hắc Tử: "Ngươi ở doanh hỏa đầu, việc giao cho ngươi. Trông chừng Quân hầu nhà ngươi, mỗi bữa ăn hai bát thì bắt ăn ba bát”.
Lưu Hắc T.ử ngớ . Hai bát á? Quân hầu ăn ít như mèo, mỗi bữa chỉ một bát. đối diện với Nguyên Tu, dám cãi, đành nuốt lời trong bụng.
"Được , nhớ luyện thêm lực eo và lực chân. Trong trướng còn việc, về , mấy ngày nữa sẽ kiểm tra tài cưỡi ngựa của ngươi”.
Nguyên Tu về phía chuồng ngựa, binh của liền dắt một con tuấn mã màu đen tới.
Mộ Thanh cụp mắt , trong lòng thầm nghĩ: Tốt nhất là ngài đừng đến nữa. lời dĩ nhiên thể .
lúc đó, một tên tướng lĩnh bên cạnh thấy sắc mặt nàng, hề hề, nụ phần dung tục:
"Nghe lời Đại tướng quân , ngài đều cho cả thôi. Chúng đều là nam nhi trai tráng, luyện eo, luyện chân cho khỏe, cưới vợ mới mệt”.
Lão Hùng lớn: "Chu Quân hầu mới mười sáu, vợ da mặt mỏng, ngươi thế thất đức quá đấy”.
Tên tướng lĩnh bĩu môi tán đồng: "Chưa cưới vợ là trai tơ chắc? Lão t.ử mười ba tuổi dạo thanh lâu . Ngươi tưởng trong quân mấy kẻ còn tân? Chắc cũng chỉ Đại tướng quân...”.
Nguyên Tu dắt ngựa tới, đang định lên ngựa, thấy câu bỗng phắt , tung một cước đá bay về phía đó: "Cút!”.
Tên tướng lĩnh rú lên một tiếng, ôm m.ô.n.g nhảy tưng tưng xa, đầu hô hố.
Nguyên Tu bực buồn . Dưới cái nắng chói chang, làn da màu lúa mạch của nam t.ử thoáng ửng đỏ, khí độ Chiến thần oai phong lẫm liệt phút chốc tan biến mất ba phần.
Hắn Mộ Thanh dặn dò: "Sau tránh xa bọn họ một chút, kẻo dạy hư”.
Mộ Thanh gì, chỉ gật đầu.
Lúc Nguyên Tu mới lên ngựa, kẹp chặt bụng ngựa định phóng khỏi giáo trường. Bỗng bên ngoài vọng tiếng vó ngựa dồn dập, phi giáo trường hô to một tiếng:
"Báo...”.
Các tướng lĩnh ngước mắt lên, Nguyên Tu sầm mặt . Người là binh của , chẳng lẽ quân báo từ quan ngoại?
Trong lúc suy tính, tên binh phi ngựa tới gần, lăn xuống ngựa, quỳ gối bẩm báo:
"Báo. Bẩm Đại tướng quân, tám trăm dặm khẩn cấp từ hành cung, thánh chỉ tới!”.
Thánh chỉ?
Các tướng lĩnh đều sững sờ. Ánh mắt Mộ Thanh khẽ biến đổi, kín đáo liếc Nguyệt Sát. Nguyệt Sát vẫn giữ bộ mặt lạnh tanh, nhưng đáy mắt thoáng qua nét kinh ngạc cho thấy cũng thánh chỉ đến.
Nguyên Tu thu vẻ mặt, hỏi: "Người đang ở thành Gia Lan?".
"Vâng. Đang đợi ở phủ Đại tướng quân”.
"Được, về thôi!”.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-125-suon-cuu-va-canh-cuu-1.html.]
Nguyên Tu xong định , tên binh liếc Mộ Thanh, thêm: "Người truyền chỉ Chu Quân hầu cùng tiếp chỉ”.
Mọi càng thêm ngạc nhiên. Nguyên Tu đầu , thấy trong mắt Mộ Thanh cũng vẻ kinh ngạc, bản cũng thấy lạ, nhưng vẫn gật đầu:
"Được. Vậy thì cùng . Ngươi học cưỡi ngựa, nhân tiện luyện tập luôn, thôi”.
"Vâng”.
Mộ Thanh cúi đầu đáp, che giấu cảm xúc trong mắt. Nàng dắt ngựa, leo lên lưng ngựa, để Nguyệt Sát tiếp tục huấn luyện Thạch Đại Hải và Lưu Hắc Tử, còn thì theo Nguyên Tu rời khỏi giáo trường.
Thành Gia Lan, phủ Đại tướng quân tọa lạc ở phía đông quan thành. Cổng lớn rộng ba gian, sâu bảy lớp. Dọc đường chính điện, hoa cỏ cây cối chẳng chút cầu kỳ nào, cứ như trồng bừa vài cây cho . Ngược , đình hóng mát, doanh phòng, sân tập võ thì trang nghiêm rộng rãi, cũng toát lên vẻ lạnh lẽo cứng rắn.
Người truyền chỉ đang thưởng trong chính điện. Khi Mộ Thanh theo Nguyên Tu bước , thấy Lỗ Đại cũng ở đó, rõ ràng cũng đến để tiếp chỉ.
Nguyên Tu , dẫn Lỗ Đại và Mộ Thanh quỳ xuống tiếp chỉ. Người truyền chỉ cất giọng lanh lảnh, mở miệng âm thanh vang xa:
"Phụng thiên thừa vận, Hoàng đế chiếu : Tây Bắc Ngũ Hồ phạm biên, phỉ hoạn hoành hành. Trẫm lòng lo biên quan, tin Tây Bắc Đại tướng quân Nguyên Tu bên ngoài bình định giặc Hồ, bên trong dẹp yên phỉ hoạn, trung can nghĩa đảm, Trẫm lấy an ủi. Đặc ban ba tòa trạch viện, trăm mẫu ruộng , ba ngàn lượng vàng, khâm thử!”.
"Phụng thiên thừa vận, Hoàng đế chiếu : Phiêu kỵ tướng quân Lỗ Đại suất quân cô thủ thôn Thượng Du, c.h.é.m ngàn tên phỉ, vũ quả cảm, dũng quán tam quân. Đặc ban một tòa trạch viện, trăm mẫu ruộng , ngàn lượng vàng, khâm thử!”.
"Phụng thiên thừa vận, Hoàng đế chiếu : Quân hầu quân Tây Bắc Chu Nhị Đản, dùng mưu phá trận cơ quan, cô thủ thôn Thượng Du, trí cứu đại quân, dũng hộ bách tính, Trẫm lấy an ủi. Sắc phong Trung Lang tướng, hiệu Anh Duệ, ban một tòa trạch viện, ngàn lượng vàng, khâm thử!”.
Ba đạo thánh chỉ, hai đạo khen thưởng, một đạo phong tướng.
Trung Lang tướng là chức quan võ thấp nhất trong hàng tướng lĩnh, Tòng ngũ phẩm. Với chức quan thấp như , Binh tào phê chuẩn bổ nhiệm là , cần thánh chỉ sắc phong. Vậy mà đích Hoàng đế hạ chỉ ban thưởng là thánh ân, đằng còn ban cả tước hiệu. Theo luật Đại Hưng, quan chức văn võ đều quy chế, quy chế thể tùy tiện đổi, nhưng tước hiệu thể tùy theo ý Hoàng đế mà ban phong. Tuy nhiên, vinh dự thường chỉ dành cho các quan lớn trong triều hoặc hàng công hầu. Dùng thánh chỉ đích phong một võ tướng Tòng ngũ phẩm, còn ngự ban phong hiệu, chuyện sủng ái chồng chất sủng ái , xưa nay từng thấy.
Theo luật, tước hiệu thì phẩm cấp cộng thêm một bậc. Anh Duệ Trung Lang tướng, thể nhận bổng lộc Chánh ngũ phẩm.
Nguyên Tu dẫn Lỗ Đại và Mộ Thanh lĩnh chỉ tạ ơn.
Khi thánh chỉ trong tay ba , Nguyên Tu mới : "Công công đường xa đến Tây Bắc, biên quan khổ hàn, chỗ nào tiếp đón chu mong ngài bỏ quá cho. Trưa nay mời ngài dùng bữa tại phủ, để Nguyên Tu tròn đạo chủ nhà”.
Nam t.ử lời khách sáo, sự thiện sảng khoái thu , nụ phần xa cách.
Người truyền chỉ vội vàng từ chối: "Không dám phiền Đại tướng quân. Biên quan trọng địa, chiến sự là hết. Lão nô nếu dám quấy quả, về còn mặt mũi nào gặp Thánh thượng. Hơn nữa, Thánh thượng còn đang đợi lão nô về phục mệnh, dám ở lâu, xin phép cáo lui”.
"Giang Nam và Tây Bắc cách hai ngàn dặm, công công phi ngựa tám trăm dặm khẩn cấp tới đây, thể uống chén ngay ? Bữa trưa dù thế nào cũng để Nguyên Tu sắp xếp”.
"Không dám dám. Chiến sự là quan trọng nhất. Lão nô gấp rút về phục mệnh, đa tạ ý của Đại tướng quân”.
Sau một hồi khách sáo từ chối, Nguyên Tu cũng giữ nữa. Hắn liếc mắt binh bên cạnh, tên binh lui xuống, lát mang theo ba thỏi vàng, mỗi thỏi nặng trăm lượng thưởng cho truyền chỉ. Người nọ híp mắt nhận lấy, cảm tạ Nguyên Tu dẫn rời .
Nguyên Tu đích tiễn khỏi phủ Đại tướng quân. Khi , Lỗ Đại và Mộ Thanh đều đang đợi ở sảnh.
Lỗ Đại : "Chuyện hành quân dẹp phỉ, bên tin cũng nhanh thật”.
"Trong quân tai mắt của triều đình, gì lạ”. Nguyên Tu đáp.
"Sao lạ? Lúc tuyển quân ở Biện Hà, đám thái giám Mỹ Nhân Ty còn đến tận cửa Chức Phương Ty chọn trong đám lính của . Bảo Thánh thượng chuyện , lão t.ử tin. Rõ ràng là nhắm chúng . Giờ hạ chỉ ban cái thưởng cái , lão t.ử cứ thấy kỳ kỳ. Chắc chắn chẳng ý gì”.
Nguyên Tu dở dở : "Thế nào là ý ? Thánh chỉ là giả, là ruộng vườn vàng bạc ban cho ngươi thu về ?".
________________________________________