Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 126: Chính sự và tiệc rượu
Cập nhật lúc: 2026-06-27 07:52:43
Lượt xem: 80
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Đại tướng quân cái nết của Thánh thượng, ngài hồ đồ bao nhiêu năm nay . Hôm nay hạ chỉ thưởng , mai hạ chỉ g.i.ế.c , gì mà thể chứ?".
Hai chuyện chẳng hề kiêng dè Mộ Thanh. Nguyên Tu thấy nàng cúi đầu im lặng, bèn :
"Đừng bậy. Quân vô hí ngôn, phong thưởng ban xuống , ngươi cứ yên tâm mà nhận. Dọc đường hành quân , quân công của ngươi thừa sức phong tướng, chỉ là trong quân trướng quyền đề bạt chức tướng, việc cần tấu lên triều đình. Tấu chương của gửi , thánh chỉ đến sớm hơn dự tính thôi. Đừng để Lỗ Đại dọa, trong quân trong triều, nhiều mưu mô quỷ kế như thế . Mà dù , ai động đến tướng sĩ Tây Bắc của , hỏi qua ”.
"Chưa g.i.ế.c hết giặc Hồ thì động đến chúng , động , ai giữ biên quan?". Lỗ Đại hừ một tiếng.
Nguyên Tu đá cho một cái, mắng: "Câm miệng !”.
Mộ Thanh vẫn im lặng cúi đầu đó, chỉ thi thoảng ngước mắt, dường như lơ đãng quét ánh mắt qua mặt Nguyên Tu và Lỗ Đại. Trong cung gọi nàng đến tiếp chỉ, nàng là ý chỉ phong tướng, gì bất ngờ. Nàng phong Quân hầu, việc gì cần đến một đạo thánh chỉ nữa? Bộ Tích Hoan tuyệt đối sẽ rảnh rỗi đến mức hạ chỉ chỉ để ban cho nàng trạch viện, vàng bạc, nàng cần những thứ đó, cho nên thánh chỉ đến, ắt là phong tướng. Nàng chỉ ngạc nhiên là ban phong hiệu cho nàng.
Điều khiến nàng ngạc nhiên nữa là Nguyên Tu. Nhìn biểu cảm của , quá nhiều thù địch với Bộ Tích Hoan, chỉ là quá thiết. Thế là lắm , dù Nguyên gia thâu tóm triều chính nhiều năm, Đế vương và Nguyên gia vốn nhiều bất hòa. Còn quân Tây Bắc thì oán thán Bộ Tích Hoan, hiểu lầm sâu.
Mộ Thanh còn tìm hiểu thêm chút nữa thì một binh ngoài cửa bẩm báo:
"Đại tướng quân, Cố lão tướng quân đến , việc quan trọng cần thương lượng, đang đợi ngài ở thư phòng”.
Nguyên Tu : "Được, ”.
Lúc ngoài, ngoái với Mộ Thanh: "Ngươi đừng về nữa, trưa nay ở phủ ăn bữa cơm. Coi như chúc mừng ngươi”.
Không đợi Mộ Thanh trả lời, dặn dò binh ở cửa: "Gọi hết những ai trưa nay rảnh rỗi tới đây, bảo nhà bếp nhiều món ngon một chút, lên món thịt thật to. Anh Duệ tướng quân đang tuổi ăn tuổi lớn, ăn no cao lớn vạm vỡ ”.
Tên binh hì hì, lĩnh mệnh ngay.
Nguyên Tu bảo Lỗ Đại: "Hắn mới học cưỡi ngựa, thạo lắm, còn một lúc nữa mới đến bữa trưa, ngươi đưa sân tỷ võ luyện tập thêm ”.
Dặn dò xong xuôi, mới rời .
Thư phòng.
"Thầy đến đây là vì chuyện thánh chỉ?". Nguyên Tu cửa hỏi.
Cố Càn chắp tay bên cửa sổ. Vị lão tướng ngoài lục tuần, tóc bạc trắng nhưng vẫn uy nghiêm, lưng thẳng tắp.
"Ba đạo thánh chỉ đến nhanh thì thôi , trong quân tai mắt của hành cung chẳng gì lạ. thánh ý... Đại tướng quân đoán ?". Cố Càn , vẻ mặt đầy suy tư.
"Thầy cho rằng Thánh thượng phong thưởng cho Chu Nhị Đản quá hậu hĩnh?". Nguyên Tu nhướng mày .
Cố Càn , ánh mắt sáng quắc, thâm ý càng sâu: "Thánh thượng phong thưởng cho Chu Nhị Đản, lẽ chính là đang phong thưởng cho Đại tướng quân đấy”.
Hoàng thượng trưởng thành từ lâu, Nguyên gia vẫn tiếp tục phụ chính, những năm nay giữa Hoàng thượng và Nguyên gia nảy sinh nhiều bất hòa. dù sóng ngầm cuộn trào thế nào, mặt ngoài vẫn giữ vẻ hòa khí. Chu Nhị Đản là ngôi mới của quân Tây Bắc, xét về quân công thì đủ để phong tướng, nhưng dù cũng là tân binh, kinh nghiệm cầm quân, phong tướng lúc là sớm. Mấy hôm Đại tướng quân luận công ban thưởng, ông đề nghị chỉ phong Đô úy thôi, để tên nhóc từ từ rèn luyện. Đại tướng quân trọng nhân tài, cảm thấy phong Quân hầu vẫn còn thiệt thòi cho , nên phong Quân hầu còn dâng tấu lên triều đình.
Lúc đó ông nghĩ, tân binh mới đến Tây Bắc, năm vạn tân binh đến từ Giang Nam, ít nhiều cũng lạc lõng với cựu quân Tây Bắc, đề bạt một tướng lĩnh trẻ của chính họ sẽ lợi cho việc trấn an tân binh. Vì ông ngăn cản Đại tướng quân dâng sớ xin công.
Tấu chương gửi về Thịnh Kinh, thánh chỉ từ hành cung ban xuống, ý của Hoàng thượng thật đáng suy ngẫm.
Trọng thưởng tân binh quân Tây Bắc, một là khích lệ sĩ khí biên quan, hai là tân binh thuộc quân Tây Bắc, mà quân Tây Bắc là dòng chính của Nguyên gia, Hoàng thượng ý lấy lòng Nguyên gia. thánh chỉ đến từ triều đình mà từ hành cung, rõ ràng Hoàng thượng nắm mật báo trong quân. Người che giấu, cứ thế cho Nguyên gia , chính là hàm ý cảnh cáo, răn đe.
Ba đạo thánh chỉ, ba tầng thánh ý. Hoàng thượng còn là ấu đế năm xưa, dù những năm qua vẻ hoang đường, nhưng thực chất lòng thâm sâu khó lường.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-126-chinh-su-va-tiec-ruou.html.]
Nguyên Tu xong, nụ nhạt dần. Hắn về phía bàn sách, tấm bản đồ quan ngoại treo tường, chắp tay .
"Phía Thịnh Kinh, dạo thư từ gì ?". Cố Càn hỏi.
"Có”.
"Đại tướng quân xem ?".
"Chưa xem”.
Nguyên Tu vẫn , giọng điệu vài phần xa cách, vài phần lạnh lùng.
Cố Càn thở dài một tiếng: "Đại tướng quân, ngài sớm muộn gì cũng về Thịnh Kinh. Tây Bắc ... nơi ngài thể an cả đời”.
Nguyên Tu đáp, chỉ bản đồ quan ngoại, thảo nguyên mênh mông, đại mạc như tuyết. Giữa hai lông mày nam t.ử lộ vài phần khao khát, hồi lâu mới : "Tây Bắc , thật bao!”.
" Đại tướng quân là đích t.ử của Nguyên gia”. Cố Càn khổ tâm khuyên nhủ.
Hoàng thượng là rồng ẩn , chắc chắn thể dung thứ Nguyên gia nhiếp chính nhiều năm. Giữa Hoàng thượng và Nguyên gia tất một trận sống mái, mà Đại tướng quân là Nguyên gia, cứ thích chuyện triều chính, mười lăm tuổi trốn trong quân, mười năm về kinh.
Sự thanh nhàn trốn mười năm, giờ Hoàng thượng trưởng thành, thể trốn thêm mười năm nữa. Sớm muộn gì cũng về kinh, sớm muộn gì cũng lựa chọn.
"Haizz. Không , hãy ”. Nguyên Tu phiền muộn xua tay, bước khỏi bàn sách, sải bước khỏi thư phòng.
"Đại tướng quân”. Cố Càn vội gọi với theo.
Sau . Sau . Lần nào nhắc đến chuyện Thịnh Kinh, ngài cũng đẩy sang " ".
"Hôm nay Chu Nhị Đản phong tướng, giữ ăn cơm, trưa nay náo nhiệt một chút, thầy cũng đến . Mấy chuyện đó, để ”.
Nguyên Tu , khỏi thư phòng, như bay, xa .
Trưa hôm đó, phủ Đại tướng quân mở tiệc lớn. Các tướng lĩnh rảnh rỗi trong thành Gia Lan đều đến đông đủ. Trong thiên sảnh, bàn thấp xếp thành hàng, các tướng lĩnh xếp bằng, chúc mừng Mộ Thanh sắc phong Anh Duệ Trung Lang tướng.
Hôm nay nàng là khách chính, ở vị trí đầu tiên bên tay Nguyên Tu, đến cả Lỗ Đại cũng nàng.
Nguyên Tu ở vị trí chủ tọa cao, bên trái phía là Cố lão tướng quân, tiếp theo là hai vị Vệ tướng quân, Tả, Hữu tướng quân và vài vị Thiên tướng, Trung Lang tướng. Tề Hạ cũng mặt. Hắn là quân y, hàng ngày bắt mạch cho Cố lão tướng quân, hôm nay lão tướng quân đến phủ Đại tướng quân nên cũng theo, đúng lúc giữa trưa nên Nguyên Tu giữ .
Tề Hạ chút thành kiến với Mộ Thanh, thấy nàng là xị mặt , nhưng điều đó ảnh hưởng đến khí của bữa tiệc.
Nguyên Tu nâng bát rượu lên : "Trong quân uống rượu, hôm nay hỷ sự, phá lệ. Mỗi một bát, uống xong thì ăn cơm”.
Các tướng lĩnh hân hoan dậy, nhưng hai giọng lạc lõng vang lên:
"Ta uống rượu”.
"Lão tướng quân uống rượu”.
________________________________________