Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 127: Tướng quân khẩu vị nặng (1)
Cập nhật lúc: 2026-06-27 07:52:44
Lượt xem: 79
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hai giọng gần như vang lên cùng lúc. Người lên tiếng là Mộ Thanh và Tề Hạ. Cả hai đều mặt lạnh tanh. Mộ Thanh liếc Tề Hạ một cái, Tề Hạ hừ một tiếng mặt .
"Không uống rượu?". Nguyên Tu bưng bát rượu hỏi.
"Không uống”. Mộ Thanh ngay ngắn, nể mặt mời rượu là Đại soái.
"Không uống hả?". Nguyên Tu cũng giận, chỉ là ý trong đáy mắt bỗng đậm lên, như ánh mặt trời chiếu sảnh đường, phút chốc sáng bừng nửa gian điện.
"Không uống”. Mộ Thanh vẫn lay chuyển.
Nghề nghiệp của nàng cho phép uống rượu, nên cần thiết học, học cũng uống, nàng bao giờ những việc tốn thời gian, công sức vô ích như .
Bộ dạng đại nghĩa lẫm liệt của nàng khiến các tướng lĩnh bật . Lỗ Đại ha hả: "Thằng nhóc . Chỉ những lúc thế mới thấy nó vẫn còn non nớt”.
Cả sảnh ồ lên. Lỗ Đại chộp lấy bát rượu bàn Mộ Thanh: "Ngươi uống thì để lão t.ử uống. Trong quân hiếm khi uống rượu, lãng phí lão t.ử xót lắm”.
Các tướng lĩnh khác cuống lên: "Ấy , Lỗ tướng quân. Dựa mà ngài uống?".
" đấy, đúng đấy. Chúng cũng uống”.
Lỗ Đại trợn mắt nhíu mày: "Có mỗi bát , chia thế nào?".
"Mỗi một ngụm cũng mà. Khó khăn lắm Đại tướng quân mới cho uống rượu, thêm một ngụm cũng đỡ thèm”.
"Một ngụm bõ bèn gì”. Một vị tướng lên tiếng: "Chơi hành lệnh uống rượu . Oẳn tù tì. Xem ai thắng thì bát rượu của Anh Duệ tướng quân”.
"Có mỗi một bát rượu mà cũng oẳn tù tì? Đợi các oẳn xong thì mùi rượu trong bát của lão t.ử bay hết ”. Lỗ Đại chịu, bưng bát lên định uống.
Đối diện bỗng vang lên tiếng quát: "Ai cho ngươi uống? Đại tướng quân , mỗi một bát, uống thêm một ngụm là vi phạm quân kỷ. Quân côn hầu hạ”.
Mọi sang, thấy là Cố lão tướng quân, lập tức toe toét hả . Thà ai uống, còn hơn một uống để những khác thèm thuồng, hì hì.
Nào ngờ, bát rượu trong tay Lỗ Đại vẫn hề hạ xuống, ngẩng đầu sảng khoái với Cố Càn: "Được. Cố lão đầu, ông xem đ.á.n.h bao nhiêu gậy? Đưa bát của ông đây lão t.ử uống nốt, lão t.ử chịu đòn một thể”.
Cố Càn thổi râu trừng mắt, che bát rượu của : "Ai bảo với ngươi là lão phu uống?".
Nói đoạn, dường như sợ Lỗ Đại cướp mất, ông bưng bát ngửa cổ uống ực một cạn sạch.
"Thầy ơi”. Nguyên Tu bất lực.
"Lão tướng quân”. Tề Hạ hét lên.
"Đừng Tề Hạ, sức khỏe lão phu còn chán. Một bữa ăn năm bát cơm, chẳng kém gì các ngươi, thì chuyện gì ?". Cố Càn xua tay, vẻ mặt quan tâm.
Mặt Tề Hạ lập tức đen sì. Đám tướng lĩnh trong quân lúc nào cũng thế , bảo chẳng thích quân y tí nào.
"Lát nữa kê cho Lão tướng quân thang t.h.u.ố.c giải rượu trúng gió”. Nguyên Tu đành , dặn dò Tề Hạ xong sang hỏi Mộ Thanh: "Nghe thấy ? Lão tướng quân một bữa ăn năm bát cơm, hôm nay để xem ngươi ăn mấy bát”.
Nói xong, vẫy tay gọi binh bên ngoài: "Bảo nhà bếp lên món nhanh lên. Món sườn cừu nướng xong ? Anh Duệ tướng quân uống rượu, ăn cơm”.
Các tướng lĩnh ha hả. Nguyên Tu uống cạn bát rượu với , Lỗ Đại tranh thủ uống hai bát. Bát đặt xuống, mấy binh bưng đĩa lớn lên.
Trong đĩa là món mặn: thịt kho, thịt xào, còn thịt thái lát.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-127-tuong-quan-khau-vi-nang-1.html.]
Lỗ Đại ngửi mùi liền : "Hà. Thịt cừu. Hôm nay Đại tướng quân mời chúng ăn tiệc cừu hả? Sao mang nguyên con cừu nướng lên? Vừa nướng ăn, thế mới ”.
"Chiến sự dứt, lấy thời gian cho ngươi tự nhóm lửa nướng cừu? Để đầu bếp là . Mau ăn , chiều còn việc”. Nguyên Tu .
Một vị tướng bên cạnh chen : "May mà tự nướng, nào Lỗ tướng quân nướng cừu, chỗ ngon đều ngài xơi hết”.
Lỗ Đại đang nhai miếng thịt cừu thái lát, liền ném đôi đũa qua, mắng: "Mẹ kiếp. Sao ngươi bảo lão t.ử nuốt cả xương, còn ngươi đến cái lông cừu cũng ăn?".
Cả sảnh ồ lên, nhao nhao kể chuyện ngày xưa g.i.ế.c địch ngoài quan ải, đêm ngủ giữa sa mạc, nhóm lửa nướng thịt thú rừng. Không khí trong sảnh dần trở nên náo nhiệt. Thân binh bưng thức ăn, vài lượt thì món sườn cừu nướng bưng lên.
Mỗi một dẻ sườn lớn, rắc muối và gia vị, mỡ vàng óng ánh chực nhỏ giọt, mùi thơm nức mũi.
"Đại tướng quân, đầu bếp canh cừu còn đợi một lúc nữa, mời các vị tướng quân dùng món ”. Một tên binh bẩm báo.
Nguyên Tu gật đầu, sang với Mộ Thanh: "Ăn nóng . Nếm thử tay nghề của đầu bếp xem, nếu thích thì đằng còn một nồi canh cừu to đang đợi ngươi đấy. Hôm nay nhất định bắt ngươi ăn no mới ”.
Mộ Thanh vẫn động đũa, chỉ ngước mắt quanh đại sảnh, các tướng lĩnh đang gặm sườn cừu ngấu nghiến trò chuyện, dẻ sườn nướng mặt , cuối cùng thẳng Nguyên Tu, lạnh lùng hỏi: "Đại tướng quân tiệc cừu, ý là thịt ?".
Giọng nàng nhẹ, lớn, nhưng khiến tiếng ồn ào trong sảnh dần tắt lịm.
Mọi còn hiểu chuyện gì, Nguyên Tu cũng hỏi : "Thịt ?".
"Ta , thời chiến chuyện bắt bớ dân lành hoặc tù binh quân lương, những quân lương gọi là 'cừu hai chân', già gọi là 'nhiêu bả hỏa', phụ nữ gọi là 'bất tiện dương', trẻ con gọi là 'hòa cốt lạn'”.
Mộ Thanh quét ánh mắt qua mặt Nguyên Tu.
Nụ môi Nguyên Tu tắt ngấm, nhíu mày hỏi:
"Những thứ ngươi ở ? Thời Tiên đế, khi thành Gia Lan trùng tu, Hồ từng công phá quan thành, đó triều đình phái binh vây khốn quân Nhung trong quan, quả thực chuyện nấu thức ăn. triều đại từng đến, lương thảo của quân Tây Bắc chúng sung túc, thể lấy lương thực?".
Cừu hai chân, nhiêu bả hỏa, bất tiện dương, hòa cốt lạn?
Những từ nàng từ ?
Mộ Thanh giải thích, chỉ Nguyên Tu gật đầu: "Nếu Đại tướng quân mời ăn thịt , thì đây là một vụ án mạng ”.
Nàng chỉ dẻ sườn nướng bàn, buông lời kinh : "Đây sườn cừu, là sườn ”.
Các tướng lĩnh đều sững sờ, trong miệng còn ngậm miếng thịt nhai nát, nhất thời phản ứng kịp.
Lỗ Đại là duy nhất từng chứng kiến khả năng nghiệm thi của Mộ Thanh trong núi Thanh Châu, lập tức "phụt" một cái nhổ toẹt miếng thịt trong miệng , vơ vội cái bát bàn định uống nước súc miệng, nhưng phát hiện rượu trong bát uống cạn từ đời nào, tức giận đập tan bát rượu.
Tiếng bát vỡ kinh động cả thiên sảnh, lúc mới hồn. Trong chốc lát tiếng phun thịt phì phì vang lên ngớt, hẳn nôn thốc nôn tháo. Ra chiến trường g.i.ế.c địch như g.i.ế.c trâu, thịt dê là một chuyện, ăn thịt là chuyện khác, ăn thịt đồng loại xưa nay đòi hỏi tâm lý cực kỳ vững vàng.
Trong sảnh chỉ Nguyên Tu, Cố lão tướng quân và Mộ Thanh là cử động. Cố lão tướng quân mặt mày sa sầm. Nguyên Tu xuống bàn, sự ấm áp như ánh mặt trời giữa hai lông mày tan biến sạch sẽ, đáy mắt nam t.ử chợt hiện sương tuyết.
Trong tay Mộ Thanh chợt lóe lên ánh hàn quang, cổ tay lật một cái, một con d.a.o giải phẫu gọn trong tay. Động tác của nàng quá nhanh, nếu sát khí, e rằng các tướng lĩnh đang đây đều tưởng nàng định hành thích.
Nguyên Tu yên bàn, hề nhúc nhích, ánh mắt rơi tay nàng, nàng cầm con d.a.o kỳ quái bắt đầu lóc sườn. Hai nhát d.a.o gọn gàng, thịt hai bên sườn rơi , xương hề sứt mẻ. Nàng cầm dẻ sườn giơ lên ánh sáng xoay xoay, hai cái đặt xuống, bỗng nhiên dậy đến mặt .
________________________________________